Chương 13: Bữa trưa
Trên sân thượng tầng thượng của tòa nhà giáo vụ số 3 trường Trung học Shikoku, thiếu nữ tóc ngắn và thiếu niên tóc vàng đang ngồi cạnh nhau. Thiếu nữ với khuôn mặt không cảm xúc mở tấm vải bọc, lấy ra chiếc hộp cơm trông hệt như hũ tro cốt với vô số điểm đáng chê trách của mình. Cảm nhận được Sato Shinichi ở bên cạnh đang ngập ngừng muốn nói điều gì đó, Su Jun khẽ nghiêng đầu hỏi.
"Có chuyện gì vậy?".
Cứ như người sắp chết đuối đột nhiên tìm thấy dưỡng khí, Sato Shinichi vội vàng quay phắt đầu lại rồi đứng bật dậy, cậu cúi người xin lỗi Su Jun với tốc độ nhanh đến mức tạo ra cả tàn ảnh.
"Bạn học Shimizu! Thật xin lỗi!! Mình không nên che giấu mối quan hệ của chúng ta trước mặt bạn học Asada! Xin bạn đừng giận mình nhé!".
Sato Shinichi nói với tốc độ cực nhanh, sự chân thành trong lời nói của cậu thì bất kỳ ai cũng có thể nghe ra được.
"Sao cơ?".
Khóe miệng Su Jun khẽ giật giật, cô quay đầu lại nhìn vào thiếu niên đang đứng thẳng tắp nửa thân dưới và không ngừng xin lỗi mình.
"Ơ, bạn học Shimizu, bạn không giận sao?".
Câu hỏi ngược lại của Su Jun lập tức cắt ngang lời xin lỗi của Sato Shinichi, cậu hơi không tin nổi mà ngẩng đầu lên nhìn cô.
"Tại sao cậu lại nghĩ là tôi đang giận?".
Nhận thấy đây không phải là chuyện gì quá quan trọng, Su Jun quay đầu đi, mở hộp cơm ra và để lộ phần thức ăn đã chuẩn bị sẵn bên trong.
"Bởi vì suốt quãng đường đi bạn học Shimizu đều không nói chuyện với mình, thậm chí đến đây rồi cũng trực tiếp ăn cơm luôn, mình cứ ngỡ vì chuyện đó mà bạn..."
Cứ như vừa nghe được tin tức tốt lành nhất thế gian, Sato Shinichi liền ngồi phịch xuống bên cạnh Su Jun, dùng giọng điệu đáng thương như một chú cún nhỏ mà nói.
"Chỉ là tôi không muốn nói chuyện thôi".
Su Jun nhàn nhạt đáp lời. Thực tế là trên đường cùng Sato Shinichi lên sân thượng, cô quả thực đang mải suy nghĩ về những chuyện liên quan đến năng lực của mình. Dù sao thì khi lên lớp cũng cần phải nghiêm túc nghe giảng, không thể cứ nghĩ ngợi vẩn vơ mãi được, vả lại tối qua vì quá mải mê đọc sách mà cô đã nhất thời quên bẵng đi chuyện này.
"Ồ, vậy bạn Shimizu không giận là tốt rồi".
Sau khi biết được tin Su Jun không hề giận mình, Sato Shinichi thở phào một hơi nhẹ nhõm, sau đó cậu cũng lấy hộp cơm của mình ra mở bên cạnh.
"........".
Cậu rốt cuộc là cái loại trai thẳng tinh khiết gì vậy hả?!!
Su Jun chỉ có thể thầm cảm thán trong lòng rằng may mà mình đã không còn là Shimizu Kazumi của trước kia. Những lời cô vừa nói quả thực là sự thật, nhưng cái câu trả lời chẳng mảy may có chút bản năng sinh tồn nào kia là cái quái gì thế, chẳng lẽ chỉ số EQ của cậu ta vừa mới dùng hết ở trong lớp rồi sao?
Thôi kệ đi, dù sao mình cũng chẳng phải bạn gái thực sự của cậu ta, cũng chẳng cần bận tâm xem cậu ta là trai thẳng hệ sắt thép hay hệ hợp kim Adamantium. Dù sao thì mình cũng chỉ cần đối phó với cậu ta một thời gian rồi chia tay một cách tự nhiên là xong.
Chẳng buồn để tâm đến những lời nói ngây ngô của Sato Shinichi nữa, Su Jun mở cả hai tầng của hộp cơm ra, một mùi hương đặc trưng ngay lập tức tỏa ra ngào ngạt. Những miếng ớt xanh được xào cho đến khi hơi cháy sém, trộn lẫn hài hòa cùng những lát thịt chín tới tạo nên một mùi hương cay nồng kích thích vị giác. Bên cạnh là phần rau xanh luộc và phần cơm trắng đã nấu từ sáng sớm.
Mặc dù không thể gọi là quá thịnh soạn, nhưng đây lại là sự kết hợp món ăn mà Su Jun thường dùng nhất. Bởi vì anh cũng chỉ biết nấu vài món như vậy nên dù đã ăn suốt bao nhiêu năm qua thì anh vẫn không hề thấy chán.
"Bạn học Shimizu, hôm nay bạn đổi món trưa mới à?".
Mùi hương khác lạ này đã thu hút sự chú ý của Sato Shinichi. Vì người Nhật vốn không thường ăn các món xào nên phần cơm trưa mà Su Jun vừa lấy ra khiến Sato Shinichi có cảm giác vô cùng mới mẻ.
Toi rồi!!!
Trong giây lát đó Su Jun mới sực nhận ra hành động hiện tại của mình hoàn toàn khác với Shimizu Kazumi trước kia. Dù sao thì nguyên chủ thường chỉ tự làm vài cái cơm nắm để ăn trưa chứ chưa bao giờ nấu loại món xào như thế này.
"Trước đó tôi có thấy trên kênh ẩm thực, đây là một món ăn thuộc hệ ẩm thực Trung Hoa. Nghĩ rằng có lẽ bạn Sato sẽ thích nên tôi đã thử làm một chút, có thể làm không được tốt lắm mong cậu đừng để tâm".
Quỷ mới biết làm sao mà Su Jun có thể thốt ra được những lời thiếu liêm sỉ đến vậy. Nhưng lúc này cách tốt nhất là ngụy trang cho việc nấu món này thành một hành động đặc biệt dành cho bạn trai. Và với cái tính cách vô tư lự của Sato Shinichi, cộng thêm hiệu ứng "buff từ bạn gái" thì chắc cậu ta sẽ chẳng bận tâm đến điểm khả nghi này đâu.
"Thật sao!!! Không đâu không đâu, nhìn thôi đã thấy ngon lắm rồi, vả lại đây còn là do chính tay bạn học Shimizu làm nữa".
Quả nhiên, sau khi nghe thấy đây là hộp cơm đặc biệt chuẩn bị cho mình, cả người cậu thiếu niên như mềm nhũn ra. Cậu chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ xem tại sao cô bạn gái vốn chỉ biết ăn cơm nắm trước kia giờ lại có tay nghề nấu nướng không tồi như vậy, thay vào đó là đôi mắt sáng rực như những vì sao nhìn chằm chằm vào món ăn trước mặt.
"Vậy bạn học Sato thử một chút đi".
Kịch thì phải diễn cho trót, Su Jun nén lại sự không thoải mái mà khẽ đẩy hộp cơm về phía Sato Shinichi một chút.
"Ừm, vậy mình không khách sáo nữa nhé".
Sato Shinichi cầm đũa lên, gắp một miếng thịt nhỏ cùng một miếng ớt cho vào miệng. Vị giòn rụm hài hòa cùng cảm giác mềm ngọt của thịt hòa quyện với vị cay nồng bùng nổ trong khoang miệng khiến cậu thích thú đến mức nheo cả mắt lại.
"Trời ơi, tay nghề của bạn học Shimizu thực sự quá tuyệt vời!! Nếu mỗi ngày đều được ăn những món ngon thế này thì giờ có chết cũng đáng mà!".
Cậu mở mắt ra và ngay lập tức giơ ngón tay cái lên tán thưởng Su Jun.
"........".
Đối mặt với những lời đường mật cấp độ này, Su Jun chẳng hề thấy dao động mà thậm chí còn có chút buồn cười. Tuy nhiên việc tay nghề nấu nướng của mình được công nhận như vậy thì trong lòng anh chắc chắn vẫn có chút vui sướng nho nhỏ.
Khoan đã, cảm giác này là gì thế này!!!
Su Jun vừa thầm chê bai những lời tán tỉnh sến súa của Sato Shinichi xong thì ngay giây tiếp theo, lồng ngực bên trái của anh bỗng đập thình thịch liên hồi, ngay cả hai gò má cũng bắt đầu trở nên nóng bừng.
Này cơ thể, ngươi đừng có tự ý đưa ra những phản ứng kỳ quặc như thế chứ, ta sẽ thấy phiền lắm đó!
"Cậu... cậu thích là được rồi.....".
Trong lúc đáp lại Sato Shinichi, Su Jun gắp một miếng cơm lớn tống vào miệng nhằm mượn việc ăn cơm để trấn áp cơ thể đang bắt đầu trở nên lạ lùng này.
"Ừm, mình siêu thích luôn ấy, hay là bạn học Shimizu cũng ăn thử hộp cơm của mình xem, hôm nay mình có chuẩn bị tôm chiên xù đấy!".
Sato Shinichi gật đầu lia lịa rồi cũng đưa hộp cơm của mình qua để chia sẻ.
Vốn dĩ Su Jun không định ăn cơm của Sato Shinichi nữa vì bản thân anh cũng đã chuẩn bị đủ phần cơm cho mình. Vả lại ăn của người ta thì mang nợ, việc bớt đi một chút giao thiệp vẫn là tốt hơn.
Thế nhưng khi Su Jun nhìn thấy những con tôm chiên vàng ruộm trước mặt, ngón tay anh lại vô thức gắp lấy một con.
Không phải tôi thiếu nghị lực đâu, mà là vì món tôm chiên từ những nguyên liệu cao cấp này trông thực sự quá hấp dẫn mà!
Ừm, ngon thật sự!.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
