Chương 12 : Chắc đây cũng là ý của Vivian nhỉ? (1)
"Chị Vivian, chị tính làm gì?"
"Chuyện Giáo triều ấy á?"
"Ừm. Chị gái kia trông mong chờ lắm."
Đã 30 phút trôi qua kể từ khi Lumina đề nghị cùng nhau đến Giáo triều.
Tôi cần thời gian suy nghĩ, nên đã đuổi hết mọi người trừ May ra khỏi Thánh đường.
"Nếu nghĩ một cách lý trí, câu trả lời sẽ là không nên đi."
"Em cũng nghĩ thế. Người bình thường thì khác, chứ chị Vivian đâu phải…"
Giáo triều Thánh địa, một quốc gia thần thánh được xây dựng dưới danh nghĩa Nữ thần.
Nghe nói ở đó tập trung vô số tăng lữ đã nhận được Thần lực từ Nữ thần.
"Vậy là chị không đi à?"
Một con ác quỷ như tôi mà đặt chân đến chỗ đó thì thật vô lý.
Chắc chắn sẽ dính vào rắc rối mất.
Nhưng mà…
"…Ừm. Chị nghĩ chắc đi một lần cũng được?"
Sợ rắn cắn thì mãi mãi không hái được quả/
Rõ ràng là sẽ dính rắc rối.
Thế mà lòng tôi đã ngả về Giáo triều khá nhiều rồi.
"Hả?! Sao cơ…?"
"Vì đó là cơ hội ngàn vàng để tìm hiểu thân phận thật của Nữ thần."
Vừa dứt lời, mắt May bỗng nheo lại một cách kỳ lạ.
"Ý chị là sao?"
"Hả? Ý chị là nghĩa trên mặt chữ đấy?"
"Chị Vivian không biết nhiều về Nữ thần sao?"
May hỏi lại tôi với giọng đầy nghiêm túc, từng chữ như khắc vào màng nhĩ.
Tôi chậm rãi gật đầu một cái, hơi nhấc tấm khăn che tầm nhìn lên.
"Không thể nào. Là người được chọn sao chị lại không biết về Nữ thần thế…?"
"Thì tại Nữ thần chỉ đơn phương gửi xuống thôi mà."
Câu trả lời hời hợt của tôi khiến May như muốn ôm đầu ngã lăn ra.
"Trời, ý gì vậy chứ…"
"Khó tin thật, nhưng đó là sự thật đấy. Nên chị định nhân cơ hội này để tìm hiểu cho ra lẽ về Nữ thần."
Dù không phải Giáo triều, thì quanh đây cũng có nhiều chỗ để lấy thông tin.
Nhưng đã quyết tìm hiểu tận gốc rễ rồi.
Tin đồn thất thiểu ngoài chợ nghe làm sao bằng nơi rõ ràng và chính xác nhất được?
"Giáo triều là nơi tập trung những người hiểu rõ nhất về Nữ thần mà."
Tôi bình thản nói rồi hạ tấm khăn vừa nhấc xuống.
"Em hỏi thử thôi nhé, chị còn không biết tên Nữ thần đúng không…?"
"Không biết."
Câu trả lời bật ra ngay lập tức, không chút do dự.
May mặt mày biến sắc, trông căng thẳng hơn cả lúc nãy.
"Rốt cuộc Nữ thần thích chị Vivian ở điểm gì vậy trời…"
May hơi dựa vào tường, thở ra một hơi bất lực như thể vừa nghe chuyện cực kì khó tin.
Tôi liếc nhìn May, rồi lại quay đi, cúi xuống nhặt mảnh đá vỡ của bức tượng Thánh Mẫu rơi trên sàn.
"Đừng có như thế. Chị có lý do để không biết mà."
"Dù vậy, không biết tên Nữ thần thì…"
"Thế May có biết không?"
Tay cầm chặt mảnh đá vỡ của bức tượng Thánh Mẫu, lần này tôi hỏi lại May.
"Tất nhiên là em biết rồi. Là Freya ạ."
Nhưng trái với dự đoán, May tự tin đọc tên Nữ thần như thể nó quá hiển nhiên.
Đúng lúc đó, mảnh đá vụn của Thánh tượng trong lòng bàn tay tôi bỗng run nhẹ.
"F-Freya…?"
"Đến em còn biết đấy, mà chị lại không biết… Nữ thần sẽ buồn lắm đó."
Chắc đây là kiến thức phổ thông rồi.
Một đứa bé chừng tám chín tuổi như May còn biết, đủ hiểu mức độ phổ biến của nó.
"……"
Một sự im lặng kỳ lạ bao trùm Thánh đường trong giây lát.
Sự rung động của mảnh đá trong lòng bàn tay tôi hơi khó chịu.
Nhưng tôi vẫn cố hết sức tự nhiên lắc nhẹ tay và hít một hơi ngắn.
"Giờ biết rồi thì ổn mà. Nữ thần chắc cũng hiểu cho chị thôi."
Tôi lẩm bẩm nhỏ như tự thôi miên mình.
Rồi, mảnh đá trong tay tôi ngừng rung như thể có phép lạ.
"Nhìn thế này, chị Vivian đến Giáo triều tìm hiểu về Nữ thần cũng không phải ý tồi nhỉ?"
"Hả? Tự nhiên sao thế?"
"Chị Vivian là Thánh nữ mà, phải không? Nhưng không biết gì về Nữ thần mình phụng sự thì vô lý quá."
May nói với giọng thản nhiên rồi lại thở dài bất lực một hồi dài.
"Không, chị bảo chị không phải Thánh nữ mà…"
"Nếu chị Vivian không phải Thánh nữ, thì ai mới là Thánh nữ?"
"Sao ác quỷ lại thành Thánh nữ được? Chắc tại thấy chị tội nghiệp nên chia sẻ chút sức mạnh thôi."
Tôi cũng biết sơ sơ là Thần lực của mình vượt trội hơn người khác.
Nhưng dù vậy, một ác quỷ như tôi mà hoạt động với danh hiệu Thánh nữ thì hơi quá…
Bởi vì Thánh nữ phải là một phụ nữ loài người với trái tim thuần khiết và đức tin mạnh mẽ.
Và là người truyền hy vọng và ánh sáng đến mọi người.
"Chị chẳng có trái tim thuần khiết, cũng chẳng có đức tin mạnh mẽ. Và trên hết, chị còn không phải là người."
Vừa dứt lời, biểu cảm của May lập tức trở nên bối rối.
"Cũng không sai, nhưng… mà trong mắt em, chị Vivian trông vẫn giống Thánh nữ hơn bất kỳ ai đấy?"
May nghiêng đầu hết cỡ như thể không thể hiểu nổi.
Gọi tôi là Thánh nữ mà không chút định kiến, dù biết rõ thân phận thật của tôi.
Một trái tim ấm áp và đẹp đẽ làm sao.
"Hehe, thật sao?"
"Ừm. Ai nhìn chị Vivian cũng thấy là Thánh nữ. Nên là chị cứ tự tin lên đi."
"Trời ơi… May nói thẳng thế làm chị càng ngại hơn đấy…"
Cảm động quá.
May đúng là một đứa trẻ tốt bụng và dễ thương.
"Thật mà. Em có thể chắc chắn mà."
"May tốt bụng và dễ thương quá. Lớn lên cứ thế này nhé."
"…Tự nhiên sao chị lại nói thế khi mà chị còn thấp hơn em vậy?"
"Sao tự nhiên lại nhắc đến chiều cao ở đây?"
"Chị Vivian cứ giả vờ làm người lớn. Mặc dù chị thấp hơn em."
May mà mặt tôi còn có tấm khăn che.
Suýt thì tôi đã để lộ bộ mặt xấu xí đang nhăn nhó vì bực mình cho May thấy rồi.
"Hứ, được thôi. Nếu May cứ còn nhắc đến chiều cao nữa, thì chị sẽ không thèm nói chuyện với em nữa."
"Chị Vivian đang dỗi đấy à?"
"Chị không dỗi. Chỉ là lòng tự trọng hơi bị tổn thương tí thôi."
"Thế không phải là dỗi à?"
"Không phải."
Tôi không thèm để ý mấy cái lời khiêu khích vớ vẩn đó.
Dù trông có vẻ như đang dỗi, nhưng chắc chắn không phải là dỗi.
"Thôi dù sao cũng thế… Vậy chị Vivian định đi Giáo triều chứ?"
"Ừ. Chị sẽ đi."
"Chắc chị tự tin lắm nhỉ vì có chỗ dựa nhỉ?"
"Chỗ dựa á?"
"Chị Vivian là ác quỷ mà. Đi liều lĩnh thế có khi bị thanh trừng đấy."
Như May nói, nếu tôi đến Giáo triều mà không chuẩn bị gì, chắc chắn sẽ bị lộ là ác quỷ và có thể bị thanh trừng.
Ngay cả Lumina, một thành viên quèn của Thánh Kỵ Sĩ Đoàn, cũng cảm nhận được Mana khác thường của tôi ngay lập tức.
Giáo triều, đúng như tên gọi, là một vùng đất tràn ngập Thần lực.
Một ác quỷ như tôi làm sao có thể an toàn hòa mình vào vùng đất đầy ánh sáng đó đây?
"Lumina bảo sẽ hỗ trợ chị. Bảo cứ tin vào cô ấy."
"Tin… Chị ấy bảo mình là cấp thấp nhất trong Thánh Kỵ Sĩ Đoàn mà, phải không?"
"Có vẻ cô ấy còn giấu bài. Không thì chẳng dám tự tin vậy đâu."
Thật lòng mà nói, đến Giáo triều chỉ dựa vào mỗi Lumina thì quá liều.
Nếu cô ấy là người có địa vị nhất định trong Thánh Kỵ Sĩ Đoàn thì đã khác, nhưng Lumina là cấp thấp nhất.
Với thông tin và quyền hạn của cô ấy, không thể nào che giấu hoàn toàn những chuyện xảy ra bên trong Giáo triều.
"Hơn nữa, chị cũng đã có biện pháp rồi."
Vậy nên, tôi quyết định chuẩn bị một quân bài riêng cho tình huống khẩn cấp.
"Ồ, là gì vậy?!"
May mở to mắt hỏi.
Lúc đó tôi mới chỉnh lại chiếc khăn choàng đang đội ngược và tự tin mở miệng.
"Hehe… Xóa Mana thì không thể, nhưng đánh lừa nhận thức thì được."
"Đánh lừa ạ?"
"Ừ. Chị sẽ phủ Thần lực lên Mana của mình."
May ngớ người chớp mắt, nhất thời như không nói nên lời.
May hơi nghiêng đầu, mặt lộ vẻ khó hiểu rồi hỏi lại tôi.
"Làm được không ạ?"
"Được chứ! Lumina cũng vừa bị lừa đấy thôi. Dù chị không cố ý."
Lumina vừa đến đây đã cảm nhận được ngay Mana ác quỷ của tôi.
Nhưng khoảnh khắc Thánh quang ập đến, bao phủ trọn vẹn khí tức ác quỷ, cô ấy hoàn toàn mất cảm giác về thứ năng lượng lạ lẫm trong tôi.
Nghĩa là…
"Nếu chị làm cơ thể mình sáng như đèn pha, thì dù là cao thủ cũng sẽ không thể cảm nhận chính xác Mana bên trong của chị."
Về lý thuyết, đây là một kế hoạch gần như hoàn hảo.
Tôi lập tức ưỡn ngực đầy tự tin, nhưng không hiểu sao biểu cảm của May vẫn còn hờ hững.
"Ý chị là… trong suốt thời gian ở Giáo triều, chị sẽ làm cơ thể mình sáng lên như đèn pha suốt ngày lẫn đêm? Cả khi ăn, cả khi ngủ luôn sao?"
"Ừ. Chị nghĩ chắc sẽ ổn thôi."
"Chị nói thật đấy à? Không đùa chứ?"
"Ừm… ừ thì…"
May nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, như thể thực sự lo lắng cho IQ của tôi.
Lúc đầu tôi không hiểu sao con bé nhìn tôi như vậy, nhưng rồi tôi chợt nhận ra.
"Chẳng khác gì giơ bảng 'Hãy chú ý đến tôi' cả."
Trước lời phê bình lạnh lùng và sắc bén của May, tôi lặng lẽ cụp ngón tay cái đang tự tin giơ lên xuống.

"A-à… là vậy sao?"
"Em cứ nghĩ là được, nhưng có vẻ không ổn. Chị Vivian à, đừng đi nữa."
Tôi chỉ tập trung vào việc đánh lừa người khác.
Tôi đã không nghĩ đến khía cạnh bên ngoài chút nào.
Không ngờ lại có một sai lầm chí mạng ẩn trong kế hoạch tưởng chừng hoàn hảo của tôi.
"Em sẽ dạy cho chị về Nữ thần. Vậy nên đừng có mà đi đấy."
"…Lạ nhỉ? Sao chị không nghĩ ra nhỉ?"
"Còn sao nữa? Tại chị không nghĩ kỹ thôi."
Suýt thì tôi gặp rắc rối to rồi.
Nếu May không kịp thời chỉ ra chỗ sai.
Chắc chắn tôi sẽ thu hút sự chú ý của Giáo triều và làm điều gì đó không thể cứu vãn…
Chỉ có che giấu Mana mà lại phải thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Đúng là phương pháp còn tệ hơn là không làm gì cả.
–Rầm…
Đang nghĩ thế thì.
Một chấn động đầy điềm gở bỗng nhiên cảm nhận được từ bức tượng Thánh Mẫu đã gãy làm đôi trên sàn Thánh đường nứt nẻ.
–Rắc rắc rắc rắc…!
Vừa cảm thấy kỳ lạ quay đầu lại, bức tượng Thánh Mẫu đã gục xuống bất lực như thể đã chờ sẵn.
"……?"
"……?"
Bụi mù mịt bốc lên từ giữa những mảnh vỡ của bức tượng Thánh Mẫu.
Trước tình huống vô lý ập đến không báo trước, May và tôi chỉ biết đứng đơ ra.
Nhưng chỉ trong giây lát──.
–Xèo xèo…
Vừa khi bụi tan, một hoa văn kỳ lạ không rõ nguồn gốc từ từ hiện ra trên nền nhà nơi từng đặt tượng Thánh Mẫu.
.
.
.
──────────
【Điểm dịch chuyển đã được phát hiện】
──────────
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
