Chap 217 (1)
「Quả nhiên là vẫn còn luyến tiếc gia đình sao?」
Câu hỏi bất chợt vang lên giữa thế giới chỉ được tô điểm bởi hai màu trắng đen. Tôi thu lại ánh nhìn đầy vương vấn đang ngoái lại phía sau, hướng mắt về phía người vừa cất tiếng.
Ở ngay chính diện, như thể đang đối mặt trực tiếp với tôi, là một lệ nhân sở hữu phong thái mà kẻ như tôi không tài nào sánh kịp. Người ấy ngồi trên một gốc cây thay cho chiếc ghế, quan sát tôi với vẻ đầy hứng thú. Đôi đồng tử mang hai sắc thái đối lập nhau nhìn chằm chằm vào tôi. Như thể đang nắm giữ sinh mệnh trong tay. Như thể đang đánh giá...
「...Không. Tôi ổn ạ.」
Một lời phủ định. Tôi ngập ngừng trong thoáng chốc, rồi lại tiếp tục dệt nên những lời nói.
「Những người đó... đâu phải là gia đình của tôi đâu.」
Tôi thì thầm như muốn rũ bỏ quá khứ. Tuyên bố như muốn trút hết nỗi lòng. Khẳng định như để tự thuyết phục chính bản thân mình. Tôi sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu, dùng lý lẽ mạch lạc để ép bản thân chấp nhận. Vứt bỏ tất cả mọi thứ.
Đúng vậy. Thế này là tốt rồi. Đây hẳn là lựa chọn vẹn toàn cho cả ba bên. Một lựa chọn mà ai cũng có thể hạnh phúc. Đó không phải là sự dối trá hay phô trương thanh thế. Đó là một sự thật hiển nhiên. Không hề có chút giả tạo nào. Chỉ là, bản thân tôi quá yếu đuối và nhu nhược nên không thể dứt khoát được mà thôi...
「Nơi đó... vốn dĩ không phải là chốn để tôi dung thân.」
Đó không phải là nơi mà một kẻ như tôi được phép ở lại. Không phải là nơi mà kẻ như tôi được phép ngồi ăn chung. Cái vẻ mặt ra dáng gia đình ấy thật kinh tởm. Sự tồn tại của chính bản thân mình thật đáng ghét. Cảm giác như nghẹt thở vậy. Tôi sợ những điều ẩn giấu trong lòng mọi người. Tôi sợ phải biết được suy nghĩ thật sự sâu trong đáy mắt của cha mẹ khi nhìn mình, sợ đến mức không chịu nổi.
Vì thế, đây gần như là một cuộc trốn chạy. Là sự giải thoát. Từ giờ, tôi không cần phải khiếp sợ hai chữ 『Gia đình』 nữa. Và nghĩa lý cũng đã trọn. Ân đã trả, nghĩa cũng đã bán xong. Gánh nặng trên vai đã được trút bỏ. Cho nên, lương tâm tôi chẳng có gì phải day dứt cả...
「Dẫu vậy, đó vẫn là nơi mà cậu muốn ở lại, phải không?」
「...」
Trước câu hỏi mang tính thăm dò ấy, tôi chỉ biết im lặng. Một câu hỏi thật ác ý. Một câu hỏi chọc thẳng vào nỗi đau. Chẳng khác nào lo chuyện bao đồng, cố tình nối lại sợi dây duyên phận mà tôi đã khó khăn lắm mới dứt bỏ được.
...Đúng vậy. Thừa nhận đi thôi. Quả thật tôi đã rất muốn được ở trong vòng tay ấy. Nhưng hơn cả, tôi sợ hãi nó. Tôi đã khao khát một nơi chốn mà mình có thể ở lại mãi mãi. Chỉ đơn giản thế thôi. Vậy mà, số phận thật tàn khốc, quá đỗi tàn khốc.
Cứ ngỡ đã có được một gia đình cho riêng mình. Cứ ngỡ đó là gia đình ruột thịt mà mình hằng mong mỏi.
Tất cả rốt cuộc cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi...
「...Chỉ riêng cảm thấy luyến tiếc thôi cũng đã là một niềm hạnh phúc rồi.」
Những lời được dệt nên ấy dường như đã đọc thấu tiếng khóc than trong lòng tôi. Giọng điệu ấy nghe như được chia đều bởi sự an ủi, châm chọc và thương hại. Tôi lặng lẽ ngước nhìn người thanh niên.
「Chỉ luyến tiếc thôi ư...」
「Bởi vì đúng là thế mà? Bất hạnh thật sự là khi cắt đứt duyên phận mà lòng chẳng chút gợn sóng. Đó là loại gia đình mà mối quan hệ chỉ hời hợt đến thế thôi. Đúng là lòng cậu đã nhẹ nhõm hơn, nhưng đồng thời cậu cũng đang đau khổ. Đó cũng là một loại hạnh phúc đấy. Bởi nó chứng tỏ rằng đó đã từng là một gia đình tốt.」
「...」
Tôi không phủ nhận, cũng chẳng khẳng định. Sự im lặng lần thứ hai. Tôi thừa nhận đó cũng là một câu trả lời. Chỉ thừa nhận thôi, chứ không trả lời xem nó có đúng với bản thân mình hay không. Đó cũng lại là một sự trốn tránh. Không đưa ra câu trả lời, chỉ cắm đầu chạy trốn, đó là thủ đoạn quen thuộc của tôi. Giả vờ khôn ngoan, nhưng thực chất chỉ là một kẻ hèn nhát và thiếu quyết đoán.
「...Ngài nói cứ như thể bản thân mình cũng là người như vậy nhỉ.」
Việc trả lời bằng một câu hỏi vô lễ là sự quấy rối nhỏ nhen nhằm đánh lạc hướng chủ đề. Tôi đã buông lời mà không biết thân biết phận, phó mặc cho cảm xúc dẫn dắt. Để rồi sau khi lỡ miệng, tôi mới muộn màng nhận ra mình đã quá thất lễ và cảm thấy khó xử. Tôi quay mặt đi với vẻ mặt sượng trân. Tiếng cười khổ phát ra từ phía đối diện...
「Ra là vậy. Lần này đến lượt ta bị chọc vào nỗi đau rồi. Không... nói đúng hơn thì nên khen ngợi sự can đảm của cậu chăng? Chà chà, cũng đáng mặt là kẻ tự mình bán thân. Không ngờ cậu cũng hiếu thắng đấy chứ?」
「...」
Thái độ vui vẻ, cười nói sảng khoái của người thanh niên càng khiến tôi thêm bẽ bàng. Thật thảm hại. Tôi thấy bản thân mình thật nhỏ nhen và nông cạn.
「Thật thất lễ...」
「Hahaha… Không sao, không sao đâu. Còn hơn là cậu cứ giấu kín suy nghĩ thật trong lòng rồi nín nhịn. Cứ mãi giả vờ khôn ngoan cũng khiến ta phải căng thẳng theo. Thà lộ ra chút sơ hở thế này ta lại thấy yên tâm hơn. Với lại, có chút trẻ con thế này cũng tốt mà.」
Đó là đang khen sao? Hay là đang coi thường? Hay là đang chế giễu? Tôi quên cả sự vô lễ vừa rồi lẫn thân phận của mình mà hướng ánh mắt nghi hoặc về phía đối phương. Đáp lại thái độ đó, người đó càng cười như trêu chọc. Tôi hoàn toàn bị xoay như chong chóng. Đã xấu hổ lại càng thêm xấu hổ. Thật ấm ức...
「Trợ Chức, ở đây sao.」
Một giọng nói ồm ồm vang lên từ phía bên cạnh. Nếu quay sang nhìn, có cảm giác như sẽ nghe thấy tiếng uỳnh uỳnh của những bước chân nặng trịch. Một khối thịt đắp đầy những thứ xa hoa đang rung lắc lớp mỡ tiến lại gần. Y tiến đến ngay trước mặt, che lấp cả tầm nhìn, rồi nhìn xuống chúng tôi với vẻ mặt kỳ quặc cùng hơi thở phì phò nóng hổi. Gã đàn ông phốp pháp đi thẳng vào vấn đề.
「Ẩn Hành Chúng đang cảnh giới có báo cáo lại. Nghe nói có một bầy Yêu quái ở phía Tây. Chúng đang tiến về phía này.」
「Chắc là đám đã tấn công đoàn thương buôn được báo cáo hôm trước nhỉ. Đi đường này quả là quyết định đúng đắn.」
「Lũ ngu xuẩn. Bị mùi của chúng ta dụ đến đây mà. Một lũ bất tài không biết lượng sức mình sao?」
「Hừm. Biết đâu chúng lại có tự tin thì sao?」
「Vớ vẩn. Nếu cần đến thứ đó thì đám thuộc hạ của ta đã chẳng thể toàn thây trở về rồi.」
Cuộc đối thoại giữa hai vị quý nhân, lẽ ra, chứa đựng những nội dung khiến người ta phải tháo chạy khỏi nơi này ngay lập tức. Thương nhân sẽ ngất xỉu, quan lại sẽ thúc mông đám người hầu, và ngay cả võ sĩ cũng phải tái mặt. Vậy mà họ nói về nó một cách thản nhiên, đó không phải là thiếu hiểu biết hay liều lĩnh. Đơn giản, đối với họ, đó chính là chức trách.
「...?!」
「Cậu ở đây... khoan đã, hay là lên xe ngồi thì an toàn hơn nhỉ?」
Có lẽ nhận ra thái độ tái mét vì căng thẳng của tôi, người thanh niên đưa ra đề nghị. Người đàn ông phốp pháp đứng bên cạnh khịt mũi như chế giễu sự thảm hại ấy.
「Lo bò trắng răng. Mấy cái thứ cỏn con đó ta dọn dẹp loáng cái là xong ngay ấy mà.」
「Thủ Lĩnh đích thân ra tay sao? Nhưng mà, chuyện này để tôi đi thì...」
Thấy người thanh niên nghiêng đầu thắc mắc và đưa ra ý kiến, người đàn ông giơ tay ngăn lại. Hừm, y lại khịt mũi thêm lần nữa.
「Lớp trẻ các ngươi cứ đứng sang một bên. Đừng có không biết thân phận mà làm trò nổi bật xấu xí. Mấy việc vặt vãnh lần này, các ngươi cũng đâu muốn bị để mắt tới đâu phải không? Nếu để ta phải báo cáo lại thì càng khó ăn khó nói hơn đấy.」
「Thủ Lĩnh... thật ngại quá.」
Người thanh niên cúi đầu thật sâu bày tỏ lòng biết ơn. Một cử chỉ ân cần nhưng vẫn giữ đúng chừng mực để không trở nên vô lễ.
「Hừ, khôn lỏi… Gì chứ, chỉ là chút vận động sau bữa trưa thôi. Dược sư cũng bảo ta phải vận động điều độ mà… Này nhóc con.」
「Dạ, hả...? Oái!?」
Vốn dĩ tôi là kẻ mà sự tồn tại đáng lẽ bị phớt lờ, nay lại bất ngờ bị gọi tên. Một túi gấm lao tới trong tầm mắt khiến tôi luống cuống chụp lấy. Một tiếng lạo xạo vang lên.
「Cái này là...?」
「Ta định ăn tráng miệng sau bữa cơm thì bị tên dược sư cằn nhằn. Ta cho ngươi đấy.」
Y ban cho tôi với giọng điệu có vẻ không cam tâm lắm. Tôi rụt rè nhìn người thanh niên rồi nhìn người đàn ông. Người thanh niên ra lệnh, tôi vâng lời mở dây buộc. Lộ ra bên trong là những sắc màu rực rỡ.
「...Kẹo Konpeito?」
「Hử? Ngươi biết à. Chán thật.」
Những cục đường tinh thể. Thứ mà lũ trẻ ranh ở vùng biên giới phía Bắc có khi cả đời chẳng thấy bao giờ. Gã đàn ông phốp pháp dường như đã mong chờ phản ứng của tôi như xem một món lạ, nên tỏ vẻ thất vọng chán chường khi không được như ý.
「Thủ Lĩnh cũng thật xấu tính. Khác nào cho chó hoang ăn đâu chứ.」
「Ta chẳng biết ngươi định làm gì mà cất công mua về một thằng nhóc bẩn thỉu thế này. Nhưng cứ nhìn cái mặt u ám như người chết ấy mãi cũng thấy khó chịu. Không phải là cáo đội lốt đấy chứ?」
「Nếu là cáo thì nó sẽ có phản ứng đáng yêu hơn nhiều.」
「Hừm... Không cãi được.」
Y nhún vai ra vẻ chịu thua. Rồi quay gót. Hướng về phía lũ Yêu quái.
「Eh, chuyện đó... Khoan đã!」
「Hử?」
Hắn quay lại trước lời gọi của tôi. Người đàn ông phốp pháp lộ vẻ mặt thắc mắc như muốn hỏi có chuyện gì. Trước áp lực đó, tôi thoáng căng thẳng, nhưng... vẫn cất lời.
「Cái đó, chuyện đó, cảm ơn... ngài.」
「...Không đáng để cảm ơn đâu.」
Y lại khịt mũi có vẻ càng khó chịu hơn trước cái cúi đầu của tôi rồi bỏ đi. Tôi vẫn tiếp tục cúi đầu cho đến khi bóng lưng ấy khuất hẳn.
Dù gì đi nữa, tôi sẽ còn gắn bó lâu dài với ông ta. Dù trong lòng ông ta nghĩ gì, thì với hành động đó, tôi cũng nên biết ơn.
...Gió lạnh làm tôi rùng mình.
「...Kẹo của Thủ Lĩnh ngọt lắm đấy. Cần có trà nữa.」
Người thanh niên xoa tấm lưng đang run rẩy của tôi và đề nghị. Khi tôi ngẩng mặt lên, anh ta mỉm cười dịu dàng.
「Mùa thu ở Bắc Thổ quá ngắn ngủi. Mới đó mà đã có đợt rét đậm thế này rồi… Vào trong xe ấm áp, dùng trà và bánh kẹo, tận hưởng một buổi ăn nhẹ sang chảnh nhé?」
「Ngài coi tôi là trẻ con đấy à?」
「Cậu là trẻ con mà? ...Khi nào 『về』 đến dinh thự thì phải may đồ mới thôi. Mặc bộ đồ rách rưới chẳng có chút thú vị hay trang trí nào thế này chẳng ra dáng trẻ con chút nào.」
「...」
Bị xoa đầu như để đè nén, như để nhắc nhở về chiều cao khiêm tốn, tôi thiếu chín chắn xị mặt ra. Thân phận khác biệt. Dù có không phục cũng chẳng thể cãi lại. Cãi lại cũng chẳng có ý nghĩa gì. Và hơn hết là...
「...Tôi cứ là trẻ con mãi, có được không?」
Tiếng thì thầm lẫn trong nước mắt ấy quá đỗi nhỏ bé, tưởng chừng như tan biến vào trong tiếng gió...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
