Tôi là quỷ nhưng thần lực lại quá mạnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

WN - Chương 8 : Điều này chắc cũng là ý của nữ thần thôi nhỉ? (3)

Chương 8 : Điều này chắc cũng là ý của nữ thần thôi nhỉ? (3)

Trời giúp kẻ tự giúp mình.

Câu nói bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí tôi.

"Tôi trượt tay nên lỡ làm rơi mất rồi."

"N-Nước thánh… thứ nước thánh quý giá này……."

Một mầm xanh vươn thẳng lên từ nền đất đã thấm đẫm Nước thánh.

Tuy chỉ một phần, nhưng một khoảng của quảng trường khô cằn nứt nẻ đã lập tức được phủ lên thảm cỏ xanh tươi.

"Á… ÁÁÁ!!"

Trưởng làng gào lên và cào xới nền đất đến rách cả móng tay.

Nhưng Nước thánh đã hoàn toàn ngấm vào lòng đất, chẳng còn chút dấu vết nào nữa.

"Người ta nói, trời giúp kẻ tự giúp mình mà."

"C-Cái gì……?"

"Nước thánh không dành cho những kẻ chỉ nghĩ đến việc chen lấn để giành phần hơn."

Giọng nói trầm tĩnh của tôi cắt ngang bầu không khí ồn ào của quảng trường và vọng nhẹ khắp nơi.

"Khi chứng kiến phép màu, hành động đầu tiên của mọi người không phải là lòng biết ơn hay lời cầu nguyện. Chỉ là sự tham lam xấu xa muốn độc chiếm nó, xô đẩy và giẫm đạp lên nhau."

"Đ-Đó là……."

"Nước thánh không mất đi đâu. Chính các người đã tự đẩy nó ra xa."

Tôi nhẹ nhàng đặt cái gầu rỗng xuống đất và bình thản quay lưng bước đi.

"Có vẻ May là người duy nhất sẵn sàng đón nhận Nước thánh này."

Để lại những lời đó, tôi bước về phía tòa nhà trông giống như thánh đường không chút do dự.

"Ch-Chờ đã… chờ đã……!! Ý cô là sao?!!"

Tiếng gào nghẹn của Trưởng làng vọng ra từ phía sau nghe thật thảm hại.

Nhưng dù vậy, tôi vẫn không quay đầu lại.

Chẳng mảy may quan tâm những lời nói sau lưng.

Tôi chỉ lặng lẽ bước về phía tòa nhà trông như thánh đường.

"Đúng là chị được chọn thật rồi… Lúc nãy em bất ngờ quá."

"Hả? Chuyện gì cơ?"

"Thứ nước đó. Nó thực sự là Nước thánh phải không ạ?"

May, đang được tôi nắm tay dắt đi, hỏi với giọng run run như thể không thể tin được.

"Ai biết? Chắc là vậy?"

"Chắc vậy là sao ạ?… Chị không biết từ đầu sao?"

Bước chân May chậm lại một nhịp.

Bàn tay May đang nắm tay tôi cũng hơi lỏng ra.

"Không phải biết, mà là chị tin thôi."

"Tin ạ?"

"Ừ. Ai nhìn cũng thấy nó là Nước thánh, và tin vào điều đó cũng chẳng hại gì."

May há to miệng, như thể nghẹn lời trước câu trả lời thản nhiên của tôi.

Biểu cảm của em ấy thật dễ thương.

Tôi kìm nén tiếng cười và nắm lấy tay nắm cửa của thánh đường cũ kỹ.

"Ừ thì, quá trình thế nào chẳng quan trọng, kết quả tốt là được, phải không?"

"Em thực sự không thể hiểu nổi chị……."

Bỏ lại May đang bối rối, tôi đẩy mạnh cánh cửa nặng trịch, và luồng khí mát lạnh ẩm thấp đang tụ lại bên trong thánh đường lập tức lướt nhẹ qua làn da tôi.

–Kẽo kẹt…

Bên trong rộng hơn tôi tưởng.

Trần nhà cao đến bất ngờ so với một thánh đường được xây ở làng quê.

Tường phủ đầy những lớp hoa văn và những bức phù điêu nứt nẻ không rõ nguồn gốc.

"Chà, hoành tráng hơn mình nghĩ đấy."

Ngay khi cánh cửa thánh đường khép lại, tôi cuối cùng cũng chỉnh lại chiếc khăn choàng đang đội ngược.

"À, chị Vivian này… chị là ác quỷ, phải không ạ?"

"Hả? Tự nhiên sao thế?"

"Không, chỉ là… em quên mất một lúc."

May bỗng liếc nhìn mặt tôi và ngập ngừng một cách kỳ lạ.

Tôi nhìn May một lúc, rồi hơi quay đầu về phía bức tượng đá khổng lồ ở cuối thánh đường.

"……Chị Vivian, tự nhiên chị làm gì thế?"

–Kẽo kẹt… Kẽo kẹt…

May hỏi tôi với vẻ mặt khó hiểu.

"Chị đang lau tượng."

"Không, em thấy rồi… nhưng sao tự nhiên lại……."

Tôi cẩn thận lau đi lớp bụi dày cộm đọng dưới chân tượng và trả lời.

"Chỉ là, phép lịch sự thôi."

Tiếng kẽo kẹt vang vọng nhẹ nhàng qua trần cao của thánh đường.

Một âm thanh ma sát dễ chịu, khá tương phản với những tiếng động đập cửa thô tục từ bên ngoài.

"Lịch sự ạ…?"

"Ừ. Vì chúng ta sẽ ngủ lại đây mà."

"Ngủ ở đây ạ?"

"Ừ. Nên chị mới lau dọn."

Bức tượng trông rất giống với bức tượng Thánh Mẫu tôi đã thấy trong nhà thờ bỏ hoang trước đây.

Chỉ có tư thế hơi khác, nhưng đôi mắt hiền từ cụp xuống và đôi tay dang rộng nhân từ thì giống đến kinh ngạc.

"Người chị không đau hay sao ạ?"

"Không. Chẳng đau chút nào."

"Em nghe nói trừ khi là ác quỷ cực mạnh, còn không thì rất khó để đặt chân vào không gian linh thiêng như này……."

May cẩn thận tiến lại gần bức tượng Thánh Mẫu, quan sát sắc mặt tôi.

"Thật sao?"

"Mọi người vẫn nói thế. Nên mới có mấy tòa nhà thế này trong mỗi ngôi làng."

"Lần đầu chị nghe đấy."

À, ra đó là lý do có tòa thánh đường trong ngôi làng hẻo lánh này.

Tôi vô tình có được thông tin quan trọng.

"Nhưng thấy chị Vivian ổn, chắc chị hẳn là một ác quỷ rất mạnh, không giống vẻ ngoài nhỉ?"

"Ừm, cũng không sai, nhưng cơ bản chị là ác quỷ đặc biệt có thể dùng ma thuật chữa lành."

"À, chị bảo mình là ác quỷ được thứ gì đó chọn đúng không ạ?"

Tôi thản nhiên đáp và cẩn thận gỡ những mạng nhện quanh chân tượng Thánh Mẫu.

"Nếu chị đoán không nhầm, khả năng là Nữ thần."

"Trời ơi, Nữ thần ạ?!"

"Ừ. Nên dù ở trong không gian này, cơ thể chị chẳng đau đớn gì cả."

Một luồng ánh sáng nhạt bắt đầu phát ra từ dưới chân bức tượng Thánh Mẫu, nơi đã được lau chùi kỹ đến mức kêu kẽo kẹt.

"Không thì làm sao một ác quỷ như chị có thể dùng Thánh thuật và tạo ra Nước thánh được."

"Ra vậy, ác quỷ có thể chữa lành và tạo ra Nước thánh… đúng là chẳng hợp lý chút nào……."

May từ từ gật gù tại chỗ, như thể cuối cùng cũng hiểu ra.

Tôi có thể cảm nhận được một sự tò mò kỳ lạ trong mắt May khi em ấy nhìn chằm chằm vào tôi.

"Sao em cứ nhìn chị thế?"

"Chỉ là càng biết nhiều, em càng thấy chị tuyệt vời quá."

May nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ gần bức tượng Thánh Mẫu và thở ra một hơi ủ rũ.

"Càng biết nhiều về chị Vivian, đầu em càng rối."

Tôi ngây người nhìn bức tượng Thánh Mẫu đầy bụi một lúc, rồi tự nhiên quay đầu về phía May.

"Thật sao?"

"Ừm. Chị Vivian bí ẩn quá. Chẳng giống ác quỷ thực thụ chút nào."

May lẩm bẩm nhỏ và từ từ cúi đầu xuống.

"Giống như, vẻ ngoài thì là ác quỷ… nhưng bên trong lại giống con người hơn ấy."

Ừm, chuyện đó là đương nhiên rồi.

Vì thực ra, chỉ có ngoại hình là ác quỷ thôi, còn bên trong tôi vẫn là con người mà.

"……Chị thấy biết ơn vì em nghĩ thế."

"Thế sau này chị định làm gì, chị Vivian?"

Trong lúc tôi đang phủi tấm vải đầy bụi trong không khí.

Câu hỏi tò mò của May lại vang lên rõ ràng bên tai tôi.

"Sau này á?"

"Ừm. Nếu là chị Vivian, em sẽ lan truyền phép màu cho mọi người!"

"Hmm, đúng là suy nghĩ trẻ con."

"Trẻ con… chị cũng có khác gì em đâu."

Lan truyền phép màu cho mọi người…….

Ý tưởng cũng không tệ, nhưng.

Nghĩ đến những chuyện vừa xảy ra, tôi không mấy hứng thú cho lắm.

"Lạm dụng phép màu không phải lúc nào cũng tốt đâu."

Nghe những lời chắc nịch của tôi, May lập tức giật mình và co rúm người lại.

"……Tại sao ạ?"

"Nếu phép màu trở nên phổ biến, người ta sẽ không còn gọi nó là phép màu nữa. Họ sẽ coi đó như phần của mình ngay từ đầu."

Tôi trèo lên bức tượng Thánh Mẫu khổng lồ như leo cây, và thản nhiên đáp trong khi phủi sạch bụi bám ở mọi ngóc ngách.

Rồi môi May lập tức bĩu ra và vẻ mặt em ấy hơi hậm hực.

"Em chẳng hiểu gì cả. Lời chị khó hiểu quá."

"Chắc rồi. May còn nhỏ quá, chưa hiểu được chuyện này đâu."

"Em thấy mình với chị cũng chênh nhau bao nhiêu tuổi đâu, chị cứ làm ra vẻ người lớn……."

Mặc kệ tiếng càu nhàu của May.

Tôi trèo lên cao nhất của bức tượng Thánh Mẫu, đến tận đỉnh đầu, và cẩn thận lau mặt cho Người.

–Kẽo kẹt… Kẽo kẹt…

"……Thế bây giờ chị tính làm gì, chị Vivian?"

Có lẽ nhận ra muộn màng rằng những lời mình nói chẳng thấm vào đâu.

May hơi ngả người ra ghế và ngượng ngập đổi chủ đề.

"Mấy người ngoài kia á?"

"Ừm. Họ cứ gõ cửa mãi."

Cuối cùng cũng lau xong vầng trán mịn màng của bức tượng Thánh Mẫu.

Tôi lập tức nhẹ nhàng nhảy xuống đất và thản nhiên phủi tấm vải đang cầm.

"Không có phép màu nào cho những kẻ chỉ biết há mồm chờ sung rụng như chim non đâu."

Sau khi lẩm bẩm những lời khá nghiêm túc đó.

Tôi ngồi xuống dưới chân tượng Thánh Mẫu, chỗ sạch nhất.

"Cho đến khi mấy người ngoài kia chứng minh được bản thân, chị sẽ không bước chân ra khỏi đây dù chỉ một bước."

Vừa dứt lời, mắt May lập tức mở to.

"Ch-Chứng minh…?"

"Ừ."

Tôi co gối lên, gác cằm lên đầu gối.

Và tôi hít một hơi thật bình thản.

"Phép màu nào không có cái giá của nó? Có nhận thì phải có cho."

May ngây người ra một lúc trước những lời chắc nịch của tôi.

Nhưng điều đó chỉ trong chốc lát, rồi em ấy bật cười nhẹ như thể vừa nhận ra điều gì đó.

"Chị Vivian ơi, làm ác quỷ thì tính toán quá, mà làm người thì lạnh lùng quá."

"Chị chỉ nghĩ thực tế thôi."

Biểu cảm của May vẫn rạng rỡ dù câu trả lời của tôi chẳng có hồn chút nào.

Nụ cười thuần khiết ấy của May bỗng nhiên làm tôi không dám nhìn thẳng, phải đánh mắt sang chỗ khác.

"Vậy cái gọi là chứng minh mà chị Vivian nói, chính xác là gì ạ?"

Câu hỏi ngây thơ của May tiếp nối.

Tôi ngồi gác cằm lên đầu gối, hài lòng nhìn bức tượng Thánh Mẫu vừa được lau sạch, và khẽ mở miệng.

"Lấp đầy cái bụng đói của chị!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!