Chương 11 : Cảm xúc này, có lẽ nào…
Tôi đã toàn thắng tại trận đua cấp maiden, và chính thức trở thành một Mã Nương cấp Open. Cơ mà… đến cuối tháng 9 thì chắc lại tụt hạng xuống cấp một trận thắng thôi. Nhưng thắng là thắng.
Không chỉ là chiến thắng trận đua, còn là chiến thắng vấn đề tâm lý của chính mình nữa. Một trận cấp maiden, nghe qua thì chẳng to tát gì, nhưng cũng là một bước tiến lớn đối với chúng tôi. Kể cả về thế giới trước với mấy con ngựa, thì đến được cấp Open cũng là mạnh lắm rồi. Nên là, trong thế giới Uma Musume này, đây là một điều rất đáng để ăn mừng.
Chặng đua tiếp theo sẽ là Shigiku Stakes ở cấp một trận thắng, diễn ra vào tuần 3 của tháng 10. 2000m, mặt cỏ, chạy theo chiều kim đồng hồ. Đúng là đến Trường đua Kyoto có hơi mệt thật, nhưng cũng có nhiều điều để học hỏi. Mà đằng nào tôi cũng phải làm quen với việc di chuyển thường xuyên tới các trường đua, vì bây giờ tôi cần ưu tiên chạy đua nhiều nhất có thể.
…Có thể tôi sẽ bị hỏi là, “Sao không chọn Fuji Stakes? Cấp Open, tuần 1 tháng 10, cũng 2000m luôn! Nếu thắng thì sẽ được nhiều tiền thưởng hơn hẳn đấy!” Nhưng mà đó là bất khả thi. Nhảy thẳng từ cấp Maiden lên cấp Open thì chỉ có bị ăn no hành thôi.
Nghiễm nhiên, tiền thưởng cao nghĩa là độ khó cũng cao. Đây không phải là game, nơi mà chỉ cần bấm vài nút là có thể chiến thắng một cách dễ dàng được. Nhiều người quên một điều rằng, một con ngựa, hay một Mã Nương, thắng được một trận đua thứ hạng cũng đã là tuyệt vời rồi. Mạnh cỡ nào cũng không quan trọng, vận xui hay tai nạn cũng có thể khiến mọi thứ đổ sông đổ bể. Có vài trường hợp thắng được một trận đua G1 là khỏi đua luôn. Thế giới đáng sợ như vậy đấy.
Còn chưa nhắc đến là tôi cũng chưa có tích lũy nhiều tiền thưởng đến thế, nên có trường hợp còn không được vào đua cơ. Tiền thưởng cho trận Debut là 7.000.000 yên, còn trận Maiden là 5.100.000 yên, nhưng tính ra cũng chỉ được cộng tầm 4.000.000 yên thôi.
Trong trường hợp có 16 lượt đăng ký Fuji Stakes có tổng tiền thưởng tích lũy cao hơn tôi thì tôi sẽ không được vào đua. Tất cả kế hoạch sẽ tan thành mây khói.
Cụ thể hơn thì nếu số lượt đăng ký vượt quá mức tối đa, thì các ứng viên sẽ được chia thành “được chọn”, “không được chọn”, và “không trúng”. Số lượng tùy thuộc vào mỗi trận đua, nhưng thường sẽ đánh giá dựa trên tổng tiền thưởng tích lũy, lịch sử đấu, và lần cuối tham dự một cuộc đua.
Các tay đua không thỏa mãn điều kiện sẽ bị loại theo nhóm “không trúng”, còn các tay đua đủ điều kiện nhưng tạch bốc thăm thì sẽ bị loại theo nhóm “không được chọn”.
Cả hai vẫn đều là bị loại, nhưng không được chọn sẽ cay hơn là không trúng. Có mấy gái lỡ mất chặng Japanese Derby như thế đấy. Do đó, tích lũy tiền thưởng để chắc suất tham dự trận đua là một điều tối quan trọng.
Nên là chúng tôi mới chọn chặng Shigiku Stakes, vì đó là quyết định an toàn hơn cho sự nghiệp của tôi. Tập luyện vẫn sẽ diễn ra như bình thường.
...Hoặc ít nhất là chúng tôi nghĩ vậy.
Kể từ sau trận đua Maiden, tôi, mà không biết có phải là tôi thật không, bắt đầu hành xử một cách khá kỳ lạ. Bằng một cách nào đó thì tôi không dám nhìn thẳng vào mắt của huấn luyện viên được nữa.
Cụ thể hơn thì cơ thể tôi bắt đầu có một số dấu hiệu lạ kể từ buổi Winning Live, khi tôi nhận ra mình muốn trở nên đặc biệt với Tomio.
Không hôm nào là tôi luyện tập được cho tử tế, đến mức Tomio cũng bắt đầu lo lắng hỏi “Em có sao không, Apollo?” gần như mọi ngày. Tôi bắt đầu thấy tội lỗi, nên quyết định hỏi thử Guri-ko xem sao.
“Yêu rồi đó, Apollo-chan.”
“Hả?”
Guri-ko thả ngay cho tôi một câu xanh rờn như thế.
“www, làm gì có! Đúng là tớ muốn cố gắng hết sức vì anh ấy, nhưng mà yêu á? Không có mùa xuân đấy đâu~”
“Là yêu đấy mẹ trẻ ạ. Lúc cậu nhìn vào mắt anh ấy, cậu thấy xấu hổ đúng không? Xong cậu còn đỏ bừng mặt lúc cậu bảo là “nhận ra cảm xúc đặc biệt” nữa cơ mà?”
“...Ờ thì... đúng thật.”
Thôi rồi, hết đường chối tội.
Có vẻ như là, khi vượt qua vạch đích tại trận đua, thì tôi đã hoàn toàn biến thành con gái. Nói sao nhỉ... Ký ức vẫn là nam, nhưng có vẻ có thứ gì đó đã thay đổi “tôi” thành con gái vậy.
Kể từ đó thì tôi bắt đầu có nhiều biểu hiện nữ tính hơn. Có lẽ cũng vì thế mà cảm xúc của tôi giờ đang rối tung hết cả lên. Đúng là tôi rất có thiện cảm với Tomio, nhưng không vì thế mà tôi có thể đủ “nữ tính” để đổ anh ấy được.
...Cơ mà thật ra thì việc coi bản thân tôi là một thằng con trai giờ càng ngày càng khó. Đến khi ngồi lại nói chuyện với Guri-ko mới thấy là tôi, kể từ chiến thắng đó, đã dần dần trở thành con gái, và giờ đây quá trình ấy đã hoàn tất.
Xem nào, tôi không còn ngồi khoanh chân nữa, và cũng bắt đầu để ý đến độ dài váy nhiều hơn. Đúng là tôi vẫn nghĩ rằng mình rất dễ thương, nhưng tôi bắt đầu suy nghĩ rằng tôi đang muốn một ai đó cũng nghĩ như vậy.
Kể hết mấy thứ nữ tính của tôi ra thì nhiều lắm. Vẫn còn chút dấu vết của một thằng con trai, nhưng tất cả đều đã quá mờ nhạt.
...Không đời nào...
...Có vẻ tôi thật sự đã trở thành con gái. Không quay đầu.
“...Uuu...”
“Thấy chưa? Giờ cậu ỉ ôi cũng ra dáng con gái nữa. Trước trông kinh lắm, giờ cậu thử tự nhìn lại cậu xem~”
“...Guri-ko, thế giờ sao?”
“Sao là sao?”
“...Là chuyện của tớ với Trainer á... ?”
“Tùy cậu thôi?”
“...Uuu...”
Nói thật là tôi cũng không biết mình muốn như nào với anh ấy nữa. Thế nên tôi mới đi hỏi – và nhìn Guri-ko kìa, cứ ngồi cười thế thôi. Xấu tính.
“Thì, Apollo-chan, từ lúc thắng trận maiden trông cậu khác hẳn luôn á.”
“Khác chỗ nào?”
“Nói sao nhỉ. Thì... trông cậu ra dáng một đứa con gái hơn? Kiểu, thỉnh thoảng trông vẫn có chút nam tính, cơ mà...”
“.........”
...Cả Guri-ko cũng thấy rõ rằng tôi “hóa gái” đến mức nào. Cũng chả vui sướng gì đâu. Tôi thở dài, còn Guri-ko thì tự dưng nhảy dựng lên.
“Ê! Nhắc mới nhớ, huấn luyện viên của cậu là Momozawa gì đó đúng không?”
“Thì đúng, cơ mà sao...”
Nghe tên của anh ấy từ miệng của một đứa con gái khác khiến lồng ngực tôi thấy khá lạ.
“Nhớ không nhầm thì hôm trước thấy anh ta đi đâu với cô Kiryuin gì đó á, trông thân mật lắm.”
“!!!”
Tôi lập tức đứng hình khi nghe tin đó.
Cũng đúng thôi, lúc nào cũng có gái bâu quanh Tomio cả mà. Aoi Kiryuin, huấn luyện viên của Happy Meek, đã làm thân với anh ta từ những buổi tập luyện. Họ thân nhau đến mức đi nhậu xong còn xin số nhau kia mà. Xong còn Tazuna Hayakawa, rất thường xuyên nói chuyện với anh ấy, mà còn chưa kể đến hằng ha sa số những Mã Nương cũng theo học tại đây cơ.
Nếu tôi chần chừ, thì ai đó... chắc chắn sẽ có ai đó cướp mất anh ấy đi trước mặt tôi mất. Cơ thể tôi giật nảy lên trước viễn cảnh ấy. Ghét thật.
“Tớ hiểu cậu thấy ngại khi thành thật với cảm xúc của mình, nhưng Momozawa cũng thân thiết với kha khá nhiều gái đấy. Chờ lâu thêm chút nữa là bị phỗng tay trên đó.”
“C-cái đó...!!”
“Lên đi chứ còn gì! Thà một phút huy hoàng rồi vụt tắt còn hơn le lói suốt ngàn thu!”
Đến tầm này thì việc kiếp trước của tôi có là thằng đàn ông cũng không quan trọng nữa. Chỉ là... tôi không đủ tự tin với tư cách là một đứa con gái thôi.
Nói không ngoa thì Apollo Rainbow rất dễ thương. Để mà xếp hạng thì cũng hơn nhiều các Mã Nương khác. Nhưng có một điểm mà tôi không thể đọ lại được.
Chính là sự nữ tính mà mọi Mã Nương tự nhiên đều đã có. Tôi hóa gái là có thật, nhưng vẫn còn nhiều dấu vết. Nhất là khi giật mình hay gì đó thì trông chẳng khác nào thằng con trai cả. Nhỡ đâu đó là thứ anh ấy không thích thì sao?
Cần chỉnh đốn ngay lập tức.
Nên là tôi bắt đầu nhéo má Guri-ko.
“Guri-ko biết là tớ vẫn còn một số thói quen khá nam tính đúng không?”
“Thì, đúng, nhưng mà…”
“Tớ quyết tâm sẽ trở thành Mã Nương dễ thương nhất thế giới.”
“….Hả?!”
Được rồi.
BẮT ĐẦU CHIẾN DỊCH: MÃ NƯƠNG DỄ THƯƠNG NHẤT THẾ GIỚI
*
* *
Vài ngày sau.
Sau khi được Tomio thả cho một ngày nghỉ, tôi dự tính cùng với Maruzensky-chan đi nâng tầm nhan sắc của mình.
Cụ thể thì nó trông như thế này:
Gửi: Maruzensky-sama
Em rất cảm ơn lòng tốt của chị.
Kính nhờ chị chỉ dẫn cách để em có thể trở nên choberigu được như chị.
Nếu chị có rảnh, liệu chị có thể dành ra một buổi để ra ngoài với em được không?
Rất mong được nhận phản hồi từ chị.
Trân trọng,
Apollo Rainbow.
Địa chỉ công tác: Học viện Tracen Nhật Bản
Mail: ApolloRainbow@umamail.com
SĐT: XXXX-YYY-ZZZ
Từ: Maruzensky
Mochi no ron~!
Hãy để siêu-cấp-senpai Maruzensky này đây giải quyết tất cả những buồn phiền của bé kouhai dễ thương của chị nhé~
Cả tháng 8 chị đều rảnh, nên nhắn lại lịch cho chị nhé?
Bái bai~
Chị ấy nhắn lại toàn những ngôn ngữ, mà tách ra từng chữ một thì hiểu, còn ghép lại thì tầm cỡ cha mẹ tôi cũng chưa chắc đã biết được. Mà có vẻ là chốt được một buổi đi chơi với chị ấy rồi ha. Cơ mà khi tôi kể lại chuyện này với Guri-ko va Tomio thì trông họ cũng mắc cười phết:
“Em nhắn trực tiếp với Maruzensky luôn? Gan to thế.”
“Đi chơi với Maruzen-san… Apollo-chan à, tớ bắt đầu thấy cậu đáng sợ rồi đấy ?”
Để mà nói thì tôi sợ những người như Symboli Rudolf hay Narita Brian hơn, với cả Maru-chan dễ nói chuyện mà. Đúng là lịch sử đấu của chị ấy trông khiếp đảm thật, nhưng bỏ cái đấy sang một bên thì chị ấy vẫn dễ thương lắm chứ.
Đến đúng ngày hẹn thì Maru-chan lái nguyên con siêu xe đến trước cổng Học viện Tracen. Chị ấy kéo cửa kính xuống và vẫy tay chào tôi, nên tôi cũng cúi đầu chào lại chị ấy.
“Ohayo – anou, osoyou gozaimasu, Maru-senpai!”
“Eee, osoyou! Hehe, Apollo-chan cũng bắt trend nhanh quá ta. Nào, không chê chị nghèo thì lên xe chị đèo!”
“Em xin phép!”
Tôi lập tức mở cửa xe và ngồi vào ghế phụ. Hồi tôi còn đi làm thì tôi mới chỉ được lái thử một con siêu xe thôi và không nghĩ là mình lại có cơ hội để ngồi lên một con nào khác một lần nữa như này. Đã thế còn là màu đỏ chói siêu nổi bật nữa chứ. Giời ạ, sao con xe nào cũng quyến rũ hết vậy?
“Đã thắt dây an toàn! Ngày hôm nay, nhờ chị hết đó!”
“Được rồi! Deppaaatsu!”
“Deppaaatsu?...”
Sau đó thì, Maru-chan đạp – rất mạnh – chân ga.
Thảo nào. Cả thân người tôi, theo quán tính, dính chặt vào ghế ngồi. Chiếc siêu xe nhanh chóng bỏ lại Học viện Tracen đằng sau lưng.
Đến đâu? Đến Bubbly Land.
Theo lời của Maruzensky thì đây là nơi mà con gái có thể trở nên quyến rũ và xinh đẹp một cách batchiguu nhất, một nơi với nhiều sàn nhảy, quạt gấp, và các trang phục tôn dáng. Cơ mà…
Tôi không hiểu cái gì đang diễn ra cả. Ánh sáng lóa mắt, âm nhạc điếc tai. Tất cả mọi người, cả Maruzensky nữa, đều đang nhảy múa loạn lên trong bộ đồ bơi.
“Nào, Apollo, nhảy với chị đi!”
“Ơ… v-vâng!”
Tôi, vẫn mặc bộ đồ bơi của Tracen, cố bắt chước từng bước nhảy của Maru-chan một cách gượng gạo. Và đây là cách để trở nên choberigu đó hả? Maru-chan, có thật không?
Vẫn phẩy quạt theo điệu nhạc, tôi không thể không để ý ánh nhìn của đám đông đang dán chặt vào tôi.
Nhiều người để ý quá… không được!
“Quan~tâm~đến~họ~làm~gì~đâu~em~ơi~! Cứ~nhảy~thôi~!”
Giọng của Maruzensky vang lại khi chị ấy nhận ra tôi muốn dừng lại. Thôi thì, tôi cũng là người yêu cầu chị ấy mấy cái này mà, nên cũng không dừng được.
Thôi thì, cái gì đến cứ đến đi!
Và đó là cách tôi vứt hết liêm sỉ đi mà nhảy. Nghĩ lại thì hôm đó điên thật, tôi còn định thử mấy bước mà tôi còn không nghĩ là khả thi cơ. Cuối cùng thì tôi vẫn không hiểu cái gì, chỉ biết là Bubbly Land bằng một cách nào đó rất biết cách khiến con người ta loạn hết cả lên.
“Thấy sao? Nhảy múa hết mình mà không quan tâm trời đất vui chứ?”
“Dạ… cũng có vui.”
“Fufu, vậy là tốt rồi!”
Trên đường về, chúng tôi dừng lại bên bãi biển và quyết định xuống đi dạo một chút. Chúng tôi đặt chân lên nền cát mịn, để lại đằng sau chiếc siêu xe dưới ánh nắng hoàng hôn.
Chúng tôi đi dạo, yên lặng, được một lúc thì Maruzensky bỗng dưng cúi người xuống. Tôi tò mò nhìn xuống thì thấy chị ấy nhặt lên một cái vỏ sò.
“Gì vậy?”
“Ai biết. Chắc cũng chỉ là một cái vỏ sò bình thường thôi.”
Chị ấy nhặt một chiếc vỏ sò trông rất không đáng để nhặt, méo mó, xám xịt, thủng lỗ chỗ.
Tại sao?
Tôi nhìn xung quanh, thấy rất nhiều những cái vỏ sò đẹp hơn nhiều.
“Maru-san, xung quanh còn nhiều cái đẹp hơn mà!”
“Nhưng chị thích cái này.”
“…?”
Tôi bất ngờ, đứng hình, rồi quay lại nhìn chị ấy, đang giơ chiếc vỏ sò lên trước ánh nắng chiều tà, nheo mắt lại, môi nở nụ cười.
Tôi không hiểu. Rõ ràng còn nhiều cái đẹp hơn kia mà. Tại sao lại phải lấy một cái xấu xí như thế chứ?
Tôi không nhịn được mà hỏi.
“…Maru-san. Chị thích cái… đó? Kể cả khi chị biết là có nhiều cái đẹp hơn thế?”
“…Chỉ là chị thấy nó bắt mắt quá thôi. Kiểu như có duyên ý~ Đúng là trông hơi gồ ghề, hơi mòn, và hơi nhiều lỗ thật, nhưng… đó là lý do vì sao chị lại thấy thích nó đó!”
Dưới ánh chiều tà, Maruzensky nở nụ cười, thì thầm “Chị sẽ mang nó về làm kỷ niệm!”, và cất nó vào trong túi.
Ý là, nó xấu phát ớn luôn, tại sao?
Có lẽ là do suy nghĩ của tôi viết hết lên trên mặt, hoặc có lẽ là do ánh nhìn của tôi trông quá kỳ lạ, nên Maruzensky quay lại và nói với tôi:
“Apollo-chan à, không có gì là hoàn hảo cả. Yêu một thứ gì, hay một ai đó, là yêu cả những khuyết điểm của họ, yêu tất cả.”
“…!”
“Chị chọn chiếc vỏ sò này, vì chị thấy những điểm “xấu” đều rất dễ thương.”
‘Siêu xe’ nói rất nhẹ nhàng, như thể đó là điều hiển nhiên vậy. Những lời ấy, nhẹ nhàng, đánh thẳng vào tim tôi.
Tôi đã quá lo lắng vì “chưa đủ nữ tính”, nhưng có vẻ cũng vô ích rồi. Trước giờ tôi với huấn luyện viên vẫn không có vấn đề gì… Overthinking nhiều quá rồi à?
“Hãy biến những thiếu sót trở nên hấp dẫn! Hãy sống thật can đảm!”
“Hứa với chị thế nhé, được hong?”
…
“…Maru-san!”
Đâu mới là điểm hấp dẫn của một người con gái? Trước giờ, tôi cứ nghĩ là sự hoàn hảo. Nhưng mà, những lời ấy của chị Maruzensky, từng chữ từng chữ một, đang thấm vào đầu tôi, vào tư tưởng của tôi.
Nhưng mà có cần tới Bubbly Land không?
Tôi muốn hỏi, nhưng vì không muốn phá hỏng bầu không khí nên cuối cùng cũng giữ lại trong lòng.
Em cảm ơn, chị Maru-san.
Có những người như chị ở quanh đúng thật là may mắn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
tức là 'mochiron' trong tiếng Nhật, nghĩa là 'tất nhiên rồi' slang, nghĩa là 'chào buổi sáng muộn' depart, nghĩa là 'khởi hành' very very good biệt danh ý chỉ Maruzensky