Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

10 34

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

293 1227

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

527 29597

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

450 2169

Web novel [201-300] - Chương 263: Sự trả thù của quý ông(1)

Chương 263: Sự trả thù của quý ông(1)

[Baek Ah-rin , Gia chủ của Thương Hải có đến dự Lễ Thánh Đản không ?]

Tôi đang nằm trong lòng Baek Ah-rin và làm tan chảy hơi lạnh cho cô ấy.

Trong lúc tập trung phân tích trạng thái đến mức đầu óc như muốn đông cứng, tôi chợt nảy ra ý nghĩ này và gửi vào chiếc vòng cổ.

“Hít... phù... Chà, chuyện đó thì...”

Baek Ah-rin chớp mắt, kéo dài giọng. Hơi thở giờ đã ấm áp hơn phả vào tóc tôi. Cô ấy, người đang thả lỏng như dòng nước, siết chặt vòng tay ôm lấy tôi rồi uể oải nói tiếp.

“Gần đây ở lãnh địa xảy ra tình trạng bạo tẩu hàng loạt. Cha mình đang dẫn quân đi thu xếp chuyện đó nên cũng không chắc chắn lắm.”

[Ra là vậy...]

“Vì lãnh địa quá rộng lớn nên chuyện này thường xuyên xảy ra. Đó là vùng đất không người, chỉ toàn hầm ngục và quái vật nên không có thiệt hại về người, nhưng nếu cứ để yên thì nó sẽ lan rộng, nên phải cấp tốc xử lý thôi.”

Trong ba đại gia tộc, nơi có khu vực quản lý... hay lãnh địa rộng nhất chính là gia tộc Thương Hải.

Khác với gia tộc Kiếp Hỏa và Thái Sơn đóng đô ở sâu trong bán đảo Hàn Quốc, gia tộc Thương Hải nắm giữ một lãnh địa bao la trải dài từ phía Bắc bán đảo.

Dĩ nhiên, phần lớn lãnh địa là vùng đất cằn cỗi đã biến đổi thành khí hậu hàn đới, nhưng trên vùng lãnh thổ rộng lớn đó, hầm ngục xuất hiện rất nhiều.

Khu vực quản lý càng rộng thì số lượng hầm ngục và quái vật phải gánh vác càng tăng. Không thiếu những thế lực đã gục ngã vì không chịu nổi áp lực đó.

Đây là một bước đi khác biệt so với các thế lực cũ thường thu hẹp lãnh thổ không cần thiết, hay các thế lực mới thành lập chỉ duy trì lãnh thổ nhỏ.

Bởi vì gia tộc Chang-hae có đủ sức mạnh để khống chế hầm ngục và quái vật phát sinh trên vùng đất bao la ấy.

‘Hơn nữa, ngay phía dưới là Kiếp Hỏa và Thái Sơn đang trấn giữ.’

Ba đại gia tộc trong suốt 200 năm qua đã duy trì mối quan hệ không khác gì huyết mạch đồng minh.

Họ thường xuyên giao lưu thân thiết, cần gì là sẵn lòng hỗ trợ dư dả.

Ngay cả khi Song Đầu Độc Long xuất hiện làm đảo lộn Trung Quốc, Kiếp Hỏa và Thái Sơn cũng đã kinh hãi, các Gia chủ đích thân dẫn quân lên phía Bắc để góp sức.

“Hít... phù... Nếu thu xếp ổn thỏa thì cha mình có thể đến muộn một chút, còn nếu chậm trễ thì chắc không đến được đâu.”

[Tôi hiểu rồi.]

Nhưng vì phải dồn sức quản lý lãnh địa như vậy, Gia chủ Thương Hải chắc hẳn là một người vô cùng bận rộn với công việc chung và riêng.

Do đó, Baek Ah-rin giải thích rằng không thể khẳng định chắc chắn về việc ông ấy có ghé thăm vào dịp Lễ Thánh Đản hay không.

Baek Ah-rin nhún vai rồi vùi mũi vào tóc tôi. Khịt khịt... Hơi thở đã ấm dần lên phả vào bên trong làn tóc.

Dáng vẻ cô ấy thản nhiên hít hà mùi hương của tôi. Tôi không thấy lạ lẫm. Những người khác cũng vậy, đặc biệt là Baek Ah-rin, mỗi khi tôi làm tan giá lạnh cho cô ấy, cô ấy luôn vùi mũi vào đầu tôi như thế.

‘……’

Tôi không thấy khó chịu, nhưng lại có chút bất mãn vì chỉ có Baek Ah-rin mới ngửi thấy mùi của tôi.

Mỗi khi Baek Ah-rin cử động, chiếc áo sơ mi phồng to lại cọ xát vào mặt tôi. Áo khoác đã cởi ra từ lâu, còn áo sơ mi thì thấm đẫm một nửa là nước, một nửa là mồ hôi.

Tôi vùi mũi vào lồng ngực ấy, cố gắng hít hà thật mạnh nhưng chẳng ngửi thấy mùi gì cả, điều đó khiến tôi bực bội.

…Mỗi lần như thế tôi lại cảm thấy một sự thôi thúc, nhưng rồi cũng cố kìm lại và bĩu môi.

‘Không biết có gặp được Gia chủ Thương Hải vào Lễ Thánh Đản không nhỉ?’

Gia chủ Thương Hải hiện tại là Baek Wol-seon, cha ruột của Baek Ah-rin, một trong những cao thủ hàng đầu trong số các Anh hùng cấp cao nhất với danh tiếng lẫy lừng.

‘Không biết người đó có biết về tình trạng của Baek Ah-rin không nữa...’

Cha ruột của Baek Ah-rin. Nếu là cha mẹ ở bên từ khi sinh ra, việc biết về tình trạng của cô ấy cũng không có gì lạ.

Ngược lại, vì đây là bí mật khó tìm ra ngay cả với Quyền năng Quan trắc, nên cũng có khả năng ông ấy không biết.

Dù sao thì tôi cũng rất muốn gặp một lần để hỏi cho ra lẽ.

‘…Dĩ nhiên, cứ nghĩ đến chuyện gặp mặt là tôi lại thấy vô cùng căng thẳng…’

Khi tôi ôm chặt lấy eo Baek Ah-rin, tôi chợt chú ý đến chiếc nhẫn trên ngón tay cô ấy.

Đó là chiếc nhẫn tôi làm tặng lần trước, đang được đeo ở ngón áp út tay trái.

Quan trắc điều đó, một sự thỏa mãn kỳ lạ nhen nhóm trong lồng ngực tôi.

.

.

.

Dù bị che lấp bởi lễ hội lớn mang tên Lễ Thánh Đản, nhưng lịch trình Đánh giá giữa kỳ cũng đang đến gần.

Đánh giá giữa kỳ là kỳ thi diễn ra mỗi học kỳ. Đánh giá giữa kỳ học kỳ 2 được tổ chức trước Lễ Thánh Đản.

Dĩ nhiên, nó không được tổ chức rầm rộ như học kỳ 1.

Thông thường, người ta thi gắt gao ở giữa kỳ 1, còn giữa kỳ 2 thì có phần nhẹ nhàng hơn.

Do đó, kỳ đánh giá lần này không kéo dài năm ngày mà chỉ diễn ra trong hai ngày. Không có người ngoài vào dự, cũng không tổ chức giải đấu quy mô lớn để phát sóng ra bên ngoài.

Ngày đầu tiên là thi viết, ngày thứ hai là thi thực hành theo chuyên ngành, một lịch trình đơn giản.

Hơn nữa, vì điểm số không chiếm trọng số cao bằng học kỳ 1 nên các sinh viên cũng không chịu quá nhiều áp lực.

Dù vậy, vì đây vẫn là kỳ đánh giá ảnh hưởng đến thành tích, các sinh viên vốn đang háo hức chờ đón Lễ Thánh Đản cũng giữ một sự căng thẳng nhất định để chuẩn bị cho kỳ thi cuối cùng của năm học.

Tôi cũng tương tự.

Tôi không thấy căng thẳng cho lắm. Chỉ là mấy ngày trước đó, cả hội đã cùng nhau học tập và rèn luyện tại dinh thự.

“Kỳ đánh giá viết sẽ bắt đầu ngay sau đây.”

Và rồi ngày đầu tiên của kỳ đánh giá giữa kỳ đã đến.

Tôi ổn định chỗ ngồi bên trong phòng thi được phân bổ và chờ đợi bắt đầu.

Thật đáng tiếc là tôi lại bị xếp khác phòng với mọi người. Đến mức này tôi còn nảy sinh nghi ngờ ngớ ngẩn rằng liệu có sự can thiệp kỳ lạ nào không.

“Đề thi gồm 30 câu, thời gian làm bài là 1 tiếng cho mỗi môn. Nếu hoàn thành tất cả câu hỏi của một môn, các em có thể chuyển sang môn tiếp theo ngay lập tức. Những sinh viên hoàn thành bài thi trước thời gian quy định có thể rời phòng thi.”

Nghe tiếng thông báo vang lên từ loa gắn trên trần nhà cao vút, ký ức về học kỳ 1 bỗng chốc ùa về.

Ngồi tại chỗ lướt qua nội dung đã ôn tập không biết bao nhiêu lần, rồi thiền định, hít thở sâu để trấn tĩnh sự căng thẳng...

Kỳ thi trong trạng thái căng thẳng tột độ đó đã rất khó khăn, thời gian lại gấp rút khiến tôi nhớ như in việc mình phải vận dụng trí óc và ngón tay không ngừng nghỉ.

Lúc đó tôi đã lo lắng biết bao vì sợ lỡ sẩy chân một chút là thứ hạng sẽ tụt dốc không phanh? Nếu chuyện đó xảy ra, sự nhìn nhận của mọi người xung quanh cũng sẽ đi xuống theo.

Thành thật mà nói, tôi không mấy quan tâm đến danh tiếng của mình, nhưng tôi đã nỗ lực hết mình vì sợ sẽ làm ảnh hưởng đến Sư phụ, người đã dạy dỗ tôi.

“Đã đến giờ. Kỳ đánh giá viết chính thức bắt đầu từ bây giờ.”

Bây giờ thì tôi chẳng thấy căng thẳng chút nào. Tôi tháo đồng hồ thông minh giao cho nhân viên vừa tiến lại gần, chờ đợi một lát thì bài thi bắt đầu.

Với sắc mặt bình thản, tôi kiểm tra các câu hỏi hiển thị trên máy tính bảng.

Giống như học kỳ 1, môn đầu tiên là Ma pháp. Một sự sắp xếp ác độc khi đặt môn khó lên trước để làm lung lay tâm lý sinh viên.

‘30 câu trong 1 tiếng... So với học kỳ 1 thì cả số câu và thời gian đều giảm. Còn độ khó... đúng là đã khó lên theo tiến độ học.’

Giữa đám sinh viên đang vội vã bắt đầu giải bài, tôi thao tác trên máy tính bảng để kiểm tra toàn bộ 30 câu của môn Ma pháp.

Ngay sau đó, tôi vận dụng một phần Phân tâm tư duy để tính toán các câu hỏi song song.

‘Giải xong.’

Sột, sột sột…

Khi các sinh viên khác mới chỉ đang giải câu đầu tiên, cây bút của tôi không hề dừng lại dù chỉ một khoảnh khắc, nó di chuyển liên tục không nghỉ.

[Tôi xin phép rời phòng thi.]

“Hả? À, vâng, tôi hiểu rồi. Cậu cứ để máy tính bảng tại chỗ rồi ra ngoài. Vật dụng cá nhân đã nộp có thể nhận lại tại bàn tiếp tân.”

[Cảm ơn.]

Cứ như vậy, tôi đã có thể rời phòng thi sớm, để lại sau lưng những sinh viên đang mồ hôi nhễ nhại vung bút loạn xạ.

Dù có hơi vội vàng nhưng tôi không hề nghi ngờ kết quả.

Nhận lại đồng hồ thông minh từ người nhân viên đang ngơ ngác vì không ngờ tôi ra sớm thế, tôi nhanh chóng rời khỏi phòng thi.

Vù vù!

…Phùuu…

Cơn gió lạnh buốt táp vào tóc tôi. Bất chợt thở mạnh một hơi đối diện với gió, những làn hơi trắng xóa phả ra.

Tôi bước nhanh qua những tán cây lá rụng xào xạc.

Trang phục của người đi đường dày thêm, ngược lại cây cối lại trút bỏ lá xanh.

Siyolam từ lúc nào đã mang hơi thở của mùa đông.

Đó là mùa mà tôi vô cùng ghét.

Mùa của cái lạnh và sự buốt giá.

Vì tuyết và băng đóng khắp nơi nên việc ngủ trên nền đất mới khó khăn làm sao. Nghĩ đến cái lạnh thấu xương tủy đó là tứ chi tôi tự nhiên thấy tê rần.

Rảo bước nhanh hơn, chẳng mấy chốc tôi đã đến đích.

Đó là lối vào của Phòng thi số 6 vẫn còn đang vắng vẻ.

Tôi quanh quẩn gần lối vào hoang vắng để giết thời gian.

“Tán dương đi, lần này chắc tớ đúng hết phần Luật đặc lệ Siêu nhân rồi.

Cậu có viết hết các luật ngoại lệ trong tình huống thảm họa không?

Á đệch... Ơ?”

Sau một hồi chờ đợi, khi đến giờ kết thúc bài thi, các sinh viên bắt đầu bước ra từ lối vào.

Những sinh viên ban đầu chỉ lác đác một hai người, chẳng mấy chốc đã đổ ra như nước lũ.

Trong số đó, một sinh viên đang vừa đi vừa lầm bầm ở tốp đầu nhìn thấy tôi liền mở to mắt.

[Chào cậu.]

“Vâng, chào Ha-yul.”

Khi tôi khẽ cúi đầu chào, cậu sinh viên đó đáp lễ một cách ngơ ngác. Những sinh viên đi sau thấy tôi cũng tỏ ra ngạc nhiên.

Tôi bỏ họ lại sau lưng và khẽ mở mắt. Mặc kệ những tiếng hít hà kinh ngạc xung quanh, tôi đảo mắt sang hai bên.

Dù nhìn về hướng nào, tầm nhìn cũng chỉ toàn sương mù xám xịt. Tôi nhận diện được sinh viên đang há hốc mồm phía trước, nhưng họ không lọt vào mắt tôi.

Giữa không gian ấy, một sắc đỏ hiện lên.

Mái tóc đỏ rực và đôi mắt sáng như đá quý.

Thay vì chiếc áo khoác bóng chày thường mặc, cô ấy đang khoác chiếc áo ngoài của đồng phục sinh viên mà tôi đã tận tay trao.

Mùi hương cơ thể ngọt ngào tỏa đến từ xa.

Và trên cổ cô ấy là chiếc khăn quàng đỏ, cùng màu với mái tóc đang phất phơ.

“Hi hi.”

Khóe môi vốn đang mím lại giờ tự nhiên giãn ra vì mãn nguyện. Tôi phớt lờ những tiếng ồn ào xung quanh và bước tới.

“Yeon-hwa.”

Hong Yeon-hwa, người đang lững thững bước ra với hai tay đút túi quần, mở to mắt kinh ngạc. Trong lúc đó, tôi chạy nhanh tới và nhào vào lòng Hong Yeon-hwa.

Không gian lạnh lẽo xung quanh bỗng chốc ấm sực lên. Cảm nhận hơi ấm nóng hổi truyền qua lớp áo, tôi ngước đầu lên cười hớn hở.

“Gì vậy, cậu đợi ở ngoài này à? Lạnh thế này sao không vào đâu đó mà ngồi...”

Hong Yeon-hwa mở to mắt, đặt tay lên má tôi. Đôi má hơi lạnh lẽo bỗng chốc tan chảy dưới hơi ấm của cô ấy.

“Mình vừa mới đến trước khi kết thúc thôi nên không sao đâu... Cứ chạm vào tiếp đi ~.”

Cổ họng tôi tự động phát ra tiếng gừ gừ thỏa mãn. Tôi giữ lấy bàn tay đang định rời đi và áp má mình vào đó.

Cứ thế, tôi nhón chân lên rúc đầu vào người cô ấy, cảm nhận được cả xúc cảm mềm mại từ chiếc khăn quàng đỏ.

“Hư hư hừm.”

Một lần nữa, sự mãn nguyện lại dâng đầy.

Đó là một mùa đông ấm áp.

[Trạng thái tâm tượng 「Tính chiếm hữu」 gây ảnh hưởng lên Trạng thái tâm tượng 「Yêu? tinh」]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!