Tôi được tái sinh thành chiến binh vô danh trong eroge fantasy gây trầm cảm kiểu Nhật Bản, nhưng phụ nữ xung quanh tôi toàn là những kẻ không ổn và tôi có linh cảm không lành về chuyện đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10993

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Chương 15 - Chuyện là không nên đánh giá con người chỉ qua vẻ bề ngoài, nhỉ. - Chap 221

Chap 221

Chẳng hay nhà tư tưởng Nam Man thời nào đã từng ví von tôn giáo với thuốc phiện . Dẫu sao đi nữa, tôn giáo và thuật trị quốc là hai thứ vĩnh viễn không thể tách rời. Huống hồ, ở một thế giới mà đám chi mị võng lượng, những thế lực quái lực loạn thần là có thật, nơi nạn đói và thiên tai luôn rình rập ngay bên cạnh cuộc sống thường nhật, thì việc phớt lờ tôn giáo là điều bất khả thi. Bởi lẽ con người chỉ mạnh mẽ khi tụ tập lại, còn từng cá nhân riêng lẻ lại là những sinh vật yếu hèn.

Thuở trước khi nhân loại bước lên vũ đài rộng lớn của thế giới, vô số thực thể phi nhân loại đã được tôn sùng và bái lạy. Chúng xem đức tin là một lời thệ ước, thu đoạt sức mạnh từ vạn vật tín đồ để đổi lấy sự sinh tồn, rồi lao vào những cuộc chiến không hồi kết nhằm tranh đoạt ngôi vị thần linh duy nhất. Chúng làm ô uế mặt đất và thiêu rụi cả bầu trời.

......Thế rồi, có những kẻ đã học theo thệ ước giữa con người và thần cách, để rồi 「phát minh」 ra một thứ đức tin của con người, do con người và vì con người. Đó là bước đầu tiên thúc đẩy sự tự lập của nhân loại, vứt bỏ lũ phi nhân loại cổ xưa như những tà thần và loại bỏ ảnh hưởng của thế lực ngoại lai ra khỏi chính trị.

Ở Nam Man, người ta gọi đó là thuật thức Giáo quyền. Một đức tin nhân tạo, được nhào nặn bởi bàn tay con người. Một lòng tin giả tạo. Một vị thần hư cấu được dựng lên làm điểm chung ảo tưởng. Đó là một sự chuyển đổi tư duy vĩ đại.

Cốt lõi ở đây là sự lưu chuyển của sức mạnh. Lan truyền đức tin, gia tăng tín đồ. Từ đó thu thập sức mạnh. Bản thân việc này chẳng khác gì hành vi của lũ phi nhân kia. Điểm khác biệt nằm ở đối tượng tích trữ và phân phối.

Tích tiểu thành đại. Nếu thu thập sinh mệnh của một ngày từ một vạn tín đồ, thì chỉ riêng điều đó đã là một vạn ngày. Nguồn sức mạnh được tích trữ ấy sẽ được phân phối cho những người cần thiết khi hữu sự. Thông qua việc cho vay mượn nguồn sức mạnh khổng lồ đã được tích lũy, những kẻ vốn chỉ là người phàm trần lại có được sức mạnh trừ ma, đôi khi còn có thể thanh tẩy cả thần cách. Tăng binh Thiên Trúc từng đánh đuổi thần yêu, hay Kỵ sĩ đoàn Giáo hội Nam Man từng tiêu diệt lũ ác ma che kín bầu trời chính là những ví dụ điển hình.

Đối với lê dân bách tính, điều quan trọng hơn cả là lợi ích hiện tiền. Nếu vậy, dẫu đối tượng cầu nguyện có là một cơ quan máy móc vô tri vô giác cũng chẳng sao. Thậm chí không có thứ đó càng tốt. Còn tốt chán so với cái lũ chỉ vì một phút ngẫu hứng mà thiêu rụi cả ngôi làng chúng vừa bảo hộ vừa bóc lột. Chỉ cần thu thập và tái phân phối một cách máy móc là đủ. Đó mới là bản chất, còn những ngôi chùa tráng lệ, những lời dạy trong kinh điển, hay việc thấu hiểu chân lý kia, tất cả chỉ là lớp vỏ bọc hào nhoáng để thống nhất đại chúng trên phương diện cai trị, là phần khuyến mãi đi kèm mà thôi. Việc thiết lập Giáo quyền đã trở thành điều kiện tối thiểu cần thiết để một quốc gia của con người được hình thành.

……Việc chủ tớ đảo lộn, cái danh nghĩa lấn át bản chất, hay tự mình trúng độc bởi chính những lời tuyên truyền của mình cũng chẳng phải chuyện hiếm ở đời. Chẳng biết từ bao giờ, những đền chùa miếu mạo bắt đầu quên đi bản chất ấy, sa đà vào những lý thuyết suông trên giấy, những lời ngụy biện, tranh luận, chạy theo sự hoa mỹ, cầu mong sự xa hoa và rồi sa ngã vào chính trị. Tại Phù Tang, khía cạnh này lại càng hiện rõ hơn bao giờ hết.

Khác với Nam Man hay Đại Lục, Phù Tang kể từ khi lập quốc, dù có căng thẳng và vài cuộc nổi loạn cục bộ, nhưng mối quan hệ chủ tớ và sự tin cậy giữa quốc gia và các gia thần sở hữu linh lực…… các gia tộc Trừ Yêu Sư chưa bao giờ sụp đổ. Đó là vì họ không áp dụng chế độ Tiểu Thánh Nữ như Nam Man, hay coi đó chỉ đơn thuần là nguyên liệu cho Khu Hài Binh như Đại Lục, mà công nhận quyền lợi về tài sản, sinh mạng và tôn nghiêm của họ. Những kẻ sở hữu linh lực mạnh mẽ không coi Phù Tang là đối tượng cần lật đổ, mà chấp nhận đó là đối tượng để lợi dụng, ký sinh, nhưng đồng thời cũng bảo vệ và dựa dẫm. Phù Tang không cự tuyệt hay phủ nhận thế lực đền chùa, nhưng cũng không chấp nhận sự độc tôn của chúng.

Khéo léo điều chỉnh lợi hại, tạo thế giằng co, cân bằng và dẫn dắt giữa đền chùa, các gia tộc Trừ Yêu Sư, võ gia, hay những kẻ không phục tùng, thậm chí trong thời kỳ đầu lập quốc là cả một số yêu ma và thần cách hạ cấp bằng những lời lẽ khôn khéo. Điều đó đã gắn kết và hòa hợp Phù Tang thành một quốc gia thống nhất, xác lập dứt khoát ý nghĩa tồn tại của Triều đình.

Chính vì thế, họ có lẽ đã không tích cực tìm kiếm sức mạnh từ đức tin. Một mặt, họ bảo hộ các lưu phái cổ xưa như để tránh việc đánh mất những người sử dụng pháp lực, mặt khác lại che chở cho những lưu phái giỏi biện luận, thích trang hoàng lộng lẫy, sử dụng chúng như những quân cờ để cai trị đám dân đen ngu muội.

Chính vì thế mà dẫn đến sự sa đọa. Tại các đền chùa ở Phù Tang, xuất hiện những tên tăng binh hữu danh vô thực, những kẻ côn đồ không đáp ứng đủ điều kiện phân phối sức mạnh, thậm chí có cả những kẻ tự xưng cao tăng dù chẳng sử dụng được chút pháp lực nào. Triều đình cố tình làm ngơ trước sự thối nát đó. Thế lực đền chùa chỉ cần đủ sức kiềm chế võ gia và các gia tộc Trừ Yêu Sư là được. Cứ để mặc cho chúng sa ngã.

……Mặt khác, tính hiệu quả của cơ quan thu thập và tái phân phối đó vẫn còn nguyên giá trị, và giữa những nhà sư chán ghét việc nhận phần chia như cái giá cho sự khổ hạnh và tu hành, cũng tồn tại những động thái tìm kiếm con đường tắt. Giới luật giác ngộ được truyền bá và cắm rễ sớm nhất tại Phù Tang là một cơ cấu đức tin đặc biệt cổ xưa, chính vì thế so với những thứ được hậu thế mô phỏng lại, nó có những lỗ hổng lớn để lợi dụng.

Đứng đầu trong số đó là Kekou Shinshu , với tư tưởng Thái Vinh Cứu Thế, lấy cứ điểm là chùa Enrei-ji Bắc Thổ. Tông phái này cực kỳ thế tục, luôn xu nịnh kẻ cai trị để củng cố vị thế bằng cách đảm nhận vai trò bổ trợ cho sự thống trị. Đám tăng lữ thuộc về nơi đó đã đi quá xa khỏi giáo lý ban đầu, trở thành một tập đoàn hòa thượng phá giới đã đánh mất quyền tái phân phối sức mạnh. Phá giới là vậy, nhưng chúng không hề ngu ngốc hay vô lực.

Tông phái phân hóa cực đoan này đã nuôi dưỡng và sủng ái rất nhiều nghệ nhân, nghệ sĩ. Và rồi, bằng những nhân tài đó, chúng tạo ra vô số kỹ năng, kỹ nghệ và tác phẩm thủ công. Chúng mài giũa để biên soạn ra những thuật thức như thể chọc vào khe hở của giáo lý giới luật.

Ví dụ như Vũ điệu Phù Tang Liên Hoa Phái. Ví dụ như Thần Tượng Kekoumyo-o. Cái trước biến những kẻ nằm ngoài giáo lý tạm thời trở thành người có tư cách nhận tái phân phối sức mạnh. Cái sau là những bức tượng chiến đấu nổi danh bảo vệ chùa Enrei-ji. Từng pho tượng dễ dàng đánh bại đại yêu. Dù bản thân đám tăng lữ có vô lực, dù tăng binh có là những kẻ vô dụng, thì những nhân tài được bao nuôi, những kỹ thuật được sản sinh và các chú cụ vẫn bảo vệ ngôi chùa và đảm bảo sức mạnh.

……Đứa trẻ từng học tại ngôi chùa đó biết rõ điều này. Biết về vô số bí kỹ của Kekou Shinshu. Những thuật thức ngữ liệt, cao đẳng và xảo quyệt mà lũ cao tăng đã biên soạn và che giấu.

Tại một góc Ngoại Kinh. Đó là một ngôi chùa hoang phế hơn một nửa. Ngôi đại tự viện từng tráng lệ và uy nghiêm trước thời đại loạn, nhưng lại bị trưng dụng làm thành lũy để ngăn chặn quân đoàn yêu ma, đám tăng binh võ sĩ cố thủ bên trong vừa tụng kinh vừa vung kiếm, tất cả đều đã ngọc nát đá tan.

Sau chiến tranh, cả vùng này bị người tị nạn tụ tập rồi bị khu Hạ Kinh nuốt chửng, từng có thời gian những nhà sư thất thế đến tá túc, cũng có lúc bị đám Kebiishi hiếm hoi còn mẫn cán triệt phá vì biến thành sòng bạc tồi tệ. Giờ đây, khuôn viên đó bị cải tạo tùy tiện, lều lán của cư dân mọc lên, những thầy bói lừa đảo mở tiệm, hay những miko lữ hành bán thân…… nói đúng hơn là đám gái điếm hạng sang giả danh miko cũng xuất hiện ở đó.

……Trong chánh điện của ngôi chùa hoang được tu sửa chắp vá tầng tầng lớp lớp, người tụ tập đông đến mức không còn chỗ chen chân. Bụi bặm, côn trùng bò lổm ngổm trên sàn, nhện giăng tơ nơi góc tối. Bên trong ngôi chùa như vậy, đám đông tụ tập một cách dị thường.

Những trừ yêu sư chui, những ả miko sa cơ mà nghề chính là bán thân, những tên tăng lữ bất hảo bị chùa trục xuất hoặc bỏ dở tu hành giữa chừng…… đám người đó được ban cho những pháp cụ thượng hạng để trang hoàng. Trong mắt những kẻ nghiệp dư thất học, làm sao phân biệt được đâu là hàng thật, đâu là hàng mã.

Bằng những lời đường mật, dối trá, những bài thuyết pháp đầy ngụy biện, những buổi cầu nguyện sử dụng dược liệu và xác thịt, cộng thêm việc phát chẩn bố thí thức ăn hàng ngày, chúng đã gom góp và thuần hóa đám tín đồ. Những kẻ đã kiệt quệ trước sự lạnh lẽo của thế gian ấy khao khát sự cứu rỗi. Một lũ ngu dân dễ dàng bị kích động.

Ngọn lửa nghiệp chướng của đàn Hộ Ma cháy dữ dội giữa trung tâm chánh điện. Đám tăng lữ sa đọa chỉ có bộ y phục là oai nghiêm đang tấu lên những chú ngôn giả dạng chân ngôn. Ngay cả những kẻ đang thốt ra những lời đó chắc cũng chẳng hiểu nổi ý nghĩa thực sự. Việc phát âm sai kinh văn khiến âm điệu rối loạn xảy ra thường xuyên. Chúng cứ thế dùng khí thế và âm lượng lớn để cưỡng ép lừa mị tiếp.

Đám miko giả mạo nhảy múa quanh đàn Hộ Ma. Nếu là người học múa hay miko kagura chính thống như Ngự Ý Kiến Phiên của Onizuki nhìn thấy cảnh này chắc hẳn sẽ phẫn nộ tột cùng. Bỏ qua mọi hình thức, lại còn quá mức dâm mị, thứ đó chỉ có thể gọi là hạ cấp, không hề xứng đáng với một nghi thức thần thánh. Vì lẽ đó, theo một nghĩa nào đấy, nó lại phù hợp với nơi này. Ở chốn này, chẳng có ai bận tâm đến điều đó cả.

Đám tín đồ chỉ biết cắm cúi niệm Phật. Chúng bị bắt phải lặp đi lặp lại một cách ngu ngốc và đần độn chỉ những câu từ đã được dạy trước. Khói thuốc bắt đầu lấp đầy căn phòng xâm chiếm não bộ, trong cơn hưng phấn tột độ, ai nấy đều đánh mất cái tôi mà cứ niệm, niệm mãi, niệm không ngừng. Dẫu cho chuyện gì xảy ra ngay trước mắt, họ cũng dần không thể nhận thức được nữa. Họ, những gã đàn ông và những người đàn bà ấy, chẳng khác gì những cỗ máy. Và cũng là nhiên liệu.

Trên đàn Hộ Ma, kẻ đó đang hiện diện. Một tăng lữ tuấn tú khoác trên mình tấm áo rách rưới. Kẻ bất lương giả danh tăng lữ ấy bao quát toàn bộ hội trường, và rồi nhìn xuống với ánh mắt khinh miệt. Nụ cười dán trên môi hắn chứa đựng sự giễu cợt.

Dù có sự hỗ trợ về vật chất và tài chính, nhưng chính cái miệng của hắn mới tạo nên cơ ngơi này, và điều đó quá đỗi dễ dàng. Tính tổng cộng có bao nhiêu người đây? Mấy trăm? Hay còn nhiều hơn nữa? Sự thật rằng ngay cả bản thân hắn của hiện tại cũng có thể điều khiển được đám ngu dân đông đảo thế này khiến hắn tự mãn.

Bây giờ đã thế này. Vậy nếu leo lên cao hơn nữa thì sao? Nếu nắm được nhiều quyền lực hơn? Nếu nhận được sự hỗ trợ của nhiều người hơn? Cả con phố, cả quận, cả bang, không, cuối cùng là cả đất nước này cũng nằm trong tay…… viễn cảnh đó khiến hắn chìm đắm trong sự say mê bản thân.

……Ngay tức khắc, một tiếng kim loại vang lên. Một chiếc phi tiêu xuyên qua lỗ hổng trên vách tường nhắm thẳng vào trán Sokai đã bị đánh bật ra. Gã đàn ông bóng tối đóng vai hộ vệ toát mồ hôi lạnh, huýt sáo một tiếng.

「Ái chà chà nguy hiểm thật, nguy hiểm thật…… Đến sớm hơn dự kiến đấy.」

「Là sát thủ sao!? Khốn kiếpppp……!!」

Kamui và Sokai lần lượt lên tiếng. Chúng nhận ra tình hình. Ngay sau đó, tiếng nổ ầm ầm bắt đầu vang lên bên ngoài ngôi chùa.

Cuộc đột kích vào nơi thờ cúng tà thần dâm ô, dưới sự dẫn dắt của Ngoại Pháp Sư, đã bắt đầu.

Bộ máy luật lệnh của quốc gia Phù Tang mang tiếng là cồng kềnh và nặng về hình thức. Những thủ tục phiền hà, việc soạn thảo văn thư tấu trình, cái vòng luẩn quẩn đóng dấu phê duyệt cho đến những buổi công nghị. Từ lúc cấp dưới báo cáo lên trên, cho đến khi cấp trên đưa ra kết luận và ban lệnh xuống dưới, tiêu tốn không biết bao nhiêu thời gian. Mặt khác, những chức quan vô dụng lại được đặt ra thêm cho các danh sĩ, nạn thế tập và thân quen, hối lộ để được việc, chủ nghĩa cầu an…… những văn bản đệ trình được phê duyệt mà chẳng cần xem xét kỹ lưỡng, thậm chí còn xảy ra những chuyện tắc trách như người đại diện của quan chức tự ý đóng dấu.

Đối với các quan lại trong Triều đình, điều quan trọng không phải là nội dung văn bản mà là con dấu có đủ hay không, hình thức văn phong có chuẩn chỉnh hay chưa. Để làm đẹp hồ sơ cá nhân, chuyện nhắm mắt làm ngơ trước những con số bất lợi cho đến khi thuyên chuyển công tác chẳng phải là điều hiếm gặp.

Thông tin chính xác chưa chắc đã dẫn đến chính sách đúng đắn. Nhưng chắc chắn rằng từ thông tin sai lệch thì không thể nào đưa ra được chính sách đúng đắn. Dẫu chưa đến mức sụp đổ, nhưng nền chính trị của Phù Tang luôn trong tình trạng 「mất bò mới lo làm chuồng」, sự kém hiệu quả liên tục bị chỉ trích từ cả trong lẫn ngoài. Dù đôi khi có những bậc minh quân cải cách để vực dậy, nhưng chỉ qua vài đời thì đâu lại hoàn đấy.

Phù Hộ Dân Chúng, nhóm người được gia tộc Hyakuyain thuê, chẳng qua cũng chỉ là binh đoàn tư nhân của một danh gia vọng tộc. Chính vì thế, hành động của họ lại nhanh nhạy hơn hẳn. Không cần những thủ tục rườm rà, lại có danh gia chống lưng nên họ chẳng bận tâm đến việc lách luật đôi chút. Bằng cách tận dụng ngược lại sự thối nát từ thói nể nang, họ đã có thể hành động ngay trước khi sự việc nổ ra.

「Khám xét đây! Khôn hồn thì chịu trói ngay!!」

Kẻ đi đầu đá bay cánh cổng chùa cùng cả thanh chốt cửa rồi gào lên. Thực tế, họ chẳng phải Kebiishi, cũng chẳng thuộc Phụng Hành Sở nên đâu có cái quyền hạn đó, nhưng trong tình thế này, kẻ nào to mồm kẻ đó thắng. Đằng nào thì lũ người ngu muội kia cũng chẳng hiểu nổi chuyện tổ chức này nọ, lại thêm cái danh gia tộc Hyakuyain bảo kê nên sau này cũng chẳng ai dám bắt bẻ lời ăn tiếng nói.

……Vấn đề là, đám lê dân bách tính kia không ở trong trạng thái có thể tuân theo mệnh lệnh đó.

「Chậc, thằng nào thằng nấy say khướt cả lũ!!」

Kẻ xông vào đầu tiên, tay ôm thanh Gyuto to đến mức có thể đập nát một con trâu theo đúng nghĩa đen, buông lời chửi thề. Chẳng có ai nghe lệnh hắn cả. Thậm chí họ còn chẳng nghe thấy gì. Họ cứ quỳ gối, chắp tay, lẩm bẩm những lời chú ngôn nghe như niệm Phật. Là thôi miên, hay huyễn thuật gì đó đại loại vậy. Những suy nghĩ tan chảy như kẻ say rượu khiến cái tôi trở nên mờ nhạt, biến họ thành những cỗ máy chỉ biết cầu nguyện. Dẫu cho đó là những lời chú ngôn đang rút cạn sinh mệnh của chính họ.

「Tiếng nước nào thế này? Nghe lạ quá……!!」

Người đàn ông vạm vỡ với bờ vai rộng chạy ngay sau gã sử dụng Gyuto đang lao thẳng vào rung chuyển bên trong ngôi chùa. Hắn đeo một cặp quyền ngọc tay gấu đầy vẻ tai ương, khuôn mặt đeo mặt nạ, liếc nhìn đám dân đen đang bị bắt niệm Phật rồi trả lời. Vừa dứt lời, ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn dùng nắm đấm đỡ trọn cánh tay khổng lồ đang vung tới.

Đó là Phật Kim Cương Lực Sĩ. Một bức tượng Niou làm bằng linh thiết. Một Thức Tượng (Golem) mô phỏng theo Agyo. Là một bức Tượng Thần.

「Thêm một con nữa……!!」

Tên sử dụng Gyuto dùng vũ khí của mình đáp trả cú đá bay gối của bức tượng Ungyo vừa lao tới từ phía sau kèm theo bụi mù và tiếng nổ ầm ầm. Khối lượng sắt khổng lồ va chạm nhau. Tiếng kim loại rít lên chói tai rung chuyển màng nhĩ. Áp lực gió gầm lên xung quanh. Cả bức tượng sumo lẫn gã Chúng sĩ đều bị bật ngửa ra sau, tạo khoảng cách với nhau.

「Cứng thế……!!? Cỡ này mà không đập nát được nó sao!!」

Thanh Gyuto của gã Chúng sĩ là một thanh yêu đao đáng tự hào. Nó có thể dùng rung động chấn động để phá hủy đối thủ khi va chạm. Nếu là đối thủ bình thường thì không thể nào thua được. Vậy mà bức tượng sumo vừa lấy lại tư thế thủ thế kia chỉ bị nứt ở đầu gối nơi va chạm.

「Có vẻ là tác phẩm của một điêu khắc gia tay nghề khá cao đấy……」

「Hừ, lại bị dùng vào việc như thế này, thật không cam tâm!!」

Bức tượng Kim Cương Lực Sĩ di chuyển vào vị trí kẹp giữa hai gã Chúng sĩ đang đứng tựa lưng vào nhau. Nó xoay vai, xoay cổ, phát ra tiếng rắc rắc để khởi động và thủ thế. Rất thành thục. Trông như nó đang mô phỏng lại một đấu sĩ khá lão luyện.

「Dám nhìn ngó lung tung, gan to đấy nhỉ?」

Ngay tức khắc, cả hai bức tượng đồng loạt bị chém bay đầu. Bước qua cổng chính và xuất hiện là một mỹ nhân mang dáng dấp ngoại quốc đang vung vẩy cây lưỡi hái lớn như thể đồ chơi. Người này tự ý sửa lại chiếc áo Haori khoác ngoài khiến nó trông như đồ cũ nát. Hai gã Chúng sĩ đang tựa lưng vào nhau trừng mắt nhìn đầy vẻ trách móc.

「Gì chứ? Ta giúp một tay còn gì?」

「Ngươi định chém cả bọn ta đấy hả?」

「Muốn độc chiếm phần thưởng sao? Đê tiện thật.」

Trước sự phản bác của kẻ cầm lưỡi hái, một người vuốt ve vết chém của lưỡi hái trên thanh Gyuto đã bắt đầu liền lại, người kia chạm vào vết thương nông trên cổ vừa né được, mỗi người buông một câu chửi rủa. Kỹ thuật của kẻ cầm đại hái này không phải thứ có thể phân biệt chính xác địch ta.

「Ta chỉ tin là các ngươi sẽ đỡ được thôi mà? Này, đã bảo là không được để dân đen hy sinh rồi cơ mà!」

Liếc nhìn đám dân chúng đang tiếp tục niệm Phật với tâm trí để đâu đâu, kẻ sử dụng lưỡi hái tuyên bố. Quả thực, dù kỹ thuật thô thiển và không thể kiểm soát, nhưng trên người dân chúng không hề có một vết xước. Không có, nhưng mà……

「Lộ liễu quá đấy! Đồ con ranh chết tiệt!」

「Toàn nói những lời không thật lòng.」

「Hihi!」

Chính vì biết rõ bản tính của hắn nên mới chửi rủa. Gã dùng Gyuto và gã đấu sĩ đằng đằng sát khí chĩa vũ khí về phía kẻ dùng lưỡi hái. Kẻ dùng lưỡi hái cũng đáp lại bằng cách thủ thế lưỡi hái đầy nguy hiểm. Và rồi…… mỗi người vung vũ khí của mình. Về phía sau lưng họ.

Gyuto và nắm đấm đánh bay những bức tượng không đầu đang lao tới. Lưỡi nằm ngang của cây hái đánh ngất đám dân đen đang lừ đừ tiến lại gần như mộng du. Và rồi ba người họ đứng tựa lưng vào nhau.

Đám tín đồ đứng dậy vây quanh như những kẻ đã chết. Bức tượng đồng mất một cánh tay dường như vẫn chưa mất đi chiến ý. Từ sâu trong ngôi chùa, khí tức càng lúc càng gần. Yêu khí đang ập đến.

「Cái này ấy mà, dùng lý do bất khả kháng để đập nát mấy kẻ ngáng đường được không nhỉ?」

「Nếu chấp nhận bị trừ tiền thưởng thì cứ việc?」

「Nếu ngươi đập luôn cả phần của bọn ta thì đỡ quá.」

「Rút lại lời nói trước nha~」

Đối mặt với dòng người, thức tượng và yêu ma đang ùa tới, họ cực kỳ, cực kỳ thận trọng quan sát và nghênh chiến. Những Chúng sĩ đi sau tham chiến cùng ba người họ, biến trận chiến thành một cuộc hỗn chiến.

……Đây là sự việc diễn ra tại cổng Bắc. Phù Hộ Dân Chúng đã đột kích vào cả bốn cổng gần như cùng lúc. Cổng nào tình trạng cũng tương tự như vậy.

Gia tộc Hyakuyain luôn nghĩ cho dân chúng, vì thế họ sở hữu một mạng lưới thông tin độc lập rộng khắp. Để sớm nhận ra nỗi khổ của dân chúng, và sớm trừ khử những mối đe dọa đối với họ. Một trong những mạng lưới thông tin đó đã phát hiện ra sự biến dị ở Ngoại Kinh.

Và họ đã bí mật cài gián điệp vào trong số những người dân nhận bố thí tại dinh thự rồi trở về. Tất cả là bí mật chỉ được thông báo cho một số ít người. Ngay cả Mizumatsu-hime, người đại diện cho việc bố thí, cũng không được biết. Thậm chí cả nữ kiếm sĩ của gia tộc Hotoya, một thành viên của tổ đội, cũng tương tự. Khi được thuê, nàng chỉ được gia chủ cho biết rằng có chuyện không ổn đang được toan tính ở Ngoại Kinh, chứ không hề biết về kế hoạch gián điệp. Về cuộc đột kích được đẩy lên sớm do tình hình thay đổi đột ngột, nàng chỉ được biết sau khi bị đánh thức dậy theo đúng nghĩa đen.

「Ư……!!?」

Tamaki, người đang chờ đợi ở hậu tuyến của đội hình thứ hai, nín thở và cứng người trước tiếng nổ vang rền bên trong ngôi chùa. Bị dựng dậy giữa giấc ngủ và ném thẳng vào chiến trường đẫm máu. Tamaki vẫn chưa thể sắp xếp lại tâm trí. Tâm trạng bồng bềnh chưa kịp định thần……

「……Căng thẳng à?」

Người phụ nữ khổng lồ với đôi mắt cá chết và bộ mặt hầm hầm đội nón lá đứng bên cạnh lên tiếng hỏi. Bị Inugoku Ikumi cầm cây chùy sắt đung đưa trên tay nhìn xuống, với sự chênh lệch chiều cao đó, không thể không cảm thấy áp lực.

「À ừm…… Vâng. Không biết là do thiếu ngủ hay sao nữa. Không ngờ lại gấp gáp thế này.」

「Giỏi thật đấy, với cái sự giác ngộ đó mà cũng sống được đến giờ này sao?」

Người trả lời câu nói của Tamaki không phải là người phụ nữ khổng lồ, mà là một người phụ nữ nhỏ nhắn. Người vừa bước qua cổng chùa trở lại là một Chúng sĩ với mái tóc dài uốn éo, ngọ nguậy như sinh vật sống. Phía sau cô ta là đám dân đen đang niệm Phật trong chùa nối đuôi nhau. Cái dáng vẻ há hốc mồm, chảy nước dãi trong khi bước đi ấy trông giống như bị bắt đi hơn là tự đi. Thực tế đúng là như vậy. Kamojiya Soubai được tung vào đội hình đầu tiên là để giải cứu dân chúng.

Hậu duệ của nhánh phụ thuộc Thực Phát Cơ tai tiếng, từng được xướng tên trong Thoái Ma Thất Sĩ đầu tiên.

「Này này, lũ kia. Đi nhanh lên nào…… Đội 10. Trói chúng lại nhanh lên?」

「Rõ!」

Vừa thúc giục vừa đá nhẹ vào mông họ. Cô ta hối hả đùn đẩy đám dân chúng bị cưỡng chế lôi ra khỏi chùa cho những người thuộc đội mười mấy. Bắt họ trói tay chân lại để khống chế. Nhân tiện, nhiệm vụ của những người này là sơ tán cư dân Ngoại Kinh quanh khu vực chùa và xua đuổi những kẻ hiếu kỳ. Với thực lực chỉ cỡ hạng xoàng của các gia tộc Trừ Yêu Sư, họ không chủ động xông lên phía trước, mà công việc chính là tạp vụ ở chiến trường. Nhìn đám lính lác đó, rồi cô ta nhìn Tamaki với cùng một ánh mắt coi thường. Khinh khỉnh nhìn xuống.

「Ngây thơ quá đấy. Cẩn tắc vô áy náy. Luôn chuẩn bị cho vạn sự, Thường Tại Chiến Trường…… Đúng không?」

「……」

Tamaki không có lý do gì để phản bác lại nụ cười khẩy của Kamojiya. Lời cô ta nói hoàn toàn đúng. Với cái dạng này thì mình sẽ lại phạm sai lầm mất. Mình vẫn còn quá non nớt. Chỉ còn biết ngoan ngoãn chấp nhận và cúi đầu.

「Im lặng luôn hả…… Chán phết.」

Tuy nhiên, đối với Kamojiya, phản ứng đó có vẻ không như ý muốn. Cô ta định quay lại bên trong chùa một cách chán chường để lôi nốt đám dân còn lại ra, thì bỗng hoảng hốt quay người lại.

「Chậc!!?」

「Hả, !? Rết……!!?」

Thứ trào ra qua cổng như dòng thác lũ là một con rết khổng lồ với lớp vỏ đen điểm những hoa văn đỏ. Giữa chừng, thân hình nó mắc kẹt vào cổng một cách thảm hại, rồi nó nhấc bổng phần thân đã thoát ra như muốn chồm dậy. Bảy vòng rưỡi quanh núi…… thì chưa tới, nhưng trông có vẻ cũng quấn được một vòng rưỡi quanh ngọn đồi nhỏ. Đám dân chúng Ngoại Kinh vốn lì lợm đứng xem dù bị xua đuổi, giờ đây hét toáng lên và bỏ chạy tán loạn như ong vỡ tổ.

「Đại Yêu……!?」

「Làm gì có chuyện đó! Cùng lắm là Trung Yêu thôi! Ugh!?」

Tamaki rút đao lao lên phía trước. Kamojiya vừa né cú húc của con đại rết vừa chửi thề. Tiếng rên rỉ đồng thời vang lên là do sự hiện diện của lũ rết con đang trèo qua tường cổng. Gọi là con nhưng chiều dài của chúng cũng dư sức so với ba con ngựa xếp hàng. Số lượng chắc cũng không dưới năm mươi. Một cảnh tượng nổi da gà.

「Nguy to! Những người bên trong……!!」

Không chỉ các Shushi đội một, Tamaki nhận ra sự nguy hiểm đối với những người dân đang hồn xiêu phách lạc nên cuống cuồng định lao lên. Người chạy vượt qua bên phải Tamaki là người phụ nữ khổng lồ. Cô ta nhảy lên đập bay mặt con đại rết trước mắt bằng cây chùy sắt. Tiếng kim loại va chạm Goong vang lên, con rết bị đánh bật ngửa. Chưa chết. Nhưng đòn phủ đầu đã thu hút sự chú ý của nó.

Chậm hơn một chút, một con Thức Thú lao vụt qua bên trái. Móng vuốt sắc như dao cạo của nó xé toạc lũ rết con, hàm răng cắn xé nát chúng. Quay lại nhìn phía sau là bóng dáng của một pháp sư có vẻ ngoài thần kinh đang điều khiển nó.

「Ta sẽ xử lý ở đây. Tân binh, hộ tống Kamojiya-dono vào trong.」

「Này tên hói. Đừng có tự tiện quyết định chứ?」

「Chìa khóa giải cứu ở cổng này là cô. Cô muốn bị đánh giá thế nào sau vụ này hả?」

「Chậc.」

Kamojiya phản bác lời đồng nghiệp nhưng vẫn chấp nhận. Tamaki cúi đầu chào rồi chạy về phía người phụ nữ nhỏ nhắn.

「Kamojiya-san! Lên được không!?」

「Hỏi thừa!」

Nhảy lên tường đất. Nghe tiếng gọi từ trên mái ngói, đàn chị nhỏ con mồm mép chua ngoa tỏ vẻ phẫn nộ. Trước thái độ có chút trẻ con dễ thương đó, Tamaki chộp lấy vài viên ngói đập nát mặt con rết con đang lao tới từ phía sau.

Một đòn có cường hóa cơ thể. Dù chỉ là viên ngói cũ cũng trở nên uy lực. Con rết con bị nát một phần ba khuôn mặt, quằn quại rơi xuống sân chùa. Và rồi, từ trên tường, Tamaki có thể bao quát toàn bộ bên trong ngôi chùa.

「Cái này là…… ugh!」

Thật kinh khủng. Vẫn còn rất nhiều rết con. Chúng tràn ra như thác lũ từ trong chánh điện. Trên đường lao tới đây, có thể thấy vô số dấu vết của những người bị ăn thịt như một món tráng miệng tiện đường.

Vết máu loang lổ trên sàn, trên đất. Những phần tay chân còn sót lại. Những khoảng trống mở ra bất thường…… đám dân đen quả nhiên chẳng biết gì cả. Dù người bên cạnh có bị ăn thịt biến mất, họ cũng chẳng mảy may bận tâm. Hoặc là cứ ngu ngốc tiếp tục niệm Phật, hoặc là đang cố dùng tay không cản trở nhóm tiên phong của Phù Hộ Dân Chúng đang cố bảo vệ họ. Các đồng nghiệp đi trước đang chật vật vì không thể ra tay giết hại……

「Khốn kiếp!! Mình lại, đứng nhìn sao!」

Hàm răng nghiến chặt, mạnh mẽ. Cơn giận sục sôi không chỉ hướng về lũ yêu ma mà còn về phía bản thân. Rốt cuộc bao nhiêu người đã hy sinh rồi? Mình đang đứng ngậm ngón tay làm cái gì thế này? Lại bất lực nữa sao?

「Tân binh?」

「Không thể để……!! Chết thêm ai nữa……!!」

Tiếng gầm giận dữ. Phớt lờ cả tiếng gọi của Kamojiya đã nhảy lên đến nơi, Tamaki vung đao. Nàng tung ra kỹ thuật đã học được từ một trong những người thầy.

「『Trần Phất』……!!」(Khăn lau bụi)

Một trong những kỹ thuật cơ bản của Đao Thuật phái Akou. Sóng đao quét ngang như phủi bụi xé toạc lũ rết ở tít đằng xa. Uy lực có thể không đủ để hạ Trung Yêu trở lên. Nhưng với khả năng liên kích và tầm xa ưu việt, nó là kỹ thuật phù hợp nhất với tình huống này mà Tamaki có thể sử dụng.

「Akou Phái!?」

「Đi thôi, Kamojiya-san!!」

Vừa gọi người tiền bối đang trợn tròn mắt trước kỹ thuật của tân binh, Tamaki đã nhảy xuống khỏi mái ngói. Nàng chộp lấy vài viên ngói ngay trước đó và ném đi. Đập nát đầu những con rết chưa bị chém đứt hẳn. Cường hóa cơ thể. Xé gió lao vào can thiệp ngang xương. Chen mình vào giữa các Chúng sĩ và yêu quái.

「Tân binh hả!?」

「Tôi trợ chiến đây!! 『Thiên Thiết Tế Toái』!!」(Thái chỉ - Cắt vụn)

Vừa dứt lời, nàng chém con rết đang định lao vào các Chúng sĩ thành trăm mảnh vụn theo đúng nghĩa đen. 『Thiên Thiết Tế Toái』 có phạm vi tung đòn hẹp hơn nhiều so với 『Trần Phất』, nhưng mật độ lại hoàn toàn khác biệt. Ngay cả những loài yêu ma dù bị chém đôi hay chém đầu cũng không thể yên tâm, thì với kỹ thuật này cũng chết chắc. Tất nhiên, giống như 『Trần Phất』, nếu đối thủ là yêu ma cấp cao thì lại là chuyện khác.

「AA……A……」

「Ư!!? 『Không Đả』!!」

Đối mặt với đám dân chúng đang lao vào mình như những xác sống, Tamaki thoáng do dự trong tích tắc rồi tung đòn. Đó là kỹ thuật sử dụng cán đao, sống đao hoặc vỏ đao. Một kỹ thuật sử dụng mọi bộ phận ngoài lưỡi sắc để tước đoạt ý thức mà không lấy mạng đối thủ, cũng không để lại di chứng. Kỹ thuật dùng để bắt tội phạm, bắt tù binh, hoặc để cứu những đồng minh bị tẩy não. Trong tình cảnh này, nó quả thực là 「đo ni đóng giày」. Hơn nữa, những đòn liên hoàn kết hợp với 『Trần Phất』 nhanh chóng đánh ngất đám dân chúng đang cản đường đồng minh và chính nàng.

「Được rồi, thế này thì…… -!!?」

Lao sầm vào ngay trước mặt nàng như một điệu nhảy là bức tượng đồng. Cây thương ba chĩa. Nó lao thẳng vào mặt, nàng xoay cổ ra sau trong gang tấc để né đòn. Định dùng đao chém gãy cây thương. Nhưng mà……!!

「Cứng quá!」

Tiếng kim loại rít lên. Cây thương cứ thế giáng xuống. Nàng dồn linh lực vào chân, nhảy lùi ra sau để thoát thân. Không, chưa né hết. Bộ trang phục đã bị rạch một đường.

Tamaki cảm nhận được vết rạch mỏng chạy từ rốn xuống đùi trong. Lạnh toát sống lưng. Nếu sơ sẩy chút nữa là bị xẻ dọc từ rốn xuống rồi.

「Hộ Thần Tượng……」

Bức tượng Thức Tượng mô phỏng theo Thập Nhị Thần Tướng, Sandira Đại Tướng, nghiêng đầu nhìn mũi thương. Nghiêng đầu rồi nhìn chằm chằm vào nàng. Nó thủ thế như để đón tiếp nàng. Vị thần tướng cai quản phương Nam sừng sững như một hộ vệ gác cổng. Và sau lưng nó, lũ sâu bọ lẽ ra phải bị thanh tẩy đang lúc nhúc kéo đến……

Chắc chắn trong lúc này, số người hy sinh vẫn đang tăng lên. Ở ba cổng còn lại, ở sâu trong viện, cảnh tượng tương tự chắc chắn đang tái diễn. Vì vậy……

「Tránh ra. Ta không biết mục đích là gì nhưng…… ta sẽ kết thúc cái trò hề ngu xuẩn này ngay lập tức!!」

Nghiến răng trước kẻ chủ mưu của sự việc, và hơn hết là giận dữ trước sự bất lực của bản thân, Hotoya Tamaki giương đao.

Để cứu lấy, dù chỉ thêm một người……

「Chuyện này là thế nào? Ngươi có biết gì không?」 

「Mọi việc đều theo đúng kế hoạch. Xin hãy tin tưởng Tả Đại Thần-dono.」 

「N-Nhưng mà……」

Sự huyên náo tại Ngoại Kinh đã vọng tới tận Bắc Kinh Đô. Cái bầu không khí ồn ào từ bên ngoài. Tại đó, những Kebiishi nhận chỉ thị từ Tả Đại Thần đang kêu gọi cư dân trong thành trấn tĩnh và đóng chặt cửa nẻo.

「Tuyệt đối sẽ không có nguy hiểm nào chạm đến Nội Kinh, Bắc Kinh này. Kết giới bao quanh kinh đô là tường đồng vách sắt.」 

「Ưm. Quả thực là vậy, nhưng mà……」 

「Chắc không phải là một trò tiêu khiển nào đó chứ?」 

「Nghe nói có người nhìn thấy Phù Hộ Dân Chúng xếp thành hàng xuất quân. Hyakuyain có nhận thức được việc này không?」 

「Đương nhiên là có. Tất cả và sự điều binh khiển tướng đều là chỉ thị của Tả Đại Thần-dono thì……」

Đám Kebiishi trang bị vũ trang đầy đủ tập trung đông đảo, ra sức trấn an những cư dân đang hoang mang. Bản thân sự hiện diện của họ có vai trò làm dịu đi nỗi bất an của người dân. Không phải vấn đề lý lẽ, mà là vấn đề tâm lý. Đặc biệt là các dinh thự của đám Công gia và hào thương liên tục phái sứ giả đến than vãn nỗi lo sợ với Kebiishi không ngớt.

Về điểm này, các Võ gia và gia tộc Trừ Ma Sư có phần đỡ hơn. Dinh thự của những kẻ đã quen với chuyện đao kiếm không làm những chuyện vô ích như đám Công gia.

「T-Tiểu thư…… Nguy hiểm lắm ạ! Mau, mau vào trong……!!」 

「Biết rồi biết rồi♪ ……Ara, lại một chuyện hoành tráng lệ ghê chưa!」

Tiểu thư Miyataka Shinobu đứng sừng sững trên đỉnh mái nhà của dinh thự mình, bỏ ngoài tai lời can ngăn của cô hầu gái đang sợ hãi, phóng tầm mắt ra xa thưởng thức tình hình. Tiếng nổ ầm ầm, ngọn lửa rực sáng trong đêm đen và khói đen cuồn cuộn. Hỏa hoạn……

「……Đóng chặt cổng vào. Nội bất xuất, ngoại bất nhập. Hiểu chưa?」 

「Đương nhiên rồi ạ! Từ Thức Thần đến hạ nhân! Đều đang canh giữ cổng nghiêm ngặt!」 

「Thế là tốt.」

Thực ra mong muốn của nữ hầu không phải là 「vì ý tốt」, mà là muốn chủ nhân leo xuống và trốn vào sâu trong dinh thự…… nhưng đồng thời cô cũng hiểu rằng đó là một mong ước mong manh đối với vị tiểu thư vốn mang tiếng xấu là phóng túng này.

Đòi hỏi một người sống vì khoảnh khắc, chỉ có thể sống trong khoảnh khắc như nàng phải hành xử như một công chúa đoan trang là chuyện không tưởng ngay từ đầu.

「Ah, em gái-san. Xin lỗi nhé, ồn ào quá nhỉ?」

Và rồi từ trên mái nhà, tiểu thư Shinobu nhìn xuống và phát hiện ra nàng ấy. Vị khách đang mặc đồ ngủ đứng bên hiên nhà. Thiếu nữ vì ngại chạm mặt anh trai nên đã lang thang trong dinh thự như kẻ trốn chạy, nhưng trước sự ồn ào này cũng buộc phải bước ra ngoài.

「Tiểu thư…… chuyện này, rốt cuộc là?」 

「Cô nghĩ là gì?」

Shinobu hỏi ngược lại câu hỏi của người đang ngẩn ngơ nhìn lên mái nhà. Đương nhiên là không thể hiểu nổi. Một cô gái không biết đến chuyện đao kiếm, chỉ luôn bị cuốn theo, bị đùa giỡn, bị lợi dụng, chỉ luôn được bảo vệ và đứng ngoài cuộc, làm sao mà hiểu được.

「Hỏi là gì thì……」 

「Fufu. Có vẻ như đang có biến ở Ngoại Kinh. Chắc tiểu thư nhà cô cũng ở đó đấy? Thấy bảo Phù Hộ Dân Chúng đã xuất quân rồi mà?」 

「Tiểu thư……」

Trước lời nói của Shinobu, Suzune lo lắng nhìn về hướng sự việc. Có vẻ như nàng đang cảm thấy bất lực vì không thể chạy đến bên vị tiểu thư vừa là chủ nhân vừa là bạn của mình.

「……Cổng đã đóng chặt rồi. Nếu lo lắng thì cứ trốn trong phòng đi nhé. Chắc cũng chẳng có thứ gì mò được tới tận đây đâu.」 

「……Tôi xin phép làm vậy.」

Cô em gái hầu cận ngoan ngoãn chấp nhận lời khuyên của tiểu thư nhà Miyataka bởi lẽ nàng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Suzune chưa từng rèn luyện võ nghệ. Trong tình huống hữu sự thế này, nàng chẳng thể giúp ích được gì. Chỉ mong không trở thành gánh nặng.

Để khi cần kíp, nàng có thể ở bên cạnh bảo vệ anh trai……

(Nhắc mới nhớ…… Iruka đâu rồi?)

Và rồi nàng chợt nghĩ đến tung tích của người bạn. Nhắc mới nhớ, không biết cô ấy đã biến đi đâu từ lúc nào? Hay lại đang bài bạc với người của dinh thự nào đó rồi? Nếu có thể, nàng đã mong cô ấy ở bên cạnh nii-san……

「……Đành chịu vậy.」

Giờ mà đi tìm người bạn không biết đang ở chốn nào thì thật là lẫn lộn đầu đuôi. Là bạn cô ấy mà. Nếu cần thiết, cô ấy sẽ tự tìm đến mình. Và nếu là bạn, cô ấy hẳn sẽ đoán ra ngay là mình đang ở chỗ nii-san.

Vậy thì việc mình cần làm là ở bên cạnh anh. Ngay bây giờ. Một khắc cũng không được chậm trễ. Phải bảo vệ anh trai. Suzune, không, Yukine vội vã hướng về phía anh trai. Nàng chạy bước nhỏ không chút ý tứ dọc theo hành lang, đứng trước cửa shoji…… nhưng rồi thoáng do dự không biết nên dùng vẻ mặt nào để đối diện.

……Tin vào mấy lời bông đùa lúc mới tắm xong của vị tiểu thư kia thì thật non nớt như gái mới lớn. Đến nước này thì hãy tạm quên chuyện đó đi, việc ở bên cạnh anh trai mới là tiên quyết. Còn gì ưu tiên hơn việc đó chứ?

「Nii-san…… đúng vậy. Không thể nào có chuyện đó được.」

Yếu tố quyết định là sự tin tưởng dành cho anh trai. Anh không phải kẻ khinh suất hay hời hợt. Dù người phụ nữ kia có khoe da thịt thì anh cũng chẳng dễ dàng bị cuốn theo. Tin chắc vào điều đó, Yukine hạ quyết tâm và cất tiếng gọi. Vừa gọi, nàng vừa kéo cửa shoji.

……Không có tiếng trả lời. Chỉ có bộ chăn nệm phồng lên nằm sâu trong căn phòng mờ tối.

「……Nii-san?」

Cảm giác hụt hẫng. Anh ngủ rồi sao? Mệt nên ngủ rồi sao? Thoáng nghĩ đến những ý tưởng không đứng đắn đó, nàng lắc đầu xua tan đi. Dưỡng sinh là chuyện tốt mà. Ăn ngon, ngủ kỹ. Đó là đạo lý thường tình để nuôi dưỡng và chữa lành cơ thể. Anh trai cũng không phải người thức khuya vô ích làm tốn dầu đèn.

……Nhưng có cảm giác gì đó kỳ lạ. Có gì đó, gợn lên sự sai biệt.

「……?」

Rón rén, Yukitone bước lại gần. Nàng lê chân thật khẽ để không đánh thức người đang ngủ say.

……Liệu nii-san có phải là người trùm chăn kín đầu thế này không?

……Liệu nii-san có to lớn đến mức làm chăn phồng lên thế này không?

……Liệu nii-san có phải là người ngủ mà không nghe tiếng thở thế này không?

「…………」

Tay nàng chạm vào chăn. Tiếng ồn bên ngoài nghe thật xa xăm. Đấu tranh tư tưởng, rồi nàng từ từ lật tấm chăn ra……

Và rồi nàng sững sờ trước cảnh tượng đập vào mắt.

「Eh……?」

Tại sao? Vì sao? Ở đâu? Trong khoảnh khắc, hàng loạt suy nghĩ tuôn trào như thác lũ. Tư duy như ngưng trệ trước những nghi vấn và ngờ vực, nàng chực nôn mửa, phải cố gắng níu giữ ý thức đang chực trôi xa ngay trước bờ vực. Vội vã vận hành lại suy nghĩ. Nhìn quanh. Tuyệt vọng đảo mắt qua đồ đạc, tình trạng căn phòng. Cửa trượt. Bàn viết. Rương hòm. Đệm ngồi. Bệ tì tay. Tranh treo tường. Thanh ngang. Chấn song. Kệ lệch. Tủ treo. Tủ thấp sát đất……

Chiếc tủ thấp có dấu vết hơi hé mở……!!

「Lối đi bí mật……!」

Nàng mở toang chiếc tủ thấp tạo ra tiếng lạch cạch. Nhìn vào hành lang tối om, hun hút kéo dài bên trong. Ở đó, quả thực có dấu vết ai đó vừa đi qua.

「……!!?」

Một thoáng chần chừ. Do dự. Nhưng ngay sau đó, bên ngoài vang lên một tiếng nổ lớn hơn hẳn, và Yukine, trong phản xạ, đã chộp lấy chiếc đèn lồng nhỏ gần đó. Và rồi…… như bị thôi thúc, nàng chui tọt vào trong!

「Đợi đã…… đợi em với, nii-san……!!」

Khi nhận ra, nàng thiếu nữ quê mùa đã bắt đầu liều mạng đuổi theo dấu vết mà anh trai có lẽ đã đi qua.

Điều đó cứ như thể, nàng đang được ai đó dẫn lối……

-

Bên trong Bắc Kinh Đô, Junrin-en. Một khu vườn rộng lớn trang nhã mang nét đẹp tĩnh mịch, nằm ngay giữa khu phố thị xa hoa. Nơi đó thường ngày xoa dịu tâm hồn những quý nhân đã mệt mỏi với sự phù phiếm, hoặc được dùng làm nơi tổ chức tiệc trà, yến tiệc, hoặc giả khi có biến cố thì được dự tính làm nơi tập kết của quan quân…… hình như là vậy. Nói là 「hình như」 bởi chính bản thân tôi cũng chỉ nghe nói lại chứ chưa từng tận mắt chứng kiến.

……Khu vườn giữa đêm khuya thanh vắng đến dị thường. Không, ngay khoảnh khắc bước qua ranh giới, âm thanh dường như đã tắt lịm như thể bị cắt đứt khỏi thế giới bên ngoài. Tiếng nổ vang rền từ Ngoại Kinh, giờ đây chẳng thể nghe thấy nữa.

Nơi đây là hội trường. Là sân khấu được dựng sẵn. Là tế đàn đã được an bài. Của vật tế, của nghi thức……

「……Khá khen cho ngươi đã tới.」

「Chạy trốn cũng chẳng được gì mà?」

『Hân hạnh gặp mặt, đã lâu không gặp nha』

Tôi đáp lại giọng nói từ phía sau. Quay đầu lại. Một gã đàn ông đeo chiếc mặt nạ Ông lão quen thuộc đang đứng đó. Y phục hạ nhân đen tuyền, nhưng nhìn qua cũng có thể nhận ra. Vóc dáng cực kỳ, cực kỳ giống tôi. Dáng dấp. Giọng nói. Cứ như thể đang bắt chước vậy.

『Thật đáng thương làm sao』

……Hoặc có lẽ là ngược lại.

『Theo nhận thức của chàng thì tàn khốc lắm nhỉ』

「Có nhiều người sao? Haha, định dùng luật rừng hội đồng à. Không nương tay chút nào nhỉ.」

『Bởi vì bị cả bà già lẫn đàn ông đàn bà coi là kẻ thù mà』

Cảm nhận được khí tức vây quanh, tôi chán nản buông lời cay độc. Có vẻ có cả người quen lẫn người lạ. Dù gì thì cũng là số đông. Đang bị bao vây. Không có đường lui. Một sự thể hiện ý chí tuyệt đối không để tôi trốn thoát. Tôi đã ngoan ngoãn đáp lại thư triệu tập mà bị đối xử tệ bạc thế này đây. Ít nhất cũng phải là một chọi một chứ……

『Đã cố giúp rồi mà nhỉ?』

「Ta không được tin tưởng đến thế sao?」

「Vì đối thủ là quái vật không biết chứa đựng thứ gì bên trong mà. Cẩn tắc vô áy náy thôi.」

「Ngươi mà cũng có tư cách nói câu đó à.」

「Chính vì thế mới là kẻ tám lạng người nửa cân. Huề nhau cả thôi, nhỉ?」

「Tha cho ta đi……」

『Chuyện này tàn nhẫn thật nha』

Đối đáp qua lại như chuông gõ thì kêu. Chắc chắn cả hai đều mang một tâm trạng khó tả. Chẳng thể nào vui nổi. Hoàn toàn là bất đắc dĩ. Thật phi lý. Thật vô lý. Đừng có đùa. Chớ có giỡn mặt!!

『Linh hồn giống hệt nhau mà』

……Than vãn cũng chẳng ích gì. Con người chỉ có thể đánh cược bằng những quân bài được chia. Dù có ra vẻ bi kịch thì cũng chẳng mang lại kết quả gì. Hiện thực không thay đổi. Trốn tránh là vô ích. Không thể ngược dòng. Chỉ còn cách nương theo dòng chảy.

『Giống hệt luôn』

「Nhân tiện, vụ náo loạn ở Ngoại Kinh thì sao?」

「Hiện tại đằng này được ưu tiên hơn…… Gì chứ, bảo hiểm cho lúc nguy cấp thì có rồi.」

「Thế thì tốt quá rồi.」

「Nếu ngươi chịu bỏ cuộc nhanh nhanh thì ta có thể quay sang bên đó đấy?」

「Nói lời ác ý thật.」

『Đã nuôi cấy mà』

Tôi nhún vai trước cách nói chuyện như thể đổ tội cho người khác. Tự cười nhạo, cười cợt, tôi giơ cây đoản thương trên tay về phía đối thủ.

『Quả thực chàng cũng là hắn』

「Không thể êm đẹp được sao.」

「Là ngươi thì ngươi cũng làm thế thôi, đúng không?」

「Cũng phải.」

『Theo góc nhìn của chàng thì đúng là địa ngục nhỉ』

Sự đồng tình hoàn toàn đến mức kinh tởm đối với phát ngôn của nhau. Đúng vậy. Vậy thì……

『Không sao đâu』

「Ta xin phép được giãy giụa theo cách tham lam nhất…… !!?」

『Ta cũng sẽ nhận lấy ngươi』

Câu nói tỏ vẻ cứng cỏi và việc dùng cán thương gạt phăng chiếc kunai vừa được ném tới trước mắt diễn ra gần như cùng lúc.

『Những chàng giết lẫn nhau』

「Đánh lén trong lúc đang xưng danh là thiếu tinh tế lắm đấy nhé!?」

「Giết quái vật thì cần gì lễ nghi chứ!!」

『Biến thành vũng lầy nào』

Tôi vung thương về phía 「Tôi」 đang áp sát ngay khi sự chú ý bị phân tán bởi kunai. Cây thương của đối phương cũng vung lên gần như y hệt, cả hai gạt nhau ra. Tư thế bị phá vỡ do xung lực, tôi cứ thế quật mạnh mũi thương vào đối thủ. Lại va chạm với cây thương của đối phương đang vẽ nên quỹ đạo hoàn toàn giống hệt. Tia lửa bắn tung tóe. Cả hai cùng bật ngửa ra sau để lấy khoảng cách. Cứ như là soi gương vậy.

『Giãy giụa nhiều vào』

……Tôi hiểu rồi. Hiểu rồi chứ. Đã hiểu rồi chứ. Cả hai đều nhận thức rõ ràng về cái kết cục sẽ đến. Haha……

『Giết nhau đi』

「Sẽ là một trận chiến tàn khốc đây!!」

『Ngang tài ngang sức』

Đó là một trận chiến còn lầy lội hơn cả đầm lầy. Một cuộc tàn sát xấu xí. Một màn ăn thịt lẫn nhau trong tuyệt vọng. Dự cảm về một cuộc tranh đấu cốt nhục khó coi.

『Vui thật đấy』

Nào. Lễ hội xấu xí bắt đầu thôi.

『Không có sự cứu rỗi đâu』

『Cuối cùng, ta sẽ nhận lấy cả hai』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

華光真宗/Hoa Quang Chân Tông 躯骸兵/Khu Hài Binh: Binh đoàn xương “Tôn giáo là tiếng thở dài của chúng sinh bị áp bức, là trái tim của thế giới không có trái tim cũng giống như nó là tinh thần của những điều kiện xã hội không có tinh thần, là hạnh phúc hư ảo của nhân dân, là bông hoa giả... Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân” -Karl Heinrich Marx