Tôi là quỷ nhưng thần lực lại quá mạnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

WN - Chương 5 : Đây chắc là ý của nữ thần rồi (5)

Chương 5 : Đây chắc là ý của nữ thần rồi (5)

Đã hơn một tháng kể từ khi tôi bị chuyển đến thế giới này rồi nhỉ?

Dù sao thì tôi cũng đã dành phần lớn thời gian đó trong nhà thờ bỏ hoang.

Nghĩ lại thì, có vẻ đó không phải là một lựa chọn tồi.

Chỉ mới hôm qua, lần đầu tiên một chuyện lớn xảy ra.

Và nhờ đó, tôi đã có được sức mạnh đáng kinh ngạc của Thánh thuật.

Mọi thứ đang khá suôn sẻ, ngoại trừ việc chủng tộc của tôi là ác quỷ.

–Chíp chíp

Ánh sáng trong cơ thể tôi cuối cùng cũng lắng xuống vào buổi sáng.

Bên trong mí mắt tôi vẫn còn tê liệt vì Thánh quang đã được kích hoạt suốt đêm qua.

Nếu tôi là một ác quỷ bình thường, chắc tôi đã hóa thành tro và biến mất trong thứ ánh sáng chói lòa đó từ lâu rồi.

Nhưng không hiểu sao, cơ thể tôi lại chịu đựng thứ ánh sáng hủy diệt đó quá dễ dàng.

Cứ như thể tôi đã được thứ gì đó chọn lựa vậy…

"Hmm."

Một ác quỷ dùng Thánh thuật, tôi vẫn không thể tin được.

Nếu tôi thực sự được thứ gì đó chọn, thì tôi nên làm gì từ bây giờ đây?

Như Thánh nữ thường xuất hiện trong truyện tranh hay tiểu thuyết giả tưởng, tôi nên dâng lời cầu nguyện để cứu thế giới chăng?

Hay tôi nên lang thang tìm kiếm những người bị thương và thực hiện phép màu?

Không, nếu tôi liều lĩnh đến gần, mọi người chắc chắn sẽ khiếp sợ tôi mất.

Ai lại chào đón một con ác quỷ đến gần trong khi đang phát ra thứ ánh sáng thần thánh đó cơ chứ?

"Hmph."

Cuối cùng, chỉ có một câu trả lời duy nhất.

Lặng lẽ ẩn náu ở nơi không ai thấy, như trước đây thôi.

Nhưng bây giờ tôi không đặc biệt muốn làm vậy nữa.

Sẽ khác nếu mọi chuyện vẫn như trước.

Tôi đã đủ may mắn để có được Thánh thuật, thật lãng phí nếu cứ để nó mốc meo như thế này.

Giờ tôi đã rời khỏi nhà thờ bỏ hoang và trở lại khu rừng.

Có lẽ không phải ý tồi nếu tôi đặt ra một mục tiêu rõ ràng cho bản thân, như bất kỳ mạo hiểm giả nào khác…

"Hwaaaah…!"

Đang lúc tôi chìm trong suy nghĩ.

Tiếng khóc của một đứa trẻ bỗng nhiên vọng ra từ đâu đó phía sau những bụi cây rậm rạp.

"Hwaaaaah…!"

Vừa nghe thấy tiếng khóc, tôi nhanh chóng chỉnh lại chiếc khăn choàng bị lệch.

Và tôi nhảy bật khỏi chỗ ngồi, nhẹ nhàng quay đầu về phía có âm thanh.

"…"

Có tiếng trẻ con khóc trong khu rừng này, không thể không nghi ngờ được.

Rất có thể là quái vật đang dùng tiếng trẻ con để dụ người, hoặc là cạm bẫy của bọn cướp.

Nếu tôi hành động thiếu suy nghĩ, chắc chắn sẽ dính vào rắc rối.

–Bịch, bịch…

Nhưng bất chấp những nghi ngờ đó, cơ thể tôi đã phản ứng với âm thanh từ lúc nào rồi.

Vểnh tai lên, tôi cẩn thận di chuyển về phía có âm thanh.

–Bịch…

Cuối cùng, một khoảng đất trống nhỏ dần hiện ra giữa những tán cây rậm rạp.

Tôi lập tức núp sau một cây sồi lớn và hé mắt nhìn ra khoảng đất trống.

"Mẹ ơi…"

Một cô bé đang ngồi bệt ở giữa khoảng đất trống ấy, khóc lóc thảm thương.

Tôi đảo mắt nhìn quanh khá kỹ lưỡng, nhưng tất cả những gì thấy được vẫn chỉ là cây cối và bụi rậm xanh tươi.

"…"

Cô bé mặc một chiếc váy vải lanh cũ.

Cô bé đang ngơ ngác nhìn những cây cỏ dại rơi vãi từ cái giỏ.

Những bụi gai sắc nhọn quấn chặt quanh mắt cá chân mảnh khảnh của cô bé, và máu đang rỉ ra giữa những kẽ gai.

Thấy không có gì xảy ra dù đã quan sát khá lâu, có vẻ không phải là cạm bẫy.

"…"

Không thể nào tiếp cận mà vẫn che giấu thân phận được.

Vả lại cô bé chỉ là một đứa trẻ, không cần phải tốn công che giấu thân phận làm gì.

–Soạt…

Nếu tôi liều lĩnh đến gần, cô bé có thể giật mình và bị thương nặng hơn.

Vì vậy, tôi cẩn thận tạo ra tiếng động đủ để cô bé có thể phát hiện ra tôi.

"Hiek!"

Trước âm thanh rõ ràng phá tan sự im lặng, vai cô bé giật bắn lên một lúc.

Cùng lúc đó, cô bé từ từ quay đầu về phía tôi đang đứng với đôi mắt đầy kinh hãi.

"C-chào em nha…"

Ngay khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi lập tức giơ nhẹ tay phải lên và chào một cách tự nhiên nhất có thể.

Thế mà cô bé lại càng sợ hãi hơn và bắt đầu run lên dữ dội.

"H-hiek…!"

Tôi chỉ núp sau cây sồi và chào hỏi nhẹ nhàng thôi mà.

Không hiểu sao phản ứng của cô bé lại mạnh hơn tôi tưởng rất nhiều.

Tôi hơi bị tổn thương trước phản ứng đó đấy nhé.

"Ai đó làm ơn cứu với…"

"Đừng sợ. Chị sẽ không làm gì đâu."

"C-chị nói dối… chị định ăn thịt em…"

"Chị không ăn thịt em đâu. Phán xét qua vẻ bề ngoài là không tốt lắm đâu nhé."

"Nhưng… mẹ em nói quỷ đều là những con quái vật vô tâm hết mà…"

Tôi đã cố gắng thuyết phục hết sức.

Đáng buồn thay, cô bé vẫn không hạ cảnh giác với tôi cho đến cuối.

Mặt tôi đáng sợ đến vậy sao?

Tôi cứ nghĩ mình có khuôn mặt khá hiền lành đối với một ác quỷ…

Hay chỉ mình tôi nghĩ thế nhỉ?

–Vút

Tôi mỉm cười cay đắng và từ từ bước ra từ sau cây sồi.

Rồi, như thể cảm nhận được một loại nguy cơ nào đó.

Đôi mắt của cô bé đang nhìn tôi bỗng nhiên mở to hết cỡ.

"H-hieee…!"

Cô bé vội vàng lùi lại với vẻ mặt sợ hãi.

Nhưng cô bé không thể đi xa được vì những bụi gai quấn quanh mắt cá chân.

"Hic… đau quá…"

"Ngồi yên nào. Nếu em động đậy, vết thương sẽ nặng thêm đấy."

Tôi bước lại gần cô bé, khuỵu một gối và ngồi xuống.

Những cái gai đã cắm sâu hơn vào thịt, và khuôn mặt cô bé càng nhăn nhó đau đớn hơn.

"HIIIIIIIII──!!"

"Chị sẽ kết thúc nỗi đau của em. Nên hãy ngồi yên nào."

"K-kết thúc nỗi đau…?"

"Ừ. Sẽ không lâu đâu. Nhắm mắt lại và đếm đến 3 nhé."

Vừa dứt lời, mắt cô bé rung lên dữ dội một lúc, như thể đang co giật.

Khuôn mặt đang méo mó vì đau đớn bỗng dưng từ từ tái nhợt đi.

Đôi môi xanh tái run lên, và hơi thở cô bé trở nên bất thường kỳ lạ.

"Trời ơi, có vẻ đau lắm nhỉ?"

"Ứ-ư…"

"Không sao đâu, tin chị đi."

"Aaaaa…!!"

"Em sẽ thoải mái ngay thôi."

Cuối cùng cô bé cũng nhắm chặt mắt lại.

Cô bé vẫn còn run rẩy dữ dội.

Nhưng cô bé không lùi xa thêm nữa, như thể đã quyết định nghe lời tôi.

"Tốt rồi, ngoan lắm."

Trước tiên tôi cẩn thận gỡ những bụi gai đang bám vào mắt cá chân cô bé ra mà không làm cô bé đau.

Rồi, tôi lập tức đặt nhẹ tay lên vết thương và từ từ truyền Mana của mình vào.

Mana lạnh lẽo và đục ngầu đặc trưng của ác quỷ.

Nhưng dù vậy, một luồng năng lượng trắng tinh khiết đang trào dâng từ đâu đó bên trong cơ thể tôi.

–Vút…

Ngay khi Mana của tôi chạm vào vết thương của cô bé, vết thương lập tức bắt đầu lành lại một cách sạch sẽ, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.

Tôi thử nghiệm một lần vì nghĩ có lẽ bây giờ mình có thể làm được, nhưng không ngờ nó lại hiệu quả thật.

Thánh thuật, đúng là tuyệt vời thật.

"Xong rồi nè."

"……?"

Vừa dứt lời, mí mắt đang nhắm chặt của cô bé run lên và từ từ mở ra.

"Thế nào? Không đau nữa phải không?"

Tôi quỳ trước mặt cô bé, mỉm cười rạng rỡ và hỏi nhẹ nhàng.

"Ưm, thật ạ…?"

Cô bé ngơ ngác nhìn mắt cá chân mình một lúc.

Rồi cô bé hơi cau mày và nghiêng đầu sang một bên khó hiểu.

"Mắt cá chân em… lành rồi…?"

"Chị đã bảo là không cần sợ mà."

"S-sao ạ…?"

"Chị có thể dùng ma thuật chữa lành. Và chị cũng không đặc biệt ghét aì cả."

Tôi nói nhẹ nhàng, và kiêu hãnh chỉ tay lên chiếc khăn choàng nữ tu trên đầu mình.

"Với lại, chị là nữ tu mà."

Cô bé nhìn qua nhìn lại giữa mặt tôi và mắt cá chân vừa được chữa lành của mình, như thể không thể tin được.

Có vẻ như hai luồng thông tin mâu thuẫn đang va chạm dữ dội trong đầu cô bé.

"Một con q-quỷ… lại là nữ tu ạ…?"

"Ừ. Khó tin thật nhỉ? Nhưng mà là thật đấy."

Thực ra, tôi chỉ là một ác quỷ thôi, chứ có phải nữ tu hay gì đâu.

Nhưng để xoa dịu sự cảnh giác của cô bé, tôi đành phải dùng biểu tượng của chiếc khăn choàng này một lần nữa vậy.

"Không thể nào. Sao quỷ có thể làm nữ tu được?"

"Có luật nào cấm quỷ không được làm nữ tu sao?"

"Không, đó là…"

Tôi phủi nhẹ phần đuôi khăn choàng đang vắt trên vai và hít một hơi thật sâu.

"Chị là nữ tu. Một người có thể dùng ma thuật chữa lành."

"V-vâng ạ…"

"Nếu hiểu rồi thì nhanh cảm ơn chị đi. Nhờ chị mà em sống được đấy."

Giờ thì sự căng thẳng đã phần nào dịu bớt.

Khuôn mặt trắng bệch như xác chết của cô bé dần dần bắt đầu hồi lại sức sống.

"C-cảm ơn chị… em sống được là nhờ chị ạ…"

Cô bé vẫn còn nói ngọng kỳ lạ, như thể còn ngượng ngùng.

May mắn thay, tôi không thể tìm thấy sự sợ hãi trong đôi mắt đang nhìn tôi nữa.

Thứ thay thế nó là một sự tò mò rất nhỏ và tinh tế.

Một câu hỏi cơ bản về tại sao một con quỷ lại có công việc của một nữ tu.

"Nhưng quỷ chạm vào ánh sáng thần thánh là sẽ biến mất mà?"

"Ừ. Biến mất thật."

"Thế sao chị lại không sao ạ?"

"Chị cũng không biết nữa."

Tôi phủi nhẹ bụi bẩn trên váy và trả lời thản nhiên.

"Tự mình nói thì hơi kỳ, nhưng đây chẳng phải cũng là một dạng tài năng sao?"

"Tài năng ạ?"

"Ừ. Là quỷ thì có nhất thiết phải dùng ma thuật bẩn thỉu đâu."

Tôi nói một cách đầy tự hào và nhún vai đắc thắng.

"Chị đã được chọn. Ừm, cũng không phải là không có tác dụng phụ."

"À, tác dụng phụ chị nói là khói đúng không ạ?"

"Hả? Khói gì cơ?"

"Có làn khói mờ mờ bốc lên từ người chị nãy giờ ạ."

Vừa nghe vậy, tôi lập tức nhìn xuống cánh tay và vai mình.

Rồi, đúng như cô bé nói, tôi có thể thấy một làn khói mờ mờ hơi bốc lên từ cơ thể mình.

"Hmm, chắc tại chị dùng ít Mana quá nhỉ? Lần này khói ít hơn rồi."

"Dùng nhiều Mana hơn thì khói nhiều hơn ạ?"

"Chắc vậy?"

Cô bé ngây người ra một lúc trước câu trả lời thản nhiên của tôi.

Nhưng điều đó chỉ trong chốc lát, như thể cô bé vừa nhớ ra điều gì đó quên mất.

Cô bé bỗng nhiên mở to mắt và tập trung nhìn chằm chằm vào tôi.

"Em có thể… mời chị về ngôi làng nơi em sống một lát được không ạ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!