Chương 12: “Khởi động” lại “động cơ”
Mùa hè nóng vãi.
Sáng sớm, tuần thứ 3, tháng 8, tôi và Tomio – đi cùng với Happy Meek và Kiryuin Aoi – sắp sửa bắt đầu trại huấn luyện hè kéo dài năm ngày.
Thông thường thì chúng tôi không có đủ kinh phí hay thành tích để thực hiện được cái này. Nhưng nhờ cô Kiryuin giật dây một số thứ (cụ thể là Happy Meek vừa thắng giải G3 Hakodate Junior Stakes vào cuối tháng 7), thì chúng tôi mới có cơ hội.
Happy Meek và Kiryuin Aoi, khá chắc kèo họ đang cố gắng tích lũy tiền thưởng ở những chặng đua có thứ hạng, trước khi những con quái vật như Spe-chan và Grass-chan đạt đến ngưỡng sức mạnh. Đó là cách mà họ chuẩn bị trước cho năm Classics… chiến thuật khá hay đấy chứ.
Tất nhiên là không một huấn luyện viên nào sẽ muốn cho Mã Nương lao đầu vào những chặng đua thứ hạng ngay lập tức được, mà nếu có thì họ cũng phải tuyệt vọng đến cỡ nào cơ chứ? Nghĩ lại thì, mấy gia tộc danh giá cũng thường có kiểu chiến thuật nguy hiểm như thế này.
Dù sao thì, chiến thuật của Happy Meek là ổn. Chiếu theo dòng chảy lịch sử, những con ngựa trong khoảng thời gian của “Thế hệ Vàng” thường sẽ chờ qua năm mới thay vì chạy debut ngay tại năm 1997. Ngoài King Halo và Grass Wonder ra thì chẳng có đứa nào chạy những trận đua thứ hạng cho ngựa 2 tuổi cả. Mấy con ngựa như Seiun Sky, El Condor Pasa với Special Week, có thể nói là những bông hoa nở muộn.
Nhưng qua thế giới này thì sao? Ba người kia khả năng là vẫn khá thoải mái, nhưng nếu xét về điều kiện để tham dự các cuộc đua lớn thì kiểu gì họ cũng sẽ phải đua một trận thứ hạng cấp Junior nào đó thôi.
El-chan chắc sẽ nhắm tới Hanshin Juvenile Fillies hay là Asahi Hai Futurity Stakes thôi. Spe-chan thì chắc chắn là Hopeful Stakes rồi. Sei-chan thì… chắc vẫn giấu bài và chạy mấy cuộc đua hạng Open cho đến hết năm thôi.
Không như lịch sử thế giới thì thời gian debut của mọi người khá là đồng đều, nên bây giờ, không thể biết được ai sẽ đua ở chặng nào hết. Hoàn toàn khả thi việc phải đụng độ Spe-chan trong một cuộc đua nào đó chỉ để tích lũy thêm chút tiền. Hoàn toàn khả thi việc không gặp đối cứng nào trong một cuộc đua thứ hạng. Tầm này thì chỉ có thể trông cậy vào năng lực và nguồn thông tin của Tomio thôi.
“Rồi, được rồi, anh Tomio! Dừng!”
Tôi vẫy cao hai tay trước chiếc xe van thuộc sở hữu của Tracen. Tomio thò đầu ra từ cửa kính, và lùi xe lại, dừng ngay trước tôi.
“Xin lỗi vì đã kéo em lại mấy việc như này.”
“Có sao đâu. Thôi, chở đồ nào.”
“Ừ.”
Hiện tại thì chúng tôi đang chuẩn bị cho trại hè, cụ thể bây giờ đang chở dụng cụ luyện tập từ nhà kho cũ lên xe.
Tomio nhảy xuống, đi ra sau mở cốp xe. Vừa làm vừa xắn hai tay áo, phô ra cặp cánh tay cơ bắp rám nắng, và bằng một cách nào đó thì tim tôi lại lỡ đi một nhịp. Trông kìa, chiếc áo thấm đẫm mồ hôi đang dán chặt vào thân hình anh ấy,… sao lại quyến rũ quá đi.
Ê từ từ
“ …Apollo? Sao vậy? Muỗi cắn hay gì?”
“E- K-k-không có gì đâu! A…ha… ha… ha…”
“… Kệ đi, xử lí nhanh nào.”
*E hèm* Tôi theo Tomio đi vào nhà kho. Khá xập xệ, đầy ruồi bay quanh, không khí và dụng cụ đầy bụi. Bụi bay vào mắt ngứa quá đi… Làm nhanh nào.
Chuyển mấy thứ đồ này đúng là nặng nhọc, kể cả với một Mã Nương như tôi. Xong xuôi hết thì tôi trèo lên ghế phụ, và ngồi phẩy cái áo đẫm mồ hôi cho thoáng một chút.
“…? Sao vậy, Tomio? Nhanh lên còn đến chỗ Kiryuin và mọi người nữa chứ.”
“Ờ… ờ… được rồi.”
Cài được dây an toàn rồi thì nghĩ lại mới thấy, lúc chở đồ thì Tomio có vẻ khá kỳ lạ, cứ nhìn đi đâu ý… Anh ấy vẫn nhìn tôi, nhưng thường xuyên tránh mắt tôi và… nhìn xuống? Có gì à-
“É!!!”
Tôi nhìn xuống mới thấy rằng cái áo thể dục bị thấm đẫm mồ hôi, nên nó có thêm tính năng nhìn xuyên thấu.
Trong tất cả các ngày có thể chọn thì tôi lại chọn đúng ngày hôm nay, đúng dịp này, để chọn một chiếc áo lót khá là “trưởng thành’ và “nổi bật” đi. Thông minh lắm đồ ngốc ạ.
Tôi vội vã lấy hai tay che ngực lại và khom lưng về phía trước. Tomio, đang chuẩn bị nổ máy, nhìn thấy và giật mình.
“T-T-Tomio! Anh thấy cái gì rồi!”
“…Thấy gì là thấy gì?”
“Không giả ngốc được đâu. Anh thấy rồi đúng không hả???”
“………”
Tomio nhăn mặt như kiểu vừa làm theo chỉ dẫn của nhóm chanh liều cao không bằng ý.
Nhưng vấn đề chính là anh ấy đã check map với tôi như thế.
Tôi lườm anh ấy cho đến khi anh ấy chịu gật đầu thú nhận.
Và ngay lập tức, mặt tôi đỏ bừng lên.
“-Anh… đồ… dâm dê!”
“Em xin lỗi chị ạ! Thật đấy, anh không có cố ý nhìn đâu, nó vô tình đập vào mắt anh thôi!”
Anh ấy hoảng horse vội vã xin lỗi.
Nhưng mà tôi đang cảm thấy như nào… thấy hạnh phúc? Mắc cỡ? Tức giận? Chắc là cái cuối.
Thông thường thì chúng tôi sẽ mặc đồ lót thể thao để tránh những trường hợp như thế này trong khi tập luyện. Kiểu, có nhìn thì cũng chả có vấn đề gì cho cam. Nhưng. Đây là một câu chuyện khác, một câu chuyện vô cùng xấu hổ.
Tôi nghiến răng, cố nuốt cơn tức xuống họng.
“Vì em là một Mã Nương rất có lòng vị tha nên lần này em sẽ tha thứ cho anh. Không có lần sau đâu đấy.”
“Vâng ạ… Em nghe rõ rồi ạ… Em cảm ơn chị nhiều ạ…”
Nhìn vào chiếc gương che nắng trước mặt, tôi thấy tai mình cụp xuống, gần như dính chặt lên đầu.
Tôi lấy một cái khăn để che đi phần ngực của mình. Sau khi xuống xe, tôi lập tức quay lại ký túc xá để tắm và thay đồ, sau đó thì ra chỗ Happy Meek. Trong khi đó thì Tomio ra nói chuyện với Kiryuin.
“Nè, Meek-chan!”
Tôi, trên người mặc một bộ đồ thường nhật mà Maruzensky mới tặng, đang đứng trước cửa phòng của Meek-chan và gõ cửa vài cái. Không có động tĩnh gì.
“Meek-chan?”
Vẫn không thấy gì, tôi với lấy tay nắm cửa – nhưng một cái bóng khổng lồ xuất hiện, dường như nuốt chửng lấy tôi.
“Waaahh?!”
Tôi giật mình quay ra sau, và nhìn thấy gương mặt của một Mã Nương nào đó tên là Happy Meek. Thảo nào tự dưng tối sầm lại, cậu ấy cao hơn tôi tận 10cm lận mà.
“M-Meek-chan à… đừng nhát ma tớ thế chứ…”
“…Xin lỗi. Xử chút việc. Mới quay lại.”
Happy Meek. Mã Nương phụ trách bởi Kiryuin. Điềm tĩnh, hay quên, và khá bí ẩn. Ít nói, và khó đoán. Không ai biết được cậu ấy nghĩ gì.
Năng lực của cậu ấy là không thể phủ nhận. Cứ biết rằng cậu ấy là Mã Nương đầu tiên trong thế hệ này thắng được một giải đua có thứ hạng là được. Tất nhiên là out trình tôi nặng rồi, hơn nữa, khả năng thích nghi của cậu ấy rất phi thường: cự ly trải dài cả từ 1000m đến 4000m, trên cả đường cỏ và đường đất, mà không bị xuống phong độ.
Nhờ đó mà chúng tôi thường xuyên luyện tập cùng nhau (và thường là tôi bị cậu ấy cho hít khói). Cơ mà, chúng tôi vẫn khá thân thiết đó chứ.
“Đi thôi, Meek-chan.”
“…Được.”
Meek lôi ra từ trong phòng cậu ấy một chiếc ba lô quá khổ, vừa kéo lê nó ra hành lang vừa đẩy cửa. Ý là, tôi tưởng đống đồ của tôi đã nhiều lắm rồi, cậu ấy vác gì lắm thế?
“Đ-đi thôi. Mọi người đang đợi ở dưới đó.”
“…Ờ.:
Khi chúng tôi mang đồ ra ngoài thì thấy Tomio và Kiryuin đang nói chuyện bên cạnh chiếc xe van. Khi thấy chúng tôi, Tomio vẫy tay gọi: “Qua đây!”
“Chào buổi sáng, Kiryuin-san.”
“Xin chào Apollo. Rất mong được hợp tác với em.”
Chào hỏi xong xuôi rồi… nhìn gần mới thấy Kiryuin-chan xinh đó chứ. Gương mặt ưa nhìn, tính cách dễ mến, và thân hình… chắc chắn là hơn tôi. Chỉ là… tôi biết có thứ gì đó không ổn nhưng tôi không chứng minh được.
Nói sao chỉ? Linh cảm như kiểu chị ấy đang cố gắng giả nai để tiếp cận huấn luyện viên của tôi vậy.
Thôi thì, cũng rất biết ơn vì chị ấy đã kéo tôi theo cùng. Nếu không thì còn lâu mới có trại hè như này. Cơ mà, tại sao lại chỉ có tôi với Tomio thôi? Những người khác thì sao?
Hmm…Kiryuin.
Chị muốn dành thời gian riêng mới Tomio đúng không? Đúng không, đúng không?
Tôi cố nở một nụ cười và chất đồ lên xe. Đúng là đã thuê một con xe lớn, nhưng chở nhiều đồ quá thì cũng thấy chật. Cơ mà cũng ổn thôi, vẫn trong tầm kiểm soát.
Happy Meek, không nói không rằng, trèo ngay lên ghế sau, vẫn mang theo vẻ mặt ngơ ngác vừa kỳ lạ vừa đáng yêu. Giờ thì ghế sau chật cứng rồi, không muốn ngồi đó đâu, ngồi với Tomio cơ.
Tôi bước tới trước cửa ghế phụ, nhưng Kiryuin bất ngờ cũng tiến lại gần đây.
“Apollo-san, chị phải chỉ đường cho Huấn luyện viên Momozawa, nên là… chị sẽ ngồi đây.”
Ồ, thật vậy sao. Muốn chơi kiểu đó sao. Được đấy.
“Không sao đâu, để em chỉ cho.”
“Hm?”
“Dù sao thì anh Tomio cũng là huấn luyện viên của em mà. Chị cứ xuống dưới ngồi đi, Kiryuin-san.”
“Nhưng mà-”
Tôi kéo mạnh cửa ra và nhảy tót lên trên ghế phụ. Heh, chiến thắng.
Nhưng Tomio túm lấy đằng sau gáy tôi.
“Nào, Apollo, xuống dưới ngồi.”
“Nhưng mà-”
“Lên đi, Kiryuin-san.”
“Ah, tôi xin phép!”
Tôi bị kéo lên, như một con mèo con, và bất lực nhìn Kiryuin ngồi vào ghế phụ. Sau khi Tomio thả tôi xuống ghế sau, Meek-chan đặt tay lên vai tôi như thể cảm nhận được điều gì đó.
Thôi, lần này thua rồi.
Đến trưa thì chúng tôi tới được một nhà trọ truyền thống có liên kết với Tracen. Tọa lạc tại một vùng ngoại ô yên tĩnh, tránh xa thành phố ồn ào, đây đúng là một địa điểm lý tưởng để tổ chức trại hè cho các Mã Nương.
Nhìn vào trong, khu này có một con đường tư nhân trải dài 10km cho phép chạy tự do, một đường chạy cũ nhưng vẫn được bảo trì thường xuyên, một cơ sở huấn luyện hiện đại đến bất ngờ (so với vùng ngoại ô), và cả một ngọn núi thấp cũng có thể dùng trong huấn luyện.
Tất nhiên là thuộc quản lý của URA rồi. Không thì tiền đâu mà quản lý chỗ đấy?
“Xin chào!”
Sau khi gặp chủ trọ thì chúng tôi ra nhận phòng cho 5 ngày sắp tới. Apollo Rainbow chung phòng Happy Meek, còn Momozawa Tomio chung phòng Kiryuin Aoi.
Ê… Chị bị ngốc à, Kiryuin?
Khi tôi tới hỏi cho ra nhẽ thì chị ấy bảo “C-Chỉ đặt được hai phòng thôi…” Vớ va vớ vẩn. Hai phòng thì chia theo kiểu hai phòng. Tất nhiên là tôi sẽ chung phòng với Tomio còn chị chung phòng với Happy Meek rồi. Không được thì ít nhất cũng để Tomio ngủ riêng còn ba đứa con gái chung một phòng chứ? Tôi nói không sai chứ?
Hết nói nổi. Trước khi bắt đầu tập luyện thì tôi “gặp mặt” Kiryuin một chút gần nhà vệ sinh. Kiryuin cũng đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc “trao đổi”.
Oh baby, chị đúng là quá hư hỏng.
“Nè, Kiryuin-san. Dạo này chị có hơi quá gần huấn luyện viên của em rồi đó?”
“Hweh?!”
“Không có “Hweh” gì ở đây hết.”
Chị ấy cảm thấy sự đe dọa của tôi và lùi lại vào chân tường. Tấm lưng mảnh mai ấy ép sát vào bức tường gỗ. Ánh mắt chị ấy phản chiếu hình ảnh của tôi, tai ép ra đằng sau, đuôi vẫy loạn xạ. Vô cùng đáng sợ.
…Mình giận đến vậy sao?
Không hiểu lắm. Có vẻ Apollo Rainbow không nhận ra được cơn thịnh nộ của chính mình, và cả ác ý muốn nuốt chửng Kiryuin nữa.
“Kiryuin-san, nhìn thẳng vào mắt em này?”
Giọng nói lạnh lùng đầy nguy hiểm. Chị ấy giật mình, sợ hãi khụy xuống đất.
Tệ quá. Nếu tôi cứ để tôi tiếp diễn như thế này, tôi sẽ mất kiểm soát mất. Cơ thể tôi như đang không nghe lời tôi vậy. Ngay từ đầu thì tôi chỉ muốn hỏi một chút thôi mà.
“Trả lời. Sao chị cứ phải dính lấy huấn luyện viên của em thế?”
Tôi kẹp tay mình dưới hai cánh tay chị ấy và kéo lên, rồi tựa người vào, thì thầm vào tai chị ấy. Kiryuin giật mình, nhìn tôi với vẻ mặt bối rối.
Đây là, mà có phải không, bản năng chiếm hữu của Mã Nương? Hay là bản năng chinh phục và cơn hiếu thắng? Dù sao thì với tư cách là một thằng con trai thì tôi chưa bao giờ cảm thấy như thế này. Cơn giận này… đằng sau nó là động lực thúc đẩy các Mã Nương sao?
Tâm trí tôi vẫn thấy bình tĩnh một cách kỳ lạ, như thể một người khác đang theo dõi mọi chuyện vậy.
Nhưng những lời tiếp theo của chị Kiryuin cũng khiến tôi dừng mất kiểm soát được.
“Vì… chị rất ngưỡng mộ Huấn luyện viên Momozawa?”
“…Hẻ?”
Tôi vô cùng ngạc nhiên, sững sờ chớp mắt một cái. Câu trả lời ấy quá bất ngờ, như thể dội thẳng một gáo nước lạnh lên đầu tôi vậy. Lí trí bắt đầu quay trở lại, và cái “hào quang rực rỡ” mà tôi hay đem ra trước mỗi cuộc đua bỗng dưng biến mất hoàn toàn.
Không có một chút dấu hiệu nào của sự dối trá trong đôi mắt của Kiryuin cả. Nói đúng hơn là một huấn luyện viên hiểu rõ sức mạnh của các Mã Nương không có lý gì để nói dối hay khích tướng tôi cả.
Đúng là chị ấy có dành chút cả xúc cho Tomio, nhưng là sự ngưỡng mộ với tư cách là đồng nghiệp, không hề có chút tình cảm lãng mạn giữa hai người khác giới nào ở đây cả.
Tôi thấy trống rỗng. Thất vọng. Hối hận. Tôi đã mất kiểm soát bản thân mình. Bản tính hiếu thắng và khát khao chiếm hữu đã khiến tầm nhìn của tôi trở nên quá hạn hẹp đi. Tôi đã trở nên… thú tính.
…Tôi cũng không ngờ rằng tâm trí của một Mã Nương có thể ám ảnh một thứ gì đó đến mức này. Cảm xúc khao khát chiến thắng ấy, khi hướng tới một thứ gì khác, có thể biến tướng đến mức này. Tôi đã đánh giá thấp bản tính tự nhiên và tinh thần chiến đấu của các Mã Nương.
Tệ hơn là tôi đã quên mất nhiệm vụ của mình, mục đích của mình, khi là một Mã Nương.
Đó là chạy. Đó là trở thành Mã Nương chạy đường dài mạnh nhất.
Không được phép quên rằng tôi vẫn chỉ là vô danh tiểu tốt. 3 trận đua, 1 trận thắng, và đó là trận maiden. Quá tệ hại đi. Để có chỗ đứng trong trái tim của Tomio thì tôi cần phải thắng nhiều hơn nữa.
Chỉ có năng lực và sức mạnh của chính tôi mới có tác dụng.
Thức tỉnh đi, Apollo Rainbow. Không được phép mất định hướng. Không được phép để sự kiêu ngạo, hay bản năng thuần túy, để mày mất phương hướng nữa. Tập trung. Tập trung chạy.
Không có chỗ để ghen. Nhớ lại đi, Apollo, mày đến đây làm gì? Nhớ lại đi, Apollo, tại sao Tomio và Kiryuin kéo mày đến đây. Là để trở nên mạnh hơn. Không phải là để nói chuyện tình yêu gì sất. Làm vậy chẳng khác nào đấm thẳng vào lòng tự trọng và công sức của họ cả.
Trại huấn luyện hè là để mở đường đến vinh quang.
Apollo Rainbow à, mày không được quên, rằng có những người như thế này xung quanh là một phép màu.
“E-Em rất xin lỗi!! Em đã quá vội vàng và dẫn tới kết luận tệ nhất…”
Tôi cúi đầu xin lỗi Kiryuin. Mấy suy nghĩ vớ vẩn của tôi đã phủ định đi công việc nghiêm túc của Tomio và Kiryuin.
Xấu hổ đến mức suýt khóc luôn, nhưng Kiryuin đã ân cần an ủi tôi.
“Ahaha… chị không bận tâm đâu. Mọi chuyện đều chỉ là trùng hợp, nhưng đúng là từ bên ngoài nhìn vào trông rất khả nghi thật. Nghe lý do là “ở chung phòng để đàm đạo lý thuyết huấn luyện” thì có khi chị cũng không tin đâu.”
“N-Nhưng…”
“Không, không, dù sao thì chị cũng đã học được một điều, nên coi như huề đi.”
Kiryuin nở một nụ cười với phản ứng của tôi, rồi ung dung đi về phòng.
…Má nó chứ… Cả Maruzensky với Kiryuin đều đọc mình như một cuốn sách thế này…
“…Haaaahhh, mình vừa làm cái quái gì vậy…?”
Tôi khụy xuống tại chỗ và bắt đầu tự kiểm điểm lại bản thân. Đúng là việc có những người xung quanh Apollo Rainbow như thế này là một phép màu. Thật sự luôn. Kiryuin thản nhiên cho qua chuyện này như vậy, chị ấy đúng là quá tốt bụng đi.
Còn mình thì… lại quá trẻ con.
Trong bốn tháng với thể xác Mã Nương này, đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến bản năng thú tính ẩn sâu bên trong tâm lý như thế này. Thông thường thì, nếu ngay từ đầu tôi được sinh ra là một Mã Nương thì tôi đã có thể học cách kiểm soát được nó.
Nhưng kịch bản đẹp ấy không diễn ra được.
Tôi không hề có thời gian để học cách điều phối cảm xúc ở cơ thể này. Với việc Shigiku Stakes, thêm một cuộc đua đấu tập nữa, tôi phải nhanh chóng xử lý chuyện này. Kìm nén cảm xúc là bất khả thi, nên chỉ có thể điều hướng nó đi chỗ khác thôi.
“…Hiểu rồi.”
Một ý tưởng ngay lập tức hình thành trong đầu tôi.
Cảm xúc chiếm hữu điên cuồng ấy, tôi phải hướng cảm xúc ấy đến mục tiêu duy nhất: CHIẾN. THẮNG. Nếu được, năng lực của tôi sẽ còn bay cao bay xa hơn nữa.
Được rồi, giờ thì tôi đã có mục tiêu mới.
Tôi sẽ phải đem những cảm xúc mà tôi đã dành cho huấn luyện viên của mình, khơi lên một ngọn lửa nhiệt huyết, và biến nó thành ý chí chiến đấu dành cho những cuộc đua.
Chỉ vậy mới khiến tôi có thể sánh vai với Happy Meek và cả những người khác. Không chỉ hạng Open, ngay cả hạng một trận thắng cũng đủ tàn nhẫn để vùi dập tôi rồi.
Tôi không thể chứa chấp bất cứ thiếu sót nào cả. Không có chỗ cho sự lười biếng hay tình cảm cá nhân với huấn luyện viên được. Từng giây phút đều phải dành ra, toàn tâm toàn ý, chỉ cho việc tập luyện. Như thế mới có thể thu kẹp khoảng cách năng lực của tôi với những Mã Nương khác được.
Tôi không được phép quên rằng, tôi chỉ là một Mã Nương yếu kém.
Nếu không đạt được thành quả gì sau trại hè này, thì giấc mơ của Apollo sẽ tan thành mây khói.
“Cố lên.”
Tôi tự vỗ mạnh vào hai bên má mình.
Lần đầu tiên trong đời mình, tôi thấy hai chữ “Cố lên” lại có sức nặng tới vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
