Vol 1 - Chương 15: Suy tính

Chương 15: Suy tính

"Ở đây, ở đây, phiền chú quá".

Su Jun mở cửa, dẫn một người đàn ông trung niên đang mang theo một món đồ lớn vào nhà.

"Đặt ở cạnh cửa sổ đằng kia là được rồi ạ". Anh chỉ dẫn chú chủ tiệm hoa đặt chậu cây cảnh vừa mua vào nơi duy nhất trong nhà có chút ánh sáng tốt hơn cả.

Trong chiếc chậu cao nửa mét là một cây Bình An, loại cây cảnh lớn thường thấy, những chiếc lá xanh mướt phản chiếu ánh đỏ nhạt dưới ánh hoàng hôn. Mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ lá cây khiến người ta cảm thấy dễ chịu, cũng không uổng công anh đã bỏ ra một số tiền lớn để mua nó. Chỉ là cái cây hiên ngang trong chậu hoa tinh xảo này trông có vẻ lạc lõng giữa phòng khách trống trải.

Nhìn chiếc xẻng được đặt cạnh tường, Su Jun bước tới cầm lấy nó. Đây mới thực sự là mục đích của anh khi mua chậu cây này. Trong kế hoạch của Su Jun, một chiếc xẻng là vật bất ly thân vì do đặc thù năng lực, anh cần những thứ mang theo tử khí để mở khóa lãnh địa của mình.

Chứ cái lãnh địa bé tẹo chỉ đủ cho một người nằm thì gọi là lãnh địa cái nỗi gì!.

Mặc dù bảng điều khiển lãnh địa hiện tại có chút khác biệt so với trong game do ảnh hưởng của hiện thực, nhưng chỉ cần giữ được một phần nội dung, Su Jun tin rằng mình có thể dựa vào năng lực này để bước lên con đường của kẻ mạnh. Dù sao ở thế giới của những người có năng lực này, sức mạnh bản thân mới là bảo đảm lớn nhất. Anh không muốn giống như cha mẹ của nguyên chủ, bị chết một cách kỳ lạ trong dư chấn không rõ nguồn gốc của một trận chiến giữa chính và tà.

Về xác động vật, trên đường đi học về Su Jun cũng đã tiện tay mua một con gà, nhưng đặt vào trong đó mãi mà chẳng thấy phản ứng gì, không biết là do số lượng quá ít hay vì lý do nào khác. Vậy nên món chính trong hai ngày tới của nhà Su Jun có lẽ sẽ toàn là thịt gà. Chút nữa chắc anh phải tra cứu xem nấu thịt gà thế nào cho ngon, vì thực đơn của anh vốn dĩ nghèo nàn đến đáng thương.

Trong game, nguồn tử khí chính đến từ xác của những sinh vật có linh trí, cụ thể là thi thể con người. Nhưng với cơ thể gầy yếu này, chắc anh chẳng có tư cách để nghĩ tới điều đó đâu, ngay cả việc đi đào mộ chắc cũng đủ làm anh mệt đứt hơi rồi.

Cách duy nhất Su Jun thực sự nghĩ ra được chính là đào đất! Đúng vậy, anh sẽ đến những nơi bị ám bởi tử khí để đào đất, ví dụ như đất trong nghĩa trang. Nhờ sự tích tụ theo thời gian, ít nhiều gì nó cũng sẽ dính chút tử khí, mà anh chỉ cần đào trộm một ít về là được.

Phương án này vừa đơn giản, khả thi lại ít rủi ro, chỉ cần một chiếc xẻng là đủ. Nhưng anh không thể nào cứ thế xông thẳng vào cửa hàng kim khí để mua một chiếc xẻng một cách vô căn cứ được. Mọi hành động của con người đều mang tính mục đích hoặc khuynh hướng nội tại. Nếu không có nhu cầu mà lại cất công đi mua một chiếc xẻng chẳng dùng đến trong cuộc sống hằng ngày, rất có thể anh sẽ bị điều tra lần theo manh mối.

Su Jun không bao giờ coi thường trí tuệ của người khác, thế giới thực không phải là tiểu thuyết hay phim ảnh, lấy đâu ra nhiều người có chỉ số thông minh thấp như vậy. Những người có thể ngồi vào vị trí đó đều chứng minh họ có năng lực tương xứng, bất kể ở phương diện nào. Với tư cách là một kẻ ngoại lai, Su Jun không muốn để lại bất kỳ sơ hở nào dù là nhỏ nhất.

Về việc đi ăn trộm đất, trước tiên năng lực nên dùng càng ít càng tốt, thông tin từ cổ chí kim đều là một mắt xích vô cùng quan trọng, việc che giấu thông tin cá nhân cũng là một cách bảo vệ chính mình. Hơn nữa, những chuyện có thể giải quyết bằng tiền thì tốt nhất nên dùng tiền.

"Nhưng như thế này thì vẫn hơi lộ liễu, chỉ mua mỗi chiếc xẻng không thì kỳ lắm".

"Xem ra mình phải ngụy trang thành một người yêu cây cảnh rồi, cơ mà tiền...". Giá của những chậu cây cảnh lớn không hề dễ chịu chút nào, nhưng nếu mua chậu nhỏ thì lại chẳng có lý do gì để xin chủ tiệm một chiếc xẻng cả.

May mà tiền sinh hoạt phí ngài Qi đưa trước đó khá dồi dào, nhưng dù vậy thì sau khi mua thứ này, bữa ăn của anh trong thời gian tới chắc chắn sẽ phải thắt lưng buộc bụng hơn.

Có lẽ mình nên tìm cách kiếm việc làm thêm để phụ giúp gia đình thôi, mình không muốn bữa nào cũng phải ăn cơm nắm rong biển đâu...

Anh vung chiếc xẻng một cái rồi thở dài, bước về phía phòng ngủ với chút thất vọng. Để duy trì hình tượng yêu cây cảnh này, các khoản chi tiêu sau này chắc chắn sẽ lại tăng thêm một khoản.

Tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên ngắt quãng dòng suy nghĩ của anh khi anh đang tính toán xem công việc làm thêm nào có lương theo giờ cao hơn. Anh rút điện thoại từ trong túi ra, lướt màn hình thì quả nhiên là phản hồi mà anh đang mong đợi. Dù sao với vòng tròn quan hệ của nguyên chủ Shimizu Kazumi, người chủ động liên lạc với cô chắc cũng chỉ có sếp của cô là ngài Qi thôi.

“Vừa nãy mình đi tập luyện nên không để ý, xin lỗi nhé /cười.”

Tập luyện sao?

Su Jun đảo mắt suy nghĩ, đúng thật là trong ấn tượng về Sato Shinichi, thành tích môn thể dục của cậu ta luôn đứng đầu lớp. Tuy nhiên, chỉ có nhiệt huyết thôi thì dường như vẫn chưa đủ.

Nhưng một người bình thường thì tập luyện có ích gì chứ? Đâu có thể trở thành anh hùng được.

À khoan đã, hình như vị anh hùng đang đứng thứ 221 trên bảng xếp hạng tổng là Sĩ Quan Trưởng, đúng thật là một anh hùng bình thường không có năng lực đặc biệt. Nhưng mỗi lần làm nhiệm vụ người ta đều phải vác theo 80 kg trang bị, đó không phải là việc mà người bình thường có thể làm được nữa rồi, anh ta là khỉ đột thép à?. Được rồi, nhìn ở góc độ khác.

Thích tập luyện như thế mà chẳng thấy cao lên chút nào.

Su Jun thầm cà khịa anh bạn trai của mình không chút do dự. Dù sao việc Sato Shinichi chỉ cao hơn anh có một chút đúng là điểm yếu chí mạng, nếu không thì với thành tích học tập tốt lại còn là một chàng trai tỏa nắng như vậy, chắc chắn cậu ta đã bị mấy đứa con gái lẳng lơ khác nẫng tay trên từ lâu rồi!.

Đợi đã, mình lại đang nghĩ cái quái gì thế này? Anh lắc đầu nguầy nguậy để tống khứ những ý nghĩ kỳ quặc ra khỏi đầu, rồi cầm điện thoại lên gõ chữ trả lời. Dù sao thì nhờ anh bạn trai hờ này mà Su Jun mới có cơ hội sống tốt mà không cần phải đi làm thêm.

“Ồ, vậy bạn bận xong chưa? Nếu vẫn còn việc thì tối bận xong chúng ta lại nói chuyện nhé. /dễ thương”. Sau khi gõ xong câu này, Su Jun thậm chí còn thiếu liêm sỉ mà thêm vào một biểu tượng cảm xúc dễ thương, dù sao việc này đối với anh mà nói thì đã quá thành thục rồi.

Ở phía bên kia, Sato Shinichi vừa nhìn thấy tin nhắn trả lời từ bạn gái mình thì liền vội vàng cầm điện thoại định trả lời vài câu. Thế nhưng luồng sát khí đột ngột bốc lên từ sau lưng khiến cậu không thể không xóa đi những dòng chữ đã soạn sẵn dưới ánh mắt như muốn giết người của sư phụ, rồi ngậm ngùi nhắn lại.

“Được rồi, vậy mình đi bận tiếp đây, tối nói chuyện nhé /dễ thương.”

“Ừm ừm.”

Sau đó, cậu bị Hamano Tsukasa xách cổ lôi đi với một tư thế cực kỳ kỳ quặc.

"Lão già! Chẳng phải ông bảo được nghỉ mười phút sao?".

"Bây giờ hết giờ rồi".

"Làm gì có chuyện đó, mới có hai phút thôi mà".

"Ta bảo hết là hết!!".

Xè xè... Á... Cùng với những tia điện lóe lên, sinh vật hình người vốn đang bị xách trên tay đã thành công biến thành một sinh vật hình người cháy đen thui, tiếp tục bị Hamano Tsukasa kéo lê về phía sân tập.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!