Tôi Là Kẻ Mạnh Nhất Trong Thế Giới Zombie, Nhưng Lại Không Đánh Nổi Cô Gái Này!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2893

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9622

Vol 1 - Ngày 4(trưa)

Ngày 4(trưa)

Xong xuôi, Haruka và tôi quyết định ra siêu thị lấy thêm đèn pin và đồ dùng ban đêm.

Dĩ nhiên, Tsukishiro phải đi cùng.

Xe của Haruka bị nứt kính trước sau trận chiến đêm qua, còn chiếc xe bán tải nhỏ thì chỉ có hai chỗ ngồi.

Trước khi đi, tôi gặp Haruka ngoài hành lang để bàn kế hoạch.

“Anh lái xe bán tải tới siêu thị cũ. Em thì sao?”

“Tsukishiro ngồi ghế phụ chứ gì?”

“Ừ.”

“Là Tsukishiro đấy. Không phải bạn gái anh.”

“Đừng giận dỗi nữa.”

“Em lái xe riêng theo sau.”

“Kính xe em bị nứt mà.”

“Với tay lái của em thì không sao.”

“Đáng tin thật. Cảm ơn nhé.”

“Không có gì. Thế là em lại lái xe một mình rồi…”

“…Đừng nói mấy câu đó trước mặt Tsukishiro.”

“Em chỉ nói khi có hai đứa thôi.”

Haruka lườm tôi, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn nguôi ngoai.

Ba người chúng tôi chia làm hai xe, đến bãi đỗ của siêu thị.

Việc đầu tiên là kiếm xe mới.

Tôi dùng chìa khóa nhặt được trong kho hàng để thử các xe trong bãi, cuối cùng chọn một chiếc sedan xanh còn gần đầy xăng.

Do mất điện, cửa tự động không hoạt động, tôi phải dùng sức mở ra.

Bên trong, chúng tôi tìm được đèn pin, đèn pin sạc, đèn cảm biến chuyển động, những thứ rất hữu ích cho việc canh gác ban đêm.

Tôi đang chất đồ lên xe thì thấy Tsukishiro cúi đầu, có vẻ ngượng ngùng.

“Tsukishiro?”

“…Xin lỗi. Gần tới thời điểm rồi.”

“À… đúng.”

“Nhưng… ở ngoài thế này thì hơi khó xử. Chúng ta có thể vào trong xe không?”

“Được.”

Chúng tôi vào xe, đóng cửa lại, tiến hành ổn định tình trạng của cô ấy như đã thống nhất.

Một lúc sau, sắc mặt Tsukishiro khá hơn hẳn.

Khi quay lại siêu thị, chúng tôi lấy thêm bếp dã chiến, bình gas và gom thực phẩm đông lạnh sắp rã đông mang về.

Thế là xong chuyến tiếp tế trong ngày.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!