Chương 1
Nếu có một điểm chung giữa những kẻ phản diện hạng ba, những kẻ chỉ xuất hiện thoáng qua ở đầu truyện rồi bốc hơi thì đó là trí thông minh thấp đến đáng thương của chúng.
Ý tôi là, nghiêm túc đấy à? Ngươi định ra vẻ ta đây trước mặt nhân vật chính vừa mới rút được Thánh kiếm ra sao?
Thật luôn?
Ngươi định đổ oan cho nhân vật chính khi họ đang nắm giữ bằng chứng rành rành trong tay à?
Ngươi định phá nát nhà của nhân vật chính, giết chó của họ rồi lại để mặc cho kẻ khác ra đòn kết liễu sao?
Vai trò của chúng là thu hút gạch đá bằng sự ngu ngốc của mình, nhận cú đấm chấn chỉnh từ nhân vật chính, và mang lại cho độc giả sự thỏa mãn cực độ. Chúng chẳng đem lại cảm giác đe dọa thực sự nào, không có quá khứ đau thương hay niềm tin mãnh liệt, chỉ tự mình lồng lộn lên rồi tự lao đầu xuống vực thẳm.
Những kẻ phản diện dùng một lần, xuất hiện nhanh và bị tiêu diệt ngay lập tức. Những nhân vật mà tác giả chưa từng có ý định xây dựng chiều sâu nội tâm ngay từ đầu.
Nếu những nhân vật như thế mà lại thông minh, nó sẽ gây ra vấn đề nghiêm trọng cho tính logic của câu chuyện.
Vì vậy, dù bối cảnh tiểu thuyết là kỳ ảo, võ hiệp hay hiện đại, những kẻ phản diện hạng ba này không còn cách nào khác ngoài việc phải là những kẻ đầu đất.
"Sebas!"
"Tên tôi là Jarvis, thưa Tiểu thư."
Vị tiểu thư của chúng ta, người sẽ rất xinh đẹp nếu cô ấy chịu ngậm miệng lại, có tên là Tiona Mercipius Bekerpionte Chrysantimaiu.
Một phản diện trong bộ tiểu thuyết lãng mạn kỳ ảo ăn khách mang tên <Học Viên Thường dân được Hoàng tử si mê>. Một nữ phản diện, hay đúng hơn là một nữ phản diện hạng ba.
"Ta làm xong bài tập rồi!"
"Cô mới chỉ làm mặt trước thôi."
"Hả! Thật á!"
"Không, tôi thậm chí đã đánh dấu ở cuối trang rồi. Tiểu thư, chẳng lẽ cô nghĩ sau số 1 là số 3, và sau số 3 là số 5 sao?"
Dĩ nhiên, cô ấy là một cô nàng đầu đất.
"Làm sao ta nhìn được mấy cái chữ tí hon này chứ? Thật tình, đây là lý do tại sao lũ thường dân dốt nát— Á!? Đau quá!"
"Tôi nói với cô hơn mười nghìn lần rồi, đừng có coi thường người khác chỉ dựa vào địa vị."
Dù thấm đẫm tư tưởng phân biệt đối xử, nhưng cô ta tuyệt nhiên chẳng có chút tôn nghiêm nào của một quý tộc dù bạn có soi kỹ đến đâu.
"Đ-Đau quá! Cái gì thế này!?"
"Đó là sốc điện bằng ma pháp hệ thủy."
"Điện là cái gì...?"
Đó chính là kiểu nữ phản diện của cô ta đấy.
Trong nguyên tác, cô ta đã thốt ra câu "Đồ thường dân hạ đẳng!" với nhân vật chính và trở thành ngòi nổ không chỉ cho sự sụp đổ của chính mình mà còn của cả gia tộc. Đúng là một ví dụ điển hình của một nữ phản diện hạng ba.
"Quan trọng hơn, Tiểu thư, làm ơn hoàn thành bài tập đi."
"Bài tập chán ngắt! Tiểu thư của anh muốn nghe ngâm thơ lãng mạn chứ không phải làm bài!"
"Nếu cô không xong bài tập, chúng ta sẽ bỏ qua buổi trà chiều hôm nay."
"Hức...!?"
Tiona giật nảy mình như thể vừa nghe thấy điều kinh khủng nhất thế gian.
"B-Bỏ trà chiều...? Sebas, anh đang đùa đúng không?"
"Không đùa chút nào. Và tôi tên là Jarvis."
"Đ-Đây là ngược đãi! Ta sẽ mách Cha!!"
"Cứ tự nhiên, gia chủ đã giao toàn quyền giáo dục cô cho tôi rồi."
"Eeeek...!!"
Kiểu tóc cuộn lò xo của Tiona run bần bật.
"Được thôi! Nếu ta giải xong cái đống bài tập ngu ngốc này là được chứ gì!?"
"Tôi cảnh báo trước, trả lời sai sẽ phải làm 'vở ghi lỗi sai', nên đừng có ý định viết bừa."
"V-Vở ghi lỗi sai là cái gì...?"
"Một cuốn sổ nơi cô hệ thống lại những câu mình đã làm sai, đáp án đúng và lý do tại sao mình lại sai."
"Hừ! Nếu nó khiến Sebas phải khổ sở thì ta sẵn lòng!"
"Người phải làm vở ghi lỗi sai là cô đấy, Tiểu thư."
"Cái gìiiii!?!?"
Tôi bịt tai lại.
Để cho các bạn thấy cuộc sống hàng ngày của tôi với quý cô đầu đất này như thế nào thì hãy để tôi mô tả trọn vẹn một ngày từ đầu đến cuối.
Đầu tiên, nơi ở của chúng tôi là một dinh thự được Công tước mua ở kinh đô đế quốc. Nơi mà những người có tầm ảnh hưởng như quý tộc và thương nhân giàu có sinh sống.
Trong dinh thự gồm bốn người, tính cả hai hầu gái được thuê để dọn dẹp. Trong ngôi nhà này, tôi chăm sóc Tiona từ sáng đến tối và thực hiện việc giáo dục cô ta.
Buổi sáng:
"Tiểu thư, dậy đi ạ."
"Uuugh... Ta không muốn..."
"Nếu cô không dậy, tôi sẽ ăn luôn cả phần ăn sáng của cô đấy."
"Ugh..."
"Nhân tiện, thực đơn hôm nay là bánh waffle chính tay tôi nướng."
"Hả...!!"
Đến giờ ăn:
"Tiểu thư, tôi không yêu cầu cô phải ăn uống duyên dáng, nhưng ít nhất hãy dùng nĩa."
"Hử?"
Nhìn con gái Công tước liếm kem và siro trên ngón tay khiến huyết áp tôi tăng vọt.
"Ta không muốn, phiền phức lắm."
"...Từ giờ sẽ không có bánh waffle nữa."
"Seras! Anh không có trái tim à!?"
"Seras là ai? Người bạn tưởng tượng của cô à?"
"—!"
Tại sao câu đó lại gây sát thương chí mạng thế nhỉ?
Sau bữa ăn, tôi lôi vị tiểu thư chỉ muốn ngủ tiếp ra ngoài đi dạo.
"Này anh kia, gió đang thổi đấy. Nếu ta tiếp xúc với luồng gió này, da mặt ta sẽ bị hỏng mất!"
"Cô suốt ngày ru rú trong nhà nên da mới bóng dầu đấy. Nếu không đi bộ, cô sẽ đổ bệnh mất."
"Ta không muốn! Ta không phải là cún!"
"Đúng vậy. Chó là loài động vật thông minh hơn vẻ ngoài của chúng nhiều."
"Anh nói thế không thấy quá đáng à!?"
Sau khi đi dạo, tôi cho cô ta đi tắm. Dĩ nhiên, đây là việc của hầu gái, không phải việc của tôi.
"Hức, hức... Sibilus dắt mình đi như dắt chó... Tiếp theo chắc hắn sẽ đeo vòng cổ rồi bắt mình bò bốn chân trước mặt mọi người mất..."
"Hừm, tối nay mình có nên nấu súp bắp cải không nhỉ?"
"Hiiiiek!!"
Sau khi tắm rửa, cô ta nghỉ ngơi một lát.
"Tiểu thư, đến giờ h... Dậy mau! Tôi đã bảo là không được nằm ngay sau khi ăn rồi mà!"
"Khòòò..."
Sau đó là giờ làm bài tập "vui vẻ", là lúc mà tôi đã cho các bạn xem lúc nãy nên bỏ qua nhé.
Tiếp theo là trà chiều.
"Ohohoho, đúng là hương vị của trà!"
"Trà hôm nay là Peppermint."
"Ta chưa bao giờ nghe nói có vùng đất nào tên là Peppermint cả!"
"......"
Sau đó là buổi học thứ hai, bao gồm cả việc làm vở ghi lỗi sai.
"Đây là... tra tấn... Ta sẽ kiện lên tòa án tối cao..."
"Làm ơn, tôi cầu xin cô đừng làm nhục thanh danh gia tộc thêm nữa."
Kế đến là bữa tối.
"Siris, ta ban tặng miếng súp lơ này cho anh."
"Ơn huệ của cô thật bao la, thưa Tiểu thư. Tuy nhiên, tôi không dám nhận nên tôi xin trả lại và làm ơn hãy nhận lấy phần cà rốt của tôi luôn."
"Đ-Đây là bạo lực!"
"Tôi đã cắt cà rốt thượng hạng thành từng miếng vừa ăn và xào với dầu, làm ơn hãy thử đi."
"Ta không muốn! Cà rốt là thức ăn gia súc chỉ dành cho lũ thường dân!"
"Thường dân?"
"...Hức."
Khi tôi đanh mặt lại và giơ một ngón tay lên, Tiona kinh hãi.
"T-Ta xin lỗi..."
"Tôi rất cảm động vì cô đã nhận ra lỗi lầm nhanh đến thế, tôi sắp khóc đến nơi rồi đây. Sau này làm ơn hãy cẩn thận."
"Ta hiểu rồi..."
"Và thôi ngay cái trò gắp súp lơ sang đĩa của tôi đi!"
Sau bữa tối là thời gian rảnh. Trong thời gian này, tôi chiều theo ý thích của cô ta một chút.
"Charles, hôm nay hãy đọc cuốn đó đi!"
"Cô muốn nói tới tập thơ tình của Dancing Prim?"
"Đúng thế!"
Tôi không biết cô ta thấy thú vị gì khi nghe một chuỗi những câu chữ sến súa đến mức có thể làm bạn mất cảm giác thèm ăn ngay cả khi bụng đói, nhưng tôi không có quyền phán xét về gu của ai đó.
"Tôi nên đọc đoạn nào?"
"Đoạn nào cũng được!"
Tôi mở đại một trang và bắt đầu đọc.
"'Ôi, Susanna của anh. Hơi thở của em như cơn gió vùng Euphretas, đôi môi em là ánh mặt trời rực cháy thiêu đốt Infre saha...'"
Bỏ ra một hoặc hai giờ đồng hồ ở bên cạnh cô ta là đủ. Quý cô đầu đất của chúng ta bắt đầu gật gù vào khoảng 10 giờ tối.
"Tiểu thư, vào ngủ thôi."
"Haaaaawn... Bế ta đi..."
"Tôi sẽ tính thêm vào hóa đơn tiền lương."
Đó là một câu đùa, nhưng cũng là sự thật rằng tôi không mấy mặn mà với việc này. Dù có như thế nào thì cô ta vẫn là con gái của một đại quý tộc. Nếu có tin đồn lạ truyền ra thì sẽ rất phiền phức nên tôi muốn tránh đụng chạm thân thể không cần thiết.
Tuy nhiên, bế cô ta vào trong phòng chắc là vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được. Gọi những người hầu khác vào giờ này thì cũng hơi thiếu tinh tế.
Tôi luồn tay xuống dưới lưng và sau khoeo chân Tiona để nhấc cô ta lên.
"Uah..."
Cơ thể Tiona đột nhiên co giật vì lý do nào đó.
"Có chuyện gì vậy?"
Chẳng lẽ cô ta thấy ngượng ngùng?
"Ta cần đi vệ sinh..."
"Ugh, đúng là cái đồ đầu đất mà"
"Ta nghe nhầm đúng không?"
"Dĩ nhiên là cô nghe nhầm rồi, Tiểu thư. Đi vệ sinh thôi nào."
"Đ-Đừng có lắc ta mạnh quá... Ta có thể sẽ tè ra đấy..."
"Ew, gớm quá."
"Nói thế với một quý cô mà không thấy quá đáng à!?"
"Cô tè thật đấy à! Ack!!"
.
.
.
"Phù."
Lại một ngày ồn ào nữa trôi qua.
Dù đã thoát khỏi Tiona, tai tôi dường như vẫn còn ù đi, cứ đà này tôi sẽ bị ù tai mãn tính mất. Trong cái thế giới này khái niệm về tai nạn nghề nghiệp còn kém lắm, nhưng có lẽ tôi có thể yêu cầu thêm chút gì đó từ Công tước khi nghỉ hưu.
"Thở dài..."
Tôi thèm một điếu thuốc dù tôi chưa từng hút bao giờ. Không phải là tôi định bắt đầu hút đâu.
Còn một năm nữa, đúng không?
Thời gian còn lại cho đến khi quý cô ngốc nghếch đó nhập học tại học viện. Trước đó, tôi cần trang bị cho con ngốc đó những phép tắc giống con người, lương tri giống con người và trí thông minh cấp độ con người.
Nếu thành công, phần thưởng sẽ vô cùng lớn. Tôi sẽ có thể tận hưởng những đặc quyền mà bình thường một thường dân vô danh như tôi không bao giờ được phép chạm tới. Nhưng nếu thất bại, chính Công tước đã hứa rằng ông ấy sẽ săn lùng tôi dù tôi có trốn ở bất cứ đâu trong đế quốc và thủ tiêu tôi.
"Phù..."
Nếu tiểu thư chỉ là một con ngốc bình thường thì những điều kiện này, thực tế là rất hào phóng. Có những thường dân ở khắp nơi sẵn sàng đánh cược mạng sống của mình để đổi lấy một cơ hội thành công, nhưng hầu hết bọn họ có lẽ sẽ bỏ chạy ngay trong đêm sau tuần đầu tiên. Chà, phần thưởng có nghĩa lý gì nếu xác suất thành công là con số không?
Và tôi là người đã chấp nhận điều này khi biết rõ tất cả những điều đó. Không phải vì tôi bị ám ảnh với việc phải thành công, ngay từ đầu tôi cũng chẳng ham muốn giàu sang và danh tiếng đến thế.
Trước khi nhập vào cơ thể này, tôi là một công dân Seoul bình thường. Ngôi nhà mơ ước của tôi không phải là một biệt thự lớn mà là một căn hộ khoảng ba phòng ngủ. Người phụ nữ lý tưởng của tôi không phải là con gái của một vị vua mà là một cô gái xinh đẹp với vòng một nảy nở từ một gia đình khá giả hơn tôi một chút. Mức độ giàu có tối đa mà tôi hy vọng là đủ cho ba thế hệ sống mà không cần làm việc, và hoàn hảo nhất là nếu mọi người không biết mặt tôi.
Nhưng, tôi biết sự thật về thế giới này.
Tiểu thuyết lãng mạn kỳ ảo <Học viên Thường dân được Hoàng tử si mê> đã chuyển hướng cực mạnh sang bi kịch ở nửa sau, và số điểm đánh giá trung bình 9.91 sao cho đến chương trước đó đã rơi thẳng xuống mức 1 sao. Tuy nhiên, nội dung chưa bao giờ được chỉnh sửa, và chương cuối cùng đã diễn ra với một sự phát triển bi thảm tột độ.
Nam chính sắp đến được với nữ chính thì chết, nam phụ chết, bạn bè của nữ chính chết, Kinh đô bùng cháy, và toàn bộ đế quốc bị nuốt chửng bởi bóng tối vặn vẹo, gào thét. Câu cuối cùng của chương cuối là tiếng thét của nữ chính, người đã rơi vào một địa ngục kinh khủng hơn cả cái chết, nhận ra rằng cả sự yên nghỉ của cái chết lẫn sự lãng quên của điên loạn đều không dành cho mình.
Nó đã trôi từ bi kịch sang kinh dị. Và lời ghi chú của tác giả ở cuối chương cuối cùng.
Tôi đã thất bại. Quả nhiên, nếu không có Phù Thủy Đỏ, chúng ta không thể chống lại kẻ thù này.
Hắc Thánh Nữ.
Kiếm Sĩ Xanh.
Bạch Pháp Sư.
Nhóm của nhân vật chính, trong một câu chuyện trôi dạt qua bi kịch và kinh dị, họ đã ngã xuống khi chiến đấu chống lại bầy lũ Ngoại Thần xâm lược thế giới.
"Phùuuuu..."
Tiona. Tôi cần phải nuôi dạy nữ phản diện hạng ba óc bã đậu đó thành người có khả năng vào được học viện. Để cô ta có thể trở thành Phù Thủy Đỏ, người sẽ gia nhập nhóm của nhân vật chính. Để cô ta có thể cứu thế giới này.
Nếu tôi thất bại, thì việc bị Công tước giết thực ra còn dễ chịu hơn. Vì vậy, thực tế là bản hợp đồng này chỉ có lợi cho tôi mà chẳng có rủi ro nào cả.
Tôi lắc đầu để xua đi những suy nghĩ ngày càng nặng nề. Tình cảnh thật tệ hại, nhưng tôi biết làm gì đây? Than vãn cũng chẳng thay đổi được gì, nếu giờ không ngủ ngon, ngày mai tôi cũng sẽ khổ sở thôi.
Và rồi, sáng hôm sau đã đến.
Cốc cốc.
"Tiểu thư, dậy đ—"
"Đừng có vào!!!"
"...?"
Đây là một kiểu phản ứng mới. Cô ta thực sự không muốn học đến mức đó sao?
"N-Nếu anh vào, ta sẽ giết anh!!"
Quả đúng là phản diện, thay vì nói "Tôi sẽ chết cho xem." thì cô ấy lại nói "Ta sẽ giết anh."
"Vậy thì đành chịu thôi."
"Đ-Đúng không!?"
"Nếu cô giết được tôi, cứ thử xem."
"Kyaaaaaaah!!!!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Wow, tác giả bộ đấy hẳn đã có một ngày tồi tệ.