Tôi Rốt Cuộc Lại Phải Nuôi Dạy Một Nữ Phụ Phản Diện Giàu Có Nhưng Ngốc Nghếch

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 42

Light Novel - Chương 2

Chương 2

Cảnh tượng tôi mong đợi khi đẩy cửa bước vào là Tiona đang lăn lộn trên giường. Nhưng thực tế là Tiona đang ngồi thẫn thờ trên đó.

"..."

Sau đó, tôi nhận ra ga giường cô đã ướt đẫm.

"À."

"Ta sẽ giết anh!!!!"

Tiona ném thẳng chiếc cốc bên cạnh giường về phía tôi. Vì đó là đồ có giá trị nên tôi đã bắt lấy nó ngay trên không trung.

"Tôi xin lỗi, thưa Tiểu thư. Đây là lỗi của tôi."

"Cút đi!! Chết đi cho khuất mắt ta!!"

"Tôi sẽ cử hầu gái đến."

"Đi chết điiiii!!!!"

.

.

.

"..."

"...Tiểu thư."

"Hừ!"

Vị tiểu thư của chúng ta có vẻ đang có tâm trạng cực kỳ tồi tệ. Thành thật mà nói, hôm nay tôi là người có lỗi. Tôi chưa bao giờ ngờ tới một người ở độ tuổi của cô ấy lại còn tè dầm vào giữa đêm, nhưng lẽ ra tôi phải lường trước được rằng vị tiểu thư đầu đất này luôn có thể thực hiện những điều "phi thường" đến mức đó.

May mắn thay, hôm nay là thứ Bảy. Một ngày chúng tôi có thể thư thả đôi chút.

"Tiểu thư, để tạ lỗi, tôi sẽ làm bất cứ món gì cô muốn cho bữa trưa."

"!"

Tiểu thư của chúng ta thật dễ đọc vị, đó là một điểm tốt.

"Vậy thì... cả bánh pancake nữa...?"

"Dĩ nhiên là được ạ."

"Phải có... phải có cả siro lá phong, bơ và thật nhiều kem tươi ở trên nữa!"

"Dĩ nhiên là được. Tôi sẽ chuẩn bị như thế nhé?"

Cái đầu của Tiona gật lia lịa. Cùng với đó là kiểu tóc cuộn lò xo đặc trưng của một nữ phản diện. Dù có chuyện xảy ra sáng nay nhưng cô ấy vẫn không quên cuốn tóc. Phải chi cô ấy cũng chăm chỉ như vậy trong các việc khác thì tốt biết mấy.

"Vậy tôi sẽ chuẩn bị bữa trưa ngay đây."

Thời điểm hoàn hảo, những chiếc bánh pancake mềm mại sẽ là công cụ dạy học tuyệt vời cho bài học của Tiểu thư hôm nay.

"Dọn ra mau lên!!"

Vừa chảy nước miếng, cô ấy vừa đấm thùm thụp xuống bàn rồi lại phải xoa tay vì đấm quá mạnh.

"Ui da, đau quá..."

Từ tận đáy lòng, một cảm giác tội nghiệp trào dâng.

"Ôi, Tiểu thư đáng thương... cơ thể cô thật mong manh làm sao..."

"Anh vừa sỉ nhục ta đấy à?"

"Dĩ nhiên là tôi không có không làm chuyện đó đâu, thưa Tiểu thư."

"...Hả? Không, không có...? Không có? là sao...?"

Có vẻ khái niệm phủ định của phủ định là quá cao siêu đối với Tiểu thư của chúng ta. Liệu cô ấy có thể học được với cái đà này không đây? Người phải dạy cho cô ấy thật đáng thương, mà nghĩ lại thì người đó chính là tôi mà?

"Bánh pancake đây ạ. Đúng như ý muốn của cô, với siro lá phong thượng hạng, bơ và kem tươi phủ đầy ở trên."

Nhân tiện, tôi có thể thêm trái cây vào, nhưng sở thích của Tiểu thư là nhồi thêm kem tươi thay cho trái cây. Tiona mắt sáng rực, nước miếng chực trào.

"Oa!"

"Tuy nhiên!"

Tôi đặt một bộ dao nĩa vào tay Tiểu thư khi cô ấy đang định vồ lấy bánh bằng tay không.

"Làm ơn hãy dùng những cái này để ăn."

"...Hử?"

Tiona nhăn mặt.

"Ta không muốn, nó phiền phức lắm!"

"...Tôi có thể hỏi một câu không, Tiểu thư? Chẳng phải cô cũng dùng chúng để ăn các món như thịt hay súp sao?"

"Thì ta đâu thể động vào ăn đồ nóng bằng tay được! Anh nghĩ ta là đồ ngốc à, Sigals!?"

"Tôi đâu nghĩ cô là đồ ngốc đâu, chỉ là đầu đất thôi."

"Dĩ nhiên... hả?"

"Nhưng Tiểu thư này."

Hơi thở giáo dục thức thứ nhất: Thuyết phục rằng làm điều này là tốt.

"Nếu cô ăn pancake bằng tay như thế, siro sẽ dính đầy tay, rồi tay cô sẽ quẹt vào mọi thứ xung quanh. Chẳng phải rất bẩn sao?"

"Ta lau đi là được chứ gì!"

"Nhưng thay vì dùng khăn tay thì cô lại quẹt đại vào quần áo hoặc giường nệm đúng không? Cả dinh thự này sẽ dính đầy siro mất!"

Hơi thở giáo dục thức thứ hai: Thuyết phục rằng không làm điều này là xấu.

"Một người phụ nữ bốc thức ăn bằng tay sẽ rất khó lấy chồng đấy, cô biết không?"

"Hừ, nếu một người đàn ông không yêu ta chỉ vì ta ăn bằng tay, thì đó vốn chẳng phải tình yêu chân chính!"

Đây là thế giới cổ tích chứ không phải lãng mạn kỳ ảo sao?

"Với lại chúng ta vẫn ăn bánh mì bằng tay đấy thôi, tại sao không thể ăn pancake bằng tay? Cả hai đều làm từ bột mì mà!"

"Ngay cả khi ăn bánh mì, cô cũng phải cẩn thận để không bị dính mứt hay kem lên người cơ mà! Và nếu cô cầm pancake đẫm siro bằng tay, chắc chắn cô sẽ bị dính hết lên người cho xem!"

"Dính một tí thì có sao đâu chứ!?"

"Ngược lại nhé Tiểu thư, cô có thấy dễ chịu khi nhìn một người đàn ông ăn uống nhồm nhoàm với siro và kem dính đầy tay không?"

"Hừm..."

Lông mày Tiona nhíu lại.

"Cái đó thì... hơi khó coi thật."

"..."

Thật may là Tiểu thư của chúng ta vẫn còn chút cảm quan của người bình thường. Nếu cô ấy mà nói 'Phải hoang dã thế mới tuyệt chứ!' thì toang, và dù tôi thực sự không muốn dùng bạo lực, có lẽ tôi đã chẳng còn cách nào khác ngoài việc dùng đòn roi để uốn nắn hành vi của cô ấy.

Đó lẽ ra phải là một điều tốt, chắc chắn là tốt, nhưng tại sao tôi lại thấy bực mình thế này?

"Đúng không? Giống như cô thấy khó chịu khi nhìn người khác ăn nó bằng tay, người khác cũng thấy khó chịu khi nhìn cô ăn nó bằng tay đấy, Tiểu thư."

"...!!"

Cô đã ngộ ra rồi. Dù có hơi... à không, là rất muộn màng.

"Cô hiểu chưa? Từ giờ trở đi, làm ơn hãy dùng dao nĩa để ăn những món có thể dính bẩn lên tay."

"Ugh... nhưng phiền lắm..."

Tiona càu nhàu cầm dao nĩa lên.

"Chẳng lẽ ở nhà cũng không được ăn uống bình thường sao?"

"Cô cần phải luyện tập chứ? Cô không thể bỗng dưng biết dùng chúng một cách thành thạo vào một ngày nào đó nếu không làm thường xuyên."

"Ta biết dùng chúng mà, anh biết không?"

"Cô biết dùng, nhưng phong thái của cô quá thô lỗ."

Để thị phạm, tôi găm dĩa vào bánh pancake của mình và cắt nhỏ miếng bánh sao cho vừa miệng bằng dao. Lần đầu tôi làm một cách bình thường, và lần thứ hai...

"Tiểu thư, cô hay làm thế này đúng không?"

Găm dĩa thật mạnh! Cưa dao kèn kẹt như thể chẳng quan tâm siro bắn tung tóe! Rồi tống đại vào miệng!

Dĩ nhiên, trong quá trình này, siro sẽ bắn khắp nơi và dính quanh miệng tôi.

Vẻ mặt Tiểu thư méo xệch.

"Ew... thô thiển quá..."

"Tôi có nên giết cô không, thưa Tiểu thư?"

"Anh nói cái gì cơ?"

"Tôi đang bảo là cuộc sống thật gian truân. Dù sao thì, xin mời Tiểu thư ăn. Tôi không hy vọng gì nhiều... nhưng ít nhất hãy cố gắng ăn cho gọn gàng."

"Hừ! Anh nghĩ Tiona Mercipius Bekerpionte Chrysantimaiu này không làm được sao!?"

Thật đáng kinh ngạc là với bộ não đó, cô ấy vẫn nhớ được tên đầy đủ của mình.

Dù sao thì, Tiểu thư cũng bắt đầu ăn pancake bằng dao nĩa trong khi vẫn lầm bầm.

"Haizz... Ta không ưa gì anh, Jis, nhưng anh nấu ăn ngon thật đấy."

"Tôi thật vinh dự đến mức nắm đấm của tôi cũng phải rơi lệ."

"Siris, thứ duy nhất thoát ra từ nắm đấm là mồ hôi thôi— Á!."

Con dao bị trượt do sơ ý đã đâm vào tay trái của Tiona. Dù chỉ là dao ăn nhưng bị kim loại đâm trúng vẫn rất đau.

"Ui da, đau quá..."

"...Đưa tay tôi xem."

Dù có là đồ đầu đất thì cô ấy vẫn là con gái Công tước, nên bàn tay Tiona vô cùng trắng trẻo và thanh mảnh. Tôi nhấn vào đầu ngón tay nơi bị đâm, nhưng không thấy máu chảy ra.

"May mà cô không sao. Tiếp tục—"

Khi tôi quay sang bên cạnh, tôi chạm mắt với Tiểu thư, người đang dùng bàn tay còn lại bốc một miếng bánh pancake đẫm siro tống thẳng vào miệng.

"..."

"...Nhai nhai."

"..."

"...Ực, chẹp chẹp."

"Ááá!! Cô!! Chết tiệttttt!!"

Ugh! Cái đồ đầu đất này!

"Cô vừa mới nói chuyện này nọ xong, mà giờ lại làm cái gì thế hả!?"

"T-Ta không kìm được! Tại tên Jijirga làm bánh ngon quá mà!"

"Từ giờ trở đi, tôi sẽ gạch tên bánh pancake khỏi thực đơn—"

"Anh không có trái tim con người à!? Không được! Ta đã trở thành người không thể sống thiếu anh được nữa rồi!! Phải chịu trách nhiệm đi chứ!!"

"Cái cách diễn đạt của cô! ......Hàaaaa."

Tiếng thở dài dài đến mức tôi cảm thấy phổi mình héo quắt lại. Tôi sắp điên mất thôi, thực sự đấy. Cứ đà này, chưa cần nói đến Công tước hay Ngoại thần xâm lược, có khi tôi chết vì tăng huyết áp trước mất.

"Nếu cô thực sự không muốn dùng dao nĩa, thì ít nhất hãy học ma pháp dịch chuyển vật thể đi chứ."

Đó là một câu mỉa mai. Tiểu thư này sau này được cho là sẽ trở thành một phù thủy, nhưng việc tôi cần làm là giúp cô ấy được nhận vào Học viện vì mục đích đó. Vì cô ta có thể học ma pháp sau khi vào Học viện, nên nó không nằm trong chương trình giảng dạy tôi đã chuẩn bị.

Nhưng rồi.

"Cũng có cách đó sao? Hay đấy-wayo!"

"...Hả?"

"Ta bảo là hay đấy-wayo!"

"...Tôi đã thắc mắc điều này từ lâu rồi, nhưng tại sao cô cứ thêm cái đuôi '-wayo' vào cuối câu thế?"

Cái từ lâu mà tôi nói là từ trước khi tôi xuyên không vào thế giới này kia. Tại sao bọn nữ phản diện cứ nhất thiết phải dùng cái kiểu nói '-wayo' chết tiệt đó nhỉ?

Tiona ưỡn ngực đầy tự hào.

"Chẳng phải nó rất đẹp sao?"

"...Gì cơ?"

"Nghe giống như một quý cô quý phái vậy!"

À, hóa ra là do sở thích sao?

"Trước hết, 'wayo' không có đẹp. Ít nhất hãy nói là 'sawayo''."

"Sốc quá đi!"

Phần đau đớn nhất là cô ta thậm chí còn không sử dụng cách, nhưng nếu là sở thích cá nhân thì tôi định cứ để cô ấy tự do khi ở nhà.

"Tuy nhiên, cô cũng phải học cách sử dụng kính ngữ chuẩn mực. Nếu cô có cơ hội diện kiến Hoàng đế bệ hạ, cô đâu thể nói chuyện kiểu '-wayo' được, đúng không?"

"Hự...! Đúng là vậy!"

Tôi sẽ cần phải tạo một bộ tài liệu hướng dẫn về cách nói chuyện nữa rồi.

Giờ thì...

"Sau khi ăn xong, chúng ta thử học một chút ma pháp nhé?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tôi đéo hiểu nó là cái mẹ gì