Chap 218 (2)
Nàng dự định sang chiều mới hỏi chuyện. Canh đúng thời khắc thích hợp, nàng thu dọn hành lý rồi rời khỏi dinh thự Oumi.
「...Iruka, chẳng phải cô đã phản đối kịch liệt sao?」
「Thì chính vì thế chứ sao? Tamaki không có ở đây. Thế nên ưu tiên hàng đầu là phải trông chừng cái mạng nhỏ của cô chứ.」
Miệng thì phản đối kịch liệt chuyện ở lại qua đêm, thế mà mặt dày đi theo cứ như lẽ đương nhiên, thái độ ấy khiến Suzune thậm chí còn thấy thán phục sự trơ trẽn của cô ả. Mà, cũng rất ra dáng người bạn này của nàng. Vốn dĩ, nếu không mặt dày mày dạn đến thế, thì làm sao có thể chui rúc làm sâu rượu trong cái gia tộc Trừ Yêu Sư chuyên nghề giám sát, nơi mà người ta có thể bị lấy đầu lúc đang ngủ bất cứ lúc nào kia chứ.
「Dẫu vậy thì cũng lạ thật, sao cô xin được phép hay thế?」
Nhờ vào sự dàn xếp nào đó của cấp trên mà người bạn này tạm thời được coi là vô tội, nhưng chung quy cũng chỉ là tạm thời. Suzune thừa hiểu rằng bạn mình đã gây ra tội lỗi gì đó trong quá khứ và đang bị dòm ngó. Vậy mà hay thật... lại được phép tháp tùng một nữ hầu đi ngủ qua đêm ở nơi khác.
「Chắc là bên kia đã nhận được tin báo rồi chứ gì? Kiểu như là tạo cơ hội để ta lòi cái đuôi ra chẳng hạn.」
「Hình như nhà Miyataka và nhà Onizuki có giao hảo với nhau nhỉ?」
Nghe đồn các gia đình quyền quý cứ nhận con nuôi rồi hôn nhân chính trị, khiến gia phả qua bao đời rối rắm phức tạp như mớ bòng bong, nên chuyện này cũng chẳng có gì lạ. Tuy nhiên... cái cảm giác bị giám sát mười hai canh giờ mỗi ngày ngay cả khi đang chăm sóc huynh trưởng thật chẳng vui vẻ chút nào. Xét theo nghĩa đó, nàng không hề muốn có người đi cùng.
「Nói đi cũng phải nói lại, nếu không có ai bảo vệ cô thì cũng là vấn đề lớn, đúng không?」
「Tôi không phủ nhận điều đó.」
Dù sao cũng là nhà người lạ, lạ nước lạ cái. Lại là một gia tộc nổi tiếng thích âm mưu, chuộng nguyền rủa, lại còn có thêm một vị Tiểu thư đầy rắc rối. Hơn nữa, trên đường đi thăm bệnh hôm trước, hình như có kẻ đã bám đuôi theo dõi bọn nàng. Đúng là đại họa. Nếu thế, có một tay vệ sĩ cao cường bên cạnh vẫn yên tâm hơn. Nàng không có tư cách để nhờ vả đám hạ nhân của nhà Onizuki đến mức ấy. Phải tự thân vận động thôi. Chính vì thế mới cần đến Iruka.
...Hoặc có lẽ, việc người bạn này được phép đi cùng và ngủ lại bên ngoài cũng là một cách để xác định rõ trách nhiệm nếu có chuyện gì xảy ra.
「Ta không có tư cách để nói... nhưng cô cũng đừng có làm gì quá trớn đấy nhé? Lại bị cuốn vào mấy chuyện kỳ quái của cái nàng Tiểu thư bất lương kia thì khổ. Người ta bảo quá tam ba bận mà?」
Iruka vừa rảo bước trên con đường bao quanh bởi những bức tường đất của khu phố quý tộc, vừa buông lời nhắc nhở. Có vẻ như cô ả muốn rào trước để nàng không gây ra chuyện gì dại dột liên quan đến huynh trưởng.
「Lo chuyện bao đồng. Iruka mới phải đấy, đừng có tự tiện mở sới bạc trong đất nhà người ta nhé?」
Suzune biết tỏng, lúc còn ở hương thôn Hotoya đã đành, đằng này ngay cả khi đã trở thành kẻ ăn nhờ ở đậu kiêm bị giám sát tại nhà Onizuki, Iruka vẫn không chút kiêng nẻ, lôi từ bài Hanafuda đến xúc xắc ra rủ rê đám hạ nhân, tạp dịch, nữ hầu, phu khuân vác thời vụ cho đến cả thương nhân ra vào để sát phạt. Thắng nhiều quá nên chuyện ẩu đả gây chú ý cũng xảy ra như cơm bữa... Tiện thể nói luôn, hầu hết những lần đó cô ta đều đấm vỡ mũi đối phương dù bị đánh hội đồng.
「Chậc.」
「Không có "chậc" gì cả. Đằng nào thì cô cũng định giở trò gian lận chứ gì?」
Suzune nhắc nhở ngay khi nghe tiếng tặc lưỡi của Iruka. Nàng chẳng ngây thơ đến mức tin rằng người bạn luôn thắng đậm của mình lại chơi đường đường chính chính. Ngược lại, chắc chắn ả đang nhăm nhe coi đám người hầu kẻ hạ không biết gì dưới trướng nhà Miyataka là mấy con gà béo để vặt lông.
「Mánh lới chưa bị lộ đâu nhỉ?」
「Không phải vấn đề đó! Mà cô vừa tự thú ngay tại đây đấy à!?」
Không phải chuyện thắng hay thua. Đối với Suzune, bản thân hành vi cờ bạc đã là không thể chấp nhận được. Với một nữ hầu phải chắt chiu từng hào từng cắc để dành dụm qua ngày, nàng tuyệt đối không thể nào hòa hợp được với người bạn có cảm quan tiền bạc quá mức phóng khoáng này trong những chủ đề như vậy.
「Cô là mẹ ta chắc... Này, nấp ra sau lưng ta mau.」
「Hả? ...Ư!!」
Bầu không khí của Iruka đang cằn nhằn bỗng chốc thay đổi. Một thoáng bối rối. Rồi ngay lập tức hiểu ý, Suzune co người nấp sau bóng lưng Iruka. Từ phía bên kia con đường được quy hoạch ngay ngắn như bàn cờ, một đám đông ồn ào đang tiến lại gần.
Đó là một tập hợp hoàn toàn không phù hợp với khu phố của giới quý tộc. Tiếng sáo, tiếng trống, đàn Shamisen. Dẫn đầu đoàn người là đám nghệ sĩ đường phố đang giương cao những lá cờ rách rưới viết đầy những lời răn Phật pháp. Theo sau đó là các tăng lữ khất thực, những vu nữ lang thang, đám ẩn sĩ, và rồi một bầy lúc nhúc những kẻ vô gia cư trong bộ dạng tả tơi tràn tới. Thậm chí có vẻ còn có cả người bệnh và người bị thương.
「Ư!? Ọe...!!?」
Mùi hôi thối bốc lên khiến Suzune phải nép vào nhường đường, nàng lấy tay áo che mũi. Iruka cũng nhăn mặt. Có lẽ vì đã quá quen với bầu không khí thanh sạch ở khu đất vàng của chốn Kinh đô, nên mùi hôi này dường như còn khủng khiếp hơn cả thực tế. Dòng người cứ thế nối đuôi nhau mãi không dứt…
「C-Cái gì... thế này?」
「Cái gì là cái gì... thì là đám ăn mày chứ sao?」
「Oa!?」
Đang bàng hoàng trước cảnh tượng dị hợm thì một câu trả lời vang lên từ phía sau. Suzune giật mình khẽ hét lên khi thấy bóng dáng vị Tiểu thư đội nón, chính là nàng Tiểu thư phóng túng của nhà Miyataka. Thấy Iruka cảnh giác, nàng ta giơ hai tay lên, thè lưỡi trêu chọc. Một dáng vẻ cố tình tỏ ra không phòng bị.
「Kia là dân tị nạn từ các địa phương đổ về đấy, hiểu không? Nói một cách dễ hiểu thì là những kẻ bị gạt ra bên lề xã hội, cùng đường mạt lộ đến mức cái ăn cũng không lo nổi.」
Kinh đô Fusou, dù gọi chung là Kinh đô, nhưng bên trong lại chia thành nhiều phần khác nhau. Nhìn rộng ra thì có Nội Kinh được bao bọc bởi tường thành và Ngoại Kinh trải rộng bên ngoài. Và ngay cả những khu vực đó cũng được phân chia nhỏ hơn nữa.
Đại Nội (Dairi) là trung tâm triều chính nơi triều đình ngự trị, và các khu phố Kinh (Kyou-machi) trải ra bốn phương Đông Tây Nam Bắc, tất cả được gọi chung là Nội Kinh. Nơi đây quy tụ sự giàu sang của toàn cõi Fusou, là một thế giới ngăn nắp trật tự. Lương thực ê hề không lo đói kém, cư dân bao gồm cả thường dân hầu hết đều được hưởng một nền giáo dục nhất định, trị an được đảm bảo. Hàng hóa ngoại nhập từ bốn phương chất cao như núi ngoài chợ, đủ loại hình giải trí tràn ngập, văn hóa xa hoa lộng lẫy đua nhau khoe sắc. An toàn, ổn định và an tâm tuyệt đối. Đã thế lại còn mới mẻ và tân tiến. Đối với giới công gia quý tộc, thế gian dường như chỉ gói gọn trong Nội Kinh này mà thôi.
Trải rộng bên ngoài nơi ấy là Ngoại Kinh. Đó là đại đô thị mà những kẻ không được phép sống trong kinh thành, nhưng vẫn muốn hưởng chút lộc rơi lộc vãi từ sự phồn hoa của kinh đô và mảnh đất màu mỡ này, đã tự ý khai phá sau Đại loạn. Dân tị nạn và những kẻ từ quê lên kinh cứ thế mở rộng dần, đến mức triều đình đành miễn cưỡng thừa nhận. Diện tích và dân số nơi này còn vượt xa Nội Kinh. Những con phố lớn hỗn độn phát triển vô trách nhiệm, vô pháp luật, vô kế hoạch, tuy nhiên không phải chỗ nào cũng loạn lạc, phần lớn các khu vực vẫn duy trì một trật tự nhất định và nhịp sống tuy không giàu có nhưng lại đầy sức sống và dẻo dai. Ngày nay, những công việc chân tay trong Nội Kinh thường thuê người từ Ngoại Kinh làm theo ngày. Thường dân Nội Kinh không coi người Ngoại Kinh là người cùng chốn kinh kỳ mà khinh miệt họ là kẻ ngoại đạo, là phường vô lại, nhưng nói ngược lại, sự phân biệt cũng chỉ dừng ở mức độ đó thôi.
Đương nhiên, nơi nào tập trung con người và của cải thì bóng tối cũng nảy sinh. Càng đi sâu vào trong thành phố càng đầy rẫy những nguy hiểm khiến cả Kebiishi hay Bugyousho cũng phải ngần ngại... nhưng đó lại là một câu chuyện khác.
Kinh đô Fusou nhờ sự trù phú và nhu cầu lớn lao đã từng hấp thụ đủ lượng người di cư từ các địa phương. Kinh đô đã cho họ công ăn việc làm và cái ăn. Dù có trôi dạt đến Kinh đô không tấc đất cắm dùi, không tiền bạc, không người thân thích, nhưng nếu chăm chỉ làm việc, rồi cũng sẽ đến lúc có thể lập gia đình trong một dãy nhà dài ở Ngoại Kinh, ăn mì ở quán lề đường và uống chút rượu, một cuộc sống ở mức đó lẽ ra là hoàn toàn khả thi.
「Lẽ ra là thế...」
「Tội nghiệp ghê chưa? Do sự vô sách của bề trên mà Kinh đô bây giờ chẳng còn nhiều hàng hóa hay việc làm như trước nữa. Thế nên mới có cảnh đám người không chốn nương thân phải lang thang vất vưởng thế kia đấy.」
Nụ cười lạnh lẽo đầy giễu cợt của nàng Tiểu thư. Sự bất ổn đồng loạt ở các địa phương đã cắt đứt một phần huyết mạch lưu thông của Fusou. Nhu cầu giảm, công việc nhật trình ít đi, vật giá leo thang, tất cả đã cản trở việc hấp thụ dòng người địa phương ồ ạt đổ về còn đông hơn thời bình. Và đây chính là kết quả, hàng trăm, hay hàng ngàn kẻ lưu dân tụ tập thành bầy. Mà đó, cũng chỉ là một phần rất nhỏ trong số chúng…
「...Chuyện đó thì tôi hiểu rồi. Nhưng tại sao lại ở đây!? Á!? Iruka!? Cô làm cái gì thế!!?」
Vừa nảy ra thắc mắc mới trước lời giải thích của Tiểu thư, ngay lập tức Suzune hét lên khi bị Iruka kéo giật lại. Nàng bị lôi vào tư thế nửa như được ôm lấy, kinh ngạc tột độ, nhưng rồi cũng hiểu ngay lý do.
「A, a ư...」
Bàn tay chìa chiếc bát khất thực ra quá đỗi gầy guộc. Một bên chân bị phế, thay bằng cái chân gỗ rẻ tiền như một thanh củi khô. Đứa trẻ nhỏ thó, hốc hác, một bên mắt bị che bởi miếng vải bịt mắt. Có lẽ không nói được rõ ràng, âm thanh phát ra từ cổ họng chỉ như tiếng rên rỉ. Một kẻ ăn mày bẩn thỉu, sợ sệt, lén lút ngước nhìn lên cầu xin chút lòng thương hại…
「Thằng nhóc này... không phải do thú dữ đâu. Chắc bị Yêu quái ăn rồi?」
Nhìn phần chân bị mất ngọt xớt từ đầu gối trở xuống, Iruka lẩm bẩm một mình. Không chút thương cảm, chỉ lạnh lùng nói lên sự thật. Cô ấy là người có thể dịu dàng với người thân, nhưng tuyệt nhiên không phải kiểu người từ bi với những kẻ yếu đuối xa lạ. Cô ngăn đứa trẻ chạm vào y phục của bạn mình, nhẹ nhàng đá nó ra xa để giữ khoảng cách. Trong ánh mắt đó không có sự ghê tởm, nhưng sự thù địch thì rõ mồn một.
「Ara ara. Nó chỉ đến xin chút lòng từ bi thôi mà?」
「Tại nó tự ý lại gần đấy chứ. Nhỡ là bom đạn thì tính sao?」
「Làm gì có chuyện bom đạn hèn hạ như thời xa xưa chứ.」
Mặc kệ lời trêu chọc của Tiểu thư, Iruka vẫn giữ vẻ lạnh lùng cảnh giác kẻ theo dõi chưa rõ danh tính. Cô trừng mắt nhìn khiến đứa trẻ ăn mày nãy giờ ngơ ngác nghe hai người đối thoại càng thêm khiếp đảm. Nó co rúm người lại, mắt rưng rưng lệ. Phản ứng y hệt như vừa nhìn thấy sói ăn thịt người.
「...!!」
Được bảo vệ, nhưng Suzune vừa cảm thấy biết ơn Iruka, lại vừa mang cảm giác tội lỗi. Đứa trẻ ấy tất nhiên là còn nhỏ, nhưng cái sự tàn phế kia càng khiến nàng thấy đau lòng. Bị Yêu quái ăn mất chân... điều đó gợi nhớ đến gia đình nàng, đến hình ảnh của cha, đau đớn đến mức khó chịu. Cái bát khất thực chẳng có mấy đồng lẻ càng thêm thảm hại. Thế gian lạnh lẽo. Nhớ lại quyết định của gia đình trong quá khứ, tay nàng tự nhiên đưa vào trong ngực áo tìm ví tiền…
「Chị sói này ác quá nhỉ? ...Nào, thế này đã được chưa?」
Tiểu thư Shinobu đã ra tay trước, như thể chặn đầu Suzune. Tiếng tiền leng keng, khoảng mười đồng. Nàng trút vào bát khất thực. Đứa trẻ mở to mắt, cố đứng dậy cúi đầu. Nó cố gắng truyền tải lòng biết ơn bằng giọng nói không tròn vành rõ chữ.
「...」
Và chứng kiến cảnh tượng đó, trong lòng Suzune dâng lên những cảm xúc khó tả. Cảm giác thất bại. Cảm giác mất mát. Và, cảm giác tự ti...
「Ngoan ngoan, bé ngoan... nhưng không được cho ai thấy đâu nhé? Hãy giấu kỹ đi kẻo bị cướp mất, hiểu chưa?」
Nàng Tiểu thư vuốt ve mái tóc dài bê bết có lẽ đầy chấy rận của đứa bé mà không hề tỏ vẻ ghê tởm, thậm chí còn đưa ra lời khuyên. Rồi nàng hướng nó về phía đoàn người nghèo khổ đang đi qua.
「Nhân Đại Thần nói rằng, đây là một sự dằn mặt đấy?」
Vừa vẫy tay chào đứa trẻ, Tiểu thư vừa buông lời, giọng đầy vẻ giễu cợt. Đó là sự tiếp nối của câu chuyện ban nãy, cũng là câu trả lời cho Suzune. Nàng nữ hầu sực tỉnh, mất một lúc mới tiêu hóa và hiểu được ý nghĩa câu nói. Như để xác nhận điều đó, Shinobu lại tiếp tục giọng điệu bông đùa.
Những vụ náo loạn do Yêu quái liên tiếp xảy ra ở các địa phương. Trước những ảnh hưởng tiêu cực đó, phe cánh của Hữu Đại Thần lại hành động quá chậm chạp. Họ dường như đang tập trung phần lớn binh lực về vùng Trung Thổ và Kinh đô để cố thủ. Những kiến nghị dâng lên từ phe Tả Đại Thần đều bị bác bỏ. Trong khi đó, dân đen ngày càng lầm than khốn khó.
Phương án thay thế mang tính chất nửa cưỡng ép. Nếu không thể giải quyết tận gốc thì ít nhất cũng phải chữa trị triệu chứng. Đề xuất ban phát cứu tế để cứu mạng cứu nghèo cho dân chúng, đến cả phe Hữu Đại Thần cũng buộc phải chấp nhận. Họ đã bị bắt thóp bằng chính lời nói của mình.
「Phát chẩn, khám bệnh, khiếu nại trực tiếp... Chắc họ không ngờ là sẽ tổ chức ngay tại dinh thự của Đại Thần đâu nhỉ? Đấy, nhìn xem, đám lính tuần tra cũng chỉ biết đứng nhìn chứ có làm gì được đâu?」
Nàng Tiểu thư chỉ tay đầy châm chọc. Quả thực, đám binh lính đi tuần khu Bắc Kinh ai nấy đều bối rối, hoặc ngẩn người nhìn dòng người mà không có cách nào xua đuổi. Họ không có gan ngăn cản một hành động được thực hiện dưới danh nghĩa của Tả Đại Thần. Cấp trên thì giả câm giả điếc trước báo cáo của thuộc hạ. Chẳng ai muốn bị Tả Đại Thần để mắt tới, cũng chẳng muốn bị người đời chửi rủa.
Nhiệm vụ từ Tả Đại Thần... Suzune chợt nghĩ, có lẽ nào mưu đồ mà chủ nhân, nàng Tiểu thư bạn nàng, từng nhắc tới chính là chuyện này? Nếu là vị Tiểu thư đó, chắc hẳn sẽ hăng hái giúp đỡ lắm.
Thế nhưng, nàng Tiểu thư nhà Miyataka lại nói rằng thực tế còn mang ý nghĩa sâu xa hơn.
「Hợp pháp hóa việc đưa chúng vào Bắc Kinh và phơi bày cho thiên hạ thấy. Cho họ thấy thảm trạng bên ngoài là như thế nào. Lý do tuyên truyền, đại nghĩa ở đâu, là thế đó.」
Đối với các gia tộc Đại danh hay Trừ yêu sư từ địa phương lên kinh tham kiến thì không nói làm gì, nhưng với những Công gia trung ương chỉ biết ru rú trong Kinh đô để làm chính trị, thì đây quả là một cảnh tượng chấn động. Một đám người bi thảm, đáng thương mà bình thường họ chẳng bao giờ thấy trong nội thành, chỉ thấy trong những bức tranh vẽ địa ngục. Khơi gợi lòng trắc ẩn, hoặc sự ghê tởm. Cả hai điều đó đều có lợi cho phe Tả Đại Thần.
Các tiểu thư Công gia có lương tri thoáng nhìn thấy cảnh này sẽ sai người hầu mang thuốc men, cơm nước ra bố thí và đau lòng khôn xiết. Còn đám Công gia khinh người thì sợ đám dân nghèo này bạo loạn nên sẽ đóng chặt cửa nẻo, và nhận thức vấn đề một cách nghiêm trọng hơn. Rằng nếu số lượng này tăng lên gấp năm gấp mười lần, liệu chúng có còn ngoan ngoãn như bây giờ hay không…
「Vậy ra... là để điều hướng dư luận sao?」
「Mà, cái đó cũng là ngụy trang nốt?」
「Quả nhiên là... hả, cái gì!!?」
Lời thú nhận thẳng thừng của nàng Tiểu thư lật ngược hoàn toàn suy luận, như thể rút thang giữa chừng. Suzune buột miệng, cảm giác hụt hẫng. Nàng suýt ngã ngửa. Sự nghiêm trọng ban nãy bỗng chốc tan biến.
「...」
「Sự thật thì là bí~ mật ♪ Chẳng lẽ ta lại có nghĩa vụ phải dạy cho các người đến tận đó sao?」
Trước ánh mắt dò hỏi của Iruka đứng bên cạnh, nàng ta chỉ đưa ngón tay lên miệng ra hiệu. Cũng đúng. Là một Tiểu thư, chẳng có lý do gì phải trả lời một con hầu và một kẻ man di mọi rợ cả. Thậm chí ngay cả cái cớ ban đầu cũng chẳng cần thiết phải giải thích.
「Gọi là Nhân Đại Thần chẳng qua cũng chỉ là cái mác bề ngoài cho thiên hạ xem thôi. Chỉ làm thánh nhân quân tử thì sao mà leo lên vị trí bề trên được… Mà, thế giới người lớn vẫn còn hơi sớm với các ngươi nhỉ?」
Nàng Tiểu thư nháy một mắt tuyên bố. Trong lòng Suzune thầm phản bác: Thế giới người lớn mà ả đàn bà này nói đến chắc thuộc phạm trù khác hẳn với ngài Đại Thần rồi. Bị xếp cùng loại với một Tiểu thư như thế này quả là thất lễ cực độ đối với vị Đại Thần cao đức. Nàng vẫn luôn cảm thấy mang ơn vị quý tộc già đã giúp đỡ anh trai mình.
「Cái chỗ đó của cô vẫn còn non và xanh lắm.」
「Hả...?」
「Fufu. Ta ra đón các ngươi đấy. Vì ông anh trai ngươi lo lắng quá mà… Sao, có cảm thấy khí tức nào đáng ngờ không?」
Giọng nói lạnh lùng thương hại vừa vang lên, ngay sau đó Tiểu thư lại thản nhiên quay sang hỏi Iruka. Iruka nhíu mày vẻ khó chịu, nhìn quanh quất.
「...Ai biết. Tự nhiên ồn ào và nặng mùi quá nên chịu, chẳng phân biệt được nữa. Nhưng ngay trước khi đám này tới thì cũng không cảm thấy có khí tức nào ở xa cả.」
「Thế thì tốt.」
Vừa vờ vịt lấy tay che mũi, Iruka vừa miễn cưỡng trả lời bằng kính ngữ. Nàng dâm cơ lướt qua thái độ đó của Iruka nhẹ bẫng như hòn đá ven đường, rồi xoay người quay lưng lại. Nàng nở nụ cười yêu kiều, ném một ánh mắt lúng liếng về phía những vị khách.
「Bắc Kinh cũng bắt đầu loạn lạc rồi nhỉ? Bất an ghê cơ. Đi nhanh nào. Trà và bánh ngọt, chúng ta hãy cùng thưởng thức với anh trai kia nữa nhé?」
Lời đề nghị chẳng biết là thiện ý hay ác ý... Bóng dáng Shinobu lúc này, dưới mắt Suzune, hiện lên vừa quyến rũ lại vừa lộng lẫy đến mức khiến nàng cảm thấy ghen tị…
-
「Đám tạp dịch kia, việc chuẩn bị phát chẩn đã xong chưa?」
「Bẩm, dĩ nhiên là rồi ạ. Chúng tôi đã nấu rất nhiều, thừa mứa luôn, nên sẽ không có chuyện thiếu hụt làm mất mặt đâu ạ.」
Tên cai quản đám tạp dịch đã luống tuổi cung kính đáp lời. Đã cất công thực hiện một nước đi chẳng khác nào hành động liều lĩnh này, thì nếu để lũ bần dân đói khát kia không được ăn uống thỏa thuê rồi sinh lòng bất mãn mà làm loạn, thì cái danh tiếng gầy dựng từ đợt tuyên truyền này sẽ lập tức trở thành nỗi sỉ nhục. Cơm nước đã được chuẩn bị sẵn sàng, nhiều đến mức dự trù rằng thức ăn thừa sẽ chất chồng như núi.
「Thế còn cánh dược sư?」
「Chẳng những y sư phục vụ trong gia tộc, mà cả những thầy thuốc trong thành cũng đã được triệu tập. Nhân lực, thể lực, và thuốc thang đều đã đủ đầy. Xin Tiểu thư cứ an tâm.」
Vị y quan có gương mặt phúc hậu, dáng người hơi đẫy đà lên tiếng. Bệnh tật, thương tích, chắc chắn sẽ có vô số bệnh nhân kéo đến. Đây không phải là đám lang băm ở vùng ngoại kinh. Với số tiền ít ỏi của lũ dân đen, việc được một y sư chính thống khám chữa và ban cho thuốc tốt vốn là điều không tưởng. Chắc chắn chúng sẽ tranh nhau mà đến. Vì lẽ đó, từ ngày hôm trước, tất cả mọi người đã được cho nghỉ ngơi để dưỡng sức.
「Đội hộ vệ, những lúc nguy cấp phải trông cậy vào các ngươi.」
「Rõ! Xin cứ giao cho chúng tôi, thưa Tiểu thư!」
「Đã rõ.」
Lực lượng cuối cùng được nhờ cậy chính là nhóm lính tráng trong phủ, tay lăm lăm côn gậy và trường đao, cùng với những binh lính của đội Phù Hộ Dân Chúng. Đám khách khứa lần này có hành tung chẳng thể tin tưởng. Để đề phòng bất trắc, cần phải huy động họ cho việc giám sát và trấn áp.
「Được... Ta đặt kỳ vọng ở các ngươi.」
「...Thưa Tiểu thư, Người không cần phải cố tỏ ra cứng cỏi đâu ạ. Nếu có chuyện gì xảy ra, kẻ chịu trách nhiệm là chúng tôi, tuyệt đối sẽ không để thanh danh của Tiểu thư phải chịu chút tổn hại nào. Xin Người hãy an lòng.」
Lão quản gia lên tiếng trấn an vị Tiểu thư đang ngự nơi thượng tọa. Phải, là một vị Tiểu thư.
Đó là một thiếu nữ vẫn còn vương lại rất nhiều nét ngây thơ. Có lẽ còn chưa đến tuổi mười lăm. Vầng trán lộ ra cao rộng bởi mái tóc đã được búi gọn lên. Đôi mắt xếch lên cho thấy cá tính mạnh mẽ. Làn da trắng ngần. Tổng thể diện mạo vô cùng xinh đẹp, nhưng lại không thể che giấu được nét lá ngọc cành vàng được bao bọc quá kỹ. Bộ y phục quý phái nàng khoác trên người, tuy nhiên, lại không phải là những lớp áo đơn chồng chất lên nhau của một tiểu thư khuê các. Nó giống với suikian, hay y phục của miko hơn.
Việc nàng cố tình không mặc những bộ y phục lộng lẫy là để tránh gây phản cảm. Ngược lại, nàng cần tạo ra sự gần gũi với dân chúng. Không thể giống như các nàng Tiểu thư của những gia tộc khác, ngồi sau rèm tre phẩy quạt ban lệnh bố thí tình thương được. Là một trong những gia tộc đứng đầu giới công gia, một gia tộc trọng nhân đức, đây là hành động cần thiết.
Những kẻ hầu hạ trong dinh thự đang có mặt tại căn phòng phần lớn đều cảm thấy xót xa. Thật là một chuyện cay đắng làm sao. Lẽ ra, việc những kẻ thấp hèn kia được ở cùng một nơi, hít thở cùng một bầu không khí với nàng là điều không thể tưởng tượng nổi. Vậy mà giờ đây, không chỉ ban phát sự bố thí quá phận, nàng còn phải đích thân lộ diện để vỗ về chúng…
「Gia chủ thật quá tàn nhẫn... Chỉ riêng việc cho phép chúng bước chân vào khuôn viên dinh thự đã là chuyện kinh thiên động địa rồi. Đằng này lại còn bắt Tiểu thư phải phơi bày ngọc thể trước đám hạ đẳng đó...!」
「Được rồi. Tất cả là vì gia tộc. Là vì Gia chủ... vì ông nội. Chắc chắn Người có những suy tính sâu xa mà chúng ta không thể nào lường hết được. Vậy nên, chúng ta chỉ việc tuân theo mà thôi.」
Nàng thẳng lưng, ưỡn ngực để cố gắng tỏ ra uy phong lẫm liệt nhất có thể với cơ thể mảnh khảnh mỏng manh ấy, rồi dõng dạc tuyên bố. Cháu gái của Tả Đại Thần Hakuyain Tsugumichi, tiểu thư Hakuyain Mizumatsu. Người đại diện trẻ tuổi của gia chủ trong đợt phát chẩn lần này...
「Tiểu thư...」
Chứng kiến dáng vẻ kiên cường ấy, nhìn cách nàng tin tưởng và tận tụy vì ông nội Đương chủ gia tộc, đám gia nhân càng thêm cảm thán, lệ ướt đẫm mi. Cha mẹ mất khi nàng còn chưa kịp hiểu chuyện, chức trách Nhân Đại Thần khiến ông nội cũng hiếm khi có thời gian để nàng được nũng nịu, vậy mà nàng vẫn cư xử đầy bản lĩnh. Chính vì đã dõi theo sự trưởng thành của nàng từ tấm bé, nên khi thấy nàng sẵn sàng hy sinh thân mình vì gia tộc, bọn họ không khỏi xúc động đến run người.
「Sự giác ngộ của Người thật đáng kính. Tuy nhiên, đám người đến đây lần này chẳng khác nào cầm thú, xin Người tuyệt đối đừng lơ là. Chúng có xuất thân và cách nuôi dạy hoàn toàn khác biệt với Tiểu thư, chẳng thể lường trước được chúng sẽ dùng cái lý lẽ quái gở nào để gây hại đâu.」
Giữa lúc mọi người đang xúc động, nhóm Phù Hộ Dân Chúng lại lạnh lùng đưa ra ý kiến như tát một gáo nước lạnh. Trong đôi mắt của họ không có sự sùng bái như những người khác, hầu hết đều vô cùng tỉnh táo. Trong tâm trí họ chỉ có duy nhất một điều: làm sao để đảm bảo an toàn cho Tiểu thư, để bản thân không phải gánh chịu trách nhiệm.
「...!! Ra là vậy. Khí phách đó tốt lắm. Vậy, các ngươi tính sao?」
「Thứ cho hạ tôi mạo muội, chúng tôi muốn cử ra cận vệ từ phía mình. Trong đám người kia, nếu lỡ có kẻ sở hữu linh lực hay nguyền sư trà trộn vào... thì đám đàn ông trong phủ e là không đối phó nổi.」
Trước câu hỏi của vị Tiểu thư thoáng chút sợ hãi, người lớn tuổi trong nhóm lập tức đáp lời. Hắn liếc nhìn đám đàn ông trong dinh thự một cái rồi phũ phàng gạt bỏ, coi họ là vô dụng. Đó là sự thật không thể chối cãi. Họ không mặc giáp trụ, ngày thường cũng không được huấn luyện nghiêm ngặt, chỉ biết chút võ phòng thân. Nếu một phút lơ là ảnh hưởng đến sự an nguy của Tiểu thư, thì cần phải chuẩn bị vạn toàn.
「...Ta không muốn để những kẻ quá vạm vỡ hầu cận. Sẽ bị cho là nhút nhát. Hơn nữa, làm vậy sẽ gây áp lực cho đám dân chúng đang đến cầu xin, phải không?」
「Trong hàng ngũ chúng tôi cũng có nữ giới. Chúng tôi sẽ chọn ra hai người phù hợp để hộ vệ. Người thấy thế nào ạ?」
Tiểu thư nhìn về phía các gia lão trước đề xuất của người đại diện nhóm binh lính. Dù miễn cưỡng, họ cũng gật đầu đồng ý.
「Tuy chuyện này thật đáng xấu hổ... nhưng quan trọng hơn cả là sự an nguy của Tiểu thư. Xin Người hãy chấp thuận.」
「Phải tránh những tình huống bất trắc bằng mọi giá. Khi nguy cấp, chúng tôi thà mổ bụng tạ tội chứ không để Người gặp chuyện. Xin Người hãy nghe theo.」
「Vậy sao... Ừm. Ra là vậy. Ta hiểu rồi. Nhờ cả vào các ngươi. Đã nói đến mức đó thì chắc hẳn các ngươi đã chọn được người rồi chứ?」
「Tất nhiên ạ. Lại đây...」
Rồi từ trong nhóm Phù Hộ Dân Chúng, hai người cung kính bước ra, quỳ gối và cúi đầu trước Tiểu thư. Nàng thầm ngạc nhiên trước sự trẻ trung của họ. Dù bây giờ mới nhận ra thì cũng hơi muộn, nhưng quả thực nàng không thể nắm hết mặt mũi từng người bọn họ được. Một trong hai người, hình như cô gái này là tân binh vừa được luận công hôm nọ thì phải...?
「...Cho ta biết tên được không?」
「Vâng! Tôi là người được phái đến từ gia tộc Onizuki dưới danh nghĩa gia nhân, tên là Hotoya Tamaki!!」
Nàng kiếm sĩ trẻ tuổi mang khí chất của một thiếu niên dõng dạc xưng danh, trên gương mặt pha trộn giữa sự căng thẳng và lòng quyết tâm thầm kín...
-
「Vụ việc về Umi-bozu tại Nam Thổ Tam Bang dường như vẫn chưa dứt hẳn. Đám thủy thủ vì sợ tàn đảng của chúng mà khiến cả vận tải biển lẫn ngư nghiệp đến nay vẫn bị đình trệ.」
「Tại các vùng biên địa thuộc khu vực đó, cũng có tin đồn về một loại nhiệt bệnh không rõ nguyên nhân đang hoành hành. Thần trộm nghĩ nên phong tỏa những nơi xác nhận có lây nhiễm, đồng thời phái người từ Lý Cứu Chúng và Điển Y Liêu đến đó.」
「Ở Tây Thổ, nơi duy nhất còn yên bình chỉ có mỗi vùng Toyoashi. Các khu vực khác, dù lớn hay nhỏ, đều báo cáo thiệt hại do yêu ma gây ra vượt xa mọi năm. Người của hai nhà Akou và Aioi dường như đang phải chạy đôn chạy đáo để đối phó.」
「Có tin rằng động thái của bọn Emishi ở phương Bắc đang trở nên mạnh mẽ hơn. Nghe đâu quân đoàn Emishi đã tấn công cảng Watarima từ phía bang Hikai. Dù đã đẩy lùi được chúng nhưng việc giao thương e là vô cùng khó khăn...」
「Tiến độ của quân đội phái đến vùng biên viễn không mấy khả quan. Họ báo về là đang tiến quân thận trọng vì sợ tổn thất, nhưng với tình hình hiện tại, nếu gánh nặng tài chính cứ tiếp tục chồng chất thì...」
Hướng về phía lão thân sĩ đang rảo bước giữa chốn cung đình, hướng về vị đương gia nhà Hyakuyain, một trong những kẻ nắm quyền lực tối cao tại Phù Tang Quốc, đám tùy tùng lần lượt bẩm báo. Vì tình thế cấp bách, giọng nói của họ chồng chéo lên nhau cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ.
「Dù làm cách nào cũng không đủ nhân lực. Tây Thổ đành phải nhờ cậy hai nhà Akou và Aioi chống đỡ thôi. Yêu cầu lên kinh hãy chính thức bãi bỏ. Còn về Bắc Thổ, chỉ có thể ứng đối ôn hòa. Hãy truyền lệnh tuyệt đối không được kích động đối phương.」
Tả Đại Thần cẩn trọng đưa ra phán quyết cho từng báo cáo. Dù có phần tiêu cực, nhưng thái độ ung dung như núi của ông lại là điểm tựa trấn an sự dao động của những người chứng kiến.
「Về đội thảo phạt đã phái đến hang ổ Kappa hãy truyền lệnh giữ liên lạc mật thiết. Nhắn họ cứ thận trọng, không cần bận tâm về thời gian hay chi phí.」
「Nhưng thưa Đại thần...」
「Không thể ép buộc quá mức được.」
Việc phái đại quân đi viễn chinh và duy trì tiếp tế liên tục giữa lúc mạng lưới vận chuyển gặp trở ngại khắp nơi là một gánh nặng khổng lồ, nhưng mệnh lệnh của Tả Đại Thần cũng hoàn toàn có lý. Mọi người đành miễn cưỡng chấp thuận.
「Quả nhiên vì thiếu nhân lực nên chúng ta cứ mãi rơi vào thế bị động. Giá như có thể điều động thêm nhân sự từ kinh đô thì tốt biết mấy...」
「Đừng nói những lời vô ích. Khiến Hữu Đại Thần gật đầu đồng ý đâu phải chuyện dễ dàng.」
Các gia thần thân tín than thở. Do lời can gián mạnh mẽ của Hữu Đại Thần, lấy danh nghĩa bảo vệ kinh đô mà đa số Trừ yêu sư và võ sĩ từ các địa phương bị giữ chân lại, khiến việc tái phân bổ lực lượng diễn ra chậm chạp như rùa bò. Vùng biên ai nấy đều bị rút bớt chiến lực từ trung ương, giờ đây đang phải chật vật đối phó với thiên tai, dịch bệnh và yêu ma liên tiếp ập đến.
「Có lẽ cần phải trực tiếp thâu tấu với Hữu Đại Thần chăng...」
Như thể cảm thông và đồng tình với họ, Tả Đại Thần buông lời than vãn. Ông dẫn dắt câu chuyện sao cho hòa hợp với bầu không khí trong cung. Tỏ ra như thể bản thân bị mọi người thúc ép nên đành bất đắc dĩ phải hành động...
「Ô kìa, đây chẳng phải là Tả Đại Thần-dono sao!! Chà chà, ngài vẫn phong độ ngời ngời như mọi khi nhỉ?」
「............」
Một giọng nói khàn đục như thể đã nhìn thấu tâm can người khác. Tả Đại Thần phủ lên mặt một biểu cảm ôn hòa rồi quay lại. Một vị quý nhân già nua, trông còn nhiều tuổi hơn cả ông, đang khoác trên mình chiếc áo choàng lông vũ tuyệt đẹp, tay chống gậy đứng đó.
「Hóa ra là Tokigara-dono đã ẩn cư. Đó là... Áo lông của Thiên Cẩu phải không? Ta có nghe đồn đại, quả nhiên là một vật phẩm vô cùng tao nhã.」
Vị lão quý nhân ấy nguyên là Trung Nạp Ngôn, đương gia đời trước của gia tộc Tokigara. Nhìn thấy Tokigara Masamichi, thay vì đáp lại lời chào, Tả Đại Thần lại nhắc đến chiếc áo choàng, một phản ứng mà những người có mặt đều cho là lẽ tự nhiên. Bởi lẽ, chiếc áo choàng vũ y kia quả thực quá sức lộng lẫy.
Phòng đao thương, kháng đạn dược. Trừ tà chú, lại chống được cả lửa. Không sợ nước, chẳng sợ côn trùng, bảo vệ linh hồn, thậm chí tương truyền còn có thể điều khiển gió để bay lượn trên không trung. Thứ bảo vật ấy dẫu có lục tung cả thị trường hay ra lệnh cho hào thương tìm kiếm cũng hiếm khi có được. Nó mang giá trị vượt xa việc phô trương quyền thế đơn thuần, xứng đáng là chiếc áo choàng để các gia tộc Trừ yêu sư truyền lại cho đương gia đời đời... Đây là món lễ vật, vừa là bảo cụ vừa là chú cụ, mà lũ chim chóc bên ngoài đã dâng tặng trong phi vụ cuối cùng của Tokigara Masamichi trước khi nghỉ hưu. Người đời vẫn ca tụng như vậy. Thế nên, vừa nhìn thấy đã thốt lời cảm thán âu cũng là chuyện đương nhiên.
「Hohoho. Đúng là như vậy. Chà chà, lần nào cũng thế, được mọi người tán dương thế này ta vừa thấy vui lại vừa thấy ngượng ngùng làm sao.」
Nhìn dáng vẻ vui sướng ra mặt của vị lão quý nhân, đám người vây quanh Tả Đại Thần chỉ biết cười khổ. Một kẻ đã lui về ở ẩn, chẳng còn chức phận gì lại cứ lượn lờ trong cung cấm, trong nội phủ để khoe khoang chiếc áo choàng, cảnh tượng này đã trở thành lời đồn đại suốt mấy ngày nay. Dù trong lòng có phần ngán ngẩm nhưng ai nấy đều nghĩ cũng đành chịu thôi. Dẫu đã nghỉ hưu nhưng ông ta vẫn là bậc cao quý có công lao to lớn. Hành động khoe khoang áo đẹp tuy có phần trẻ con không hợp tuổi, nhưng cũng có nét đáng yêu. Hơn hết, trước vẻ đẹp lộng lẫy của chiếc áo lông trong lời đồn ấy, người ta cũng dễ dàng bao dung cho chút phiền toái nhỏ nhặt. Hai chữ mãn nhãn chính là để dùng cho lúc này.
Đánh lạc hướng chủ đề như vậy... nhưng Lão Công Gia này đâu cho phép người ta quên lãng mục đích chính.
「Ây chà. Chuyện đi xa quá rồi. Phải rồi, phải rồi... Ngài có nghe tin đồn chưa? Chuyện ở Bắc Kinh ấy.」
「Đã đồn rồi sao? Lại nhanh đến mức ấy à.」
「Tin đồn thì thường thêm mắm dặm muối cho thú vị, nên lan truyền nhanh lắm mà.」
Cách nói chuyện bâng quơ như thể chuyện nhà người khác. Nguyên Trung Nạp Ngôn mỉm cười, để lộ hàm răng đã rụng vài chiếc vì tuổi tác. Hầu hết đám tùy tùng đều ngơ ngác, chỉ đến khi được đồng liêu biết chuyện rỉ tai, họ mới vừa kinh ngạc vừa vỡ lẽ. Họ đã hiểu được toan tính chính trị sắc bén của Tả Đại Thần.
「Đại Thần đang ở đây, vậy thì người quán xuyến dinh phủ là ai thế?」
「À. Ta giao toàn quyền cho cháu gái rồi. Gì chứ, việc thực vụ đã có cấp dưới lo liệu nên cũng chẳng có gì to tát đâu.」
「Là tiểu thư Ran sao? Thật là, ngài cũng nghiêm khắc thật đấy. Chẳng giống phong thái của Nhân Đại Thần chút nào.」
Như thể đang hồi tưởng lại hình bóng ấy trong đầu, ông ta đưa tay lên cằm suy tư, rồi hỏi với giọng điệu có chút trêu chọc.
「Chính vì thế mới phải làm vậy. Nghĩ đến vị hôn phu của con bé, thì việc được lòng dân chúng chẳng phải tốt hơn sao. Vợ có trách nhiệm nâng khăn sửa túi, bù đắp những thiếu sót của chồng mà.」
「Vị Mưu Đại Thần kia chắc sẽ phẫn nộ với hành động lần này lắm đây. Dám để đám hạ dân diễu hành trong Nội Kinh thần thánh thì còn ra thể thống gì nữa.」
「Đó là thói xấu của kẻ ngồi ở ghế Hữu Đại Thần. Quá nghiêng về lý lẽ mà lơ là chữ Tín, chữ Nhân, chữ Đức. Chẳng có ai, cũng chẳng có vạn sự nào chỉ vận hành bằng lý, bằng lợi và bằng những con số cả. Hơn nữa, sai lầm và hối cải là đặc quyền của tuổi trẻ... chẳng phải sao?」
「Hahaha. Kẻ như ta thì làm sao dám phủ nhận điều đó chứ!」
Lão già từng là một trong những quý công tử sẵn sàng đáp ứng những yêu cầu vô lý và ích kỷ của nàng Tiểu thư kiêu kỳ từng làm náo loạn kinh đô thuở thiếu thời, chẳng hề hổ thẹn trước lời chỉ trích mà chỉ cười vang sảng khoái. Một nụ cười tích cực đầy dễ chịu. Như bị lây lan cảm xúc, đám tùy tùng của Tả Đại Thần cũng khẽ cười theo.
「Hừm... hừm... Mưu Đại Thần miễn cưỡng nhượng bộ trước những giọt nước mắt thỉnh cầu của tiểu thư sao. Quả là một đề tài hay. Ngài ấy vốn quá sắc sảo nên thường bị người đời kính nhi viễn chi mà.」
「Tuyệt đối không phải là kẻ lạnh lùng vô tình, mà cũng có dòng máu nóng ấm chảy trong người... việc cho thế gian biết điều đó cũng là một nước cờ để thu phục lòng dân. Với phương châm của y hiện tại, lòng tin ở các địa phương chỉ ngày càng xa rời. Điều đó có thể trở thành món nợ cho việc cai trị sau này. Con người ta vốn nhớ thù dai hơn nhớ ơn mà.」
Trước cách nói chuyện trôi chảy như chứa đựng đầy sự trải nghiệm, Nguyên Trung Nạp Ngôn nheo mắt lại. Khóe miệng khẽ nhếch lên.
「Lời ngài nói nghe cứ như rút ra từ trải nghiệm thực tế ấy nhỉ?」
「Ta cũng là con người mà. Đặc biệt là cái thời tuổi trẻ non nớt.」
「Hoho… Ta trộm nghĩ, chẳng lẽ là chuyện nam nữ thường tình sao?」
「Hahaha. Chà chà, ai biết được nhỉ?」
Vị Đại Thần cười xòa như phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Rồi ông cúi đầu thi lễ.
「Xin hãy chuyển lời đến Hữu Đại Thần giúp ta. Ngày sau nếu ngài ấy ghé thăm cháu gái ta, cả gia tộc ta sẽ dốc lòng tiếp đón chân thành. Với lại...」
Ngắt lời một chút, Tả Đại Thần Tsugumichi nhìn thẳng vào vị lão già nhà Tokigara. Ánh mắt như muốn soi thấu tâm can đối phương. Rồi ông tiếp lời,
「Dù cho có hợp lý đến đâu, nhưng chính sự đi ngược lại đạo nghĩa thì sửa chữa nó là trách nhiệm của chúng ta. Mong ngài ấy cũng hiểu rõ cho điều này. Bởi lẽ không một ai, không một người dân nào đáng bị coi rẻ cả.」
Với nụ cười từ bi tựa Bồ Tát, đó là lời tuyên bố đầy lòng bác ái. Và cũng là một lời cảnh cáo. Một lời tuyên bố sẽ can thiệp vào những toan tính mưu mô...
「...Hohoho. Nào, quả không hổ danh là người của nhân đức. Tâm thế thật đáng ngưỡng mộ. Ta vô cùng khâm phục đấy.」
Lão quý nhân thốt lên mà không hề có chút dao động. Ông ta vẫn giữ thái độ dửng dưng vui vẻ. Một thái độ điển hình của một Lão Công Gia gần đất xa trời chỉ biết chìm đắm trong thú vui.
「Tâm thế ấy tựa như Bồ Tát vậy. Nếu đã thế thì dẫu có về hưu, ngài cũng chẳng cần xuống tóc quy y cửa Phật làm gì, thật đáng ghen tị!」
Nguyên Trung Nạp Ngôn gật gù liên tục như thể đã thấu hiểu, nụ cười hiện rõ vẻ khâm phục từ tận đáy lòng.
「Thế thì tốt quá… Thật xin lỗi nhưng ta còn có việc tiếp theo. Ta xin phép cáo lui được chứ?」
「Ồ, thật thất lễ quá. Thật là, ngại quá đi mất. Từ khi trút bỏ chức vụ, ta lại sinh tật nói nhiều, cứ hàn huyên mãi không dứt. Thật là phiền, thật là phiền!」
Rồi ông lão nhà Tokigara cúi chào và quay gót. Ông ta bước đi một cách khoan thai đầy mãn nguyện như đang đi dạo. Tả Đại Thần nhìn theo bóng lưng ấy một lúc, rồi lại bắt đầu rảo bước cùng đám tùy tùng...
「Phải rồi. Tả Đại Thần-dono!」
「...Có chuyện gì chăng?」
Từ khoảng cách xa hơn lúc nãy rất nhiều, tiếng gọi vọng lại khiến Tả Đại Thần cất tiếng hỏi mà không hề ngoái đầu. Vẫn là giọng điệu ôn hòa không đổi.
「Gần đây, nghe nói Đại Thần-dono mới chiêu mộ một Trừ yêu sư mới phải không? Hình như, là người xuất thân từ một ngôi làng tên là Hotoya ở Bắc Thổ nhỉ?」
「...Thì sao nào?」
「Không, ta chỉ nghĩ là trùng hợp thôi. Vừa khéo ta đang mời phụ thân của người đó tá túc tại nhà. Hiếm khi có dịp, nên ta muốn để họ có thời gian riêng tư gia đình đoàn tụ lúc rảnh rỗi ấy mà.」
「...Ngài nói cái gì?」
Lúc này, Tả Đại Thần mới quay hẳn đầu ra sau. Chỉ có người thư ký đứng cạnh mới nhận ra nét mặt ông thoáng cứng lại. Còn ở phía xa, khóe miệng lão già kia khẽ nhếch lên đầy thích thú.
「Nghe nói vệ sĩ mà ngài chiêu mộ từ ngôi làng đó là người quen của Inoue. Hắn đã giúp đỡ ta trong vụ việc ở Anma hôm nọ nên ta muốn trả nghĩa. Ta tình cờ thấy ông ấy đang lạc lõng giữa đường nên đã đưa về chăm sóc.」
Sự cố ở Juuyaku chẳng biết qua bao nhiêu tam sao thất bản mà truyền đi sai lệch, khiến vị chủ làng lo lắng cho an nguy của con gái nên vội vã lên kinn. Trên đường đi tuy hiểu lầm đã được giải tỏa, nhưng do tình hình yêu ma náo loạn khắp nơi khiến thế gian bất an dao động, đường sá tắc nghẽn, lại thêm việc vội vã ra đi nên thiếu hụt tiền nong, ông ấy rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, đi không được mà về cũng chẳng xong. Rồi tại đó, yêu ma tập kích, và cuộc hội ngộ diễn ra.
「Mà may mắn thật! Chuyện ta gặp trên đường đi du ngoạn lúc ẩn cư ấy mà. Hiếm khi có dịp nên ta xua đám hộ vệ ra thi thố, rồi tình cờ gặp được trong lúc hỗn loạn đó. Ta nghĩ đây chắc chắn là sự dẫn dắt của Đức Phật! Thế nên ta mới mời ông ấy về tá túc, tiện thể bầu bạn nghe chuyện phiếm của lão già này ấy mà!」
Nguyên Trung Nạp Ngôn vừa cười khoái trá liên hồi, vừa kể lể như thể đó chỉ là thú vui của người già.
「...Ra là vậy.」
「Hahaha, đúng là thế đấy! Mà, dẫu biết thời buổi này cũng đành chịu, nhưng việc nôn nóng truyền tin sai lệch là không tốt đâu nhé. Rắc rối lắm thay. Nếu không gặp may mắn thì chẳng biết chuyện gì đã xảy ra rồi.」
Ông lắc đầu than thở vẻ ngao ngán. Ngửa mặt lên trời than dài thườn thượt. Rồi khẩn khoản nói với Đại Thần.
「Đại Thần-dono, ta giờ đã là kẻ vô công rồi nghề, nên ngài có thể thay ta nhắc nhở nghiêm khắc người của Âm Dương Liêu được không? Nếu những sai sót trong liên lạc thế này cứ chồng chất thì mọi người sẽ khốn đốn lắm!!」
Lời yêu cầu được đưa ra cùng nụ cười rạng rỡ. Tuy có chút vô lễ, nhưng ông vốn dĩ là kẻ có tính khí ngang tàng phá cách. Giờ đây đã rời quan trường, lại là bậc cao niên. Thế nên, chẳng ai còn cơ hội để trách cứ...
「...Tả Đại Thần-dono.」
「...Có lẽ họ đã lơ là cảnh giác. Quả thật, người ở địa vị cao cần phải cảnh tỉnh họ mới được.」
Tsugumichi phản ứng chậm chạp trước lời thúc giục có phần hơi vượt quá phận sự của người thư ký. Với những người khác, đó là phản ứng thiếu sự minh mẫn thường thấy của Tả Đại Thần.
「Vậy thì, ta xin phép cáo từ lần nữa nhé?」
「...」
Lão già thong dong quay lưng bỏ đi. Trước bầu không khí trầm mặc bất động của Đại Thần, đám tùy tùng trong một chốc chẳng ai dám cất lời…
…
「Ái chà, toát cả mồ hôi lạnh rồi đây...... Thế này là được rồi chứ?」
『Phải. Xin đa tạ sự tương trợ của ngài nhé? Lần tới cũng mong ngài cứ đà này mà giúp cho, ta xin nhờ cậy cả đấy.』
「Dám ném một lão già đã nghỉ hưu vào giữa chốn đao kiếm thế này. Đúng là người bạn tuyệt vời mà......」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
