Tôi muốn biến thành một Uma Musume vô tư tóc xám mềm mịn và quyến rũ Trainer của tôi!

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85407

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

41 181

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

205 1657

Bắt đầu! Cấp Junior! - Chương 14: Sức mạnh của thiếu nữ đang yêu quá vô lý đi?

Chương 14: Sức mạnh của thiếu nữ đang yêu quá vô lý đi?

Trại huấn luyện khắc khổ vẫn diễn ra khá suôn sẻ. Tính đến hôm nay cũng là 5 ngày. Nhờ sự chỉ dẫn tận tình của Kiryuin và giáo án huấn luyện khắc nghiệt của Tomio, chúng tôi thấy rằng quá trình huấn luyện thật sự rất hiệu quả.

Để mà nói thì, tuy là phương pháp của hai người khá là trái ngược nhau, bằng cách nào đó thì hai thứ đó kết hợp lại đã giúp tôi và Happy Meek tiến bộ vượt bậc.

Xem nào, Happy Meek rất mạnh ở tốc độ và sức bật, hai thứ phù hợp với những chặng đua cự ly ngắn. Cơ mà, cậu ấy lại không có thể lực đủ tốt, chỉ ở mức đủ dùng, nên không thể tham gia những chặng đua có cự ly dài; và cậu ấy cũng không có đủ ý chí, nên là nếu bị gây áp lực trên đường đua thì chỉ có nước chịu chết.

Ngược lại, Apollo Rainbow tôi đây rất tự tin vào thể lực vô hạn của mình, giúp tôi dư xăng chạy được những chặng đua lên tới 4000m, kèm theo ý chí kiên định giúp tôi dễ dàng duy trì vị trí dẫn đoàn đua nữa. Chỉ là, tôi không thể chạy ở cự ly trung bình với tốc độ và sức mạnh yếu kém của mình được.

…Khỏi phải nói, do hai đứa chúng tôi đều ngưỡng mộ và ghen tị với điểm mạnh của nhau, nên mới có thể phối hợp vô cùng ăn ý.

Cho đến một lúc nào đó, hai đứa sẽ chọn đi trên hai con đường khác nhau, nhưng không phải bây giờ.

Trong năm ngày vừa qua, cả hai đứa đều đã tiến bộ rõ rệt, khiến cho cả Tomio và Kiryuin phải bất ngờ. Sức bền của Meek-chan đã được cải thiện qua mức trung bình, còn tốc độ của tôi giờ đây không còn là điểm yếu nữa.

Chưa dừng lại ở đó đâu. Cuối ngày thứ năm của trại hè, chúng tôi quyết định đua thử một lần, chỉ hai chúng tôi.

Đường cỏ, 2400m, ngược chiều kim đồng hồ. Thiết lập cơ bản cho rất nhiều chặng đua danh giá, phải kể đến như chặng Derby, Oaks, rồi là Dubai Sheema Classic, Japan Cup, Hong Kong Vase, với BC Turf, cả King George VI & Queen Elizabeth Stakes, và Prix de l'Arc de Triomphe.

Nếu chạy được thì cự ly này rất đáng để chạy. Đơn giản, có rất nhiều cuộc đua diễn ra ở cự ly này, đi cùng với mức tiền thưởng khổng lồ và danh vọng đủ để nhìn đời bằng nửa con mắt.

Nhưng mà, 2400m là cự ly dài nhất mà Meek có thể chạy được, còn với tôi, đây là mức tối thiểu để tôi có thể bung sức. Còn nhiều vấn đề khác, nhưng có vẻ đây là lý do chính khiến cho Tomio và Kiryuin chọn cự ly này.

Nói đua thử là thế, nhưng chắc chắn rằng cả hai đứa sẽ không hề khoan nhượng một chút nào đâu. Dù sao thì, cũng cần phải xem thử trại huấn luyện hè đã tác động như thế nào chứ.

Như những lần trước, thường thì cậu ấy sẽ chọn giữa chạy dẫn đoàn hoặc giữa đoàn. (Nói nhỏ này, nếu như cậu ấy có học được skill “Iron Will” thì chắc chắn cậu ấy sẽ chạy giữa đoàn, trừ khi bốc được cổng trong cùng thôi.)

Để xem lần này cậu ấy định chạy như nào? Hoặc là chạy kiểu dẫn đoàn để cố bắt kịp tôi, một đứa chắc chắn sẽ phóng hết sức từ đầu tới cuối, hoặc là từ từ giữ thể lực, sau đó đánh cược vào một cú mạt cước ở cuối cuộc đua.

“Tomio, anh nghĩ Happy Meek định chạy như thế nào?”

Trời cũng bắt đầu chuyển xế chiều, khí trời cũng bớt oi ả hơn. Tôi vừa thực hiện khởi động giãn cơ, vừa hỏi Tomio về cuộc đua. Cách không xa, Happy Meek và Kiryuin vẫn đang bàn chiến thuật.

“Hmm… Kể cả thể lực của Meek có được cải thiện đi nữa thì không phải 2400m vẫn hơi dài so với em ấy, đúng không?”

Thường thì các Mã Nương năm nhất (cấp junior) sẽ không tài nào có đủ thể lực để chạy hết được 2400m đâu. Nói chứ, việc tôi chạy 4000m chẳng khác nào lao đầu vào chỗ chết rồi, nên là bình thường thì mấy đứa như Meek sẽ chật vật với 2400m thôi.

“Ý anh là, cậu ấy sẽ muốn chạy chậm để tiết kiệm thể lực lúc ban đầu sao?”

“Kiểu kiểu thế. Anh thì chưa từng thấy trận đua nào của một Mã Nương chạy dẫn đoàn và chạy giữa đoàn cả… Chắc là sẽ diễn ra như vừa nói thôi.”

“Khó nói nhỉ.”

“Bên nào cũng có khả năng thắng lớn hay thua đậm hết. Nếu có thêm mấy đứa khác tham gia vào thì ngon ha…”

Trước giờ, những cuộc đua có sự hiện diện của Đại tẩu thoát luôn trở nên khó đoán. Có nhiều lý do cho việc này, nhưng đặt trong ngữ cảnh ở trận đấu giữa tôi và Meek-chan thì có vẻ là do không có Mã Nương chạy dẫn đoàn bình thường.

Nếu chỉ có Mã Nương chạy Đại tẩu thoát mà không có ai chạy dẫn đoàn bình thường, thì vị trí dẫn đoàn sẽ dành cho một Mã Nương chạy sát đầu đoàn phía trên cùng. Nhưng mà họ lại không có khả năng kiểm soát nhịp độ đoàn đua như các Mã Nương chạy dẫn đoàn. Chiến thuật của họ là giữ vị trí tốt để tiết kiệm thể lực, sau đó bứt tốc vượt qua các Mã Nương dẫn đoàn đang thấm mệt. Khi đó thì diễn biến trận đua cũng đã khá loạn rồi.

Còn phần còn lại ở phía sau, khi thấy một Mã Nương chạy Đại tẩu thoát, thường sẽ không biết nên xử lý như thế nào. Họ thường đánh mắt cho nhau, “Cậu lên trước đi!”, “Sao lại là tôi!”, “Tự đi mà đuổi theo cậu ta đi!”,… trong khi Mã Nương kia đã cao chạy xa bay một cách dễ dàng rồi. Cơ mà, được mấy ai dám hy sinh cả trận đua của mình chỉ để kéo theo Mã Nương kia đâu?

Nói thẳng luôn, sẽ không ai lại đi làm thế cả. Trừ khi Đại tẩu thoát thất bại thảm hại do thiếu thể lực ra, thì thông thường các Mã Nương đằng sau sẽ đánh giá sai thể lực của mình, không kịp bứt tốc, không thể thu hẹp khoảng cách với vị trí dẫn đầu, và cứ thế thua cuộc.

Sự xuất hiện của Đại tẩu thoát trong cuộc đua sẽ khiến cho việc đánh giá nhịp độ trận đua trở nên rất khó khăn. Cần biết rằng, nhịp độ nhanh sẽ có lợi cho nửa sau với những chiến thuật chạy giữa đoàn và cuối đoàn, còn nhịp độ chậm sẽ thuận lợi hơn cho các chiến thuật chạy dẫn đoàn và sát đầu đoàn.

Trong trận đua tập này, chắc chắn tôi sẽ cố tạo khoảng cách lớn ngay từ đầu và kéo giãn khoảng cách ở giữa cuộc đua.

Từ đây có thể chia thành 2 hướng:

Hoặc là kéo chậm nhịp độ lại, cố gắng duy trì tốc độ ổn định đến đích,

Hoặc là tiếp tục tăng tốc như Silence Suzuka thẳng một mạch đến đích, không quay đầu.

Bình thường thì chắc chắn tôi sẽ chọn cái thứ nhất. Nhưng mà, đây chỉ là một trận đua tập, không phải trận đua thật.

Nghĩa là tôi được phép thử và sai. Mà nếu sai thì tôi hoàn toàn có thể quay lại giảm nhịp độ như mọi khi. Hmm… xem nào… Được rồi, tôi quyết định sẽ bung hết sức từ đầu tới cuối vậy.

Khi tôi nói lại với Tomio, anh ấy chỉ cười và bảo “Làm gì thì làm.” Tất nhiên, không thiếu “Nhưng nếu em cảm thấy không ổn thì dừng lại ngay lập tức.”

Tôi nhìn xung quanh. Happy Meek đang tiến đến vạch xuất phát.

Đến giờ rồi.

Tôi đang định tiến lại gần vạch xuất phát thì chợt nhớ ra.

Này, nếu đã thử thì hãy thử hết tất cả những thứ đáng để thử, đúng không?

“Nè, Tomio, em nhờ chút.”

“Sao vậy?”

Vẫn là nên thử cái mà, biến cảm xúc thành sức mạnh này, để sau này còn mang ra dùng dần. Nên là, tôi nắm lấy tay Tomio bằng cả hai tay mình.

“E-em đang làm cái gì??”

Tôi ấn nhẹ lòng bàn tay của anh ấy bằng ngón cái. Tất nhiên là anh ấy kéo lại, nhưng tôi kéo mạnh hơn nên anh cũng thôi.

… Ấm áp thật đó. To thật, như thể tay anh ấy có thể bao trùm cả bàn tay tôi vậy.

Khi tôi nắm tay anh ấy như vậy, tôi thấy thật bình yên.

Tim tôi đập nhanh. Anh ấy trông khá lo lắng, nhưng vẫn tin tưởng tôi và để tay anh ấy như vậy.

Xin lỗi nha, Tomio. Lần này anh tin sai người rồi.

Tôi lấy tay anh ấy áp vào ngực mình.

“Hả???”

Tomio giật mạnh tay lại. Cũng phải tôi, tôi đâu dám nắm chặt tay anh ấy đâu.

“Nè, sao anh kéo tay lại vậy?”

“Còn phải hỏi nữa à con kia?”

Anh ấy nắm chặt tay phải mình lại, mặt đỏ bừng.

Anh cũng ngại sao. Em cũng ngại như thế đó. Cơ mà… cũng thấy lạ quá đi.

Tomio bắt đầu thuyết giáo trong khi đầu tôi vẫn đang trên trời xanh.

“N-Nghe này, Apollo. Con gái con lứa không nên dễ dãi thế đâu.

“………”

“Apollo. Sắp đua rồi. Tập trung vào.”

“Em vẫn đang tập trung lắm mà.”

“…”

Anh ấy hết biết nói gì luôn. Nhưng mà, thật sự tôi vẫn tuyệt đối tập trung. Cũng dễ hiểu vì sao anh ấy lại ngại ngùng như vậy, vì nghĩ xem, một huấn luyện viên biết làm gì, nếu Mã Nương do anh ta phụ trách, kéo tay anh ta lại áp vào ngực?

Và tôi bước tới anh thêm một bước.

“Tomio?”

“Sao nữa?”

“Chạm vào em thêm nữa đi.”

“Này?! T-Từ từ, Apollo-”

Tôi lại nắm lấy tay anh ấy, sau đó nhón chân lên, nhìn vào đôi mắt đang mở to vì ngạc nhiên của Tomio, đưa mặt tôi lại gần, gần hơn nữa, cho đến khi môi chúng tôi gần như chạm vào nhau. Anh ấy đứng nguyên, không động đậy, mà nói đúng hơn là không thể cử động được.

Tôi thì thầm vào tai anh ấy:

“Đi mà, Tomio. Nhìn em đi. Vì trận đua này, vì chiến thắng của chúng ta, hãy nhìn vào em đi.”

“……!?”

Anh ấy bắt đầu thở gấp. Tôi lại ấn tay anh vào má mình.

Xin phép nhé, vì em chỉ muốn đem tình cảm này để vực dậy chiến ý chảy trong dòng máu của mỗi Mã Nương mà thôi.

Đúng rồi đấy, nữa đi, Apollo Rainbow. Hãy ám ảnh với bóng hình ấy đi, hãy bùng cháy trong tình yêu với anh ấy đi, Apollo Rainbow.

Hãy gạt bỏ những thứ cảm xúc “dịu dàng”, “ấm áp” kia đi. Hãy thiêu rụi tất cả những thứ yếu ớt kia đi.

Tôi cảm thấy, thời gian như trôi càng chậm lại, tầm nhìn của tôi càng hẹp đi, khi tôi càng nhìn vào đôi mắt của anh.

Hãy bùng cháy lên. Muốn làm được gì đó, trước tiên phải thắng trận này đã.

Đem ngọn lửa ấy, rèn nên một thanh đao, lấy chiến ý của bản thân làm lõi. Lửa càng cháy rực, lưỡi đao càng sắc bén.

Và giờ đây, tôi cảm nhận được mình đang có một khối màu đỏ rực, cấu thành từ chiến ý từ con tim. Nhưng tôi vẫn còn đủ lý trí để kiểm soát được nó. Đúng, đây là một thanh đao quá sức thô kệch, nhưng vẫn là một thanh đao. Đến giờ dùng nó để nghiền nát Happy Meek rồi.

Sẵn sàng, sẵn sàng hơn bao giờ hết. Đây chính là sự tập trung tối đa mà một Mã Nương có thể đạt được. Tầm nhìn của tôi rõ nét như nhìn thấu được mọi thứ.

“Cảm ơn nha, Trainer. Em đi đây.”

“…Rồi…”

Tôi để lại đằng sau một Tomio vẫn còn đang bối rối và tiến lại gần vạch xuất phát.

Happy Meek vẫn đứng đó nhìn tôi với ánh mắt đánh giá.

“…Làm gì lâu dữ?”

“Chuẩn bị một chút… để thắng. Chắc thế.”

“…”

“Không thua cậu đâu, Meek-chan.”

Miệng nở nụ cười, tôi đứng vào tư thế xuất phát. Kiryuin giơ cao khẩu súng báo hiệu. Không có cổng nên dùng tạm cái này thôi.

Meek nheo mắt nhìn tôi vẻ nghi ngờ nhưng cũng đứng vào thế xuất phát. Kiryuin đánh mắt với Tomio, gật đầu một cái nhẹ, rồi cứng giọng.

“Chuẩn bị!”

“Sẵn sàng-!”

Bằng.

Ngay lập tức, tôi đạp mạnh chân xuống đất, phóng thẳng về phía trước. Ngay sau đó, Meek theo đằng sau tôi.

Tôi biết, đây là nơi để tôi có thể bộc lộ hết sức. Tôi đã quyết rằng, mình không chỉ cần chạy dẫn đoàn bình thường, mà cần thiết phải sử dụng đến Đại tẩu thoát. Cả 2400m đều không được giảm tốc để nghỉ ngơi dù chỉ một chút.

Tôi nghiêng người về phía trước và nhanh chóng tăng tốc. Đến khúc cua thứ hai, tôi đạt đến được tốc độ tối đa và tiếp tục ôm sát rào chắn phía trong. Cứ thế, tôi đến đoạn thẳng, bỏ lại Happy Meek mất hút phía sau.

“!?!?”

Được 800m thì tôi đã dẫn trước được 14 thân ngựa. Và hình như là tôi được dự đoán là có tỉ lệ thắng thấp hơn Meek thì phải.

Thú vị.

“Hah.”

Tôi vô thức bật cười. Xin lỗi, tôi chỉ là thấy quá buồn cười và quá thú vị đi mà thôi.

Đồng hồ trong tâm thức của tôi, thứ đã được tôi luyện quá ư là nhiều, có báo cáo sau khi tôi vượt qua vạch 1000m.

57 giây 9.

Chưa đủ. Tôi vẫn còn kém xa Silence Suzuka hay Mejiro Palmer. Thậm chí, như này còn chưa đủ để sánh ngang với “Trickster” Seiun Sky nữa là.

Thời gian cho từng mốc 200m tiếp theo là 12.7 – 12.0 – 11.0 – 11.0 – 11.0.

Tôi cần nhanh hơn nữa. Thần tốc, thần tốc hơn nữa.

Thân thể của tôi, ý chí của tôi, cần nhiều tốc độ hơn nữa.

Nhưng. Chân tôi không thể chịu đựng được. Nhanh nữa là khỏi chạy.

“Hah…hah…hah!”

2400m không phải là cự ly lý tưởng của Apollo Rainbow. Đơn giản thôi, quá ngắn đi. Việc thích nghi với cự ly này khiến tôi lãng phí quá nhiều thể lực.

Cũng như cách mà Symboli Rudolf hay Rice Shower tạch ở cự ly dặm vậy. Tuy nhiên, Meek vẫn đang lao tới, thật kiên cường, thật mạnh mẽ.

Khoảng cách chỉ còn 7 thân ngựa. Hình như… tôi đang chậm lại thì phải?

Tôi tiến vào đoạn thẳng cuối với nhịp độ chạy loạn hết cả lên. Không thể duy trì được một nhịp độ ổn định. Nhưng,

Vấn đề không phải là có đủ thể lực để duy trì hay không.

Mà là có dám duy trì được không.

“RAAAAHHHHHH!!!”

Lấy chiến ý ra bù đắp cho lượng thể lực đã sớm cạn kiệt, phóng thẳng về phía trước, lấy lại tốc độ vốn có.

Tiến tới con dốc cao 2m, kể cả phổi tôi có đang gào thét, tôi cũng mặc. Tôi tiến lên với quyết tâm cao độ.

Chỉ còn 200m nữa thôi.

Mà tôi lại thấy lạnh sống lưng.

Happy Meek- đến rồi!

Tiếng bước chận dội đến từ đằng sau. Một Mã Nương, sở hữu đủ năng lực để thắng giải thứ hạng, đang lao tới.

Tôi không được phép ngoái đầu nhìn. Nên là, trong sự sợ hãi bị vượt mặt, tôi hét lớn:

“KHÔNG THUA ĐÂUU!!!”

Ngay trong chốc lát, bóng hình kia từ bỏ luồng gió đuôi và dịch sang một bên.

Muốn vượt sao?

Tôi quyết định ngay trong tích tắc, rướn ngực hết cỡ về phía trước, và ném mình về phía vạch đích. Ngay khi nhận ra rằng Meek sắp vượt qua mình, tôi đã tăng tốc trong chốc lát để cố ngăn cản lại. Tư thế của tôi, nghiêng quá mức về phía trước, quá sát đất, như thể tôi muốn tự sát trong trận đua này vậy.

Cũng phải thôi. Tôi không được phép thua. Tôi bắt buộc phải thắng.

Vì ước mơ của chính mình.

Và vì Tomio nữa.

“K-”

Tôi nghe thoáng qua tiếng Happy Meek thở hắt trong khi cán đích trước tiên.

Tất nhiên, cán đích bằng mặt một cách vô cùng ngoạn mục.

“Hư… ha…haah…”

Tôi lăn vài vòng, sau đó nằm dài người trên nền cỏ. Tôi đã thắng, thắng bằng sự tập trung cao độ và một chút đột biến ở cuối cùng. Tôi giơ nắm đấm lên cao, và cười phá lên.

“Ah-ha…ha-ha. Thấy chưa? Đã bảo thắng là thắng mà.

Việc tôi có thể thắng được cơn truy đuổi gắt gao của Happy Meek vừa rồi quả là một phép màu. Cơ mà, cạn sức rồi. Thật sự, cạn sức đến mức tôi chẳng còn muốn lết xác thêm mét nào nữa.

Tôi cố nhấc người dậy, vừa kiểm tra từng bộ phận đau nhức, vừa thở hồng hộc. Ngay bên cạnh, Happy Meek đứng đó, ngay trước kẻ thắng cuộc thảm hại đến đáng thương này.

“…Apollo. Ổn chứ?”

“Ổn… chắc thế. Được cái… thành công rồi.”

Tôi một tay gạt đi từng dòng mồ hôi tuôn như suối, tay kia run lẩy bẩy giơ lên hình chữ V trước mặt cậu ấy. Meek mím chặt môi, không còn điềm tĩnh như mọi khi nữa.

“…Tưởng là đến 200m cuối bắt kịp được cậu rồi. Cơ mà… bất ngờ là cậu cứng đầu đến vậy đấy.”

“Xem ai nói kìa… Không phải tớ mới nên bất ngờ với tốc độ của cậu sao…?”

“…Có sao không?”

“Trầy da chút thôi, hy vọng là thế.”

Meek khoác vai tôi, tỏ ý muốn đỡ tôi lên. Thế tôi mới thấy được, bộ đồ cậu ấy cũng đã ướt đẫm mồ hôi, nghĩa là cậu ấy cũng đã dồn hết sức bình sinh. Nếu tôi không giơ đầu ra thì chắc là tôi thua mất rồi.

Kiryuin và Tomio chạy đến chỗ chúng tôi.

“Apollo! Em không sao chứ!”

“Em không sao đâu, hơi quá sức chút thôi. Em xin lỗi.”

“Meek, thả cậu ấy ra được rồi đó.”

Meek thả tôi ra theo lời của Tomio. Tôi không còn điểm tựa, nên ngã thẳng về phía trước. Tomio đưa tay ra, nhẹ nhàng đỡ lấy tôi, bế lên kiểu công chúa.

“Xin lỗi, cô Kiryuin! Tôi ra phòng y tế, nói sau!”

“Hiểu rồi!”

Anh ấy chạy, dù không nhanh như một Mã Nương được, nhưng tôi biết, anh ấy đang phóng hết tốc lực về phòng y tế của khu trọ.

Còn tôi, đắm mình trong hơi ấm của anh, bắt đầu ngước lên ngắm nhìn khuôn mặt ấy. Cũng không tệ cho một phần thưởng vì đã thắng cuộc, ha? Còn cả bế công chúa như này nữa. Đáng đồng tiền. Thôi thì, có số hưởng thì phải hưởng chứ~

“Hạ xuống giường này, Apollo!”

Tomio đạp mạnh cửa phòng y tế và đặt tôi lên giường. Nghĩ lại thì, từ trước đến giờ tôi chưa lần nào bung hết sức như lần này. Có lẽ, nếu tôi có thể tận dụng được bản năng của Mã Nương, tôi sẽ có thể chạy hết sức bình sinh như thế này. Vừa nghĩ, tôi vừa ngoảnh đầu dậy, nhìn về phía Tomio, vẫn đang lục lọi tìm đồ.

“Trầy xước có tí thôi mà, không sao đâu.”

“Nhiều adrenaline lên người quá nó thế. Lát nữa thì biết cảnh.”

“Biết rồi, khổ lắm, nói mãi.”

Tôi vẫn biết tự lượng sức mình mà. Đúng là suýt nữa thì có vấn đề thật, nhưng tôi biết là liều đến mức này thôi là chưa đủ để tôi bị thương được.

Tomio bắt đầu sờ đến phần đầu gối, thoa miếng bông gòn tẩm dung dịch vào đó.

“Iiiii!!!”

Chắc lúc lăn thì rách da một miếng. Cơ mà ngã ở tốc độ như kia mà chỉ bị như này thì đúng là trời độ.

Tôi kêu la vì xót, còn Tomio đang mím chặt môi. Ánh mắt trông như muốn nói gì đó. Tôi nghiêng đầu hỏi, “Trông anh lạ lắm, có chuyện gì vậy?”

“Thế quái nào mà… em có thể chạy hết sức như thế?”

Hỏi câu gì kỳ cục vậy?

“Không phải quá rõ ràng sao?”

Tôi vừa trả lời vừa mỉm cười.

“Vì chính bản thân em.”

Thời gian chạy: 2 phút 25 giây 0.

Trại huấn luyện kết thúc với sự tiến bộ vượt bậc của cả hai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!