Tôi, Gã Tồi Tệ, Định Thầm Lặng Giúp Đỡ Mỹ Nữ Số Một Khối Mà Mình Thầm Thương, Ai Ngờ Lại Được Cô Ấy Yêu Ngược Lại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web Novel - Chương 6: Gã Tồi Và Mỹ Nữ Số Một Khối

Chương 6: Gã Tồi Và Mỹ Nữ Số Một Khối

“——Minato, cậu đã biết đến mức nào rồi!?”

Đang trên đường đi học, Ikuta, người không có buổi tập sáng vì một số lý do, đang vừa lắc mạnh vai tôi vừa gặng hỏi. Tớ sẽ giải thích mà, dừng cái trò lắc này lại đi... À, này, thật đấy, dừng lại ngay, tớ say sẩm hết mặt mày rồi.

“Ikuta, cậu cứ làm thế thì Minato không nói chuyện được đâu.”

“À, phải nhỉ. Ha ha ha ha, xin lỗi nhé!”

“Xin lỗi cái con khỉ ấy, đồ con tinh tinh đội lốt người!”

“? Thì tớ đã xin lỗi rồi mà?”

“Nếu xin lỗi mà giải quyết được vấn đề thì thế giới này đâu cần đến cảnh sát!”

Tôi thoát khỏi gọng kìm của Ikuta, đứng thở hồng hộc ngay từ sáng sớm và đưa tay sờ lên cổ. Sờ để kiểm tra xem cái cổ mình nó có còn nằm đúng vị trí không thôi.

Cổ mình vẫn ổn chứ? ...May quá, vẫn còn nguyên vẹn.

Sau khi xác nhận cái cổ vẫn an toàn, tôi nhìn Ikuta bằng ánh mắt đầy oán hận.

“Vừa sáng ngày ra đã làm tớ mệt thêm rồi, cậu tính sao đây?”

“Tớ cũng vì Minato mà không có buổi tập sáng đây này.”

“Thành thật xin lỗi cậu.”

Nghe đến đó thì tôi câm nín luôn, không cãi lại được câu nào.

Chẳng cần giấu giếm gì, chính tại tôi mà câu lạc bộ bóng rổ không thể tập sáng.

Nguyên nhân tất nhiên là vụ bê bối bắt nạt của Inohara ngày hôm qua.

Dù Inohara là kẻ cầm đầu, nhưng trong đám năm ba của câu lạc bộ bóng rổ cũng có vài tên tham gia giúp sức. Nghe đâu hầu hết là vì không dám cãi lại quyền hạn của đội trưởng nên đành nhắm mắt làm ngơ.

Vì thế, để dàn xếp vụ việc, phía nhà trường đã ra lệnh tạm dừng hoạt động câu lạc bộ trong vòng một tuần.

Tạm thời Inohara bị đình chỉ học nửa năm và tước quyền xét tuyển thẳng, những thành viên tiếp tay bị đình chỉ học một tháng, ngoài ra nhà trường còn tiến hành thẩm vấn từng thành viên một.

Điều duy nhất tôi thấy tiếc là Inohara không bị đuổi học luôn. Nhưng thôi, tùy vào kết quả điều tra sau này của nhà trường, khả năng đó vẫn hoàn toàn có thể xảy ra, nên cứ tạm bằng lòng vậy.

Ngoài ra, tôi thực sự thấy có lỗi với những thành viên bóng rổ không liên quan khác. Xin lỗi mọi người nhiều lắm.

Có vẻ như cảm nhận được sự tội lỗi đang tràn ngập trong lòng tôi.

“Minato không cần phải xin lỗi đâu. Với tính của cậu, chắc chắn cậu đã tính toán để tớ không bị kéo vào rắc rối rồi đúng không?”

“...Tớ làm tất cả là vì Kisaragi thôi nhé.”

“Ha ha ha, quả nhiên cậu vẫn dối lòng tệ thật đấy! Thật sự cảm ơn cậu nhé, Minato!”

Ikuta nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời rồi vỗ bốp bốp vào lưng tôi.

Tôi lảng tránh ánh mắt vì xấu hổ do bị nhìn thấu tâm can... nhưng khi nhìn thấy nụ cười ôn hòa của Yuzuru, tôi chợt hiểu ra.

“Yuzuru, cậu lại mớm lời cho Ikuta đúng không?”

“A ha ha, tớ chẳng hiểu cậu đang nói gì cả.”

Yuzuru cười tỉnh bơ.

Nhìn hai đứa nó, tôi khẽ thở dài.

Thật tình, đúng là những người bạn tốt mà.

“——Chắc là sắp đến giờ rồi nhỉ.”

Tôi đứng trên sân thượng, vừa nhìn xuống những học sinh gương mẫu đang tập luyện vừa lẩm bẩm một mình.

Tôi đã tách khỏi nhóm Yuzuru. Hai đứa nó giờ chắc đang ở trong lớp.

Dù có nhờ vả tụi nó một chút, nhưng có Yuzuru ở đó chắc là không sao.

Đang mải suy nghĩ thì một tiếng kim loại rít lên khô khốc vang vào tai.

Tiếng cửa mở. Tôi tin chắc vào danh tính của thủ phạm gây ra tiếng động đó nên từ từ quay người lại.

“——Chào buổi sáng, Kisaragi.”

“——Chào buổi sáng, Suzuki.”

Kisaragi Shiyumi, mỹ thiếu nữ với mái tóc dài buộc gọn phía sau, đang nhìn tôi bằng đôi mắt lạnh nhạt.

Hôm nọ là vẻ mặt ngạc nhiên, giờ lại thấy thêm một biểu cảm mới, tôi cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

“Nếu người lên đây không phải tôi thì cậu định thế nào?”

“Thì tớ sẽ là kẻ làm trò hề.”

“Cậu chẳng suy tính gì cả nhỉ...”

Hoàn toàn chính xác. Đúng là quán quân môn Văn có khác.

Kisaragi thở dài vẻ ngán ngẩm trước câu trả lời của tôi, rồi cô ấy rảo bước tiến lại gần và dừng chân ngay cạnh tôi.

Một mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ tỏa ra. Mùi này khá quen thuộc, chắc là loại nước hoa hay dầu gội nổi tiếng nào đó. Tôi vốn ghét những mùi nồng nặc nên điểm này khiến tôi thấy rất thiện cảm.

Mà thôi, thực ra điểm thiện cảm của tôi dành cho cô ấy đã chạm mức kịch trần từ lâu rồi.

Mặc kệ một kẻ đang mắc tình si nặng như tôi, Kisaragi tựa người vào lan can, không nhìn sang tôi mà cất lời.

“... Này, sao cậu biết tôi sẽ lên đây?”

“Tớ biết chứ. Kisaragi là kiểu người không thích nợ nần ai đúng không? Có phải trong quá khứ cậu từng gặp rắc rối nhỏ vì chuyện đó không?”

“............”

“Này, làm ơn đừng nhìn tớ bằng vẻ mặt kiểu ‘Sao hắn biết hay vậy, kinh tởm quá’ được không?”

Tôi cũng biết đau lòng đấy nhé? Thậm chí nếu bị người mình thích nhìn bằng ánh mắt đó thật chắc tôi suy sụp nằm liệt giường ba ngày luôn quá. Coi như tôi xin nghỉ phép ba ngày từ bây giờ luôn đi.

“Hì hì, đùa thôi. Đúng là tôi có nghĩ thế một chút thật.”

“Có nghĩ tới cơ à.”

“Chẳng phải nói ra thì vẫn hơn là giấu giếm sao?”

“Thì cũng đúng.”

“Phải không?”

Kisaragi khẽ cười khúc khích. Đáng yêu quá.

Cô ấy định khiến tôi phải yêu đi yêu lại bao nhiêu lần nữa mới chịu đây.

Hả? Do tôi tự mình đa tình à? Đúng thế đấy.

“Phù... Này Suzuki, nếu cậu đã biết tôi sẽ đến, chắc cậu cũng đoán được lý do rồi chứ?”

Vừa điều chỉnh lại nhịp thở sau tràng cười, Kisaragi vừa nhìn tôi với vẻ thích thú.

Khoảng cách hiện tại có vẻ gần hơn một chút so với dự tính của tôi.

Dù có hơi ngạc nhiên vì thái độ này khác hẳn với những lời đồn về cô ấy... nhưng vì mọi chuyện vẫn đại khái nằm trong kế hoạch nên tôi cũng không quá bận tâm.

Dù sao thì đây cũng không phải chuyện gì xấu.

“Để xem nào... Chắc là cậu đến để cảm ơn chuyện ngày hôm qua?”

“Chính xác. ...Ngược lại, tôi muốn hỏi một câu, cậu gọi tôi lên đây... là vì tôi sao?”

“Đúng một nửa.”

“Vậy nửa còn lại là gì?”

Kisaragi nghiêng đầu, ghé sát vào như muốn nhìn rõ biểu cảm của tôi trong lúc tôi đang nhìn xuống sân trường.

Gò má cô ấy tựa lên bàn tay đặt trên lan can, hơi lún xuống một chút trông mềm mại vô cùng. Có chút gì đó trẻ con, nhưng lại càng khiến cô ấy thêm cuốn hút.

Nói tóm lại, tôi muốn ngắm nhìn khoảnh khắc này mãi mãi.

Tôi nén chặt ham muốn đó lại, cố gắng giữ vẻ mặt tỉnh bơ rồi mới mở lời.

“...Vì nếu đám con gái mà nổi khùng lên thì Suzuki của tương lai sẽ khổ lắm đấy.”

“Làm người đào hoa cũng vất vả nhỉ.”

“Cậu cũng vậy thôi.”

“Đúng thế thật. ...Suzuki.”

Nghe giọng nói bỗng trở nên nghiêm túc, tôi quay sang nhìn Kisaragi.

“Dù đó chỉ là tình cờ đi chăng nữa, cảm ơn cậu vì đã cứu tôi.”

Cô ấy nở một nụ cười như chứa đựng tất cả sự dịu dàng trên thế gian này.

Khỏi cần phải nói, nụ cười ấy đã khiến ý chí hành động của tôi bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!