Chap 215
「……」
Một thanh niên thư sinh với vẻ ngoài toát lên sự nhạy cảm thái quá, ấn tượng ấy khiến người nhìn không khỏi chú ý, lúc này chỉ biết trân trân nhìn vào trang giấy. Y cứ nhìn chằm chằm vào trang giấy Phù Tang thượng hạng, tay lăm lăm cây bút lông đã thấm đẫm mực, chĩa ra như thể đang cầm một thứ hung khí. Y cứ giữ nguyên tư thế đó, cứng đờ người. Vẻ mặt nghiêm nghị, thân mình chẳng hề nhúc nhích lấy một phân.
「……」
Chậm rãi, cuối cùng y cũng hạ bút xuống. Mực đen loang ra như xâm lấn sắc trắng tinh khôi. Viết được chừng hai, ba từ... ngòi bút lại dừng lại như thể đang lạc lối. Dừng lại, dừng lại, rồi lại dừng lại...
Và rồi... khi y nhận ra thì mực đen đã rỉ xuống, đọng lại thành vũng, tàn nhẫn nhòe nát những con chữ được viết nắn nót vô cùng đẹp đẽ.
「...!!? A, lại phải làm lại rồi!!」
Sợi dây căng thẳng đứt phựt. Thả lỏng cơ thể, vai rũ xuống, chàng thanh niên ngửa mặt lên trời mà hét lớn. Y vo tròn tờ giấy Phù Tang đã bị hủy hoại trước mắt rồi ném đi. Đôi mày rũ xuống thành hình chữ bát (八), y vò đầu bứt tai đầy vẻ khổ sở. Đó là cảnh tượng đã lặp đi lặp lại đến tám lần rồi.
Kei, chàng thanh niên sinh ra tại một thôn nghèo ven sông Hikigashi thuộc quận Somi, vùng biên địa phương Bắc lạnh lẽo, hay còn được biết đến là một toán sĩ được gia chủ phân gia của tộc Ise thuộc dòng dõi công gia chiêu mộ và ban cho quan vị chính thức, theo một nghĩa nào đó đang phải đối mặt với khó khăn vượt xa công vụ thường ngày.
「Không được rồi... viết thế nào cũng gây mất lòng. Chẳng phải là nan giải lắm sao, chuyện này.」
Lấy ra một tờ giấy mới, đồng thời ôm lấy đầu. Người tự xưng tên giả là「Kei」thốt lên một cách yếu ớt. Tình cảnh hiện tại quả thực khiến người ta muốn than vãn. Sự tình nghiêm trọng và vô cùng khắc nghiệt đến mức đó.
Là do khinh suất. Đúng vậy, là do quá khinh suất. Việc báo tin cho em gái là quá sớm.
Phạm phải sai lầm nông nổi này là do sự non nớt của bản thân y. Sự tồn tại của người anh cả mà y ngỡ đã không còn trên cõi đời này... Khi đột ngột được một vị quan lớn cầm bút dưới trướng Tả Đại Thần báo tin, dù chưa xác định thực hư, Kei đã vô thức vui mừng quá độ. Niềm vui sướng ấy lớn đến mức nếu con gái của chủ quân phân gia Ise nhìn thấy hẳn cũng phải ngạc nhiên. Theo một nghĩa nào đó, đó là niềm vui sướng phù hợp với lứa tuổi.
Nếu chỉ có người thân trong nhà thì đây là đại phúc. Mối lo âu bao năm nay đã được giải quyết viên mãn. Nhưng hiện thực không ngọt ngào như vậy. Thế gian này không vận hành chỉ bằng tình thân. Những rào cản trói buộc gia đình lại đến từ bên ngoài gia đình.
「Chà. Phải báo tin thế nào cho êm thấm đây...」
Trong đầu y thoáng hiện lên hình ảnh người phụ nữ mặc bộ shiromuku trong lễ cưới, người chị dâu cả với đôi mắt sắc sảo. Trưởng nữ của người đứng đầu các ngôi làng quanh vùng, gái lỡ thì đã qua một đời chồng... chừng giữa tuổi đôi mươi... Theo những gì nghe được thì đó là một người có lòng tự trọng rất cao và tính khí mạnh mẽ, nếu vị chị dâu ấy biết chuyện thì sẽ ra sao? Đó là điều đáng sợ nhất.
Cốc cốc cốc, tiếng gõ cửa vang lên. Khi y hỏi là ai, thì ra là con gái của bà chủ lữ quán này.
「Kei-san. Anh dùng chút trà nhé? Tôi cũng có chuẩn bị cả đồ ngọt nữa đấy?」
「……Thế thì tốt quá.」
Y vui vẻ đáp lại giọng nói dễ mến ấy. Y đã trọ ở đây hơn một tháng rồi. Được chăm sóc lâu như vậy thì quan hệ cũng trở nên tốt đẹp. Khi y mời vào, cô hầu gái bước vào phòng với nụ cười duyên dáng, tay bưng khay trà. Là cô tiểu thư con gái bà chủ. Khuôn mặt vẫn còn nét ngây thơ, nhưng lại biết cách ăn mặc sành điệu đúng chất thiếu nữ kinh đô, toát lên vẻ thanh thoát. Một cô nàng bảng hiệu của lữ quán, vừa tháo vát lại vừa khéo làm nũng...
「Trà ấm là được rồi đúng không ạ? Đây là quà mẹ tôi gửi biếu! Xin anh cứ thưởng thức!」
Đặt khay lên chiếu tatami, cô rót trà từ ấm đất vào chén. Món được bày trên đĩa là daifuku mochi. Nhưng mà... ủa, màu đỏ sao? Cả màu cam nữa? Với lại cái này... là hương thơm của trái cây ư?
「Đây là?」
「Fufufu~♪ Là daifuku mochi trái cây đang thịnh hành tại kinh đô đấy ạ!」
Theo lời cô kể thì người ta trộn cả thịt quả và nước cốt trái cây vào nhân daifuku mochi. Vì thế mới gọi là daifuku mochi trái cây. Tuy đơn giản nhưng lại thanh tao hơn là cứ cố tỏ vẻ cầu kỳ một cách vô ích.
「Đâu nào... ồ, món này khá đấy chứ.」
Y nếm thử chiếc daifuku mochi được mời, vị chua và ngọt của dâu tây hòa quyện. Cảm giác giòn sần sật rất vui miệng. Cảm giác như ngoài việc trộn vào bột, người ta còn cho nguyên cả quả dâu tây lớn vào trong. Một sự tươi mát thơm ngon khác hẳn với nhân đậu đỏ thông thường...
「Mời anh dùng trà……Thử cả cái này nữa đi ạ?」
「Cảm ơn cô……Cái này là cam quýt sao.」
Cái này có vị chua nồng hơn dâu tây. Bên trong là loại đã được ngâm mật ong. Độ dính của nó tạo nên sự tương phản thú vị với dâu tây. Y nghĩ nó rất hợp với vị đắng của trà.
「Ngon lắm……Thất lễ quá, vật phẩm mỹ vị thế này mà tôi chỉ đưa ra được mấy lời cảm nhận nhạt nhẽo.」
Y cười khổ tạ lỗi với cô gái nhà trọ đang nhìn mình đầy mong đợi. Đối với y, đó là lời tạ lỗi chân thành đến mức bất ngờ.
Y không phải kẻ thích ăn những món kỳ dị. Y cũng có thể hiểu và nhận thức được thế nào là mỹ thực.
Tuy nhiên, đối với một chàng trai sinh ra là con thứ ba của một gia đình bần nông, thật khó để coi việc ăn uống là thứ gì đó hơn cả việc nạp chất dinh dưỡng. Dù nỗi sợ chết đói đã lùi xa, nhưng bản tính của y vẫn để tâm đến số lượng, giá cả và dinh dưỡng hơn là mùi vị. Trước đây, khi được Thư ký quan của Tả Đại Thần mời đến một quán rượu sang trọng và được các kỹ nữ tiếp đãi, dù uống rượu ngon và ăn món cá tráp sống nguyên con, trong đầu y vẫn hiện lên suy nghĩ sặc mùi nghèo khó rằng những thứ này quy ra được bao nhiêu kê, bao nhiêu lúa hay củ cải.
「Eh? Ah, không không không!! Tôi chỉ là nhìn thấy Kei-san ăn ngon miệng thôi mà! Nào nào, mời anh dùng trà! Xin mời xin mời!!」
Bị nhìn mặt nên cô gái nhà trọ ngượng ngùng, cố mời trà một cách vồn vã. Y tự kiểm điểm rằng việc nhìn chằm chằm vào mặt một cô gái đang độ xuân thì quả nhiên là không tốt. Hay là do ánh mắt của y nhỉ? Từ trước tới giờ y vẫn nghĩ rằng cả hai anh em y đều có đôi mắt hơi sắc quá... đó là cảm nhận cá nhân của người con trai thứ ba này. Đặc biệt là em gái y, đó là một vấn đề lớn. Dù có gặp người tốt nhưng cộng thêm cái giọng điệu đó thì rất dễ bị hiểu lầm.
「Cơ mà kỳ lạ thật. Rốt cuộc là cửa tiệm nào... Bất ngờ quá. Đây chẳng phải là tiệm lâu đời sao.」
Y cứ nghĩ món bánh có màu sắc mới lạ này là sản phẩm của Thương hội Tachibana đang trỗi dậy mạnh mẽ gần đây, nhưng tên tiệm ghi trên hộp lại là của một tiệm bánh kẹo Phù Tang có từ lâu đời ở kinh đô. Một tiệm lâu đời mà lại làm ra thứ phá cách thế này ư...
「Ngạc nhiên đúng không ạ! Nhà tôi cũng đang định đổi chỗ nhập bánh kẹo vì dạo này khách không chuộng đồ cũ nữa, thì lại nhận được cái này! Họ bảo là sản phẩm mới của tiệm! Thế là ăn thử xem sao thì giật mình luôn! Đúng là danh bất hư truyền!」
「Ra là vậy...」
Trước tiếng lẩm bẩm của Kei, cô gái nhà trọ liến thoắng như để lảng sang chuyện khác. Chàng quan lại hơi ngả người ra sau, gật gù tỏ vẻ quan tâm. Rồi y suy ngẫm.
Nói ngược lại, có thể nói rằng nếu không vặn vẹo cả truyền thống thì không ngăn được khách rời đi. Những người thợ của tiệm lâu đời chắc hẳn đã phải gạt nước mắt mà đưa ra quyết định. Thịnh giả tất suy. Thay đổi được chừng nào, nắm bắt cơ hội được chừng nào thì đỡ chừng ấy. Vị toán sĩ trẻ tuổi này không ghét tinh thần cầu tiến đó.
Bởi chính bản thân y cũng là kẻ leo lên nhờ giẫm lên người thân của mình mà...
「……Kei-san?」
「Ấy…… Thất kính. Không, tôi chỉ đang mải suy nghĩ chút thôi.」
Chắc y lại ngẩn người ra rồi. Y thấy mình chẳng giống mình chút nào. Là do chuyện gia đình sao? Thật thảm hại. Đáng lẽ lúc này y phải thật vững vàng mới đúng.
「Công việc ạ?」
Cô gái nhà trọ liếc nhìn giỏ giấy vụn phía sau lưng y. Nhìn những tờ giấy bị vo tròn, cô nghiêng đầu thắc mắc.
「Cũng có phần là vậy... haha. Có nhiều chuyện ấy mà.」
Định lấp liếm cho qua, nhưng rồi y chợt nghĩ. Thử hỏi ý kiến người khác cũng là một phương án.
「……Gia đình cấp trên ở nơi làm việc của tôi đang có chút chuyện phiền toái.」
「Cấp trên á?」
「Ừ. Có vẻ sắp tranh chấp về quyền thừa kế gia tộc. Rắc rối lắm.」
Rồi y giải thích trong khi lảng tránh nội dung cụ thể. Người anh trai quay về nhà. Người em trai đã gầy dựng lại gia tộc. Người vợ của em trai... y giải thích hoàn toàn như chuyện của người khác. Trên cơ sở đó, y hỏi ý kiến.
「Wa... nghe có vẻ đẫm máu thật đấy.」
Nghe giải thích xong, cô gái nhà trọ nhăn mặt ra mặt.
「Là cấp dưới nên tôi cũng khó xử. Có lời khuyên nào để giải quyết êm đẹp không?」
「Tình cảm anh em vẫn ổn chứ ạ? Với tôi thì cái đó là đáng sợ nhất.」
「Chỗ đó thì... chắc là không vấn đề gì đâu? Tình cảm anh em vẫn thuận hòa mà.」
「Thật không ạ?」
Chuyện nhà người khác thì không biết. Nhưng người con trai thứ ba này tin chắc điều đó. Chuyện anh thứ coi thường hay ghét bỏ anh cả là điều không thể xảy ra.
Y vẫn nhớ anh thứ sởi lởi ấy hồi nhỏ thậm chí còn hay làm nũng hơn cả y. Sau khi anh cả mất tích, anh thứ vẫn thường lẩm bẩm rằng địa vị hiện tại của mình chỉ là sự thay thế mà thôi. Giả sử bây giờ có phải nhường lại vị trí trong nhà, liệu anh ấy có bận tâm chút nào không? Vốn dĩ, nhà y chỉ là những kẻ mới phất lên chút đỉnh. Không có lịch sử lâu đời, gốc gác là tá điền. Chỉ có thể nghĩ rằng vật về đúng chỗ, người về đúng ngôi mà thôi.
「Chuyện đó cũng lạ thật... anh em hòa thuận là tốt. Nhưng liệu có suôn sẻ thế không?」
「Cứ coi như tiền đề là vậy đi, được không?」
「Hầy...」
Cô miễn cưỡng chấp nhận lời của Kei.「Ưm...」, cô chống tay lên cằm, đăm chiêu suy nghĩ vẻ bán tín bán nghi về quan hệ anh em đó. Rồi cô tiếp lời.
「Chắc là từ phía người vợ sẽ cảm thấy vị trí trong nhà bấp bênh và lo lắng lắm nhỉ?」
「Đúng là thế thật...」
Kei thật lòng đồng ý với ý kiến đó. Một cô gái lỡ thì xuất thân danh gia được gả về. Vẫn chưa có con cái. Việc trở nên nhạy cảm là điều không tránh khỏi. Nếu anh cả trở về, chắc chắn sẽ nảy sinh sóng gió, và đó mới là vấn đề lớn nhất. Nếu chỉ có người trong gia đình thì chuyện này đã đơn giản biết bao...
「Chỗ này thì chỉ còn cách nhờ người em trai kia cứng rắn lên thôi. Người vợ chắc đang đầy bất an đúng không? Nói chuyện một cách chân thành là tốt nhất đấy ạ. Nếu giấu giếm vụng về, cô ấy sẽ tưởng mình bị cho ra rìa rồi làm mình làm mẩy cho xem?」
Cô gái nhà trọ trả lời từ lập trường của một phụ nữ. Vì là người ngoài, nên ít nhất cô ấy cũng muốn chồng đứng về phía mình, còn nếu cứ lén lút hành động sau lưng thì lòng nghi ngờ sẽ ngày càng tăng. Rằng bản thân không được gia đình chấp nhận, không được công nhận là thành viên trong nhà... rất dễ bị nghĩ như vậy.
「Hừm...」
Đó là điểm mù đối với Kei. Quả thật, chẳng phải y chưa từng coi vị chị dâu đó nằm ngoài phạm vi gia đình sao? Điều này cần phải kiểm điểm lại. Y, và cả gia đình, đâu có ai ghét bỏ cô ấy. Có thể hòa thuận được thì còn gì bằng.
「Đi thẳng vào vấn đề là cách tốt nhất sao?」
「Mà, dù sao chuyện cũng là chuyện lớn, chắc không dễ dàng đâu ạ…… Vị anh cả kia cũng đâu có đòi hỏi tài sản hay quyền thừa kế đâu nhỉ?」
「……Ít nhất thì anh ấy không phải người chủ động đòi hỏi những thứ đó.」
Đó là người mà dù bản thân đang đói vẫn nhường cháo cho các em, người đã bán mình vì gia đình... y nuốt những lời đó vào trong. Không phải chuyện để cố tình công khai.
「Nói ra nghe hơi toan tính... nhưng tốt nhất là xin một tờ giấy cam kết thì hơn ạ? Rằng sẽ nhường lại nhà cho người em trai.」
「Ý là đảm bảo địa vị trước cho họ sao?」
「Vâng. Chứ sau này mà đổi ý thì chỉ là lời nói gió bay, lúc đó sẽ loạn lắm đấy? Cũng cần người làm chứng nữa, người của chùa chiền, hay người bên nhà vợ, những người không hùa vào để che giấu ấy.」
「Hahaha, nghe chân thực gớm nhỉ.」
「Thì đó mà!」
Quả thực, cô gái đã chứng kiến không ít trường hợp tương tự. Khách trọ ở lữ quán cũng có đủ loại người. Có khi nghe tiếng quát tháo「đã nói」,「chưa nói」vọng ra từ phòng, thậm chí suýt dẫn đến ẩu đả bằng dao. Giá trị căn phòng sẽ giảm, khách khác cũng khó chịu nên cô rất muốn họ dừng lại. Những cuộc tranh chấp kiểu này dù là thường dân cũng thật xấu xí.
「Vậy sao. Dùng mưu mẹo vụng về quả nhiên là không được à...」
Thực ra, chẳng cần cô gái nhà trọ nói, y cũng nghĩ đó là chính đạo. Nhưng... việc yêu cầu một chuyện trần tục như vậy một cách trực diện với người anh cả tàn tạ mới được gặp lại khiến y cảm thấy áy náy. Vì thế y mới tự nhiên muốn bày ra những mưu kế khôn lỏi. Đó là sự hèn nhát của y.
(Lười biếng... nhỉ. Đây là việc mình phải làm.)
Y khinh miệt sự bê tha của bản thân khi vô thức loại bỏ lựa chọn tự mình thực hiện hành động đó. Chẳng lẽ y định để em gái mình làm việc đó sao? Đồ không biết xấu hổ. Bắt đứa em gái thương anh trai như vậy nói ra những lời tàn nhẫn thế sao? Không thể nào.
(……Là anh ấy mà. Chắc chắn sẽ tìm nơi nào đó để làm việc thôi.)
Việc được nuôi giấu trong dinh thự cũng không thể kéo dài mãi. Khi không còn cần thiết nữa sẽ bị đuổi đi. Sẽ sống thế nào đây. Với cơ thể đó... Nếu là em gái, có thể con bé sẽ mang anh ấy đến chỗ mình làm thuê, nhưng phận là con trai thứ ba, y thấy thế không ổn. Một cô gái sống cùng anh trai thì việc tìm đối tượng kết hôn cũng sẽ khó khăn.
(Hay là cầu xin Danna-sama, ngài ấy có thể cho một công việc gì đó không nhỉ...?)
Dù là công việc tạp vụ, nếu được nhận thì cộng với thu nhập của y cũng đủ sống. Nếu cúi đầu cầu xin thì chắc không phải là không thể. Khi nhờ anh ấy viết giấy cam kết, y có thể đề xuất luôn việc này. Anh ấy chắc chắn sẽ không tỏ thái độ khó chịu đâu. Chỉ có lương tâm của y là cảm thấy áy náy thôi.
...Y không nghĩ đó là cái thăm đen đủi, và cũng không muốn nghĩ thế. Vì người rút phải cái thăm tồi tệ nhất chính là anh cả.
「Anh lại làm vẻ mặt khó coi rồi... Chuyện đó cần phải thận trọng đến thế sao ạ?」
Cô gái nhà trọ, người vẫn đinh ninh chủ đề câu chuyện là về cấp trên của y, lo lắng nhìn vị khách quan lại. Có lẽ cô nghĩ rằng y đang đi trên dây vì sự thăng tiến, hay liên quan đến các cuộc đấu đá phe phái.
「Không... cũng không đến mức nước sôi lửa bỏng thế đâu?」
Nụ cười khổ của y, tuy nhiên, do ánh mắt bẩm sinh nên trông có vẻ nguy hiểm.
「U-um! Kei-san cũng là con trai thứ ba ở nông thôn đúng không ạ!」
「Hả, à... đúng thế?」
Cô gái nhà trọ hỏi dồn như thể đã hạ quyết tâm. Nghĩ bụng sao tự nhiên lại đường đột thế, nhưng Kei vẫn gật đầu xác nhận.
「Tôi, tôi không có anh em trai!」
「Hả.」
「Thế nên là tôi cần một người con rể ở rể để nối dõi tông đường!!」
「Hả.」
Y chỉ biết gật đầu đáp lại lời cô gái. Câu trả lời chứa đựng phần lớn là sự bối rối. Tại sao lại nói chuyện đó với y vào lúc này?
「Nếu kinh doanh lữ quán thì tính toán cũng quan trọng lắm đúng không! Phải biết đọc chữ nữa! Ah, cả tính thuế nữa chứ! Tóm lại là, có học thức thì vẫn tốt hơn đúng không ạ!」
「Cái đó thì đúng là vậy.」
「Đúng không ạ!!!? Có thể kế thừa lữ quán này đấy ạ!! Tôi nghĩ đây là một món hời đấy chứ, anh không thấy thế sao!?」
「À... ừ.」
Đúng là một món hời thật. Lữ quán này là nơi dành cho giới trung lưu ở kinh đô mà một quan lại như y trọ lại. Lượng khách rõ ràng là không tệ. Ở chốn kinh kỳ thì chẳng bao giờ lo vắng khách. Nếu làm rể thì có thể thừa kế cửa tiệm từ cha vợ. Nếu muốn một cuộc sống khá giả thì đây đúng là trúng số.
「Đúng không ạ! Đúng không ạ! Thế nên, thế nên... thế nên...!」
「Trước hết cô bình tĩnh đã... Cô không sao chứ?」
「Tôi không sao! Tôi không sao mà! Tôi, tôi... tôi... tôi á?」
Cô lắc đầu liên tục vẻ phấn khích, thở hồng hộc, rồi khi được trấn an, cô dần bình tĩnh lại... và khi tỉnh táo lại, chàng thanh niên cảm giác như mắt cô đang quay mòng mòng. Khuôn mặt cô nhanh chóng chuyển từ xanh sang đỏ.
「À thì... à thì... à thì là mà?」
「Này?」
「Chỗ trà và bánh còn lại tôi để đây nhééééé!!!?」
Câu trả lời cho tiếng gọi là sự bỏ chạy khỏi hiện trường. Dùng từ bỏ chạy nghe có vẻ thất lễ nhưng chàng quan lại trẻ cảm thấy đó là từ miêu tả chính xác nhất. Một cú phi thân đầy năng lượng chẳng liên quan gì đến thục nữ. Khí thế đó làm y liên tưởng đến cô em gái ngày xưa. Cánh cửa trượt đóng sầm lại với âm thanh lớn, tiếp theo là tiếng chạy huỳnh huỵch ồn ào xuống cầu thang. Y có cảm giác nghe thấy tiếng bà chủ mắng. Rồi chậm hơn một chút là tiếng khóc thút thít vọng lại. Hoàn toàn chẳng hiểu ra làm sao cả.
「C-cái gì vậy trời...?」
Cứ như bị trúng tà thuật... ủa? Mình đang nói cái gì thế này? Chàng thanh niên bối rối và hoang mang đến mức độc thoại nội tâm cũng chẳng đâu vào đâu. Nhưng hơn cả thế, y lo cho cô tiểu thư nhà trọ. Bộ dạng lúc nãy thật thê thảm. Hay là cô ấy mắc bệnh gì nhỉ?
「……Ừm. Ngon.」
...Tóm lại là y tống nốt daifuku mochi dâu tây còn lại vào miệng. Rõ ràng là trốn tránh hiện thực. Tha cho tôi đi, đến nước này mà còn thêm chuyện phải lo nghĩ thì phiền lắm.
「……Trước tiên, có lẽ phải cầu xin danna-sama thôi... nhỉ?」
Vừa nhai daifuku mochi vừa sắp xếp lại tình hình, chàng quan lại trẻ rút ra kết luận hợp lý về việc cần ưu tiên nhất.
Dù gì đi nữa, nếu không đảm bảo được nơi làm việc cho anh cả trước thì mọi thứ cũng chỉ là lý thuyết suông mà thôi...
-
Tiếng gọi nỉ non, bi thương tựa như chim non ríu rít vang vọng trong đêm tối. 「Nii-san. Nii-san. Nii-san. Nii-san.」
Tại mật thất trong đêm đen không chút ánh đèn, có vật gì đó đang cựa quậy. Hai cái bóng như chồng lên nhau. Hai khối thịt đối diện đan cài...
Một kẻ đã hơi chệch khỏi hình hài con rối. Chẳng còn vẹn toàn như một con người. Thân hình từng vạm vỡ nay đang dần sụp đổ. Chẳng phải do buông thả, không, đó là đạo lý của kẻ không thể cử động cơ thể thỏa đáng. Một nam nhân nằm liệt giường...
Kẻ còn lại thật mảnh mai. Thân mình gầy guộc ít thịt, tưởng chừng như sắp gãy. Nhưng dường như lại có cốt cách cứng cỏi bên trong. Nếu ví là thú, có lẽ sẽ liên tưởng đến chồn, hay là hồ ly. Thiếu nữ vẫn tiếp tục hót lên những lời ngọt ngào...
「Haa, haa, haa.」 Hơi thở hòa lẫn vào nhau rồi trào ra. Hơi ấm của nhau chạm lên gương mặt. Hút lấy nhau. Quấn lấy nhau như loài sên trần. Liếm nhẹ hàm răng, giao hòa dịch vị, cắn nhẹ đầu lưỡi. Đôi khi lại đùa nghịch cắn vào cằm, cọ má vào nhau. Tựa như trò chơi con trẻ, nhưng lại chẳng thể gọi là trò trẻ con, một màn biểu hiện ái tình đầy dâm sắc...
Biểu hiện ái tình đâu chỉ dừng lại ở phía trên. Dẫu trong bóng tối cũng có thể nhận ra hình dáng ấy. Thứ đang ngạo nghễ đứng thẳng khiến nàng liên tưởng đến nấm tùng nhung. Thứ nấm tùng nhung khổng lồ mà gã tiều phu trong làng ngày xưa từng khoe khoang với mọi người. Hoặc có lẽ thứ này còn to hơn, cứng hơn, dày thịt hơn và vạm vỡ hơn. Chắc chắn là nhất cái làng này rồi.
Dưới bàn tay tựa cá trắng âu yếm, cái cách nó run rẩy thật đáng yêu. Đáp lại, những đợt khẩu kích trở nên mãnh liệt như muốn phản công khiến nàng yêu biết mấy. Hơi nóng hầm hập tỏa ra từ người trước mắt, khiến bản thân bị lây lan mà cũng toát cả mồ hôi. Giọt nước rơi tí tách lên quy đầu. Nếu dùng cả hai tay mà phụng sự, chẳng mấy chốc nó sẽ lan rộng ra, hòa lẫn cùng dịch thể đang nhỏ xuống. Đó chính là bản thân họ của lúc này.
「Nii-san. Nii-san. Nii-san. Nii-san.」 Nàng hót lên đầy nũng nịu. Được ôm vào lòng như một phần thưởng. Cằm bị nắm lấy, những lời công kích càng thêm dữ dội như muốn bắt nàng im lặng. Nàng hiểu rõ. Những tiếng gọi bất đức này được thầm thì chính là vì lẽ đó. Nàng đã thấu hiểu tận tường người thân máu mủ trước mắt sẽ phản ứng ra sao nếu nàng nói gì, hay kể lể điều chi. Đó là minh chứng cho mối quan hệ mà cả hai đã kết nên.
Nn, ah, nfuu, fuu, fuu, fu!!
Đòn công kích bằng cả hai tay nếu so với sức vóc đàn ông thì yếu ớt vô cùng, nhưng ở chốn này lại sánh ngang với sức mạnh ngàn cân. Nàng thấu hiểu tường tận cách gia giảm sức lực tuyệt diệu nhất. Bàn tay thiếu nữ... bàn tay phụ nữ lạnh lẽo đùa bỡn với thứ tựa như thanh thiết bảng rực lửa kia. Hay có lẽ là đang yêu chiều nó. Cái dáng vẻ ngửa người ra sau của vị lương nhân bất nghĩa kia đáng yêu đến mức chẳng biết làm sao cho đủ.
Ánh mắt giao nhau. Nàng hiểu. Vậy nên hãy tới bước tiếp theo nào?
Đầu tách ra. Những bàn tay đang bám lấy cơ thể nhau cũng buông rời. Nàng cúi đầu thấp xuống. Chiếc cổ trắng ngần. Nếu ban nãy là chào hỏi, thì đây là bước dạo đầu. Chỉ có vậy thôi. Điều quá đáng mà thuở ban đầu nàng từng thấy thật xấu hổ, nay cũng chỉ đến mức độ này mà thôi. Có gì phải thẹn thùng trước khoái lạc cùng người mình yêu thương chứ?
Nn. nn, nn…
Đôi tay nhẹ nhàng chạm lên mái tóc. Tiếp nối theo đó, thật chậm rãi, và như một lẽ đương nhiên, cảm giác bị thúc mạnh vào sâu trong cổ họng khiến nàng phản xạ muốn nôn khan, nước mắt trào ra, nàng quằn quại mặc cho người định đoạt. Nhưng việc được khao khát ấy tuyệt nhiên chẳng hề đáng ghét. Bởi lẽ đây là sự cứu rỗi, và cũng là sự chuộc tội.
Tiếng thở phì phò vang lên từ trên đỉnh đầu dần trở nên dữ dội như dã thú. Cảm giác nơi đầu lưỡi cũng đã nhận ra điều đó. Nàng rời ra một nhịp. Sợi tơ bạc chảy ròng. Trước khi nó kịp nhỏ xuống thì đã nuốt trọn một hơi. Thế công từ khuôn miệng lại tiếp tục. Và rồi chẳng bao lâu sau... nó bùng nổ. Nàng bị giữ chặt để không thể trốn thoát, vô điều kiện mà đón nhận tất cả đi qua.
Im lặng. Im lặng. Im lặng. Nhưng hơi nóng vẫn chưa dứt. Đó chỉ là chút dư hứng. Bản thân nàng cũng đã sẵn sàng rồi. Nàng đã hoàn toàn sẵn sàng. Dẫu có buông ra cũng chẳng có gì rớt xuống. Một giọt cũng không được tha thứ. Tất cả, là của ta. Trái lại, bên dưới mới chính là trận hồng thủy.
Ngước nhìn lên, bị nhìn xuống, ánh mắt lại giao nhau. Nàng biết hành động tiếp theo. Nàng đẩy ngã cơ thể dẫu có chút mỡ màng nhưng vẫn còn vương nét cứng cỏi ấy. Nàng cưỡi lên, nắm lấy, chĩa thẳng vào lối vào rồi nhìn nhau đắm đuối.
Cầu xin chàng... hôm nay cũng hãy gột rửa cho thật sạch sẽ nhé?
Và rồi, và rồi...
…
「Gì thế kia? Suzune, chăm chú quá nhỉ, đang đọc sách gì đấy?」
「Eh, ahhhh!!? I... Irukaaa!!?」
Suzune, đang hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của câu chuyện từ lúc nào không hay, bị tiếng gọi từ sau lưng kéo tuột về thực tại, thét lên một tiếng thất thanh. Nàng vội khép cuốn sách lại, quay người lại như để che giấu nó.
「...C-Có sao không đấy? Không phải bị cảm lạnh đấy chứ? Mặt đỏ bừng rồi kìa?」
「Vẫn ổn mà! Không, không có vấn đề gì cả đâu!!」
Trước lời hỏi han của Iruka khi nhìn thấy biểu cảm tồi tệ đó của Suzune, người trong cuộc lại ra sức phủ nhận. Không phải là cảm lạnh. Điều đó là chắc chắn. Nàng biết rõ lý do. Đôi má nhuộm đỏ là do nỗi thẹn thùng. Và cả hơi thở hổn hển, nóng hổi tuy khẽ khàng mà nàng trút ra ban nãy cũng bắt nguồn từ cùng một nguyên do.
「V, vậy sao...?」
「Ừ, vẫn ổn mà! Cũng không phải do mệt mỏi từ chuyện hôm qua đâu!!」
「M, mà, vẫn còn trẻ... mà nhỉ?」
Iruka có chút rụt lại trước phản ứng thái quá của người bạn.
「Cơ mà, này... hăng hái cũng tốt thôi nhưng đừng có quá sức đấy nhé? Lỡ đâu mắc bệnh lạ thì khổ? Thế này thì sao? Hay là dời lịch sang ngày khác để xem xét tình hình...」
「Không được ạ! Chuyện đó, tuyệt đối tuyệt đối, không được đâu!!」
Trước những lời quan tâm của người bạn, nàng lại cự tuyệt một cách kịch liệt. Có lẽ do khí thế quá mức, Suzune cũng tự hỏi liệu mình có làm quá khiến Iruka phải kinh ngạc hay không. Tuy nhiên... riêng chuyện này thì không thể nhượng bộ.
「A, chuyện đó... xin lỗi vì đã to tiếng...」
「Không, không sao đâu. Ta biết tính cô luôn nghĩ cho gia đình mà… Luôn nghĩ cho gia đình, nhỉ.」
Người bạn thẳng thắn chấp nhận lời xin lỗi. Dù cách nói ở vế sau có chút gì đó ngập ngừng, không dứt khoát như đang mắc nghẹn... nhưng ít nhất có vẻ nó không hướng về phía Suzune. Có nên hỏi lại hay không, Suzune cũng cảm thấy khó xử.
「Hiểu rồi. Mau chóng thu dọn hành lý cho xong đi nhé. Còn nửa khắc nữa là xuất phát rồi. Phụ nữ trang điểm tốn thời gian lắm đúng không? Không còn dư dả đâu đấy.」
「Cô cũng là con gái mà.」
Nàng ném cái nhìn chằm chằm đáp trả lại cách nói chuyện tưng tửng của Iruka. Thậm chí có lúc nàng còn nghĩ rằng khuôn mặt mộc của người này có khi còn đẹp hơn cả mình ấy chứ. Chỉ cần chỉnh lại mái tóc, sửa lại y phục, trang điểm lên và uốn nắn lại lời ăn tiếng nói thì chẳng phải sẽ ra dáng một thục nữ danh giá hay sao? Còn về mấy chỗ cục bộ kia thì áp đảo hoàn toàn rồi. Thật vô lý.
「Con gái á? Hehehe, gọi là đại tỷ đi chứ?」
「Đại tỷ gì mà thô lỗ quá, chẳng nhờ cậy được gì cả.」
「Không nể nang gì cả à.」
Iruka quay gót, vừa cười sằng sặc vừa phản bác lại. Đôi cánh tay đầy lông lá trông như loài sói đung đưa qua lại. Tùy người mà có thể sẽ chẳng biết nói gì, nhưng Suzune thì đã quen rồi. Nữ lang nhân quay lưng bỏ đi như chạy trốn, miệng lầm bầm trước lời phản bác sắc sảo. Chắc là đi hút thuốc rồi. Ngồi chồm hổm ngoài sân mà hút cho xem.
...Người bạn ồn ào như cơn bão đã biến mất. Không gian trở lại tĩnh mịch, trái ngược hẳn với lúc trước. Chim chóc bên ngoài hót líu lo. Trong bầu không khí đó, Suzune hít sâu một hơi.
Và rồi...
「Cái, ả đàn bà kia...!!」
Khi đã bình tĩnh lại, thứ cảm xúc trào dâng mãnh liệt như muốn sôi lên sùng sục ấy chính là dành cho thủ phạm. Đó là sự phẫn nộ xuất phát từ nỗi thẹn thùng, và cũng là cơn giận vì suýt chút nữa đã bị bạn mình hiểu lầm. Suzune đưa cuốn sách giấu sau lưng ra trước mặt, trừng mắt nhìn cái tiêu đề.
『48 tư thế giao hoan cấm kỵ giữa huynh muội』, tác giả là Fukurogaki Shirakomaro, vốn từ lâu đã nổi danh trong giới. Đây là một kiệt tác lớn thời kỳ đầu mô tả mối quan hệ cấm kỵ mà hai anh em đã sa vào để tìm kiếm sự cứu rỗi, khi trở thành vật hiến tế ô uế tại một ngôi làng đầy rẫy những hủ tục đáng ghê tởm. Tiện thể thì nghe đâu đây là lần tái bản thứ hai mươi bốn, bản mới nhất.
...Khoan khoan, chờ đã. Xin hãy thực sự chờ một chút. Dù có nhầm lẫn cũng đừng hiểu sai. Đối với một nàng nữ hầu có tư duy tiết kiệm và cần cù, chuyện tiêu tốn số tiền lương quý giá cho một thứ vô bổ thế này là điều hoàn toàn không thể xảy ra. Vậy tại sao vật này lại ở trên tay? Chỉ có thể nói rằng nó đã nằm trong hành lý từ lúc nào không hay.
Chính xác hơn thì Suzune nhận ra nó bị lẫn vào trong đống hành lý mang về nhà Aimi sau khi ra vào dinh thự của Miyataka. Cứ tưởng là đồ của anh trai, nàng tò mò đọc thử mà không thèm nhìn tiêu đề, để rồi khi đọc đến đoạn ướt át mới vỡ lẽ ra đó là sách khiêu dâm.
Thủ phạm là ai? Rõ ràng không phải anh cả. Xét theo tình huống, cũng như nội dung của hành vi, thì chỉ có thể là một người duy nhất. Dâm Cơ của nhà Miyataka. Chỉ có thể là người đó.
Đó là sự sỉ nhục, là sự lăng mạ. Một hành động suýt chút nữa đã tạo ra vết nứt trong mối quan hệ anh em. Nếu để Iruka hay những người xung quanh nhìn thấy, và hơn hết là nếu để người anh trai quan trọng nhất nhìn thấy thì sẽ ra sao? Chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt của anh trai khi nhìn mình, máu trong người nàng đã rút sạch. Không chỉ đơn giản là đáng sợ. Đó cũng là một trong những lý do Suzune muốn đi đến đó. Nàng định bụng lúc quay về sẽ nhanh chóng vứt nó lại ở một chỗ nào đó thích hợp trong dinh thự. Thứ này, Suzune không cần.
...Việc nàng lỡ đọc một mạch đến đoạn ướt át giữa đêm, rồi đọc hết sạch, thậm chí đọc lại lần hai, lần ba là chuyện cấm được nhắc đến. Cả những ảo tưởng ấp ủ trong chăn cũng chỉ là phút giây mê muội nhất thời mà thôi. Nàng không muốn làm vấy bẩn anh cả. Không được phép làm vấy bẩn.
「Nii-san cũng vậy, chuyện đó...」
Suy nghĩ đến đó, lẩm bẩm xong, Suzune bất chợt nhìn lại cơ thể mình.
...Tuy không bằng ngày xưa nhưng nàng vẫn cảm thấy mình quá gầy. Khuôn mặt mộc giống mẹ, nàng cho rằng cũng trên mức trung bình nhưng tự nhận thức được không phải là sắc nước hương trời gì. Vốn dĩ hôn nhân anh em là hủ tục từ thời xa xưa, ở thời đại này là sự vô đạo đức khiến người ta phải cau mày. Nghĩ lại sự ngu dốt của bản thân khi còn bé từng bi bô muốn làm vợ của anh, nàng chỉ biết xấu hổ.
Thật sự, thật sự là ngu dốt và đáng xấu hổ. Tuy nhiên...
(Nếu chỉ giúp đỡ một chút thôi thì cũng đâu có...)
Suzune không cho rằng anh cả mình là một viên đá vô dục vô cầu. Cùng là con người, nàng hiểu rằng anh ấy sẽ không thoát khỏi lẽ thường đó. Vậy thì đương nhiên nhu cầu cũng... Gánh nặng thể xác, lý do tiền bạc khiến việc cưới vợ hay mua vui ở kỹ viện đều khó khăn. Nếu vậy, việc hợp tác để giải tỏa điều đó thì cũng chẳng hẹp hòi gì.
Nếu chỉ dùng tay. Nếu chỉ cho nhìn. Dang chân ra để mê hoặc thì cũng có thể... Suy nghĩ trôi tuột đến đó, nàng lại quằn quại trước ý tưởng của chính mình. Trong sọ não như muốn sôi lên. Mình đang nghĩ cái quái gì thế này!?
「~~~!! Đáng ghét!!」
Tất cả là tại cuốn sách này. Tại ả đàn bà đã lén bỏ thứ này vào. Suzune phẫn nộ. Tại cái ả tiểu thư dâm loạn đó mà nàng phải suy nghĩ đến những chuyện vô bổ thế này. Thật sự tức cái bụng!!
「...Uu!! Thiệt tình!」
Ngay trước khi cất cuốn sách vào trong hành lý chuẩn bị, nàng lưỡng lự trong vài khoảnh khắc xem có nên mở ra lần nữa hay không, rồi nàng nữ hầu đè nén sự xung động cùng với lời chửi rủa...
-
「Mời vào~... Ơ kìa? Người hộ tống, tăng thêm rồi sao?」
Vào lúc quá trưa, khi đến thăm dinh thự Miyataka, lời chào đầu tiên cất lên lại là một giọng điệu kéo dài lê thê như vậy. Cách nói chuyện yêu kiều và phóng khoáng ấy chẳng giống phong thái của một tiểu thư chút nào, mà nói đúng hơn, việc đích thân ra đón ngay trước cổng tự thân nó đã chẳng ra dáng một tiểu thư rồi.
「...Tôi nghe nói gần đây vùng này cũng không được yên ổn cho lắm. Vậy nên để đề phòng, thì...」
Suzune, người đang hậm hực vì những rắc rối cá nhân đơn phương tại dinh thự, đáp lại một cách lãnh đạm để che giấu cảm xúc của mình. Vừa trả lời, nàng vừa liếc nhìn ra sau lưng.
...Cùng với người giám hộ Iruka, là hai bóng người mặc hắc y phục che giấu khuôn mặt bằng mặt nạ nhỏ. Hạ nhân. Phải, đó là những hạ nhân thuộc về gia tộc Kizuki.
Có vẻ như Iruka khá để tâm đến việc bị bám đuôi trong lần trở về nhà trước đó. Đây là những hộ vệ bổ sung được điều động theo yêu cầu gửi đến gia chủ thông qua tiểu thư Hotoya và tiểu thư Ako. Nghe nói tên của từng người là Chidori và Tsunoha. Dĩ nhiên, đó có lẽ chỉ là giả danh.
「Ah, đúng thật nhỉ. Nghe nói người ta đang bỏ chạy từ các vùng quê khắp nơi đến đây mà? Ở chốn phố thị cũng có tin đồn về bọn yêu thuật sĩ đáng ngờ hay đám tăng lữ đang phun ra mấy lời mê sảng hoang đường... Mà, đúng là thế thái cũng đến hồi mạt vận rồi nhỉ♪」
Vị tiểu thư nhà Miyataka vui vẻ thốt ra những lời chẳng thể cười nổi. Vì là người thuộc giai cấp công vụ như gia tộc Thoái Ma Sư mà lại nói ra những lời ấy thì quả là bất trung. Tuy nhiên, xét đến những tin đồn về thói hư tật xấu thường ngày của nàng ta, thì đối với gia tộc, sự tồn tại của nàng cũng chẳng khác nào một nỗi ô nhục sống.
「Thôi thôi, dừng mấy chuyện đen tối và nhàm chán đó lại đi nào♪ Quan trọng hơn là~」
Rồi tiểu thư nhà Miyataka làm động tác mời vào trong và cười một cách tinh quái.
「Vị khách trọ lại vừa hay đang dùng bữa trưa muộn, các người có muốn ăn cùng không?」
「...Tôi nghĩ mình đã báo trước trong thư là không cần bận tâm rồi mà?」
Suzune vẫn nhớ những lời bông đùa mà vị tiểu thư này đã nói vào cuối chuyến thăm trước, và nàng không cho rằng đó chỉ là lời xã giao hay nói đùa đơn thuần. Không, nàng thậm chí còn nghĩ rằng ả ta sẽ lợi dụng điều đó theo cách tồi tệ nhất. Từ việc bị bắt cóc lần trước, cho đến việc bị nhét lén cuốn diễm thư, nàng đã lờ mờ đoán được vị tiểu thư này có tính cách tâm địa xấu xa đến mức nào. Suzune đánh giá rằng thà thất lễ một chút mà nói rõ ràng còn hơn là bị bắt bẻ câu chữ rồi trách móc, nhưng mà…
「Chẳng biết có phải do gió đêm mùa hạ độc hại hay không mà buổi sáng sức khỏe của vị khách kia không được tốt cho lắm~. Chẳng còn cách nào khác, ta đành phải ngâm người đó thật lâu trong nước nóng, rồi tận tình rửa ráy khắp toàn thân… Thế nên là, nói chính xác thì là lời mời dùng bữa sáng? Vì ta quên dặn dò bên nhà bếp nên giờ có cả đồ ăn sáng lẫn ăn trưa, nếu được thì ta muốn nhờ các người giải quyết giúp~? Vừa hay, ta cũng ngửi thấy mùi mặn mòi đậm chất quê mùa đâu đây?」
「...Ư!!?」
Vừa cười khúc khích giải thích, nàng ta vừa khịt khịt mũi như chó, rồi ghé mặt sát lại gần hành lý của Suzune. Nàng ta nhìn Suzune. Nàng nữ hầu ngửa người ra sau như thể sợ hãi. Nỗi sợ hãi đó cũng là do bị nói trúng tim đen.
「Fufufu. Nào nào, đừng đứng mãi ở chỗ này nữa... mau vào trong đi thôi?」
Nàng dâm cơ vẫy tay mời gọi hệt như một con mèo chiêu tài, rồi đùa cợt một cách yêu mị để mời mọi người vào.
Cảnh tượng đó, trông cứ như thể đang dụ dỗ con mồi bước vào bẫy vậy...
-
「…………」
『Có khách kìa』
Cốc cốc cốc. Có tiếng gõ vào chiếc xe đang dừng từ bên ngoài. Bạch Hồ đang đợi bên trong giật mình kinh ngạc. Người điều khiển thức thần, vốn là một đứa trẻ, cũng mở to mắt. Cậu ta định lao ra như thể muốn bảo vệ tôi... nhưng tôi đã ngăn lại.
『Nhân tiện thì thiếp đang ôm đầu chàng đấy nhé』
「Được rồi.」
『Nguyên nhân gây đau vai đó』
Tôi nắm lấy vai cựu tiểu đồng và đẩy cậu nhóc vào góc xe. Tôi mở cửa sổ. Một gương mặt quen thuộc hiện ra ở đó.
『Đừng có són ra chỉ vì bị chạm vào chứ』
「Chào. Đã lâu không gặp... nhỉ?」
「Trông cậu không có vẻ gì là vui mừng ha?」
「Ngươi nghĩ ta sẽ vui sao?」
「Không đời nào.」
『Cáo cũng đừng có mà ghen tị chứ』
Một gã đàn ông Emishi... hay đúng hơn là con quái vật từng là con người, đang đứng đó lập lờ như nửa cái bóng. Nhìn ra xung quanh, những vệ sĩ hộ tống xe đều đang quỳ rạp xuống. Họ ôm cổ họng hoặc ngực, ho sù sụ dữ dội. Hoàn toàn bất lực.
『Mà, cũng chỉ là tường thịt thôi nhỉ』
「Kh... hự...!?」
『Trò siết cổ kìa』
Thêm vào đó, vẫn còn một người đang bị túm cổ và ấn chặt vào xe. Vệ sĩ bị chặn đường thở, thốt ra những tiếng rên rỉ đau đớn. Rõ ràng là chiếc xe được yểm kết giới trừ yêu này đã bị thứ gì đó chọc vào.
『Nương tay gớm nhỉ』
「...Ngươi không giết ai sao?」
「Ta đâu có đến để gây chuyện. Ta cũng giống như mấy cô nàng này thôi. Là hộ vệ cả đấy.」
『Ta là thiên thần hộ mệnh cơ』
Kamui thản nhiên nói phét như vậy rồi liếc nhìn ra sau lưng. Tôi cũng nhìn theo hướng đó ra con hẻm, thấy một bóng người đang thong thả bước lại gần. Dáng vẻ trí thức, có vẻ dễ gần, nhưng nụ cười lại như dán lên mặt. Nếu đã biết trước thì trông nó sặc mùi giả tạo.
『Hửm?』
「Chào, đã lâu không gặp... nói vậy cậu có hiểu không nhỉ?」
「Khối thịt hôm nọ hả?」
「Chính xác! Nhưng mà... cậu đã biết ta từ trước đó rồi, phải không?」
「Chà. Ai biết là chuyện gì. Ngươi là kẻ nào?」
『Chào buổi tốiii』
Tôi giả vờ ngây ngô trước lời nói tiếp theo của vong hồn đang vỗ tay tán thưởng trong cái xác đi mượn, đi cướp đó. Tôi không định dính vào bẫy thăm dò đâu.
『Lộ rồi kìa』
「Kẻ nào ư. Giải thích trong một lời thì khó lắm... À phải rồi. Nếu biểu thị mối quan hệ với cậu thì chắc là 『Cha』 chăng? Có lẽ là vậy?」
「...Ngươi đang đùa đấy à? Nếu định đòi quyền nuôi con thì nôn tiền trợ cấp nuôi dưỡng ra đây nhé?」
「Ra là đáp trả thế sao... Gay go thật. Cậu nghĩ cần bao nhiêu?」
『Chịu ra mặt làm cha là tốt rồi còn gì』
Vong hồn vừa cười ha hả vô tư lự vừa hỏi tên hộ vệ. Tên hộ vệ nhún vai cười khẩy. Và rồi, một trong những cô gái đang quỳ rạp giả vờ đau đớn rồi rút ống thổi tên từ trong ngực áo ra...
『Thổi cái đó là số tận đó nha』
「Dừng lại.」
『...Són ra hết cả lũ rồi.』
Tiếng quát đầy sát khí của tôi hướng về cả ba phía. Những cô gái đang quỳ rạp rùng mình. Kamui, kẻ đã thò tay vào ngực áo định ném dao găm phản công, cười khinh bỉ, trán toát mồ hôi lạnh nhìn xuống chân.
『Tiếc thật nhỉ』
『…………』
『Định lôi tất cả vào giết chung chứ gì』
Kẻ cuối cùng, cũng là kẻ tôi ghim chặt nhất, không phản ứng gì như thể giả nai. 『Thứ đó』 đã ẩn nấp trong bóng chiếc xe suốt từ nãy, hành xử như thể bản thân không hề tồn tại.
『Giống hệt Gorilla-sama, cứ thích giải quyết thô bạo』
「Nguy hiểm thật đấy, Kamui. Hãy nói lời cảm ơn đi... Đứa trẻ đó tương khắc với cậu quá đỗi mà.」
「Thật sự chán ghét quá đi mất. Khó khăn lắm mới thổ huyết để trở nên vô địch, vậy mà toàn gặp lũ có thể xuyên thủng mình. Nỗ lực của tôi rốt cuộc là gì chứ?」
『Cố gắng vì con mụ chó đó thế mà lại』
Toàn bộ đường nét cơ thể dao động như màn sương vô định hình, Kamui than vãn. Ít nhất thì điều đó có vẻ là lời thật lòng.
『Không được đền đáp nhỉ?』
「Vô địch hay bất lão bất tử theo đúng nghĩa đen đều chẳng tồn tại đâu. Chung quy lại tất cả cũng chỉ là mấy trò ảo thuật vặt vãnh thôi. Dù có theo đuổi chân lý thế nào đi nữa, thì đó vẫn là gốc rễ... mà.」
『Đừng có nhìn ta mà nói thế chứ.』
Vong hồn nhẹ nhàng nói với Kamui như đang dạy bảo đệ tử. Rồi hắn quay sang nhìn chằm chằm vào tôi.
『Đúng là thất lễ thật đấy』
「Nào nào, đừng tỏa sát khí như vậy được không? ...Phải rồi. Dù là chuyện tiền trợ cấp nuôi dưỡng, hay chuyện『Hàng giả』 mà cậu đang bận tâm, hay những chuyện khác nữa, trước tiên chúng ta phải bình tĩnh, trút bỏ gánh nặng trên vai, mở lòng ra mà trò chuyện đã.」
『Ta không xuống đâu nhé』
Rồi hành xử ra vẻ quý ông đạo mạo, vong hồn thốt ra những lời đe dọa. Hàng giả... điều đó có nghĩa là gì, ám chỉ ai, tôi không hề kém nhạy bén đến mức không hiểu.
『Cứ thế mà dâng cho tên giả mạo đi』
「Ta biết một quán hay lắm. Không lo nơi ở của cậu bị phát hiện đâu... Một nơi có thể bình tĩnh ngồi xuống. Thế nào?」
『Ta muốnnn đi ăn tiệm.』
Lựa chọn từ chối lời mời đó, đối với tôi không hề tồn tại...
『Tự ý đi ăn tối bên ngoài là flag ngoại tình hoặc ly hôn đấy nhé』
『...Tay vắt sữa của khỉ đột, dừng lại rồi hả?』
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
