Tôi Là Kẻ Mạnh Nhất Trong Thế Giới Zombie, Nhưng Lại Không Đánh Nổi Cô Gái Này!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Ngày 4(trưa)

Ngày 4(trưa)

Xong xuôi, Haruka và tôi quyết định ra siêu thị lấy thêm đèn pin và đồ dùng ban đêm.

Dĩ nhiên, Tsukishiro phải đi cùng.

Xe của Haruka bị nứt kính trước sau trận chiến đêm qua, còn chiếc xe bán tải nhỏ thì chỉ có hai chỗ ngồi.

Trước khi đi, tôi gặp Haruka ngoài hành lang để bàn kế hoạch.

“Anh lái xe bán tải tới siêu thị cũ. Em thì sao?”

“Tsukishiro ngồi ghế phụ chứ gì?”

“Ừ.”

“Là Tsukishiro đấy. Không phải bạn gái anh.”

“Đừng giận dỗi nữa.”

“Em lái xe riêng theo sau.”

“Kính xe em bị nứt mà.”

“Với tay lái của em thì không sao.”

“Đáng tin thật. Cảm ơn nhé.”

“Không có gì. Thế là em lại lái xe một mình rồi…”

“…Đừng nói mấy câu đó trước mặt Tsukishiro.”

“Em chỉ nói khi có hai đứa thôi.”

Haruka lườm tôi, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn nguôi ngoai.

Ba người chúng tôi chia làm hai xe, đến bãi đỗ của siêu thị.

Việc đầu tiên là kiếm xe mới.

Tôi dùng chìa khóa nhặt được trong kho hàng để thử các xe trong bãi, cuối cùng chọn một chiếc sedan xanh còn gần đầy xăng.

Do mất điện, cửa tự động không hoạt động, tôi phải dùng sức mở ra.

Bên trong, chúng tôi tìm được đèn pin, đèn pin sạc, đèn cảm biến chuyển động, những thứ rất hữu ích cho việc canh gác ban đêm.

Tôi đang chất đồ lên xe thì thấy Tsukishiro cúi đầu, có vẻ ngượng ngùng.

“Tsukishiro?”

“…Xin lỗi. Gần tới thời điểm rồi.”

“À… đúng.”

“Nhưng… ở ngoài thế này thì hơi khó xử. Chúng ta có thể vào trong xe không?”

“Được.”

Chúng tôi vào xe, đóng cửa lại, tiến hành ổn định tình trạng của cô ấy như đã thống nhất.

Một lúc sau, sắc mặt Tsukishiro khá hơn hẳn.

Khi quay lại siêu thị, chúng tôi lấy thêm bếp dã chiến, bình gas và gom thực phẩm đông lạnh sắp rã đông mang về.

Thế là xong chuyến tiếp tế trong ngày.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!