Chương 266: Vẫn chưa quá muộn
Dù ngay từ đầu đã bị nện thẳng vào đầu, nhưng mũi thương không hề xuyên thủng hộp sọ cậu.
Trận đấu vẫn chưa kết thúc. Vì thế, bất kể đối thủ là ai, Aiden cũng không bỏ cuộc mà tiếp tục vung kiếm.
Thanh kiếm quấn quanh mình luồng Cương khí sắc lẹm, xé toạc không trung mà chém tới.
Ngay cả bản thân cậu cũng nhận thấy quỹ đạo kiếm hiện tại đã tiến bộ hơn hẳn so với quá khứ.
Nếu đối thủ là Aiden của thời điểm mới nhập học, có lẽ hắn đã không thể đỡ nổi một chiêu mà bị chém đứt đôi cả người lẫn kiếm.
Trái ngược với vẻ ngoài có phần lêu lổng, Aiden thuộc kiểu người không tiếc công sức nỗ lực. Thời còn ở học viện cậu chưa từng lười biếng, và sau khi nhập học vào Siyolam, cậu cũng chẳng hề bê trễ việc rèn luyện.
Dù chẳng hiểu vì sao mình lại được vào Siyolam… lại còn là theo diện đề cử, nhưng cậu cứ coi đó là thiên vận mà tận hưởng trọn vẹn sự gia hộ của sự thành trưởng.
Nhờ vậy, Aiden đã thăng tiến vượt bậc so với những sinh viên bình thường, giờ đây đã an vị ở vị trí nhỉnh hơn mức trung bình một chút.
Keng!
Thế nhưng, thế phòng thủ bị xuyên thủng một cách dễ dàng.
Giữa những đường kiếm được vung ra khi nghiến chặt răng, mũi thương uốn lượn như rắn đã luồn vào bên trong.
Đã bao nhiêu lần cậu bại dưới quỹ đạo kỳ quái ấy rồi. Dù đã kinh hãi kéo kiếm về thủ, nhưng mũi thương đã sớm đâm trúng vào chấn thủy.
Lớp Cương khí dày cộm được bao phủ từ trước đã ngăn lại mũi thương, nhưng xung lực thì không thể triệt tiêu hết.
Rầm! Xung lực xuyên thấu lồng ngực khiến hơi thở tắc nghẽn. Cương khí vỡ vụn bay tán loạn. Aiden nghiến răng.
‘Mẹ, mẹ kiếp… phải phản đòn…’
Trong khoảnh khắc hơi thở đình trệ đó, tầm nhìn chao đảo của Aiden thu vào hình ảnh ngọn thương đang xoay tròn tít.
Bốp!
“Hự!”
Ngay sau đó là một cú va chạm hất ngược cằm lên. Cơ thể bị nện bởi cán thương bay bổng lên không trung. Đầu ngả ra sau, đập vào mắt cậu là trần nhà sạch bóng.
‘A?’
Từ giữa trần nhà sạch bóng ấy, một vật dài ngoằng bất ngờ vọt lên. Chính là cán thương lúc nãy.
Một bóng đen dài đổ ập xuống khuôn mặt đang ngơ ngác của Aiden.
Bốp!
“Gừ á!”
Cán thương nện xuống mặt một cú đầy sảng khoái. Aiden hét lên một tiếng rồi đập mặt xuống sàn.
“Ư ư ư…”
Đầu óc choáng váng vì những đòn tấn công liên hoàn. Dù vậy, khi Aiden đang cố gượng dậy, mũi thương đã lướt qua ngay sát đầu cậu.
Phập! Mũi thương cắm phập xuống sàn. Cảm giác lạnh lẽo mơn trớn sau gáy khiến cơ thể Aiden run lên bần bật.
Cùng lúc đó, tiếng thông báo vang lên từ trần nhà.
[Hết giờ, trận đấu kết thúc]
[Người thắng, lớp Lập Xuân - Lee Ha-yul]
[Cảm ơn vì đã nỗ lực]
“…Ư chao.”
Nghe tiếng thông báo rót vào tai, Aiden rên rỉ một tiếng rồi buông xuôi cơ thể.
Khi nhận ra mọi chuyện đã kết thúc, toàn thân cậu bắt đầu đau nhức. Đúng là trong lúc đấu tập cậu đã bị nện cho tơi tả khắp nơi, xương cốt cứ gọi là rã rời…
[Cậu vất vả rồi]
Lee Ha-yul, người đang đứng cạnh Aiden, đưa tay ra. Aiden quay cái đầu đang áp sát mặt sàn lại, liếc nhìn Lee Ha-yul một cái.
…Vẫn cực kỳ ổn thỏa. Ngay cả cổ áo cũng không hề xộc xệch, làn da trắng ngần không một vết xước. Vốn dĩ trong lúc đấu tập chẳng có đòn nào chạm được vào người cậu ta nên đó là điều đương nhiên.
Suốt cả trận đấu, đừng nói là đòn chí mạng, ngay cả một vết xước Aiden cũng chẳng tạo ra được cho Lee Ha-yul.
‘Thật là…’
Biểu cảm của Aiden trở nên phức tạp.
‘Mình đã cố hết sức rồi mà đến chạm cũng không xong, không, mẹ kiếp sao lại không thể chạm nổi vào gấu áo cơ chứ?’
Mọi đường kiếm vung ra đều bị chặn đứng. Cậu ta nhắm mắt mà vẫn né tránh tài tình chỉ trong gang tấc, và ngọn thương vươn ra gạt phăng mọi đòn tấn công tưởng chừng như sắp chạm tới trước khi chúng kịp hoàn tất.
Thế là khi cậu định nhắm vào điểm yếu của thương để áp sát vào bên trong, cậu ta lại khẽ lùi lại rồi liên tục quất tới tấp, mà có cố tiếp cận được thì cũng bị hất văng ra ngay lập tức.
Về sau, khi thấy cậu ta dùng thương đánh bật hết đống Cương khí bắn loạn xạ như đánh bóng chày, Aiden thực sự đã há hốc mồm kinh ngạc. Và rồi Lee Ha-yul thật "tốt bụng" làm sao khi nện vào cằm giúp cậu đóng miệng lại…
‘Haizz.’
Hơn nữa, phía bên kia chỉ mới trở thành Siêu nhân chưa đầy một năm, còn phía bên này dù sao cũng đã được giáo dục sớm từ thời học viện tiểu học.
Vậy mà bị đánh cho tơi bời thế này khiến tâm trạng cậu thật ngổn ngang.
“Cảm ơn.”
Cậu thu xếp suy nghĩ, nắm lấy tay Lee Ha-yul để đứng dậy.
“Ư chao, cái đầu của tôi… cằm có bị vỡ không đây?”
Đứng tại chỗ, Aiden mân mê khắp nơi trên cơ thể đang đau nhức. Khẽ vén áo lên, cậu thấy dấu vết bầm tím bắt đầu hiện rõ trên da.
Quan trọng nhất là đầu và cằm đều đau… Những cú nện và hất cằm như tấn công liên hoàn đó diễn ra tận 3 lần…
Trước dáng vẻ ôm cằm của Aiden, Lee Ha-yul nhún vai.
[Tôi đã cảm nhận rồi, xương không có vết nứt nào đâu nên cậu cứ yên tâm]
“…Cậu còn cảm nhận được cả bên trong cơ thể sao? Khả năng kháng cự thì thế nà… thôi bỏ đi, chắc là cậu làm tốt thôi.”
Dù Aiden có chút hoảng hốt khi biết bên trong cơ thể mình bị cảm nhận tinh vi mà bản thân không hề hay biết, nhưng cậu sớm cắt đứt câu hỏi vì nghĩ rằng chắc cậu ta sẽ tự lo liệu tốt thôi.
Vốn dĩ cậu chẳng có kiến thức gì ra hồn về mảng năng lực cảm nhận, mà dù có kiến thức đi chăng nữa, có vẻ nó cũng chẳng áp dụng được với Lee Ha-yul.
“Cái đó, ngọn thương uốn lượn lúc đấu tập ấy… đó là kỹ năng mở rộng à?”
Thay vào đó, cậu đặt một câu hỏi khác. Kỹ thuật thương thuật đã đùa giỡn với Aiden suốt trận đấu.
Dù đa dạng chủng loại như thể có hàng chục võ nhân cùng hội tụ trong một cơ thể, nhưng thứ để lại ấn tượng sâu sắc nhất chính là ngọn thương vẽ nên quỹ đạo kỳ quái kia.
[Vâng, đó là kỹ năng mở rộng tôi học được lần vào Tháp trước đấy]
Trước câu trả lời đó, Aiden chợt nhớ về ký ức của giải đấu lần trước.
Vừa mới thi triển kỹ năng mở rộng đạt được sau bao nỗ lực gian khổ là bị sao chép ngay lập tức… Cái gọi là tài năng thực sự là gì cơ chứ? Một ký ức gây sốc đã giải quyết triệt để cái nghi vấn tầm thường đó chỉ trong một nốt nhạc…
Nghĩ đến đó, việc Lee Ha-yul sở hữu nhiều kỹ năng mở rộng hệ kỹ thuật cũng chẳng có gì là lạ.
[Vì kiếm thuật của Aiden rất chuẩn mực như sách giáo khoa mà. Nếu khớp với hình mẫu thì sẽ tạo ra uy lực tuyệt vời, nhưng lại khó đối phó với những đòn tấn công biến hóa. Giống như kỹ thuật thương tôi vừa thi triển ấy]
“À.”
Aiden thốt lên một tiếng. Đúng là cậu đã không thể chống đỡ nổi những đòn tấn công xoáy sâu vào sơ hở, cứ thế liên tục bị nện và lăn lộn trên sàn.
Nếu là thực chiến, đó sẽ là những đòn kết liễu luôn chứ không chỉ là lăn lộn trên sàn đâu.
“Đó là điểm yếu mà các giáo sư cũng từng chỉ ra, đúng là nhược điểm chí mạng thật.”
[Vâng, nên tôi nghĩ Aiden thử rèn luyện khả năng đối phó với những đòn nhắm vào sự chuẩn mực xem sao… tôi nghĩ thế đấy]
“Cảm ơn cậu. Tôi cũng đã nghĩ về điều đó từ trước nhưng đúng là phải sớm bổ sung thôi.”
Lại thêm một thứ cần sửa đổi rồi…
Trước dáng vẻ thở dài thườn thượt của Aiden, Lee Ha-yul mím môi. Nghĩ lại thì có vẻ mình vừa tuôn ra toàn nhược điểm của người ta.
Cậu vừa mân mê cán thương vừa khéo léo đưa ra lời khen ngợi.
[Nhưng kiếm thuật chuẩn mực có thể duy trì mức trung bình trong mọi tình huống mà. Với lại so với giải đấu lần trước, cậu đã trưởng thành rất nhiều rồi]
“So với cậu thì đúng là tôi thấy mình đi như rùa bò vậy…”
[Ờ… so sánh với tôi thì có hơi… quá không nhỉ?]
“…Ừ, đúng thế thật.”
Trong khoảnh khắc cậu thấy hơi "ghét" cái sự thật đó, nhưng lại thấy đó cũng chẳng phải lời nói sai.
Aiden nhìn quét qua Lee Ha-yul bằng ánh mắt mới mẻ.
Tạm gác lại chuyện đây là người vừa nện mình ra bã, thì cậu ta có một ấn tượng cực kỳ tròn trịa và vô hại.
Thế nhưng thực thể đó lại là một khối tiềm năng khổng lồ được chính Chủ tháp Trưởng Thành công nhận. Một người dẫn đầu thế hệ mới đúng nghĩa, người mà không biết tương lai sẽ chạm tới đỉnh cao nào.
Chính vì thế, có hằng hà sa số người muốn kết thân với Lee Ha-yul dù chỉ một chút…
“À.”
[?]
Một ý nghĩ vừa bị lãng quên chợt nảy ra. Aiden thốt lên rồi mở lời.
“Cậu có rảnh vào ngày Lễ Thánh Đản không?”
[Thời gian rảnh sao? Để làm gì thế?]
“Ngoài lịch trình chính thức của Lễ Thánh Đản ra, các sinh viên cũng hay tụ tập chơi riêng với nhau mà. Đám sinh viên nam năm nhất định tìm chỗ ngồi uống rượu, họ nhờ tôi hỏi xem cậu có đến không.”
[Rượu…]
Lee Ha-yul ngậm chặt miệng. Đó là từ ngữ mà ngay lúc này cậu vẫn cảm thấy một sự bài trừ bột phát. Cảm giác như mùi hương của quá khứ đột ngột lấp đầy khoang mũi khiến đầu óc cậu choáng váng.
…Mùi hương đó sớm bị gột rửa bởi mùi sữa thoang thoảng còn lưu lại trên cơ thể. Lee Ha-yul khẽ liếc nhìn bản thân rồi nhún vai.
[Ngày đầu tiên với ngày cuối cùng thì chắc là không được rồi . Với lại những chỗ phải ở lại quá lâu thì tôi cũng không thích lắm…]
“Có nhiều đứa chỉ đến chơi một lát rồi đi ngay nên chắc không sao đâu. Với lại lịch trình bắt đầu từ tối ngày thứ 4.”
[Vậy thì, tôi sẽ suy nghĩ xem sao. Nhưng xác suất là tôi không đi cao lắm đâu]
“Ừ, lịch trình đã định rồi nên nếu có ý định thì cứ ghé qua chơi một lát rồi về cũng được.”
[Vâng, cảm ơn cậu đã chuyển lời giúp tôi]
Trong bài đánh giá thực hành chuyên ngành chiến đấu, hình thức là người thua sẽ chuyển sang vị trí khác.
Cứ lặp lại việc đấu tập 3 lần như vậy là kết thúc đánh giá.
Vì thế sau khi hết thời gian chờ, Aiden đã tự rời khỏi võ đài.
Dù không có chấn thương đặc biệt nào nhưng cơ thể tích tụ mệt mỏi cũng lập tức được hồi phục ngay khoảnh khắc bước ra khỏi cửa.
‘Chỗ uống rượu... Thật lòng mình chẳng thấy hứng thú chút nào.’
Tôi ở lại võ đài đầu tiên, vừa mân mê ngọn thương trong tay vừa chìm vào một nỗi băn khoăn nhỏ.
‘Vì không bắt buộc nên mình cứ lờ đi cũng được, nhưng dù sao thì cũng nên ló mặt ra một lần thì tốt hơn…’
Thật lòng mà nói, kế hoạch tôi lập ra khi mới đến thế giới này đã bị chệch hướng khá nhiều.
Đặc biệt là những kế hoạch thuộc dạng nhiệm vụ phụ thì hầu như tôi đều bỏ lỡ.
Tôi đã định làm quen mặt với nhiều nhân tài triển vọng, nhưng thực tế thì chẳng gặp được mấy người.
Dù cảm thấy bài trừ với chỗ uống rượu, nhưng không còn đến mức phát bệnh mà bỏ chạy như trước nữa.
Sự thay đổi đó có ảnh hưởng lớn từ buổi uống rượu tại dinh thự lần trước.
Dù không trực tiếp uống rượu, nhưng ký ức lúc đó rõ ràng là một ký ức hạnh phúc bên cạnh những người quan trọng.
Ký ức đó đã che lấp đi ký ức tồi tệ, nên giờ đây rượu cũng không còn đáng sợ đến thế nữa.
‘Dù có ai quậy phá ở chỗ uống rượu đi chăng nữa, mình cũng có thể trấn áp được.’
Quan trọng nhất là tôi cũng đã khác xưa. Không còn chỉ biết chịu đòn nữa, mà ngược lại, tôi đã có thể nện cho đối phương một trận để trấn áp rồi.
Vi vút…
Đang băn khoăn một lát thì đối thủ tiếp theo bước vào võ đài. Tôi, người đã xác nhận từ xa thông qua Quan trắc, cũng siết chặt ngọn thương đang mân mê.
Đã là trận đấu cuối cùng rồi. Phải kết thúc nhanh rồi về thôi.
‘?’
Và rồi tôi cảm nhận được một sự kỳ lạ.
“…Lớp Cốc Vũ, Ligna Crisis.”
Đối thủ vừa vào khẽ cúi đầu chào.
Một nam sinh viên lực lưỡng… không, dùng từ thô kệch thì đúng hơn.
Ngoại hình và cái tên này vốn không phải nhân vật được nhấn mạnh gì nhiều trong nguyên tác.
‘Ai vậy nhỉ?’
Cảm giác như đã gặp ở đâu đó rồi. Nhưng trái ngược với suy nghĩ đó, ngoại hình và cái tên thế kia lại không hề lưu lại trong ký ức.
‘…Phát động?’
Xoẹt! Một cuốn sách mở ra trong đầu. Cuốn sách ký ức đã thu xếp lại những ký ức quá khứ lộn xộn. Tôi tìm kiếm những ký ức tương đồng với sinh viên kia.
Vốn dĩ đây là công việc tốn thời gian và gây đau đầu, nhưng nhờ Quyền năng Tri thức, nó diễn ra cực kỳ nhanh chóng và không hề đau đớn.
‘À.’
Và tôi đã tìm ra danh tính của đối phương.
Chậc.
Tiếng chậc lưỡi từng nghe thấy ở đâu đó.
Vào buổi chào đón tân sinh viên, đây chính là sinh viên đã huých vai tôi rồi bỏ đi mà không một lời xin lỗi.
Lúc đó thông qua tri giác không gian, tôi chỉ đo đạc quy cách ngoại hình nên không nhận ra ngay được.
‘…Hừm.’
[Lớp Lập Xuân, Lee Ha-yul.]
Sau khi chào hỏi qua loa, tôi mân mê cán thương. Đối thủ cũng chẳng mặn mà chuyện trò gì.
‘Hừm…’
[Trận đấu thứ ba của bài thi thực hành chuyên ngành chiến đấu, Đánh giá giữa kỳ học kỳ 2, bắt đầu đếm ngược. 10…]
Trong lúc đó, tiếng thông báo bắt đầu vang lên từ trần nhà.
[3… 2… 1…]
[Bắt đầu trận đấu]
Trận đấu bắt đầu. Nhưng sinh viên đối thủ không lao vào ngay mà giơ vũ khí lên đề phòng.
Vũ khí là thứ thường được gọi là Halberd (Đại đao).
‘Hừ m m m…’
Tôi băn khoăn một lát rồi khẽ khàng mân mê cán thương.
Xoẹt…
Mũi thương tan chảy rồi thấm vào cán thương. Ngọn thương mất đi mũi thương giờ biến thành một chiếc bổng (gậy).
Tùng tùng! Tôi gõ nhẹ gậy xuống sàn rồi gật đầu.
Và rồi.
[Trả? thù]
Bốp!
“Hự!?”
Tôi nện một gậy vào vai gã sinh viên đang căng thẳng tột độ. Gã sinh viên với thân hình lực lưỡng loạng choạng như sắp ngã giống như "ai đó" vào một ngày nào đó.
Ngay sau đó, những tiếng nện như tiếng trống liên hồi vang vọng khắp võ đài.
.
.
.
“…Hậu bối, có chuyện gì vui sao?”
Một lát sau.
Sau khi kết thúc bài thi thực hành, tôi tình cờ gặp Lee Ji-yeon và cô ấy hỏi với biểu biểu cảm kỳ lạ.
Tôi nghiêng đầu, dùng ống hút mút chùn chụt ly sữa ấm.
[Trông tôi như vậy sao ạ?]
“Vâng, nói sao nhỉ… trông cậu có vẻ rất sảng khoái.”
[Ưm… đúng là có một chuyện hơi tương tự như thế ]
Thật ra đó là mối thù tôi đã quên khuấy đi mất, nhưng khi giải quyết xong thì cảm thấy lòng dạ khá nhẹ nhõm.
Tôi nhún vai rồi lại ngậm lấy ống hút.
[Hệ thống hiệu chỉnh Người chơi: Thiện cảm]
Lee Ha-yul → Aiden Reynolds
●●●●●○○○○○(44 ▷ 50/100)
「Thân thiết」 「Đồ ngốc」 「Người nỗ lực」
…
Lee Ha-yul → Ligna Crisis
●○○○○○○○○○(19/100)
「Không thích」 「Vô tâm」 「Huých vai」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
