Chương 7
"Vậy chính xác thì phí kết bạn là cái gì?"
"Là bỏ tiền ra để tìm một người chịu làm bạn với mình."
"...Nó có giống như việc thuê một bạn nhảy cho một buổi dạ hội, đúng không?"
Tôi đoán là cô ấy có thể hiểu theo cách đó. Tôi sẽ dùng số tiền này để thuê cô ấy làm bạn với tiểu thư.
"Tiểu thư Cynthia, cô có bạn bè chứ?"
"A-anh đang nói cái gì vậy? Dĩ nhiên là tôi có rồi!"
Tôi đoán là vậy.
Bất kể tính cách có tệ đến đâu, một người bình thường hẳn cũng phải có ít nhất một hoặc hai người bạn.
"Cô có nhớ vị tiểu thư mà cô đã gặp chiều nay không?"
"Eek!"
"Làm ơn giữ bình tĩnh và dùng chút trà đi. Vị tiểu thư của chúng tôi rất vô hại, chỉ là hơi nóng nảy và không được thông minh cho lắm thôi. Hầu hết trường hợp là thế."
"Câu cuối của anh làm tôi thấy hơi bất an đấy."
"Trên đời này làm gì có ai hoàn toàn vô hại cơ chứ?"
Cynthia nghiêng đầu.
"Điều tôi muốn yêu cầu ở cô, tiểu thư Cynthia, là trở thành một đối tác luyện tập để Tiểu thư Tiona của chúng ta có thể học cách kết bạn."
"...À, anh muốn tôi trở thành bạn của vị tiểu thư đó sao?"
"...Thế cô nghĩ tôi yêu cầu cô trở thành bạn của ai?"
Mặt Cynthia đỏ bừng lên khi cô ấy xua tay loạn xạ.
Chính xác thì cô ấy đang tưởng tượng ra cái gì vậy?
"Tiểu thư Cynthia, cô biết đọc và viết chứ?"
"Vâng..."
"Làm ơn hãy đọc thơ cho cô ấy nghe thay tôi, và ở bên cạnh tiểu thư trong suốt các buổi học cũng như giờ ăn."
Trong quá trình đó, để vị tiểu thư không có lấy một người bạn của chúng ta có thể thử làm quen với một cô gái cùng tuổi.
"Đó là những gì tôi yêu cầu ở cô."
Tôi đưa cho cô ấy tờ giấy đã chuẩn bị sẵn.
"Mức thù lao, quyền lợi, giờ làm việc và ngày nghỉ như sau."
Mức lương cao gấp đôi so với những gì cô ấy hiện đang kiếm được ở tiệm bánh và có giờ giấc làm việc cụ thể...
"Và tôi sẽ cung cấp cho cô một phòng trong ngôi nhà này cùng ba bữa ăn mỗi ngày."
"Ực..."
"Nhân tiện, tiểu thư thường dùng trà chiều mỗi ngày nên tôi sẽ rất cảm kích nếu cô có thể tham gia cùng cô ấy."
"Ực..."
Có phải cô ấy chỉ đơn giản là đang đói không?
"Cô thấy thế nào?"
Cynthia chậm rãi gật đầu.
.
.
.
Ngày hôm sau.
"Đây là Tiona, tiểu thư của gia tộc Chrysantimaiu. Còn đây là Cynthia, người tôi đã thuê riêng để hỗ trợ phục vụ tiểu thư."
Người sẽ trở thành Hắc Thánh Nữ trong tương lai, bằng cách nào đó đã trở nên khiếm khuyết, và người sẽ trở thành Phù Thủy Đỏ trong tương lai vốn dĩ đã có khiếm khuyết đầy mình.
Hai thiên tài kiêu ngạo...
À không, thực tế là một kẻ đầu đất kiêu ngạo và một cô gái bình thường với sự tự tin đã vỡ vụn.
Tim tôi đập thình thịch khi giới thiệu họ với nhau, liệu đây có thực sự là điều đúng đắn không?
"À! Là cái người hôm qua!"
Cô còn nhớ cơ à? Thật đáng khen.
"X-xin chào..."
Ngay cả sau khi nhận được lời chào của Cynthia, Tiona vẫn giữ vẻ mặt đờ đẫn.
"Có chuyện gì vậy?"
"Jarvis, chính xác thì người phụ nữ này sẽ hỗ trợ việc gì?"
"Cụ thể là tôi dự định để cô ấy giúp tôi chuẩn bị tài liệu trước buổi học, hỗ trợ làm phiếu bài tập, hoặc đọc thơ tình cho cô nghe."
"Đọc thơ á!?"
Tiona phản đối.
"Ta không muốn! Anh phải tiếp tục đọc chúng đi, Jarvis!"
"...Tại sao?"
Tôi thực sự tò mò. Tại sao, chính xác là tại sao lại phải là tôi?
Nếu cô ấy nói không muốn một thường dân như Cynthia, điều đó sẽ rất dễ hiểu bất kể nó tốt hay xấu. Nhưng tại sao cô ấy lại nhất mực khẳng định rằng tôi phải là người đọc?
"Cái đó thì..."
Tiona ngập ngừng.
Có vẻ như chính cô ấy cũng không thực sự biết tại sao.
Chỉ là một ý thích nhất thời thôi sao?
Vậy thì tôi chẳng thể làm gì khác được.
"Sẽ ổn chứ nếu đó không phải là thơ tình?"
"...Ý anh là sao?"
"Hiện tại cô chỉ đọc thơ tình, nhưng tôi muốn bắt đầu dạy cô các loại thơ khác, cũng như là các loại văn học khác nhau nữa. Tôi cũng phải là người đọc những thứ đó sao?"
"T-ta đâu có nói nhất định phải là anh đâu, Jarvis!"
"...Vậy thì để tiểu thư Cynthia đọc chúng cũng được, đúng không?"
"Cái đó..."
Tiona lườm tôi một cái sắc lẹm.
"Hừ! Muốn làm gì thì làm!"
Dù nhìn thế nào đi nữa, có vẻ như tôi không nên muốn làm gì thì làm đâu.
Thật rắc rối, thực sự đấy.
"Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu học phép cộng và phép trừ hai chữ số."
Tôi phát phiếu bài tập.
"Tiểu thư Cynthia, làm ơn hãy đợi gần tiểu thư."
"À, vâng..."
Khi Cynthia tiến ra phía sau, Tiona liếc nhìn lại với vẻ "Mmm..." và lườm nguýt.
"Eek..."
Cynthia ngay lập tức run rẩy.
"...Hừ."
Trong một lúc, căn phòng yên tĩnh ngoại trừ tiếng Tiona đang hì hục làm bài tập.
"...Ta xong rồi."
"Xuất sắc, hãy nghỉ giải lao một chút nào."
Ngay khi tôi vừa dứt lời, Cynthia, ngay lập tức đi đến chỗ bình nước lạnh và hỏi vị tiểu thư của chúng ta.
"T-tiểu thư có muốn dùng chút nước không ạ?"
"...Đưa ta."
"Vâng!"
Tiona nhận lấy ly nước lạnh, uống ực một hơi rồi đặt mạnh xuống bàn.
"...Hừ."
Đó là một tiếng "hừ" nhẹ nhàng hơn hẳn so với trước đây.
Ít nhất thì đó cũng là một điều may mắn.
Mặc dù Tiona là một nữ phản diện, nhưng có lẽ vì trí thông minh của cô ấy thấp, nên độ ác độc cũng không cao cho lắm.
Thậm chí trong nguyên tác của thế giới này, còn có những nữ phản diện khác làm những điều nham hiểm và khủng khiếp hơn nhiều.
Ví dụ, bảo ai đó mang nước đến, rồi ngay lập tức hất đổ và bắt họ lau dọn, sau đó lại bắt họ mang nước đến lần nữa chỉ để đổ thẳng vào mặt họ trong khi chế nhạo thẳng vào mặt họ.
So với điều đó, Tiona có nhiều khía cạnh ngây thơ, dù là theo nghĩa tốt hay xấu.
Nếu cô ấy ghét cái gì, cô ấy sẽ nói thẳng. Cô ấy không giả vờ thích những thứ mình ghét, hay cố tình lôi kéo người khác về phía mình rồi lại cô lập họ... Cô ấy không làm những việc thâm hiểm như thế.
Căn bản là cô ấy cũng chẳng đủ thông minh để làm việc đó.
Tôi bắt đầu chấm phiếu bài tập cộng trừ của Tiona, và bảo cô ấy tiếp tục làm phiếu bài tập bảng cửu chương.
"Mm..."
Xoẹt xoẹt.
"Mmm..."
Xoẹt... xoẹt.
"Mm!"
Xoẹt.
Ngay cả khi không nhìn, tôi cũng có thể đoán lờ mờ cách cô ấy đang giải quyết nó.
Sau đó, ngòi bút của vị tiểu thư dừng lại.
"Hử...? Hmm...?"
Dựa theo thứ tự, chắc là câu 7×8 rồi.
Bảng cửu chương bảy là một thử thách khó nhằn.
Nếu bạn biết bảng cửu chương hai và ba, thì các bảng bốn, sáu, tám và chín tương đối dễ dàng, còn bảng năm thì chỉ kết thúc bằng 0 hoặc 5.
So với chúng, bảng bảy đứng biệt lập một mình, không liên quan đến các bảng khác.
Thực ra, tôi đã quên béng nó suốt cả đời cho đến khi nhớ lại lúc dạy cho Tiona. Nghĩ lại thì hồi nhỏ tôi cũng từng trải qua điều tương tự.
Tiona viết các phép tính ra góc của phiếu bài tập.
Nếu đi kiểm tra thì chắc chắn nó sẽ hiện ra kiểu 7+7=14 (7×2), 14+14=28 (7×2×2=7×4)... và cứ thế tiếp tục.
Và ngay khi cô ấy định tính lại thêm một lần nữa để có đủ tự tin ghi đáp án vào thì Cynthia hơi cúi xuống như thể đang nhặt thứ gì đó.
Rồi cô ấy nhẹ nhàng chạm vào lưng Tiona.
"?"
Cynthia khẽ lắc đầu.
Tiona nhíu mày và nhìn lại phép tính của mình.
"!"
Cô ấy nhanh chóng sửa lại và liếc nhìn tôi.
Nhưng tôi đã quay mặt đi hướng khác ngay từ khoảnh khắc Cynthia cúi xuống. Thời điểm đó khiến việc cô ấy đang cố gắng làm trở nên quá rõ ràng.
Tiona thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, phiếu bài tập bảng cửu chương đã được hoàn thành mà không có thêm sự cố nào.
"Tốt, nghỉ giải lao thêm một chút nữa đi trong khi tôi chấm bài."
Ở góc của phiếu bài tập bảng cửu chương tôi nhận được.
Đúng như tôi nghĩ, có các phép tính cho bảng bảy được viết ra.
Tuy nhiên, có một đoạn ở cuối cô ấy đã viết nhầm 28+28=50, sau đó sửa lại thành 56.
Có phải cô ấy nhầm vì 2 cộng 8 bằng 10 không nhỉ?
Tôi khoanh tròn nó và bỏ qua.
Thỉnh thoảng nhận được một chút giúp đỡ như thế này cũng không làm giảm thành tích học tập của cô ấy. Mà ngược lại, vì có một sự cố cụ thể xảy ra, nó thực sự có thể giúp ích cho việc ghi nhớ.
Dĩ nhiên, điều này chỉ khả thi vì đây là hình thức học một kèm một, nơi không cần phải xếp hạng học sinh.
Sau khi hoàn thành phần ghi chú xem lại cho phép cộng hai chữ số và bảng cửu chương, chúng tôi quyết định ôn lại bảng cửu chương một lần nữa.
"Sáu nhân hai?"
"12!"
"Bốn nhân tám?"
"32!"
"Bảy nhân tám?"
"5... 56!"
Đúng như dự đoán, nó thực sự in sâu vào trí nhớ của cô ấy hơn phải không?
"Xuất sắc, giờ chúng ta gần như đã có thể hoàn thành bốn phép tính cơ bản rồi."
"Ehehe...! Đúng không!? Ta mà đã cố gắng thì chỉ có chuẩn thôi!"
Tôi đoán cô ấy đã đủ hạnh phúc đến mức quên luôn cả hình tượng "wayo" thường ngày.
Và.
Việc này có vẻ diễn ra suôn sẻ hơn mình tưởng.
Mặc dù Cynthia nhút nhát, nhưng cô ấy có một con mắt tinh tế, giúp cô quan sát xung quanh và một sự quan tâm sâu sắc.
Vừa rồi, cô ấy đã đưa ra lời khuyên một cách tinh tế mà không quá lộ liễu, và kết quả là cô ấy đã vực dậy tâm trạng của Tiona, giúp ích cho việc học của cô ấy, và thành công trong việc giảm bớt đáng kể sự thù địch của Tiona dành cho mình.
Quả không hổ danh là nữ chính nguyên tác, thật đáng nể.
"Giờ thì, đến giờ trà chiều—"
"Ưm, thầy giáo ơi?"
Isabelle, một trong những hầu gái, gõ cửa và hé mở nhẹ.
"Tôi xin lỗi vì đã ngắt quãng buổi học, nhưng... có người đến tìm tiểu thư Cynthia ạ."
Từ phía cổng chính, tôi có thể nghe thấy tiếng một gã đàn ông nào đó đang hét lớn.
"Tao nói cho tụi mày biết, con khốn đó đã mượn tiền của bọn tao mà vẫn chưa trả đâu đấy!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
