Chương 8: Gã Tồi Thuyết Phục
“——Có đứa nào muốn làm ban cán sự ban phong trào chuẩn bị cho lễ hội văn hóa không?”
Vừa viết chữ thật to lên bảng trắng của lớp vừa cất tiếng hỏi là thầy chủ nhiệm lớp tôi, Yamasaki Takashi (33 tuổi, độc thân), hay còn gọi là Zakky.
Hồi hai tháng trước... tức là lúc mới chia lại lớp, thầy vẫn còn là một ông chú quyến rũ ăn mặc chỉnh tề, nhưng bước sang tháng sáu này thì thầy đã hoàn thành quy trình biến thân thành một lão chú lôi thôi lếch thếch.
“À, nói trước là ban cán sự lớp không được làm đâu đấy nhé. Với lại mấy đứa tham gia câu lạc bộ cũng tốt nhất là đừng có nhận, làm không xuể đâu. Mấy đứa còn lại tự bàn bạc đi.”
Thầy vừa ngáp vừa dồn chúng tôi vào đường cùng.
Chính vì câu nói đó mà tất cả những thành viên thuộc hội người không câu lạc bộ, chiếm tới một phần ba lớp, đều đang phóng ánh mắt với ý chí mãnh liệt kiểu “thầy có tin em nhổ sạch râu quai nón của thầy không” về phía bục giảng. Ngay cả Yuzuru cũng đang lườm thầy với cái thái độ hiếm thấy.
Hả? Còn tôi thì sao á?
Khỏi phải bàn, tôi là dân không câu lạc bộ chính hiệu.
Nhưng khác với những đứa còn lại, tôi không hề lườm Zakky... hay nói đúng hơn là không cần thiết phải lườm.
“——Zakky, để em làm cho được không?”
Bởi vì, vốn dĩ tôi đã định làm rồi.
Trước lời xung phong của tôi, cả lớp bao gồm cả Zakky đều đổ dồn ánh mắt về phía này.
Trong ánh mắt của họ không giấu nổi sự kinh ngạc.
Mà cũng phải, đây là lần đầu tiên tôi tỏ ra tích cực với mấy hoạt động đoàn thể như thế này mà...
“S-Suzuki... em ăn phải cái gì lạ à...!? Mà này, đừng có gọi Zakky một cách tự nhiên thế chứ? Thầy lớn tuổi hơn đấy, dùng kính ngữ hộ cái!”
“Vâng vâng. Thế em muốn làm ban phong trào chuẩn bị lễ hội, được không thầy?”
“Thầy thì không vấn đề gì, nhưng có lý do gì khiến em đột nhiên muốn làm không?”
“Thì cũng có một chút ạ.”
“Vậy à, có nhiệt huyết là tốt rồi. ...Các bạn nam khác có ý kiến gì không?”
Zakky hỏi đám con trai với vẻ mặt vẫn còn vương chút hoang mang, nhưng tuyệt nhiên không có ý kiến phản đối nào.
Cũng phải thôi. Tự nhiên có con gà tình nguyện gánh vác việc nặng nhọc thì dại gì mà ngăn cản.
—— Nhưng, vấn đề không nằm ở đó.
“Không ai có ý kiến gì đúng không. Vậy bên nam là Suzuki... được rồi. Còn bên nữ——”
““““““Để em làm cho ạ!!””””””
Năm sáu bạn nữ đồng thanh hét lớn, át cả tiếng của Zakky.
Đôi mắt họ rực cháy ngọn lửa quyết tâm, chực chờ cơ hội để được tiếp cận tôi.
Đây chính là vấn đề mà tôi quan ngại.
Bởi vì tôi quá đẹp trai nhưng lại ít khi chủ động giao thiệp, nên đám con gái sẽ tranh giành cái chức vụ này để có danh nghĩa chính đáng mà trò chuyện với tôi.
Ha ha, làm người đào hoa cũng là một cái tội nhỉ. Mà cái lớp này nhiều thú săn mồi thật đấy.
Dù trong lòng có chút muốn để họ nỗ lực thêm cho thỏa mãn lòng hư vinh của mình, nhưng tôi chỉ thầm cười nhạo... Đừng làm chuyện vô ích nữa.
Bởi vì tôi sẽ chẳng bao giờ đổ họ đâu và quan trọng nhất là, người sẽ trở thành bạn đồng hành cùng tôi vốn dĩ đã được định đoạt từ đầu rồi.
“Aa, xin lỗi nhé——”
Bỏ ngoài tai lời xin lỗi với giọng điệu đầy áy náy của Zakky, tôi bắt đầu xoay chuyển suy nghĩ về những việc sắp tới.
***
“——Cậu có thể cho tôi biết là cơn gió nào đã thổi cậu đến đây không nhỉ??”
“Thì ra là vậy sao...”
Tôi cố nén tiếng thở dài sắp tuôn ra, nhìn chằm chằm vào cô bạn tóc buộc hai bên đang đứng trước mặt, cười tươi rói nhưng lại tỏa ra áp lực ngộp thở.
Tên cô ta là Maeno Yuuka.
Người đã giành chiến thắng vang dội để trở thành ban phong trào bên nữ, và cũng là bạn thân của một người nào đó.
“——Này này Suzuki. Đừng nói là cậu biết Shiyuyu làm ban phong trào nên mới xung phong đấy nhé??”
Đúng vậy, Maeno Yuuka chính là bạn thân nhất của Kisaragi.
Hơn nữa, cô ta còn tự xưng là “bạn thân kiêm chị gái của Kisaragi”. Mỗi khi liên quan đến cô ấy, cái tính cách thân thiện thường ngày sẽ biến mất, thay vào đó là một kẻ sẵn sàng dẫm một chân vào phe gã tồi như tôi để dồn đối phương vào đường cùng nếu dám đánh hơi thấy mùi nguy hiểm.
Nhân tiện, “Shiyuyu” là biệt danh cô ta đặt cho Kisaragi.
Nói thật là tôi ghen tị vãi lúa. Tôi cũng muốn gọi cô ấy bằng biệt danh.
Gạt bỏ ý nghĩ trốn tránh thực tại sang một bên, tôi lùi ra xa một chút khỏi gương mặt đang ghé sát của cô ta rồi mở lời.
“B-Bình tĩnh chút đi. Chuyện này thực ra có lý do——”
“——Lời của một gã tồi thì có giá trị gì để nghe nhỉ??”
Con nhỏ này, có tin là tôi cho một phát bay màu luôn không.
Khóe miệng tôi khẽ giật giật.
Dù tôi vốn là người ôn hòa, ít khi biểu lộ sự tức giận ra ngoài, nhưng bị coi như kẻ thù thế này thì cũng thấy cáu chứ.
Tuy nhiên, nếu mất bình tĩnh thì sẽ bị đối phương nắm thóp. Đó là điều tôi muốn tránh.
Tôi phân tích tính cách của cô ta rồi sắp xếp từ ngữ, bắt đầu phản công.
“——Đúng là tôi thích Kisaragi, và tôi làm ban phong trào là vì cô ấy, nhưng tôi không hề có ý định hẹn hò hay gì cả.”
“...!?”
Nụ cười giả tạo trên mặt Maeno sụp đổ, lộ ra vẻ mặt đầy ác ý và ghê tởm dành cho tôi.
Sự thù địch trong ánh mắt cô ta càng sâu đậm hơn như muốn đâm xuyên qua da thịt tôi... nhưng việc cô ta im lặng chứng tỏ cô ta đang bối rối vì không hiểu dụng ý thực sự của tôi là gì.
Không để cô ta kịp lấy lại bình tĩnh, tôi bồi thêm ngay lập tức.
“Này Maeno. Cậu có biết đàn anh Inohara năm ba vừa bị đuổi học gần đây không?”
“...Chuyện đó thì liên quan gì??”
Maeno gửi tới một cái nhìn đầy nghi hoặc. Nhưng có vẻ cô ta cũng không phải là không quan tâm.
Tốt lắm, cá đã cắn câu.
Đúng là cô nàng này thuộc loại đáng gờm.
Cũng là kiểu người mà tôi muốn tránh dây dưa nhất có thể.
Tuy nhiên, để hoàn thành kế hoạch của mình, đây là cửa ải bắt buộc tôi phải vượt qua.
Kisaragi coi Maeno là bạn rất quan trọng, tôi không thể làm rạn nứt mối quan hệ của họ được. Kisaragi mà buồn thì tôi cũng đau lòng lắm.
Thêm nữa, cô ta sẽ coi bất cứ ai, đặc biệt là hạng tồi như tôi, là kẻ thù của Kisaragi để loại bỏ. Đối đầu với Maeno rõ ràng là một chuyện cực kỳ phiền phức.
Dù vậy, may mắn là kim chỉ nam cho mọi hành động của cô ta đều là vì Kisaragi.
Mà đã thế thì thiếu gì sơ hở để khai thác.
Ví dụ như——
“Thực ra, chính tôi là người đã khiến anh ta bị đuổi học đấy. Bởi vì anh ta định đụng vào Kisaragi.”
—— Tôi sẽ cho Maeno thấy rằng, tôi cũng là kẻ cùng hội cùng thuyền với cô ta.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
