Chap 220
「Gửi thư giúp ta được không?」
「Được chứ. Thiếp hiểu rồi.」
『Giờ hiền triết đây mà』
Nàng chấp nhận lời thỉnh cầu của chàng trong những lời tình tự sau cuộc giao hoan. Dứt lời, nàng Tiểu thư sắc đào nhổm dậy, ngồi trên người chàng. Phơi bày toàn bộ thân xác mình trước mắt chàng.
『To thật đấy, gầy gò quá』
Làn da trắng tựa như sứ. Mái tóc rối bời. Những đường cong mềm mại. Cặp đồi núi trù phú. Cả lớp mồ hôi tuôn trào lấp lánh ánh nước. Cho đến cả biểu cảm của một ả đàn bà cuồng tình, nàng phô bày tất cả không chừa lại chút gì. Được chàng nhìn chằm chằm như muốn liếm láp khắp người chính là niềm hạnh phúc tột cùng đối với nàng.
『Đã miệng lắm rồi』
「……Đẹp lắm.」
「Chàng lại làm bộ rồi. Cứ nhận xét thô tục hơn cũng được mà? Quan hệ giữa chúng ta đâu cần phải e thẹn làm gì.」
『Cắn câu ghê thật đấy nhỉ?』
Tuyên bố như vậy, nàng cũng cúi xuống nhìn chàng. Say sưa ngắm nhìn thân thể không mảnh vải che thân của chàng. Một thân xác cường tráng nhưng cũng đầy bi ai. Một thân xác phi nhân loại đang đau đớn cựa quậy dưới lớp da người.
『Chọc từ dưới lên nhiều thật đấy』
Kẻ đã tham lam ngấu nghiến chính mình, và kẻ mà chính mình cũng đã tham lam ngấu nghiến ấy...
『Đâu phải người đâu』
「Aoi...」
「Không được. Thiếp phải làm vậy, hiểu chứ?」
「Chính nàng là người đã chen ngang cơ mà.」
『Giống ta nhỉ?』
Nàng Tiểu thư dỗ dành, ngăn lại khi chàng đòi hỏi tiếp tục. Việc chàng cằn nhằn âu cũng là lẽ thường tình. Bởi lẽ mọi chuyện đều do nàng Tiểu thư sắc đào này khơi mào. Thế nhưng... sự thật là nghi thức vẫn đang diễn ra.
『Chỉ là khoác da người thôi』
「Đừng lo... Mọi người đều ở đây cả. Thế nên là, nhé? Thiếp phải đi viết thư đây.」
『Không làm thế này thì không giữ được hình người』
Chính mình khơi mào rồi lại tỉnh bơ nói những lời như vậy, cả chàng thanh niên lẫn bản thân nàng Tiểu thư đều thấy thật trơ trẽn. Nhưng đó là điều cần thiết. Để người đàn ông ấy có thể phát tiết triệt để. Để xả hết ra và giữ vững sự cân bằng tinh thần. Nàng không thể để ngọn lửa dục vọng đang sôi sục của người mình yêu vụt tắt được.
『Chỉ cần bực bội là cần nghi thức』
「Ưm... Để mọi người đợi lâu rồi nhỉ? Nào, lại đây. Chăm sóc chàng giúp ta nhé?」
『Chỉ là đồ thay thế thôi』
Dù luyến tiếc, nàng vẫn chấm dứt cuộc hoan lạc với chàng. Buông bỏ sự kết nối với chàng, nàng cất tiếng gọi bọn họ. Đợt thứ bảy, những con nhãi ranh...
『Nghiền nát ra thật nhiều vào』
「A... Aoi...」
「Tuyệt đến thế sao? Xin lỗi nhé. Lần này đến đây thôi... Nào, hãy yêu thương mọi người đi nhé?」
『Vầy cho nhầy nhụa ra thật nhiều vào』
Như thể thay phiên nhau, lũ trẻ ùa tới, tuy còn non nớt nhưng đã tích lũy kinh nghiệm dạn dày qua biết bao lần bái tạ thần linh. Chúng dâng lên sự hầu hạ chẳng kém gì những kỹ nữ lão luyện, và người nàng yêu nhất cũng đáp lại điều đó.
『Toàn nhỏ xíu』
Đó là lẽ đương nhiên. Ngọn lửa dục vọng bị nàng Tiểu thư sắc đào châm dầu nửa vời đang khao khát củi khô để bùng lên dữ dội. Do vậy, không thể nào có sự khoan nhượng. Dù cho đó là những liều thuốc non nớt mà lẽ ra phải để dành chăm sóc sau cùng.
『Uống chả bõ dính răng』
「Đúng vậy. Hãy xả hết ra và giải tỏa đi. Đó chính là trị liệu, hiểu chứ?」
『Phải tăng số lượng lên thôi nhỉ?』
Biện pháp mà hai thiếu nữ dược sư nhà Juuyaku đưa ra để xoa dịu tinh thần bất ổn. Chàng chấp nhận việc chà đạp lên tôn nghiêm ấy cũng vì sự ưu tiên. Mọi người cũng chấp nhận điều đó. Thứ không thể tin tưởng nhất chính là sự dịu dàng của chàng. Chính vì thế, nàng Tiểu thư mới ra tay để đảm bảo quá trình trị liệu được thực hiện triệt để đến cùng. Thế này thì người ấy sẽ không còn nương tay nữa. Bị một con cái thượng hạng kích thích đến mức sống dở chết dở, thì dù người thay thế là ai đi nữa, chàng cũng chẳng thể nào kiềm chế hay nương tay được.
『Tuyệt thật』
Tiếng gầm rú vang vọng khắp nhà tắm Nam Man lát đá cẩm thạch. Những lời thô bạo tuôn ra. Tiếng dã thú gầm gừ phản xạ lại. Tiếng rên rỉ non nớt, tiếng nức nở, tiếng nỉ non ngọt ngào, tiếng cầu nguyện thần linh của các thiếu nữ được khuếch đại vô tận, lấp đầy không gian. Tiếng nước, tiếng không khí bị xé toạc, tiếng da thịt va chạm, tiếng phúc âm, tất cả hòa quyện vào nhau. Đúng như những gì đã tính toán trước.
『Sao lại đi vào chỗ đó chứ』
...Phải. Tất cả là do hành động nửa vời của nàng Tiểu thư đã dẫn đến sự mất kiểm soát của chàng. Đó là sự bùng nổ xung động. Bạo lực. Bất khả kháng. Mọi người sẽ coi nó là như vậy. Tất cả cùng chấp nhận sự việc theo hướng đó. Mọi người cùng thống nhất câu chuyện như thế. Kể cả lôi kéo chàng vào cùng.
『Làm sao mà sống nổi với cái dạng này chứ』
『Không sao đâu... Chàng không có lỗi.』
『Ngôn linh thuật sao? Khôn vặt.』
Chứng kiến nghi thức phát tiết đơn phương diễn ra trước mắt, Onizuki Aoi khẽ thì thầm những lời xá tội dịu dàng dành cho chàng...
『Đúng vậy. 『Tomobe』 không có lỗi.』
『Ta sẽ nguyền rủa ◼️◼️』
-
Yukine phẫn nộ vô cùng. Nàng quyết tâm phải tách người anh trai kính yêu của mình khỏi nanh vuốt của ả Tiểu thư dâm ô phóng túng kia.
Yukine vốn chẳng có chút kinh nghiệm nào về chuyện luyến ái hay chăn gối nam nữ. Nàng luôn giữ mình trinh bạch, cần mẫn làm lụng, chẳng để tâm hồn sa đà vào sắc dục. Tuy nhiên, khả năng phòng vệ trước những chuyện trăng hoa của nàng lại nhạy cảm hơn người thường gấp bội. Nàng tự ý thức được dung mạo mình cũng chẳng đến nỗi nào; sự nghiêm cẩn ấy, phần vì thân phận thấp kém thuở nhỏ, phần là để đề phòng những kẻ si dại không che giấu dục vọng nhắm vào gia thế đang dần hưng thịnh trở lại sau khi anh trai rời đi. Giữ thái độ cứng rắn vừa là vì bổng lộc, vừa là để không lộ ra sơ hở trước bọn vô lại.
「Các người đang mỉa mai một kẻ như tôi đấy hả!!?」
Tiếng thét gần như xé toạc không gian. Thứ trên tay nàng là một cuốn xuân cung họa. Tác phẩm mới nhất của Tokijiku no Kagu no Komi-sensei, 『Kỷ lục vượt rào giữa anh trai mà em gái』. Câu chuyện kể về cô em gái tìm đến phòng người anh trai mình hằng ngưỡng mộ, để rồi tâm trí vỡ nát khi chứng kiến những hành vi chẳng khác nào cầm thú diễn ra tại đó. Là ấn bản đầu tiên. Giờ đây giá đặc biệt cũng phải lên tới ba lượng vàng. Vì tội làm đồi bại phong hóa nên xưởng in đang bị Kiểm Phi Vi Sứ lùng sục, lại còn kèm theo sách nhỏ giới hạn của bản đầu. Bằng bổng lộc nửa năm của nàng đấy. Đừng có đùa. Kẻ nào lại đi mua sách với cái giá điên rồ như thế? Đã bán hết ư...?
「Đầu óc có vấn đề cả rồi sao...?」
Lời đó dành cho lũ người kinh đô mua sách với cái giá trên trời kia, dành cho gã tác giả đã viết nên nó, hay dành cho ả dâm Tiểu thư có lẽ đã lén nhét cuốn sách này vào trong gối của nàng. E rằng là tất cả. Đây là một sự sỉ nhục. Nàng bị sỉ nhục, và nàng cũng đang sỉ nhục lại chúng.
「Hộc... hộc... hộc... Chắc là anh ấy chưa phát hiện ra đâu nhỉ?」
Cảm xúc kích động thái quá rốt cuộc cũng lắng xuống, Yukine bắt đầu nhận thức được sự ồn ào của bản thân. Vừa nhận ra, nàng liền thăm dò động tĩnh phía sau cánh shoji. Nơi nàng vừa hét lên là hành lang của gian nhà chính. Thời khắc là lúc tàn đêm, bầu trời bắt đầu hửng sáng. Bình minh đang lên...
「Hừm...」
Vì để chăm sóc anh trai nên nàng đã ngủ lại trong phòng anh ấy, nào ngờ vừa chợp mắt lại thấy cộm ở gối. Lục thử xem sao thì lôi ra cuốn xuân cung họa nói trên, bảo sao mà không phẫn uất cho được. Người đời vẫn truyền tai nhau rằng đặt vật gì dưới gối thì sẽ mơ thấy giấc mộng liên quan đến vật ấy.
Huống hồ nội dung bên trong lại là thứ này... Thật là sỉ nhục. Là lăng mạ. Đang ngủ cùng anh trai mà lại muốn nàng mơ thấy cái loại giấc mơ gì thế này cơ chứ... Mà thực tế là nàng đã mơ thấy một giấc mơ hoang đường khủng khiếp. Nàng hoảng hốt bật dậy, đầu óc quay cuồng giữa mộng và thực. Khi xác nhận được dáng vẻ anh trai vẫn đang say giấc nồng bình yên bên cạnh, nàng đã an tâm biết nhường nào!
「~~~~~!!!!」
Nàng đã thoáng nghĩ hay là ném phăng vào lò bếp thiêu rụi cho xong, nhưng giá trị của nó đâu phải nhỏ. Nghĩ đến khả năng bị đòi bồi thường, nàng lại chần chừ. Nếu vứt bừa bãi ở đâu đó thì cũng vô nghĩa. Lần trước cuốn sách bị lén nhét vào, nàng định vứt đại trong dinh thự thì cuối cùng nó lại quay về tay nàng. Thậm chí suýt nữa thì bị anh trai phát hiện. Nàng tuyệt đối không muốn để anh trai hiểu lầm.
「...Nếu là nii-san, chắc chắn sẽ không tự tiện lục lọi hành lý đâu.」
Đó là sự tin tưởng tuyệt đối về mặt đạo đức dành cho anh ấy. Nàng biết rằng trừ khi bị hoàn cảnh ép buộc, anh ấy sẽ không bao giờ làm những chuyện thất lễ như vậy. Vậy thì việc thiện chớ chần chừ. Phải mau chóng giấu nó vào trong tay nải trước khi anh trai thức giấc...!
「Yukine? Em dậy rồi sao?」
「Aah!? N-Nii-san!!?」
Tay chưa kịp chạm vào quai nải, cánh cửa shoji đã mở toang, anh trai với bộ dạng quấn băng khắp người xuất hiện ngay trước mắt. Nàng hoảng loạn hét lên, rồi mới cuống cuồng giấu cuốn sách ra sau lưng. Đầu óc nàng hoàn toàn rối tung.
「Giật mình dữ vậy. Cứ như gặp ma ấy... Mà với bộ dạng này thì làm em kinh hãi cũng là chuyện thường tình nhỉ?」
「Không... không có gì, ơ, nii-san? Anh dậy sớm thế? Đi... đi vệ sinh sao?」
Nàng lấp liếm hỏi đại. Tuy nhiên, chuyện buồn tiểu buổi sáng cũng là lẽ thường tình. Nghĩ đến thân thể anh trai, nàng toan đề nghị giúp đỡ việc vệ sinh.
「Cỡ đó thì anh vẫn tự lo liệu được mà. Với lại... không phải đi vệ sinh đâu. Giờ này anh vẫn thường thức giấc ấy mà.」
「Thật... thật vậy sao?」
Yukine ngạc nhiên trước lời của anh trai. Với tư cách là một nữ tỳ, việc Yukine thức dậy và lo liệu việc nhà trước cả gia chủ là điều hiển nhiên. Nhưng ngay cả với Yukine, giờ này vẫn còn hơi quá sớm.
「Anh đi dạo quanh dinh thự để rèn luyện thân thể ấy mà. Cứ nằm mãi một chỗ, cơ thể ngược lại sẽ suy yếu đi mất. Phải vận động trong phạm vi cho phép chứ... Sáng sớm thế này chắc sẽ không làm phiền đến các vị đại nhân trong phủ đâu nhỉ?」
「Ra... là vậy...」
Lý do rất thuyết phục. Nhưng thời điểm thật tệ hại. Sao lại cứ phải là lúc này chứ...
「Ara ara, hai anh em dậy cùng một lúc luôn sao?」
(Hả)
Đúng lúc đang ngậm bồ hòn làm ngọt, một giọng nói và hơi người từ phía sau ập tới. Chẳng còn cách nào khác, nàng đành nhét cuốn sách vào trong lớp kimono rồi quay lại. Miyataka Dâm Cơ đang cười nhăn nhở trông vô cùng thích thú. Ả ta mặc đồ ngủ, mái tóc hơi rối. Có vẻ như chỉ vừa mới làm vệ sinh cá nhân tối thiểu vào buổi sáng.
「Xin chào buổi sáng, tiểu thư Shinobu.」
「Cha... Chào buổi sáng...」
Tôn ti trật tự là điều quan trọng. Việc hành lễ theo sau anh trai là điều hiển nhiên. Nàng cúi đầu, rồi liếc mắt nhìn trộm.
「Hì~ ♪」
Nàng ta đã nhìn thấy. Rõ ràng là ả đang nhìn chằm chằm về phía này. Ả quan sát và lấy đó làm trò tiêu khiển. Quả thực khiến người ta nảy sinh sát ý. Đừng có coi người khác là đồ chơi.
「Đã chuẩn bị xong cho buổi sáng chưa?」
「Bây giờ tôi mới bắt đầu.」
「Vậy thì làm nhanh nhanh lên chút được không? Còn đi dạo nữa chứ?」
「Tôi hiểu rồi.」
「À, ừm... hối thúc nii-san như vậy là...!?」
「Yukine, không sao đâu...」
Thấy vị Dâm Cơ kia hối thúc anh mình như thể quất roi vào mông, Yukine định lên tiếng phản bác, nhưng lại bị chính anh trai can ngăn. Tại sao chứ, Yukine ngước nhìn anh trai, nhưng...
「Người ấy... vẫn luôn đi cùng để giúp đỡ anh việc đi dạo. Cho nên, là... do anh ngủ quên một chút, lỗi là ở anh.」
「Vẫn luôn...?」
「Đúng rùi á♪ Lúc-nào-cũng-vậy-nè♪」
Anh trai trả lời một cách ấp úng khiến Yukine sững sờ, và rồi ngay trước mắt nàng, người phụ nữ kia ôm chầm lấy anh trai từ phía sau mà thốt lên những lời đó. Ả ta nhìn thẳng vào nàng và cười khẩy.
「Tiện thể thì, để ta giúp ngươi sửa soạn buổi sáng luôn nhé♪」
Trước những lời nhảm nhí giả danh thiện chí đó, cơ mặt của Yukine giật lên liên hồi…
-
Ba người dạo bước quanh khu vườn trong dinh thự tại kinh đô của gia tộc Miyataka, nơi rộng lớn và bề thế chẳng kém gì dinh phủ nhà Onizuki hay Aimi.
Tiểu thư và thanh niên nọ cùng ngắm nghía cỏ hoa được trồng dọc lối đi. Nhìn những cánh hoa đẫm sương sớm, nàng ngâm nga một bài thơ với khuôn mặt cười cợt, mà nói lời sáo rỗng thì cũng chẳng thể khen là tao nhã cho được. Vị Tiểu thư ấy tự mình giẫm đạp lên vườn khô karesansui, phớt lờ con đường đã được dọn sẵn mà đi thẳng một mạch theo đường ngắn nhất đến hồ nước. Nhìn xuống mặt hồ là đàn cá chép rực rỡ sắc màu. Miệng chúng cứ đóng vào mở ra đớp đớp đớp đớp với cái mặt ngu ngơ trong khi bơi lội...
「Và thế là, urya~♪」
Tiểu thư hào phóng vung vãi mớ thức ăn mà nàng bảo là đã “mượn” từ nhà bếp. Nàng chỉ tay vào lũ cá chép đang tranh nhau đớp mồi mà cười khanh khách. Cười quá trớn đến độ dây quai thảo hài bị đứt khiến nàng suýt ngã nhào, may thay chàng trai kia đã kịp thời đỡ lấy. Y cẩn thận chỉnh lại tư thế cho nàng, rồi buộc lại dây giày. Hai người nhìn nhau, một kẻ cười tươi rói, kẻ kia chỉ biết cười khổ. Như để đáp lễ, nàng lại dạo quanh sân vườn... rồi lấy từ trong thùng nước giếng đặt ở lối đi mấy quả lê đang được ướp lạnh mà đưa tới. Nàng còn bảo là khuyến mãi thêm cho cả Yukine nữa...
「Chuyện này...」
「Chuyện thường ngày ấy mà. Cứ nhận đi thôi?」
Rõ ràng đây là thứ được ướp lạnh để chuẩn bị cho bữa sáng hoặc bữa trưa... nhưng nhìn thấy chàng thanh niên quấn băng gạc cắn một miếng không chút do dự như thể đã quá quen với việc này, Yukine cảm thấy mình không ăn thì cũng thật thất lễ.
「V-Vậy thì...」
Nàng cắn một miếng nghe cái rộp. Và rồi không thể không thốt lên thán phục trước sự mọng nước và vị ngọt ngào ấy.
「Ngon quá...」
Vị ngọt thanh tao như thấm vào tận tâm can. Được nước giếng làm lạnh toát, quả thật rất hợp với tiết trời mùa hạ. Nàng cảm nhận được sự phong lưu. Phong lưu của ngày hè. Nàng cảm thán rằng sự tao nhã có lẽ chính là những điều như thế này đây...
「Vậy thì tốt… Ngươi ăn cái này nữa không?」
Thứ tiếp theo được đưa ra là những quả đỏ nhỏ mọc ngay trong sân vườn. Nhìn chùm quả bị bứt trụi không thương tiếc đang hướng về phía mình, Yukine cảm thấy có chút quen mắt. Thứ này chắc là...
「Anh đào... ?」
「Hả... Ara? Ngươi biết sao? Ở Fusou người ta đâu có trồng nhiều loại này đâu nhỉ?」
「Ở quê hương tôi thì cũng có đôi chút... mà người đang làm cái gì vậy?」
Định trả lời câu hỏi của tiểu thư Shinobu, nhưng Yukine lại phải đổi chủ đề vì hành động của vị Tiểu thư kia. Nàng ta thè lưỡi ra một cách khiếm nhã như muốn khoe khoang. Trên đầu lưỡi là... dây leo?
「Người đang thắt nó lại sao?」
「Các ngươi cũng thử xem?」
「Hả... khoan đã, nii-san!?」
Đang nghĩ hành động đó thật mất nết, thì người anh trai kia đã thản nhiên nhận lấy quả rồi bỏ tọt vào miệng. Y nhai nhóp nhép, rồi cũng giống như vị Tiểu thư kia, rồi thè lưỡi chìa ra cái cuống dây leo đã được thắt nút đẹp đẽ cùng với hạt.
「Xong rồi.」
「Hả...」
Nhắc mới nhớ, người anh trai này đôi khi lại quyết đoán dứt khoát ở những chỗ rất kỳ quặc. Mà phải nói là nhanh thật. Y làm còn gọn gàng hơn cả vị Tiểu thư phóng túng kia. Thật khéo léo, nàng nghĩ. Sự vận động của lưỡi thật khéo léo.
「Nì ~」
「T, tôi làm là được chứ gì...!」
Không thể lờ đi ánh mắt đầy vẻ thúc giục của tiểu thư Shinobu. Nhận lấy quả anh đào, nàng bỏ vào miệng và bắt đầu cuộc chiến đấu tay đôi. Nghiền nát quả, nuốt vỏ và thịt quả, nhả hạt ra rồi cố gắng uốn cong cái cuống dây leo. Cố gắng...
「...N! ...Nn!!!!」
Cái lưỡi uốn éo trong khoang miệng một cách tuyệt vọng, nhưng xem chừng cuộc chiến vô cùng gian nan, khiến Yukine dần trở nên cay cú...
「...AH, xin lỗi nhé. Không cần cố quá đâu? Chỉ là trò chơi thôi mà, nhé?」
「...N! ...!! ...Nn!!!」
Mặc cho chàng trai kia lên tiếng dỗ dành khi thấy nàng quá sức, Yukine vẫn không chịu nghe theo. Hai người kia làm được mà mình lại không làm được, điều đó khiến nàng thấy khó chịu. Chẳng phải do lý trí. Đây là vấn đề cảm xúc. Yukine vốn dĩ mang trong mình bản tính hiếu thắng rất mạnh.
Cố gắng, cố gắng, cố gắng, bán sống bán chết cố gắng. Nàng cứ thế vật lộn khổ sở, kiên trì khiêu chiến. Và rồi...
「...」
「Đâu nào đâu nào? Ah~ tiếc ghê ♪」
Bầu trời đã sáng rõ hơn nhiều. Cuối cùng, Tiểu thư ngó vào cái lưỡi đang thè ra. Ở đó là cái cuống quả mềm oặt nhưng vẫn không sao thắt lại được. Yukine mệt rũ rượi ngay từ sáng sớm tinh mơ.
「Hừ...」
「Thì đấy, sao nhỉ. Chỉ là chơi đùa thôi mà? Đừng bận tâm nhé, được không?」
「Em biết mà...」
Nàng thiếu nữ vùng Bắc Thổ tự hỏi bản thân sao lại phải bán mạng vì cái thứ này chứ. Nàng chán nản thấy mình thật ngốc nghếch, cứ như trẻ con vậy. Chán nản là thế, nhưng sự ấm ức vẫn còn đọng lại...
「Tiện ~ thể ~ nhắc ~ luôn ♪」
Shinobu cất giọng ngân nga trong khi ném ba cái cuống và ba cái hạt xuống hồ cho cá ăn. Xác nhận ánh mắt của hai người kia đã hướng về phía mình, nàng mới nói:,
「Chẳng biết là thật hay giả, nhưng nghe đồn ai chơi giỏi trò này thì khoản hôn hít cũng điêu luyện lắm đấy nhé?」
Đúng là một ả đàn bà chọc tức người ta đến cùng cực mà, Yukine thầm nghĩ.
...Một lúc sau, đám tạp dịch phụ trách bếp núc nhìn vào thùng nước và la toáng lên, nhưng chuyện đó thì cứ coi như chưa thấy gì đi.
-
Dùng xong bữa sáng, thay băng cho anh trai, rồi Yukine chẳng còn việc gì để làm. Mọi việc gia sự đều do người của Miyataka lo liệu nên nàng không có đất dụng võ. Anh trai cũng chẳng có việc gì làm, chỉ thẫn thờ ngắm nhìn sân vườn ngập nắng, lắng nghe tiếng lũ chim sẻ ríu rít.
Tóm lại là rảnh rỗi. Sự an ổn này khiến kẻ thường ngày vẫn luôn tất bật làm việc cảm thấy nhịp sống như bị đảo lộn. Cảm giác hạnh phúc nhất thời sau khi bụng đã no nê. Một khoảng thời gian tẻ nhạt mà bình yên...
「Haha, cứ ăn mãi mà không làm việc thì sẽ béo lên mất thôi.」
「Nii-san nên có thêm chút da thịt thì tốt hơn ạ.」
Nhận ra ánh nhìn của em gái, anh trai cười khổ rồi buông lời trêu đùa, Yukine cũng nhẹ nhàng đáp lại. Lời lẽ tuy nhẹ bẫng, nhưng trong lòng lại vô cùng thiết tha. Nghĩ đến tình trạng cơ thể anh trai ẩn dưới lớp băng trắng kia thì cũng là điều đương nhiên. Thứ đó... chỉ cần nhớ lại cảnh tượng vừa nhìn thấy lúc nãy thôi cũng đủ đau lòng. Nghĩ đến những thống khổ mà anh trai đã nếm trải, cùng những kẻ đã ép anh ấy phải chịu đựng điều đó, nỗi căm hận lại trào dâng.
「Nếu thấy chán, em có thể đi chơi cùng bạn bè cũng được mà? Là Iruka nhỉ? Dù sao đây cũng là nhà người khác nên không thể tùy tiện thích gì làm nấy, nhưng mà...」
「Gọi ta đấy à?」
「Hả? Aah!? C... Cô chui ra từ đâu vậy hả!? Mà là từ lúc nào!?」
「Ờ, từ lúc nào ấy nhỉ?」
Vừa nhắc đến tào tháo, nữ lang nhân liền mở toang cánh cửa tủ thấp trong căn phòng dành cho anh trai mà xuất hiện. Bước ra từ chỗ không tưởng như một lẽ hiển nhiên, khiến Yukine kinh ngạc hơn người thường gấp bội. Ngược lại, phản ứng nhạt nhẽo của anh trai mới là điều khiến nàng ngạc nhiên. Người bạn cao lớn như thác đổ kia rốt cuộc đã uốn mình trong tư thế nào để nấp trong đó được chứ!?
「Đừng có trêu chọc em gái của tôi quá chứ. Yukine, bình tĩnh đi. Chỉ là lối đi bí mật thôi mà.」
「Bình tĩnh cái gì mà... lối đi bí mật ư?」
Người bạn vừa chui cả người ra khỏi tủ thấp thản nhiên chỉ cho nàng xem cánh cửa cơ quan bên trong. Có vẻ như nó nối liền từ một căn phòng khác sang đây. Theo lời Iruka, trong lúc thám hiểm quanh đây đã vô tình tìm thấy, lần mò một hồi thì đến được chốn này...
「Thứ như thế này mà... sao nii-san lại biết?」
「Hamu, là ta chỉ cho đấy♪」
「Hyaaaaa!?」
Cảm giác lạ ở tai. Hiểu ra mình vừa bị cắn, Yukine nhảy dựng lên. Nàng túm lấy vành tai ướt đẫm nước bọt mà quay lại nhìn. Người phụ nữ đó đang ở đó. Bộ kimono xộc xệch lả lơi thật gai mắt.
「Nii-san!」
「Lúc được gửi đến đây anh đã được chỉ cho biết. Dù cảm giác giống như một trò đùa tai quái hơn.」
「Không phải chuyện đó!」
Với Yukine, trước hết nàng muốn anh trai nói gì đó về việc mình bị cắn. Với tư cách là anh trai, khi thấy em gái bị kẻ khác sàm sỡ, lẽ ra anh ấy phải cho kẻ đó một bài học thích đáng mới đúng.
「Cũng đâu đến mức đó... Chỉ bị ngậm một chút thì anh quen rồi.」
「Quen rồi là ý gì hả!?」
「Yukine, bình tĩnh nào!」
「Sao mà bình tĩnh được chứ!!?」
Tiếng thét tuyệt vọng khi nhận ra thường thức của anh trai đã bị bóp méo từ lúc nào không hay. Dù Iruka có khuyên giải nhưng chuyện này đâu thể cho qua dễ dàng như thế. Sao mà chịu nổi chứ!
「Đừng có la lối om sòm như thế. Là khách khứa thì phải biết giữ chừng mực chứ, nhỉ?」
Ai mới là người phải nói câu đó hả! Yukine lườm nguýt. Nàng Tiểu thư bị lườm liền trốn ra sau lưng anh trai làm lá chắn. Anh trai vẻ mặt đầy bối rối. Người phụ nữ kia thì thầm gì đó vào tai anh ấy. Cử chỉ nũng nịu, khoảng cách gần đến mức hương thơm như muốn ám sang người đối phương. Chỉ nghĩ đến việc trên người anh trai vương vấn mùi của ả đàn bà đó thôi đã thấy buồn nôn. Giá mà anh ấy hất ả ta ra...
「Hiểu rồi... Ừm. Thế à… Tiểu thư nói người cũng đang chán. Muốn chúng ta giết thời gian cùng người.」
「Hừm. Ở đây toàn là đám thân phận thấp kém thôi, có được không đấy?」
「Người bảo là chuyện thường ngày ấy mà.」
Iruka pha chút mỉa mai khi hỏi về đề nghị của Tiểu thư, kẻ cố tình mượn miệng anh trai để nói, nhưng câu trả lời lại đến ngay tức khắc. “Chuyện thường ngày” là ý gì chứ? Dù sao đi nữa, trong tình cảnh này, bọn họ cũng chẳng thể nào từ chối đề nghị của bà chủ tòa dinh thự này được.
「Nhưng mà, giết thời gian bằng cách nào đây? Ở đây có bốn người...」
「Về chuyện đó thì, ta có món đồ chơi này vừa khéo đây♪」
Như đã chuẩn bị sẵn cho câu hỏi của Iruka, Tiểu thư lấy từ trong vạt áo ra một bộ bài Karuta. Đó là một món đồ khá cao cấp với hình thức khác lạ. Có hình vẽ, có ngạn ngữ, và cả những con số... Đó là bộ bài Nanban Iroha Karuta đang được bán bởi Thương hội Tachibana.
「Dạo này món này đang thịnh hành lắm đấy, chơi không nào?」
…
Yukine cảm thấy thứ này thật quen thuộc. Nàng ngẫm thấy nó giống với bộ bài Karuta mà anh trai từng tự tay chế tác để chơi cùng nàng thuở trước.
Tuy nói là Karuta nhưng cũng có năm bảy loại. Có loại Uta-garuta chứa đựng những bài thơ của các tao nhân mặc khách, lại có loại Iroha-garuta dùng để học chữ. Thế nhưng, sản phẩm do thương hội Tachibana chế tác này không chỉ là một phiên bản hào nhoáng dùng giấy Phù Tang thượng hạng, phủ sơn mài và dát vàng lá, mà về bản chất còn có đôi chút khác biệt.
Nghe nói bài Nanban Karuta (bài Tây) nguyên bản khắc số thay vì thơ ca hay ngạn ngữ. Thương hội Tachibana đã liệt kê cả hai thứ đó. Cả số và chữ đều được in lên để ngay cả trẻ nhỏ cũng có thể vừa chơi vừa học. Đồng thời, sự tinh tế này cũng nhằm mục đích để một bộ bài có thể dùng cho nhiều trò chơi khác nhau.
...Nàng nhớ anh trai cũng từng làm ra thứ tương tự để dạy chữ và số cho mọi người. Khi ấy chỉ đơn thuần là chơi cho vui, nhưng giờ ngẫm lại mới thấy nó đã giúp ích biết bao cho việc học tính toán và mặt chữ.
(Nii-san... rốt cuộc đã biết những thứ này từ đâu nhỉ?)
Vừa nhìn những lá bài trên tay, Yukine vừa suy ngẫm. Nàng hướng ánh mắt về phía anh trai, người cũng đang chăm chú nhìn bài. Nàng không nghĩ thương hội sao chép ý tưởng của anh ấy. Có lẽ là ngược lại thì đúng hơn. Tuy nhiên... anh trai vốn uyên bác, nhưng rốt cuộc làm sao anh ấy có được những kiến thức đó? Quả thật có những lúc nàng không khỏi nghiêng đầu thắc mắc. Liệu có ngày nào đó anh ấy sẽ kể cho nàng nghe chăng? Hay chuyện đã quá xưa cũ nên anh ấy cũng quên mất rồi...?
「Được rồi. Tới~ nhé♪」
「Hả!?」
Lá bài trên tay bị rút phăng đi. Thông báo của Dâm Cơ. Nàng ta đập cặp bài trùng số xuống sàn và tuyên bố chiến thắng.
Trò “Rút bài tẩy” (Baba-nuki). Một trò chơi vứt bỏ những lá bài trùng số. Đây là một trong những trò đơn giản nhất của bài Nanban. Tuyên bố thắng cuộc của Tiểu thư đồng nghĩa với việc ván đấu chỉ còn lại màn nhất kị thảo phạt với người trước mặt.
...Nói cách khác là cuộc đấu tay đôi với anh trai. Nhân tiện thì Iruka đã thắng đầu tiên. Cô ả đang ngồi bắt chéo chân thưởng thức bánh gạo lấy từ đâu không biết.
「Nii-san...」
「Nào, tới lượt Yukine đấy. Rút đi.」
Anh trai còn hai lá. Nàng còn một lá. Tình thế là vậy. Yukine phân vân. Nên rút lá nào đây?
(Không. Quan trọng là lá Baba nằm ở bên nào...!)
Đã chơi vài ván, hoặc có lẽ bị quay như chong chóng khiến Dâm Cơ cầm trịch cuộc chơi cảm thấy nhàm chán chăng? Ở ván Rút bài tẩy này, nàng ta tuyên bố kẻ về bét sẽ phải chịu phạt. Chẳng biết hình phạt là gì, nhưng dù thế nào nàng cũng không thể để anh trai phải gánh chịu. Giá mà chính Dâm Cơ thua thì tốt biết mấy... nhưng giờ đây, chẳng còn cách nào khác ngoài việc nàng phải làm vật thế thân.
Cầu còn không được. Nếu chút chuyện nhỏ này mà không thể chịu thay anh trai thì nàng còn làm được gì nữa?
「Cho nên anh trai, lá Baba là lá nào?」
「Anh không hiểu “cho nên” là ý gì... nhưng nếu nói ra thì trò chơi còn gì thú vị nữa, phải không?」
Lời bắt bẻ của anh trai. Biểu cảm trên gương mặt không hề lay chuyển. Một bộ mặt poker face. Nàng hoàn toàn không biết trong hai lá bài đang chìa ra kia, lá nào là Baba. Chính vì thế nàng mới thử nũng nịu hỏi anh ấy, nhưng đã bị từ chối thẳng thừng. Rõ ràng nàng đã tỏ ý muốn rút lá Baba rồi mà...
「Hừm... Iruka?」
「Ta không nói đâu nhé. Thế thì chán chết. Với lại định làm ta thua cược à?」
Iruka vừa nhai bánh gạo rôm rốp vừa nói. Chẳng hiểu sao ả còn cá cược với Dâm Cơ. Ả đặt cược vào việc nii-san sẽ thua. Đồ phản bội, đồ vô tâm.
「Hừm hừm hừm...」
「Yukine, rút nhanh được không? Mỏi tay rồi đấy?」
「X, xin lỗi ạ!! A...」
Phản xạ trước lời thúc giục của anh trai, Yukine rút đại một lá. Và rồi nàng ngẩn người kinh ngạc. Con số trùng khớp một cách hoàn hảo. Ngay cả câu ngạn ngữ cũng tương ứng. Nàng đã thắng.
「X, xin lỗi anh...」
「Thắng cuộc chơi mà lại đi xin lỗi là sao? Đâu phải là tiếp khách xã giao đâu. Haha, đây chính là cái thú của chuyện thắng thua mà.」
Anh cả cười xòa đón nhận lời xin lỗi với khuôn mặt tái mét của nàng. Có lẽ đó chỉ là sự tự thỏa mãn của bản thân nàng mà thôi. Nhưng... hành động để anh trai phải rút phải lá Baba tự nó đã là điều khiến Yukine cảm thấy chán ghét. Nàng ghét việc mọi người hùa nhau biến nii-san thành vật hiến tế duy nhất. Dù cho đó chỉ là một trò chơi đi chăng nữa...
「Đúng là hết cách với em. Thật tình, hồi nhỏ hễ thua là em lại khóc nhè, cứ nằng nặc đòi chơi lại, chơi lại nữa...」
「N... Nii-san... đừng nhắc chuyện hồi nhỏ nữa mà...」
Trước người anh trai lôi chuyện xấu hổ ngày xưa ra kể, cô em gái chỉ biết đỏ mặt tía tai. Lôi chuyện quá khứ ra làm bình phong thật là gian xảo.
「Xin lỗi, xin lỗi… Vậy, hình phạt là gì đây nhỉ?」
「Là thế này~♪」
Chẳng biết từ lúc nào, tiểu thư Shinobu đã áp sát bên cạnh anh trai nàng. Anh trai mỉm cười không chút lo âu. Yukine co rúm người vì bất an. Iruka chống cằm, vừa liếc nhìn vừa tính toán tiền thắng cược. Ba người với ba tâm trạng khác nhau chờ đợi xem hình phạt là gì. Và rồi...
「Này thì♪」
「Oái!?」
「Hể!?」
Với vẻ nhẹ nhàng, Tiểu thư ôm chầm lấy y. Hành động bất ngờ khiến cả người bị ôm lẫn Yukine đều thốt lên những âm thanh ngớ ngẩn. Nhưng, hình phạt bây giờ mới thực sự bắt đầu.
「Ah~m♪」
「Ư...!?」
「Nii-san!!? C, c, cái cái cái cái gì thế kia!!?」
Kéo trễ cổ áo, vạch lớp băng gạc, Tiểu thư cắn phập vào cổ y. Hành động bất ngờ khiến anh trai khẽ rên lên vì đau đớn. Yukine vô cùng hoảng loạn. Ả ta vừa làm gì? Không, ả đang làm cái gì thế kia!!?
「R, rốt cuộc, người đang làm cái gì vậy hả!!?」
「Phù. Làm gì là sao... chỉ cắn yêu thôi mà?」
Đáp lại Yukine đang đỏ mặt tía tai vì bối rối, tiểu thư Shinobu rời đôi môi khỏi cổ anh, kéo theo sợi chỉ bạc lấp lánh. Có vẻ nàng ta có tô son. Vết cắn hằn rõ dấu răng và tụ máu kia đã bị nhuốm đỏ màu son môi.
「Awawawawa, n-nii-san! Anh có sao không ạ!!?」
Cố nén cảm xúc đang sôi sục nhưng không thành, nàng lao đến bên anh trai. Dùng khăn tay ấn lên vết cắn. Lau đi nước bọt, lau đi vệt son.
「Haha, mà... cũng đâu có chảy máu nhiều đâu. Em không cần hốt hoảng đến thế...」
「Sao mà không hốt hoảng cho được!!?」
Nàng nhìn chiếc khăn tay. Một chút, chỉ một chút xíu sắc đỏ thấm vào. Mùi máu tanh nồng thoang thoảng cực nhẹ. Vết thương có lẽ chỉ đau hơn việc bị giấy cứa tay một chút. Nhưng với nàng, thế cũng đủ để muốn ngất xỉu rồi.
「Nii-san... nii-san... nii-san...」
「Yukine...」
Vừa ấn mạnh khăn lên cổ anh ấy, nàng vừa lẩm bẩm gọi tên như nhai đi nhai lại. Vừa gọi vừa ôm chầm lấy, nức nở như đang than khóc. Dáng vẻ bất thường ấy khiến người được quan tâm cũng đành phải bật cười. Anh trai ôm lại thiếu nữ đang sà vào lòng mình. Vỗ về tấm lưng, xoa nhẹ mái đầu. Dỗ dành như dỗ một đứa trẻ thơ...
「...Cảm giác như ta bị biến thành kẻ ác ấy nhỉ?」
Shinobu lầm bầm vẻ chán chường khi nhìn cảnh tượng như thể hai người họ đã chìm vào thế giới riêng. Nàng liếc mắt ra hiệu với cô nàng bán yêu người Emishi. Iruka không đáp lại. Cô chỉ chăm chăm vào việc đếm tiền. Vừa ngân nga điệu hát một cách thong dong và ngạo nghễ, nhưng ngũ quan vẫn âm thầm cảnh giác cao độ. Nữ sói này không hề tin tưởng Tiểu thư.
...Làm sao tin được chứ. Trong tình cảnh mà một “Thứ gì đó” đang mạo danh gã đàn ông kia để diễn màn kịch tình bạn và tình thân gia đình, làm sao cô có thể thực sự lơ là. Giả dụ khoảnh khắc tiếp theo tên giả mạo kia động thủ, đám tiền xu trong tay cô chắc chắn đã được phóng đi rồi. Lúc nào Iruka cũng sẵn sàng đối phó với những đòn đánh lén.
(Phải, ta đã sẵn sàng. Sẵn sàng rồi. Nhưng mà...)
Cô liếc nhìn người bạn. Nhìn “Thứ gì đó” đang mạo danh gã đàn ông kia để dỗ dành Yukine. Và rồi, cơ mặt cô không kìm được mà giật giật.
Giọng nói, hơi thở, mùi cơ thể, hay thậm chí những câu từ buột miệng, những cử chỉ thấp thoáng bóng dáng của gã đàn ông đó. Giống quá. Giống đến mức đáng ghét. Nếu không biết trước sự tình, e rằng cô chẳng thể mảy may nghi ngờ.
(Chẳng lẽ là... hàng thật bị mất trí nhớ?)
Thực sự sau vụ nổ đó, hắn gặp nạn, mất trí nhớ rồi được cứu vớt chăng? Ngay cả sự nghi hoặc ấy cũng nảy sinh. Dù nhân tố bên trong cô phủ nhận điều đó, phủ nhận cái giả thuyết ấy... nhưng nếu vậy, chẳng lẽ chính ký ức của cô đã bị thao túng từ lúc nào không hay? Những nghi ngờ vô tận cứ thế dấy lên.
「...Cô đang nhòm ngó gì qua đó thế?」
Câu hỏi của nàng Tiểu thư phóng túng đang nhìn về phía này qua cái lỗ hổng trên đồng tiền mà Iruka dùng để kiểm tra thật giả. Cô ném cho nàng ta một ánh nhìn đầy ngờ vực.
「Không ai chơi cùng nên muốn gây sự chú ý à?」
「Định tán tỉnh ta chắc?」
「Đúng thế đấy~」
Và rồi, Tiểu thư liếc nhìn hai người kia, ra hiệu bằng tay bảo anh trai lui ra. Gã đàn ông gật đầu. Y nhìn Iruka và cúi chào. Ánh mắt ấy khiến Iruka cảm thấy khó xử. Bởi trực giác dã thú đã đọc được cảm xúc chứa đựng trong đó. Không có ác ý, chỉ có lòng biết ơn đối với một người bạn... thật khó chịu.
「Ra đằng kia nói chuyện chút nhé?」
「...Chậc.」
Từ lập trường của một con sói, Iruka không thể từ chối đề nghị của Tiểu thư...
-
Và rồi thời khắc lặng lẽ trôi. Qua giờ Ngọ, rồi qua giờ Dậu, mặt trời khuất núi kéo theo tiếng quạ kêu sầu não. Nàng thôn nữ miền Bắc ngước nhìn bầu trời đang dần chuyển sang màu u tối.
……Trong làn hơi nước tỏa mờ của bồn tắm.
「Mình đang làm cái gì thế này……」
Tiếng lẩm bẩm thốt ra khi nàng đang ngâm mình, mồ hôi nhễ nhại vì hơi nóng. Tiếng nước xao động vang lên tõm một cái. Nhờ vị trí gần với linh mạch dồi dào, chẳng cần đun nấu mà nước nóng cứ thế phun trào, được tận dụng làm bồn tắm tự nhiên. Hơn nữa, nước còn được pha chế tỉ mỉ, trở thành một bồn hương thang. Mùi hương thanh mát quyện cùng hơi nước bốc lên ngào ngạt.
Sự xa hoa vô tận này, nếu so với ngôi làng nghèo khó nơi quê nhà, quả là một sự hưởng thụ cực đại. Cảm giác ấm áp lan tỏa đến tận tâm can tựa chốn cực lạc... thế nhưng, nỗi u sầu trong lòng nàng vẫn chẳng thể tan biến.
「Thật khó coi……」
Đó là lời độc thoại như trút hết tâm can. Chỉ vì một chút máu chảy mà nàng đã khóc lóc thảm thiết. Nàng đã phản ứng thái quá trước vết thương của anh trai. Rõ ràng không phải vết thương của mình, vậy mà nàng lại là người được an ủi. Cứ như hồi còn bé vậy. Thật là một bộ dạng thảm hại. Nàng đã phá hỏng bầu không khí quý giá.
Khóc lóc, gào thét, nức nở đến tê tâm liệt phế. Nàng được dỗ dành, an ủi mãi mới bình tâm lại đôi chút để sửa soạn lại mọi thứ. Khi nàng cùng anh trai đến tạ lỗi với Tiểu thư, nàng Tiểu thư Shinobu vừa trở về mang theo Iruka và bánh kẹo, cô ta cũng chỉ cười xòa cho qua chuyện. Tuy nhiên, dù sự vô lễ có được bỏ qua, thì món nợ ân tình vẫn còn đó.
Vốn dĩ, chuyện này là do cô ta cắn yêu anh ấy mới ra nông nỗi... dù có nghĩ vậy, nhưng thân phận vẫn cách biệt. Sự thật rằng anh trai đang được nuôi dưỡng ở đây cũng chẳng hề thay đổi. Điều quan trọng hơn cả là nàng cảm thấy anh trai vẫn xem mình là kẻ chưa đủ vững vàng để dựa vào. Thật đáng xấu hổ. Nàng muốn chứng tỏ cho anh ấy thấy mình là chỗ dựa tin cậy, nhưng rốt cuộc lại phản tác dụng. Nàng không nghĩ anh trai sẽ chấp nhận lời đề nghị của một đứa em gái thiếu tin cậy như thế này.
「Thật sự…… quá thảm hại.」
Cứ ngỡ mình đã trưởng thành. Cứ tự phụ rằng mình chẳng còn là trẻ con. Hóa ra chỉ là ảo tưởng. Thật đáng xấu hổ. Nàng nhìn xuống thân thể mình. Phải chăng thứ duy nhất lớn lên một cách vô nghĩa chỉ là cơ thể này thôi sao? Đồ ngốc... Yukine tự cười nhạo chính mình.
「Haa……」
「Thở dài là hạnh phúc bay đi mất đấy nhé?」
「Hạnh phúc cái gì chứ…… Aah!?」
Một lời đáp lại. Chậm một nhịp, tiếng hét lần thứ mấy trong ngày lại vang lên. Nàng sững sờ nhìn Iruka đường hoàng bước vào phòng, toàn thân trần trụi, chẳng có lấy một mảnh vải che thân.
「I-Iruka!? Đừng có tự tiện xông vào như thế chứ!?」
「Giận cái gì. Chỗ thân tình giữa ta với cô mà?」
「Thân thiết đến mấy cũng phải giữ lễ nghĩa chứ!」
「Trước khi vào ta có tắm rửa sạch sẽ rồi mà?」
「Chuyện đó là đương nhiên!」
Thật ra, việc tắm chung cũng chẳng phải vấn đề gì to tát. Chuyện da thịt trần trụi đối với họ giờ đây cũng là thường tình. Nhưng dù sao đi nữa, nàng cũng cần không gian để độc thoại một mình. Nàng không muốn bị đánh úp bất ngờ thế này.
「Sao cứ cáu kỉnh mãi thế. Thả lỏng chút đi nào? Đã cất công được ngâm bồn tắm thượng hạng thế này kia mà?」
「Hừm...」
Nghe lời chỉ trích, Yukine nhìn lại nội thất phòng tắm một lần nữa. Quả thực là một bồn tắm khá tốt. Dành cho những vị khách thượng lưu. Ít nhất cũng không phải thứ mà người hầu hay kẻ tạp dịch được phép dùng. Nhất là với kẻ bị coi như hạ nhân là Iruka. Không rõ ý đồ là gì, nhưng rõ ràng là họ đang được hậu đãi. Sự ân cần đến mức khiến người ta cảm thấy có chút giả tạo.
...Nếu bảo đó là sự tùy hứng của nàng Tiểu thư phóng túng kia thì cũng có lý.
「Theo ta thấy... cô đang có ý ganh đua với ả Tiểu thư kia hả?」
「...Tiểu thư đó có những lời đồn đại chẳng hay ho gì. Gia đình tôi lại đang chịu ơn một người như thế? ...Lo lắng cũng là lẽ thường tình thôi mà?」
「Nhưng phản ứng thái quá rồi tự làm mình rối lên thì đâu có đúng? Hơn nữa anh trai của cô cũng là người lớn rồi. Anh em hòa thuận là tốt, nhưng chuyện gì cũng xen vào thì chẳng khác nào coi thường người ta cả, hiểu không?」
「Chuyện đó...」
Dội gáo nước nóng, đánh bọt xà phòng, vừa kỳ cọ ghét bẩn Iruka vừa đưa ra ý kiến, khiến Yukine chẳng thể phản bác, cứ thế chìm dần xuống nước. Nàng co người lại, ngâm mình đến tận miệng. Ánh mắt nàng rũ xuống mặt nước trắng đục, vẻ đầy chán nản...
「Ngay cả tên anh trai kia cũng lo lắng lắm đấy? Hắn ta bảo cô tuy cố tỏ ra người lớn nhưng vẫn còn nét trẻ con. Hắn lo không biết cô có thể tự lập được hay không kìa.」
「Nii-san ư? ...Iruka, anh ấy nói chuyện đó với cô sao?」
「Lúc cô đang ngủ ấy, hiểu không?」
「Vậy à...」
Chắc không phải họ cố tình giấu giếm, nhưng biết anh trai và Iruka nói chuyện sau lưng mình khiến nàng không mấy dễ chịu. Thậm chí, nàng còn nhen nhóm một cảm giác như là ghen tị. Thật hèn mọn. Bản thân nàng thật hèn mọn. Ghen tuông, lại còn bám dính lấy người ta...
「Gian xảo thật...」
「Vẫn là cô bé bám đuôi anh trai như ngày nào nhỉ?」
「Có gì đâu chứ, là người nhà thì chuyện đó là bình thường mà?」
「Bình thường à, nghe sao sao nhỉ?」
Cách nói đầy hoài nghi của Iruka khiến nàng có chút bực bội. Kỳ lạ lắm sao? Tình thân chẳng phải là như vậy ư? Người ngoài thì có quyền gì mà phán xét. Đây là chuyện trong nhà mà... Nghĩ vậy, nhưng nàng lại bắt đầu tự vấn, liệu có phải mình đang quá cố chấp hay không.
「Với nii-san... tôi vẫn chưa đáp trả được gì cả. Chưa một thứ gì. Chưa một chút gì...」
Thân thiết đến mấy cũng phải giữ lễ nghĩa. Thân thiết tức là người thân. Với bạn bè đã vậy, thì với gia đình ruột thịt lại càng phải coi trọng hơn. Yukine chỉ toàn mang nợ anh cả. Một món nợ chênh lệch quá lớn. Trả nợ là bổn phận. Đối với người thân yêu nhất, đó là ân nghĩa và sự đền đáp...
「Cuộc chia ly với anh ấy quá đỗi đột ngột. Tôi cứ ngỡ sẽ được ở bên anh ấy mãi mãi. Đột ngột như thế... ai dám chắc chuyện tương tự sẽ không xảy ra lần nữa chứ?」
「...Đúng thật.」
Trước những lời thổ lộ của Yukine, Iruka đáp lại như thể cảm thấu điều gì đó. Thái độ ấy khiến nàng thấy lạ, nhưng... nỗi băn khoăn ấy ngay lập tức bị che khuất, và rồi bị xóa nhòa bởi tiếng nước bắn tung tóe.
「I-Irukaaa!?」
「Ái chà, nước sướng thật đấy!!」
「Sướng cái gì mà sướng! Ááá!?」
「Ngực đẹp thật đấy!」
「Cô đang mỉa mai tôi đấy à!?」
Bồn tắm trong dinh thự yên tĩnh bỗng chốc trở nên ồn ào như cái nhà tắm công cộng của dân thường. Nước bắn lên tung tóe không ngớt. Tiếng la hét vang lên. Cả những tiếng kiều mị nữa. Có lẽ cũng nên thông cảm cho vài gã đầy tớ đi ngang qua phòng tắm nếu họ lỡ có những ảo tưởng không đứng đắn.
「Iruka, thôi ngay đi... ưm...」
Và rồi, cô thôn nữ bị ôm chặt lấy, khuôn mặt nàng bị vùi lấp vào giữa bầu ngực đẫy đà của chính mình bởi cái ôm siết mạnh. Nàng bị ôm chặt, thật chặt...
「Iruka...?」
「Ấm quá. Yukine thật là...」
「...」
Cái ôm đầy tiếc nuối, đầy cảm khái, và cũng đầy trân trọng... Yukine không thể nào cự tuyệt được. Bởi nàng chợt nhận ra rằng, người bạn này cũng giống như anh trai, là một sự hiện diện có thể biến mất bất cứ lúc nào không hay.
「...」
Để không bao giờ phải hối tiếc lần nữa, tất cả những gì nàng có thể làm là ôm lại thật chặt, chặt đến mức người bạn ấy không thể nào trốn thoát...
-
「Phù... A?」
「A, tắm xong rồi sao? Lâu thật đấy nhé?」
Thời gian ngâm mình lâu hơn dự tính ban đầu. Nàng cố nén cơn choáng váng nhẹ để thay y phục. Vừa bước ra khỏi nơi thay đồ định bụng hóng gió cho mát, nàng lại chạm mặt ngay Tiểu thư nhà Miyataka, có vẻ như vừa tắm xong ở bồn tắm dành cho gia chủ, với dáng vẻ rõ rành rành là mới bước ra từ làn nước nóng.
「Ư... Nước tắm rất tuyệt. Đa tạ người.」
Một thoáng dao động. Nàng chỉnh trang y phục rồi bày tỏ lòng biết ơn. Và rồi ánh mắt, dù không muốn, vẫn thu trọn toàn bộ dáng vẻ của vị Tiểu thư kia.
Thân thể ửng hồng, mái tóc ướt đẫm diễm lệ. Bộ yukata khoác trên người, chẳng ngoại lệ, lại xộc xệch lả lơi. Khe ngực thấp thoáng lộ ra. Từ lần đầu gặp gỡ đã thế, có lẽ ngày thường ả dùng vải quấn ngực để ép chặt lại chăng. Khi không còn gì bó buộc và chỉ mặc lớp áo mỏng manh, trông đôi gò bồng đảo ấy lại nảy nở đến bất ngờ. Ít nhất là hơn hẳn bản thân nàng.
...Dù sao thì kích cỡ cũng chẳng giúp ích gì cho đời sống thực tế nên nàng đâu có bận tâm. Không phải là hư trương thanh thế. Không phải nói dối. Tuyệt đối không phải là cố tỏ ra cứng cỏi đâu.
「Đã hết mệt chưa? Đó là nước thơm giúp dưỡng sinh đấy nhé... Ư~mmm! Mỏi người quá...」
「Vâng. Mùi hương rất dễ chịu.」
Vừa đáp lời, Yukine vừa sinh nghi trước điệu bộ bẻ khớp kêu răng rắc như thể bị đau vai của Shinobu. Thái độ uể oải cứ như vừa làm việc gì nặng nhọc lắm vậy. Trông chẳng giống người vừa mới tắm xong chút nào.
「À. Trong nhà tắm thì mấy lá bùa chú sẽ ướt nhẹp ngay, đúng không? Thế nên ta đành phải dùng đôi tay mảnh khảnh này để làm việc chân tay vậy.」
「Dạ...?」
Ả đang nói cái gì vậy? Ý cô ta là sao chứ?
「Thì đấy. Kỳ cọ mạnh tay sẽ làm rát vết thương cũ đúng không nào? Phải dùng tay trần nhẹ nhàng vuốt ve mới được chứ?」
「Eh... cái gì cơ?」
「Mấy chỗ bí hơi lại càng phải chăm chút kỹ càng hơn nè. Rồi còn phải bế lên đưa vào bồn nước nữa chứ.」
「Eh? Hả...?」
Khoan đã. Khoan đã. Khoan đã. Chờ chút đã nào. Chẳng lẽ, không thể nào, chuyện đó...!?
「Tắm xong rồi thì phải lau thật kỹ cho khô nước nè. Rồi bôi thuốc mỡ, quấn băng gạc lại nè...」
Và rồi, ả đàn bà trước mặt nở nụ cười nhầy nhụa đáng ghét nhất trong ngày. Ả rướn người tới trước, ghé sát mặt nhìn vào Yukine.
「Cảm ơn vì bữa ăn nhé ♪」
Như khiêu khích, như trêu ngươi, như đùa cợt, chẳng rõ thực hư, cũng chẳng ăn nhập gì với những lời trước đó, ả chỉ khẽ thì thầm bằng cái giọng ướt át dâm ran.
Thật sự, thật sự là một ả đàn bà đáng ghét.
-
「Dậy mau.」
「Uwa!? Eh!? Hả!!?」
Giấc mộng say nồng bị quấy nhiễu bởi những cái vỗ đôm đốp vào má. Trong cơn ngái ngủ, vừa hoảng hốt vừa rối bời, nàng bừng tỉnh. Hotoya Tamaki mở mắt ra.
Trước mắt nàng là hình bóng một người phụ nữ to lớn với khuôn mặt hầm hầm đang ngồi đè lên người, tay vẫn chưa thôi vỗ bồm bộp.
「Dậy mau. Dậy mau.」
「Này, người ta dậy rồi còn gì.」
「Vẫn chưa ngồi dậy.」
「Tại cô đang đè lên người ta đấy! Cái đồ to xác này!!」
Kẻ vừa tung cước đá vào mông người phụ nữ to lớn kia, Ingoku Ikumi, để lôi ả ra khỏi người Tamaki, trái ngược hẳn, là một cô gái vóc người nhỏ nhắn với mái tóc dài uốn lượn và vẻ mặt xấc xược.
Cô ta chống tay lên hông, nhìn xuống với ánh mắt như đang mắng mỏ. Đội Một của Phù Hộ Dân Chúng, Kamojiya Soubai...
「Nào, mau sửa soạn đi chứ?」
「E-eh... chuyện này...!!?」
Tamaki bối rối trước mệnh lệnh được tung ra kèm theo những cú đá nhẹ. Rồi nàng chậm chạp nhận ra. Tại sao hai người này lại ở trong căn phòng được phân cho mình? Không, tại sao cả hai đều đang mặc y phục đi ra ngoài... à không, là y phục tác chiến?
「Chẳng lẽ là...」
「Trong vòng ba mươi tiếng đếm, thay đồ cho xong đi nhé?」
Đoạn, hai người bọn họ mở toang shoji Ánh trăng vằng vặc chiếu rọi bầu trời đêm đen thẫm. Đêm đã rất khuya. Dẫu là đêm khuya nhưng dinh thự lại huyên náo lạ thường. Đây đó, những Trừ Yêu Sư vũ trang đầy đủ, khoác trên mình áo Haori đang đi lại rầm rập. Khí thế đằng đằng tựa như sắp sửa lên đường tập kích một nơi nào đó vậy.
「Là tin báo khẩn cấp từ gián điệp đấy… Bảo là phải hành động sớm hơn dự kiến để vây bắt bọn chúng. Nào, đi thôi?」
Điều đó báo hiệu rằng một địa ngục đầy máu tươi sắp sửa đổ xuống Shimogyo.
Một cuộc chiến để cứu vớt bao sinh mạng, sắp sửa bắt đầu...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
