Chương 13: Shaaa! Trại huấn luyện hè nóng rực lửa!
Buổi chiều đầu tiên của trại hè, tôi và Happy Meek đã đến điện thờ gần khu trọ. Theo chỉ dẫn thì hai đứa đang hỗ trợ nhau khởi động và giãn cơ các thứ. Gần đó thì hai người kia đang vừa bàn bạc vừa nhìn lên trên điện thờ.
“Momozawa-san, ra chỗ điện thờ này làm gì vậy?”
“Kiryuin-san… Chúng ta sẽ cho hai đứa chạy nhiều vòng lên xuống cầu thang ở đây.”
“L-Leo bậc thang ở đây á?”
“Đúng vậy. Đếm sơ qua thì thấy 400 bậc.”
Kiryuin nhìn theo ngón tay đang trỏ của Tomio và thấy 400 bậc thang đá theo sườn núi. Nửa trên xa quá nên khuất tầm nhìn, nhưng chắc là điện thờ cũng ở trên đó thôi.
“Trời tối ở đây khá lạnh, nên chỉ tập trong buổi chiều này thôi. Bài tập này sẽ tăng cường cơ chân và cơ hông, đồng thời cũng tăng cường thể lực nữa.”
“Eehh…”
Nhìn từ xa tôi cũng thấy bộ mặt hoảng sợ của Kiryuin trước đề xuất của Tomio. Cũng hợp lý thôi, từ giờ đến cũng phải tầm bốn tiếng đồng hồ nữa. Đúng là chúng tôi vẫn được nghỉ ngơi một chút, nhưng chừng ấy thời gian chỉ để leo bậc thang… quả thật là dã man tàn bạo.
Dù sao thì tôi cũng quen rồi. Bản chất thì những bài tập của Tomio hoàn toàn có thể xếp vào hàng ngũ ngược đãi Mã Nương được. Nhưng chắc chắn một điều rằng đằng sau khối lượng vô cùng nặng nề ấy là rất nhiều tình yêu thương và lòng tin tưởng. Anh ấy luôn chú trọng vào công việc chườm đá và bù nước cho tôi. Cơ mà vẫn quá đáng lắm.
Ví dụ chút này. Lịch trình trong tuần của Apollo trông như thế này:
Thứ Hai: Tập thân dưới. Vì đây là kỳ hè nên hoàn toàn có thể dành thời gian để hủy diệt phần thân dưới. Squat. Nâng cao gối. Đẩy hông. Squat một chân. Và rất nhiều squat. Tôi đã tưởng mình quá quen với khối lượng tập luyện như thế này, nhưng cuối cùng thì tôi vẫn tliệt.
Thứ Ba: Cardio. Thuần bơi. Bơi sải, bơi ngửa, bơi bướm. Nghỉ giải lao thì bơi ếch. Cuối buổi thì bơi thêm 20km nữa. Lết được xác khỏi bể bơi thì tôi trông chẳng khác nào người mất hồn.
Thứ Tư: Tập thân trên. Bành trướng lãnh địa: Vô hạn gập bụng. Có vẻ Tomio chú trọng khá nhiều ở những nhóm cơ nổi. Ê, có khi nào anh ấy cũng có fetish rốn không? Sau gập bụng thì có tập cơ tay, cơ lưng, phần core nữa, tóm lại là có cơ gì thì đem ra tập đến chết.
Thứ Năm: “NGHỈ”, cụ thể là tập não. Nhồi nhét một đống chiến thuật chạy đua, dữ liệu của các đối thủ, và lên kế hoạch cho những buổi tập tiếp theo. Cuối ngày thì nhận ra rằng chẳng nghỉ được gì.
Thứ Sáu: Train Guts. Hàng loạt những bài tập khắc nghiệt. Chạy nước rút trên dốc cao 2m. Bật ếch. Nhảy Cossack. Tập vũ đạo sân khấu. Kéo lốp xe khổng lồ. Và nghe Tomio cổ vũ trong cả ngày. Trong cả tuần thì đây là ngày khổ nhất.
Thứ Bảy: Train Power. Chạy bứt tốc trên đường đất. Boxing, cơ mà thuần đấm bao cát. Tính ra thì đấm bao cát cũng khá hiệu quả tron việc xả stress đó chứ. Cộng thêm cả chặt đá bằng tay không nữa. Bằng một cách nào đó thì nó có hiệu quả cơ.
Chủ Nhật: NGỦ. Xử lý bài tập. Và ngủ.
Hết lịch trình hè.
Và thế còn chưa đủ. Và đó là lý do mà chúng tôi đang đặt chân ở đây, với mục đích duy nhất là nâng cao sức mạnh. Đơn giản thôi, vì chúng tôi sẽ phải đối đầu với những con quái vật thực thụ.
Special Week. Seiun Sky. El Condor Pasa. Grass Wonder. King Halo. Năm người trong “Thế hệ Vàng”.
Việc tập luyện nửa vời của tôi không thể nào sánh được với năng lực của họ được. Thắng Happy Meek còn khó thì làm sao mà tôi có thể đánh bại họ trên Kikuka Sho được?
Nhưng. Tôi không còn cách nào khác ngoài việc tin tưởng vào huấn luyện viên của mình. Tôi chỉ có những buổi tập luyện điên cuồng này làm vũ khí. Đó là lý do mà tôi sẽ quyết tâm, bắt đầu với 400 bậc thang này.
Tôi quyết rồi. Tôi phải cống hiến tất cả mọi thứ để chiến thắng. Tôi sẽ phá vỡ tất cả những gì gọi là “giới hạn”.
Sau khi khởi động xong thì tôi và Meek đang đứng trước những bậc thang. Tomio đứng gần đó, tay cầm giáo án, cổ đeo đồng hồ bấm giờ, và vẫn nở một nụ cười.
“Được rồi, hai đứa. Trại hè sắp sửa bắt đầu thật rồi đó. Sẽ có rất nhiều những bài tập luyện mới lạ, nên hãy chờ đón nhé.”
Bắt đầu từ ngày mai thì Kiryuin phụ trách buổi sáng còn Tomio sẽ quản lý buổi chiều. Hôm nay thì chỉ có Tomio và Tomio thôi.
“Khởi động xong rồi thì bắt đầu leo bậc thôi. Hãy cứ tưởng tượng đây là con dốc trên đoạn thẳng cuối, và trước mặt chính là vạch đích. Hãy chạy hết sức mình đi!”
Không nói không rằng, hai đứa đạp chân lên bậc thang đầu tiên để kiểm tra độ cao, độ cứng, và cảm giác ở chân. Hiểu rồi, mục tiêu ở đây là mô phỏng lại cảm giác đạp mạnh trên đường cỏ. Có vẻ Meek cũng đã nhận ra rồi, nên hai đứa chúng tôi cũng chỉ gật đầu với nhau một cái.
“…Tớ trước.”
“Lên đi. Cơ mà, chậm thôi nhé? Ngã phát là dở lắm đó.”
“Hợp lý. Vòng đầu tiên thì cứ chạy chậm chút cho quen đi đã. Bắt đầu từ vòng thứ hai mới chạy thật sự nghiêm túc.”
“Cố lên nhé~!”
Kiryuin vẫy hai tay cổ vũ còn Meek ngay lập tức phóng thẳng. Tôi theo ngay đằng sau, vẫn giữ đủ khoảng cách để không xảy ra va chạm.
“Hai đứa! Xuống thì chạy chậm thôi! Nghe không!”
Giọng Tomio vang lên từ phía đằng sau lưng, còn tôi phe phẩy hai tai ra dấu đã hiểu.
Ban đầu thì tôi bước siêu chậm luôn, một bậc một bước. Và tôi nhận ra nhịp độ này quá là kém hiệu quả và không hề phù hợp cho việc tập luyện. Vì thế nên tôi từ từ tăng số bậc lên, từ hai, rồi đến ba, bốn,…
Đến nửa đường tầm bậc thứ 200 thì tôi bắt đầu thấy quen dần. Tám bậc một bước. Đằng trước tôi tầm 10m, Meek cũng đã làm quen với bậc thang này và đang phóng mười bậc một bước.
“Haah… haah…”
Chỉ cần vài phút là chúng tôi phóng được hết cả 400 bậc thang, và ngay lập tức quay đầu. Việc xuống dốc cũng yêu cầu nhiều nhóm cơ và những kỹ thuật như trong trận đua thật. Phóng quá nhanh là rất nguy hiểm nên cả hai đứa phải gồng cơ lên mà hãm tốc lại.
Leo dốc thì hủy diệt hai lá phổi, còn xuống dốc thì cày nát đôi chân. Nếu cứ lặp lại thế này mấy tiếng đồng hồ thì hoàn toàn có thể thành tliệt. Cơ mà vẫn chỉ là một bài tập rất bình thường của Tomio thôi.
Quay trở lại vạch xuất phát ban đầu, tôi nhìn xuống mắt cá chân mình, rồi hít một hơi thật sâu. Meek-chan vẫn dẫn đầu, còn tôi vẫn theo đằng sau. Tomio hắng giọng, ra dấu cho hai đứa tập trung. Buổi tập từ đây mới bắt đầu.
“Chuẩn bị… Lần đầu tiên… XUẤT PHÁT!”
Meek-chan ngay lập tức đạp mạnh để phóng thẳng, khiến cho viên đá dưới chân nứt ra. Tôi vẫn đuổi theo ngay đằng sau. Được ba bước là đã đến tốc độ tối đa.
Đoạn thẳng cuối ở Trường đua Tokyo cũng chỉ là một con dốc cao 2,7m trên quãng đường 500m. Nhưng cái này là con dốc vài chục mét với quãng đường chỉ vỏn vẹn 100m. Phóng hết tốc lực đúng là cực hình. Những bậc thang cao không đồng đều khiến chúng tôi phải nâng cao và đạp mạnh chân hơn bình thường.
Việc chạy nâng cao chân hơn bình thường khiến tôi tốn nhiều thể lực. Nhưng Meek-chan trông chẳng khó khăn chút nào.
“Hm hm hm...♪”
Còn hát được à!?
Kỹ thuật chạy của Happy Meek trông quá nhẹ nhàng đi. Từng bước từng bước như thể đang nhảy múa hơn là chạy.
Còn đằng sau thì tôi đang loạn hết cả lên. Tôi không thể đem sức bật của mình ra so với cậu ấy được.
Từng bước, tôi thấy cơ và gân nổi lên trên chân cậu ấy trong chốc lát. Làn da vốn trắng trẻo mịn màng ấy, dường như đang phủ lên cơ bắp không phải của một cô gái, mà của một con quái vật.
Như thể chỗ cơ bắp ấy sinh ra dành cho những cuộc đua cự ly ngắn đến trung bình vậy. Rõ ràng, một đứa sinh ra để chạy đường dài như tôi không thể nào so bì nổi với cậu ấy được.
“Kgh…!”
Tôi đã quen dần với việc leo dốc, nhưng vẫn không thể thu hẹp khoảng cách của hai đứa được. Đúng là theo thời gian, thể lực và ý chí vượt trội sẽ đem lại lợi thế cho tôi, nhưng cậu ấy lại không cho phép điều đó.
Đến bậc thứ 400 thì khoảng cách đã kéo ra hơn chục giây rồi. Trong khi tôi nhễ nhại mồ hôi thì Meek trông chả có vẻ gì là mệt nhọc cả.
“…Xuống thôi.”
“…Ừ…”
Và cậu ấy cũng rất giỏi trong kỹ thuật xuống dốc nữa. Cậu ấy vẫn có thể duy trì tốc độ chóng mặt trong khi kiểm soát lực giậm từng bước chân một cách khéo léo.
Tính ra thì Happy Meek thật sự rất mạnh. Đúng là trong game thì vẫn là NPC thật, nhưng nghĩ xem, lọt được vào chung kết giải URA thì cũng không phải dạng vừa.
Bây giờ, lúc tôi lết được cái xác xuống dưới thì Tomio cũng đưa cho tôi một chai nước.
“Học được gì chứ, Apollo?”
“…! Có chứ. Cơ mà… có mỗi em học được thứ mới thì không công bằng cho Meek-chan lắm nhỉ?”
“Không đúng. Em ấy cũng tiếp thu được một số thứ mà.”
“??”
“Nào, nghỉ 5 phút xong làm thêm vòng nữa.”
Chúng tôi cứ thế hoàn thành hết 4 tiếng tập luyện, cơ mà tôi vẫn không hiểu ý của anh Tomio khi đó là gì. Tất nhiên, đến cuối thì Happy Meek hết hơi, nên chỉ còn mình tôi leo lên leo xuống.
Ngày đầu tiên của trại hè kết thúc như vậy. Tôi quay trở lại nhà trọ, hốc một bữa cho ra trò, rồi đi tắm. Khi trở về phòng, tôi có nghe loáng thoáng được tiếng nói từ phòng của hai huấn luyện viên. Theo bản năng, tôi tự nhiên tiến tới và úp tai ngựa vào cánh cửa.
“…Có vẻ như Apollo và Meek đều coi nhau là đối thủ xứng tầm nhỉ.”
“Phải… Apollo đã ý thức được tốc độ và sức bật vượt trội của Meek, còn Meek thì cũng hiểu được về vấn đề thể lực và sức bền khi cạnh tranh nữa. Nếu duy trì luyện tập như thế này, thì hai đứa sẽ còn tiến bộ hơn nữa…”
“Chộ này thì nên chỉnh ở đây được chứ…”
“Đúng rồi…”
Hai người họ không có vẻ sẽ dừng lại sớm đâu. Hiểu vì sao chị Kiryuin lại muốn chung phòng với Tomio rồi. Tôi vẫn thấy sai sai ở đâu đó, nhưng tôi biết chắc là sự nhiệt tình trong căn phòng kia là không thể bàn cãi.
“…Dừng ở đây được rồi ha.”
Tôi lui về phòng mình, trùm futon kín đầu, rồi nằm sấp xuống và bắt đầu lôi mấy cuốn sách về lý thuyết thể dục mượn được từ thư viện ra. Dù sao thì, xử xong bài tập hè rồi thì tích lũy kiến thức trong khoảng thời gian này cũng có thể coi như là luyện tập rồi chứ.
Khoảng 30 phút sau thì Meek mới tắm xong.
“Về rồi đó à~~”
“…Apollo. Giãn cơ hộ tớ được không?”
“Sao lại không nhỉ.”
Tôi đánh dấu trang, gập sách lại, và vẫy tay ra dấu cậu ấy lại gần futon.
“Massage cho cậu luôn nhé!”
“Cậu biết làm à?”
“Ừm! Tomio hôm nào cũng làm cho tớ, nên cũng hiểu được thôi!”
“………”
Meek nhìn tôi với ánh mắt khá kỳ lạ, vừa ngạc nhiên vừa nguy hiểm, nhưng kệ đi. Tôi bắt đầu ép lưng cậu ấy.
“!!!”
Dưới sức ép của tôi, toàn thân cậu ấy mềm nhũn ra. Thì, tôi cũng nghĩ là với khả năng tương thích cự ly rộng đến thế thì cơ thể cũng phải dẻo dai lắm, nhưng đến mức này thì tôi cũng bất ngờ. Mèo là chất lỏng, và có vẻ như Meek cũng vậy.
“…Nn, nặng đó, Apollo.”
“A, xin lỗi, xin lỗi.”
Có vẻ là tôi bị mất tập trung trong khi đang “quan sát” thân hình của Meek. Cơ mà, tôi chưa từng thấy ai gập lưng mà chạm bụng xuống sàn như cậu ấy cả.
Xong xuôi thì tôi ném cậu ấy xuống nệm, ngồi lên người cậu ấy, và bắt đầu mát xa từ chân lên đầu.
“Í, cứng cơ nè, Meek-chan.”
“Mmph… hôm nay… mệt quá… aahh…”
Tôi bắt chước huấn luyện viên của mình, bắt đầu xoa bóp gan bàn chân, ấn mạnh vào các điểm huyệt (tôi bảo là điểm huyệt thì nó là điểm huyệt). Kỹ thuật của tôi có không tốt, nhưng vậy là quá đủ.
Tôi bắt đầu di chuyển lên phần cẳng chân, sau đùi, hông, lưng – tất cả những khu vực đã bị tra tấn hồi chiều – từ từ, chậm rãi, nhẹ nhàng xoa bóp. Và tôi cũng tranh thủ để “tìm hiểu” thêm về các cơ bắp của cậu ấy. Dùng cả lòng bàn tay và đầu ngón tay, tôi mon men lên vai, lưng, lườn, bụng, đùi,… Cảm giác đi hơi xa, nhưng cậu ấy trông đang khá buồn ngủ, nên ngại gì không thử.
“!!!”
Hoàn hảo.
Tôi chỉ có thể nói vậy.
Đầu tiên là cơ thể cậu ấy vô cùng cân đối. Thông thường, bên trái và bên phải sẽ chênh lệch một chút xíu, nhưng Meek thì không. Không thấy chỗ nào luôn.
Hơn nữa, từng khối cơ bắp đều phát triển hoàn hảo. Như thể từng thớ cơ đều là một kiệt tác nghệ thuật vậy. Cũng đúng thôi, cậu ấy chạy được cả đường cỏ và đường đất ở mọi cự ly mà.
Không công bằng. Bực thật, nhưng ít nhất thì tôi biết là mình còn một quãng đường rất dài để phát triển. Tôi chỉ có thể thắng cuộc với một cơ thể hoàn hảo và một tâm trí hoàn hảo cùng với tài năng và nỗ lực tối đa.
…Đây chính là một Mã Nương đã thắng được trận đua thứ hạng.
Và cũng là bức tường mà tôi phải vượt qua.
“Xong rồi đó, Meek. Mà cậu ngủ luôn rồi à?”
Happy Meek đã thiếp đi. Tôi ngắm nhìn khuôn mặt bình yên của cậu ấy, và mỉm cười.
“Ngủ ngon. Ngày mai sẽ còn cố gắng hơn nữa đó, Meek-chan.”
Tôi kéo chăn lại đắp cho cậu ấy, rồi chui vào chiếc futon bên cạnh.
Có những đối thủ như Guri-ko, Meek-chan, hay 5 người của “Thế hệ Vàng” (tính cả Spe-chan), tôi càng có động lực phấn đấu hơn nữa.
…Nè, mình thấy vô cùng biết ơn mọi người đó.
Mệt rồi, tắt đèn ngủ thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
