Chap 214
Đối với Hotoya Tamaki, thế giới từng là một nơi dịu dàng và êm đềm đến lạ.
Có lẽ chính cố hương được thiên nhiên ưu ái đã nuôi dưỡng nên cái thế giới quan ngập tràn hòa bình đến ngây ngô ấy. Hương Hotoya, vùng đất sở hữu linh mạch thượng cấp, được bảo vệ bởi kết giới trừ ma kiên cố do Thoái Ma Thất Sĩ xưa kia giăng nên, cùng sự giám sát tận tụy của các gia tộc trừ ma quanh vùng. Và hơn hết thảy, là nhờ vào sự cai trị công minh chính đại lại đầy lòng nhân ái của gia tộc Hotoya đứng đầu hương. Từ thuở lọt lòng chưa từng biết đói khát, chưa từng thấy yêu quái, được dân chúng yêu thương chẳng chút oán hờn... Thêm vào đó, phong thổ của một vùng quê có phần khép kín đã định hình nên thế giới quan ấy.
Nàng cũng từng nghe qua trong những câu chuyện cổ tích. Cũng từng nghe chuyện từ những kẻ ngoại lai. Nhưng tất cả những điều đó dường như là chuyện của ai khác, chẳng hề có chút cảm giác thực tế nào... Liệu trên đời thật sự có những điều đáng sợ như vậy sao? Có những chuyện tàn khốc đến thế sao? Những điều tàn nhẫn ấy có thể xảy ra ư? Cứ thế, mang theo nỗi bán tín bán nghi, nàng tiểu thư của hương ngày một lớn lên. Hoạt bát, thích nghịch đất, câu cá, thám hiểm núi rừng, bắt bọ cánh cứng hay bướm đến lấm lem bùn đất, nàng tiểu thư khỏe khoắn chẳng kém gì nam nhi ấy, ở một khía cạnh nào đó, lại là một tiểu thư khuê các chính hiệu được bao bọc kỹ càng.
Thật sự, giờ nghĩ lại, nàng thấy mình chỉ là một con nhóc vô tri và ngốc nghếch.
...Những ngày tháng tươi đẹp ấy đột ngột cáo chung. Bạn bè vì tội lỗi mà bị giải đi. yêu quái đặt chân vào hương. Nàng biết được sức mạnh của bản thân, biết được xuất thân của mình. Biết được hơi ấm gia đình, biết được nghĩa vụ, và chính vì thế mà nàng đã lên đường.
Nàng đã biết được sự phi lý của thế giới bên ngoài. Biết được sự xấu xí của nó. Trong vũng bùn nhơ nhớp như cống rãnh, nàng cũng biết được vẫn có những vẻ đẹp tỏa sáng. Nàng học được rằng vẫn có những người xứng đáng để bảo vệ. Ân tình chồng chất lên ân nhân... và rồi, nàng đột ngột mất đi người đó. Ngay trước lúc ấy, nàng thậm chí còn lãng quên điều đó. Để rồi khi sự đã rồi, nàng mới nếm trải cảm giác mất mát.
Đánh mất sự ngưỡng vọng. Thất vọng về bản thân, và khinh miệt chính mình. Vùng vẫy trong cảm giác bất lực, thậm chí chẳng thể trốn chạy khỏi trách nhiệm, nàng cảm thấy xấu hổ trước cái dáng vẻ thảm hại không dám nhìn mặt ai của mình.
...Nhưng chuyện đó, cũng chỉ đến đây thôi.
「Phải. Đủ rồi, chỉ đến đây thôi...」
Thở dài thật sâu, vị Kiếm sĩ Tiểu thư nhà Hotoya lẩm bẩm. Dứt lời, nàng nhìn xuống bộ trang phục đang cầm trên tay. Chiếc áo khoác Haori màu xanh nhạt. Một tuyệt phẩm thêu gia huy của Hyakuyain, đó là bước đầu tiên hướng tới lý tưởng của nàng, cũng là cánh cửa để xác nhận sự an nguy của người đó. Là phương tiện, để đạt được sức mạnh...
「Tuy mình không thích việc dựa dẫm vào quyền lực cho lắm...」
Lương tâm đạo đức khiến nàng nhăn mặt. Dẫu vậy, nàng đã thấm thía rằng chỉ với sự chính trực non nớt thì chẳng thể làm nên trò trống gì. Nàng đã bị thực tế dạy cho biết rằng chỉ bấy nhiêu thôi thì chẳng thể bảo vệ được bất cứ ai. Nếu đã vậy, thì nên sử dụng thứ sức mạnh gần với lẽ phải nhất có thể. Vì thế, Tamaki đã liên kết với Nhân Đại Thần. Tin tưởng vào người đó...
「Đi trước một bước, kể ra cũng khôn lỏi đấy nhỉ.」
「Hả!?」
Mãi đến khi người đó đến thật gần, nàng mới nhận ra khí tức. Quay đầu lại, ngước lên và nhìn thấy. Một thiếu nữ nhỏ nhắn với mái tóc cắt ngắn ngang vai đang đứng bên cạnh nhìn xuống... Cô con gái út của nhà Ako buông lời phàn nàn đầu tiên với Tamaki bằng giọng điệu có chút châm chọc.
Nhà Ako, danh gia vọng tộc trừ ma sư ở Tây Thổ, vốn nổi tiếng là tôn sùng nhân nghĩa chính khí. Nếu hỏi gia tộc trừ ma sư nào cao khiết nhất, thì bất kể già trẻ gái trai, sang hèn quý tiện, cái tên gia tộc này chắc chắn sẽ được xướng lên trong danh sách ứng cử. Nhìn lại tổ tiên, không ít trường hợp những người thuộc gia tộc này đã lên đường tu hành võ nghệ, hành hiệp trượng nghĩa, tiêu diệt ly mị vọng lượng, thảo phạt đạo tặc, trừng trị quan lại ác độc, trở thành đề tài cho những câu chuyện răn dạy hay các vở kịch Kabuki.
Ngay cả dưới con mắt của nhà Ako, thì Hyakuyain, danh gia của chữ「Nhân」, cũng là một gia tộc đáng tôn sùng, và Phù Hộ Dân Chúng hoạt động như tay chân của họ cũng là một nhóm đáng nhận được sự kính trọng nhất định. Thậm chí, nếu ngược dòng quá khứ, còn có vài người của nhà Ako từng tạm thời gia nhập nhóm này. Đối với những người nhà Ako vốn quá đỗi bộc trực và ngay thẳng, quyền thế của Hyakuyain có lẽ hữu dụng như một ngọn cờ gấm để họ thực thi công lý.
Chính vì thế... mới gọi là đi trước một bước. Các thành viên gia đình lẽ ra sẽ lên kinh đô đều bị cầm chân ở địa phương, khiến chính tộc chỉ còn lại mỗi mình Murasaki, nàng đành phải đóng vai trò đại diện cho gia tộc tại kinh đô. Nàng cần định kỳ ghé qua dinh thự nhà Ako ở kinh đô, lại còn phải đối ứng với các gia tộc có quan hệ giao hảo với nhà Ako. Dù có được châm chước vì là con gái út còn nhỏ tuổi, nhưng công việc mà một nàng tiểu thư út phải làm vẫn vô cùng phiền phức. Đã vậy còn thêm hành động của nàng sư muội lớn tuổi hơn mình. Nhìn thấy dáng vẻ ngẩn ngơ ngắm chiếc áo khoác của đối phương, nàng cũng muốn buông một câu cằn nhằn. Giả sử gia đình nàng đến đúng như dự định, thì chưa nói đến chuyện tự ứng cử vào Phù Hộ Dân Chúng, nàng hẳn cũng đã xin được so tài một trận rồi.
Thêm vào đó...
「À ừm... chuyện đó...」
「...Mà, thà như vậy còn đỡ hơn là cứ ủ rũ sầu thảm nhỉ? Cô đã thấy nhẹ lòng hơn chút nào chưa?」
「...!」
Bị nói trúng tim đen khiến Tamaki không thốt nên lời, Murasaki thở dài. Nàng nhún vai ra chiều bó tay rồi hỏi. Trước khi kịp nói gì, Tamaki nín thở, rồi cười khổ.
「Cô lo lắng... cho tôi sao?」
「Lúc luyện tập cô cứ như người mất hồn ấy. Dù vào thực chiến thì có vẻ đã tập trung hơn... nhưng nếu không giữ tâm thế thường tại chiến trường thì sẽ bị đánh úp đấy, biết không?」
Chi tiết về vụ án tại gia tộc Juuyaku, nàng không rõ. Triều đình và Âm Dương Liêu đã ban lệnh cấm khẩu, chỉ nghe phong thanh rằng gia chủ nhà Quỷ Nguyệt cùng những người đứng đầu khác đã đàm phán gì đó với người của triều đình để dàn xếp êm xuôi. Nhưng chỉ có vậy. Sự suy sụp của nàng sư muội sau khi nhận được túi tiền có vẻ là phí bịt miệng quả thực không bình thường, và những người trở về khác cũng đều không giấu nổi vẻ mặt u ám. Quan trọng hơn cả, sự tồn tại của người duy nhất không trở về đã hoàn toàn trở thành điều cấm kỵ. Bị lờ đi.
...Murasaki cũng không phải kẻ ngốc. Nàng không nghĩ rằng người phải chịu sự đối đãi như vậy còn sống. Ít nhất thì cũng không thể bình an vô sự với tứ chi lành lặn. Vậy nên... chắc là như thế rồi.
「Nhiệm vụ này luôn song hành với hiểm nguy. Dẫu kẻ bên cạnh có bị giết hại thê thảm thế nào, cũng phải luôn giữ cái đầu lạnh, bước qua xác chết, đạp lên nó, coi nó như tấm khiên, nếu không có tâm thế đó thì hãy xác định bản thân cũng sẽ đi vào vết xe đổ ấy đi. Dù có phòng bị vẫn có thể chết bất đắc kỳ tử. Ít nhất, dù có chết thì cô cũng không muốn chết một cách lãng xẹt vì những lý do ngớ ngẩn chứ? Khắc cốt ghi tâm điều đó đi.」
「Murasaki-san...」
Lời lẽ tuy gai góc, nhưng đó là một lời khuyên. Tamaki biết rõ. Người sư tỷ nhỏ tuổi hơn này tuy có chỗ không thành thật nhưng lại rất chân thành, không phải kiểu người đối xử tệ bạc với người khác. Đối với Tamaki, nàng là một trong số ít những người ở thế giới bên ngoài mà nàng có thể thật lòng yêu mến.
「Mạnh mẽ... thật đấy. Đúng là người nhà Ako.」
Nàng thật lòng nghĩ vậy. Từ trước vụ việc ở nhà Juuyaku, trong những lần luyện tập nàng cũng thường bị áp đảo, nhưng với tâm thế như hiện tại, nàng cảm thấy mình vẫn chưa thể sánh kịp. Là do kinh nghiệm trận mạc khác biệt, hay là thành quả của sự giáo dục anh tài? Dù là gì đi nữa, nàng cũng thấy ghen tị.
「Hừ. Mỉa mai lại ta đấy à? ...Cầm lấy cái này đi.」
Trước lời của Tamaki, Murasaki hừ mũi với vẻ mặt khó tả rồi chìa thứ đó ra. Một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật được bọc trong giấy. Đây là...
「Bánh bao?」
「Đặc sản nhà Ako, bánh bao Akou đấy! Quà mừng gia nhập nhóm và trừ ma. Đây là đồ còn thừa sau khi biếu tặng các nơi thôi... Cô đã đi trước một bước như thế thì làm gì có phần chuẩn bị riêng. Mong cô chấp nhận cho.」
Murasaki khoanh tay ưỡn ngực tuyên bố. Tiện thể giải thích luôn nguồn gốc của chiếc bánh bao. Nghe nói bánh có vị mặn và ít ngọt. Vốn dĩ xuất phát từ món ăn nhẹ mà đầu bếp trong phủ ngày xưa làm cho các kiếm sĩ ăn khi luyện tập đao thuật. Giờ đây, cùng với loại nhân quýt, nó được ví như mặt trời và mặt trăng, trở thành đặc sản... tuy không hẳn là đặc sản nhưng đã trở thành món quà để đãi khách và cho khách mang về.
「Cái đó... Cảm ơn cô. Tôi vui lắm!」
Tamaki bày tỏ lòng biết ơn không chút khúc mắc. Đó là một hành động và ý tốt thuần túy, không hề có ý mỉa mai hay xỏ xiên. Thái độ đó khiến cô sư tỷ nhỏ tuổi có vẻ không hài lòng lắm, nhưng cũng không nói thêm lời nào gay gắt nữa.
「Tuyệt đối đừng có làm gì quá sức. Nếu lại có thêm người quen nào gặp bất hạnh thì ta sẽ ngủ không ngon đâu. Hãy sống cho khôn khéo vào. Vậy nhé.」
Khoanh tay đầy vẻ trịch thượng, chùm tóc ngốc trên đỉnh đầu lắc lư như đuôi cún, nàng buông lời khuyên pha lẫn khiển trách. Trước khi Tamaki kịp nói lời cảm ơn, nàng tiểu thư nhà Ako đã quay gót bỏ đi. Lúc đó Tamaki mới nhận ra Murasaki có dẫn theo một nữ tỳ và một gã gia đinh đi cùng. Cô nữ tỳ thì thầm:「Tiểu thư, rõ ràng người đã cất công đặt hàng vì bạn của người mà...」rồi lập tức bị Murasaki lớn tiếng nhắc nhở như để át đi tiếng nói ấy. Hình như tên cô ấy là... Haruna thì phải? Dù sao thì, nàng đã không nhận ra sự hiện diện của những người không học võ nghệ. Nàng tự kiểm điểm sự bất cẩn của mình. Có lẽ nàng đã quá chìm đắm vào suy tư. Với lại...
「...Anh, hình như là Magoroku-san, phải không?」
「Ồ, Tiểu thư Hotoya. Kẻ hèn này thật vinh hạnh khi được người nhớ tên cho ạ.」
Cúi chào xong, gã gia đinh định bước theo sau Murasaki liền khúm núm đáp lại khi được gọi. Người đàn ông từng phục vụ cho ân nhân ấy... giờ là thuộc hạ của Murasaki.
「Sao rồi? Bên đó không có vấn đề gì chứ? Còn Mari-san?」
「Chúng tôi được đối đãi rất tốt ạ. Mari thì có vẻ vẫn còn suy sụp lắm...」
Cười khổ trả lời, Magoroku tuy cố tỏ vẻ bình thường bên ngoài nhưng Tamaki vẫn nhận thấy sự tiều tụy không thể che giấu hết.
Mất đi người chủ, cũng là ân nhân. Khi lời nguyền tìm người cũng không xác định được vị trí, mười phần thì chín phần là người ấy đã không còn, nhưng dù người có chết thì câu chuyện cũng chưa kết thúc ở đó. Cần phải xử lý tài sản của người đó, bổ sung vào vị trí còn khuyết, và nhiều việc hậu sự khác. Số phận của Magoroku và em gái y cũng là một trong số đó.
Hai người vốn là tạp dịch riêng cho người ấy, giờ chủ nhân đã biến mất thì số phận của họ cũng trở nên bấp bênh. Có thể tiếp tục phục vụ ai đó, hoặc bị nhà Quỷ Nguyệt sa thải, có vài khả năng như vậy. Tamaki cũng từng nghĩ đến việc nhận nuôi họ, nhưng với thân phận gia nhân, nàng không thể tự ý xuất đầu lộ diện. Việc nàng tiểu thư nhà Ako giơ tay nhận nuôi quả thực là điều bất ngờ.
「Tiểu nhân vốn có chút duyên nợ với tiểu thư ngày xưa... Không ngờ người lại nhận nuôi cả hai anh em, thật nằm ngoài sức tưởng tượng.」
Cũng giống như đối với Tamaki, đối với Magoroku, người ấy là ân nhân, và nhờ người ấy mà y mới quen biết Ako Murasaki. Nghe đâu cơ duyên bắt nguồn từ việc hai người đã dẫn đường cho nàng ta trong một nhiệm vụ nào đó ở kinh đô.
「Tiểu thư là người vô cùng nhân hậu. Tuy có đôi chỗ không được thành thật cho lắm... nhưng mong người hãy bỏ qua cho.」
「Fufu. Tôi hiểu mà.」
Nghe Magoroku vừa khúm núm vừa thỉnh cầu, Tamaki vừa cười vừa tán đồng. Không cần phải lo lắng. Sự trong sáng và vụng về của sư tỷ, nàng đã quá rõ rồi.
「Cả bên anh nữa, nếu có chuyện gì thì đừng ngần ngại nói với tôi nhé. Chuyện của Mari-san nữa... Suzune cũng lo lắng lắm đấy.」
「Thật sự, vô cùng cảm kích ạ.」
Tamaki biết cô em gái mù lòa của người đàn ông này có quan hệ không tệ với bạn mình. Nên nàng mới nhắc đến. Cô con gái út nhà Ako trông không giống người không biết chăm sóc người khác, nhưng nhắn nhủ một tiếng vẫn tốt hơn. Lời nói nếu không thốt ra thì chẳng thể nào truyền đạt được.
「Mari... vẫn còn đau buồn lắm.」
「Quả nhiên... là vậy nhỉ.」
Chính họ còn như vậy. Đối với cô thiếu nữ mù lòa và thuần khiết ấy, nỗi đau lòng chắc chắn còn lớn hơn nhiều. Chỉ mong cơ thể yếu ớt của cô bé không bị ảnh hưởng gì.
「Hiện tại con bé cứ giam mình cầu nguyện suốt... Nó là đứa cứng cỏi nên tôi nghĩ một thời gian nữa nó sẽ vực dậy được thôi.」
Magoroku cười khổ lần nữa, vẻ mặt có chút hốc hác trước lời nhận xét. Khác với lúc nãy, nụ cười này đầy vẻ gượng gạo. Có lẽ chuyện này chỉ còn biết trông cậy vào thời gian. Đối với Mari, việc cầu khấn thần phật có lẽ là điều cần thiết để sắp xếp lại cõi lòng. Bởi khác với Magoroku hay Tamaki, cô bé không thể chọn cách vùi đầu vào công việc để quên đi nỗi buồn.
「Magoroku! Ngươi đang làm cái gì thế hả! Đi nhanh lên!」
「Dạ, dạ bẩm! Vậy, xin cáo từ Tiểu thư Hotoya. Tiểu nhân xin phép...」
Gã gia đinh cúi đầu lóng ngóng rồi rời đi. Tamaki vẫy tay tiễn y. Nàng tự kiểm điểm, có lẽ việc khiến y bị Murasaki mắng sa sả từ bên kia hiên nhà là lỗi của nàng.
「Mọi người, ai cũng kiên cường cả.」
Cả Murasaki, cả gã gia đinh từng chăm sóc cho người ấy, chắc chắn không ai bình thản trước sự mất mát này. Nhưng dẫu vậy, họ vẫn đang đối diện với hiện tại như thế. Dù vẫn còn vương vấn nhưng họ vẫn hướng về phía trước. So với kẻ cứ mãi đắm mình trong sự êm đềm như nàng, tâm hồn họ dường như mạnh mẽ hơn nhiều. Chắc hẳn khác với nàng, họ đã trải qua nhiều gian khổ và đã vượt qua chúng. Dù biết họ sẽ chẳng vui vẻ gì đâu, nhưng nàng vẫn đơn phương cảm thấy kính trọng họ.
「Phải rồi, mình cũng phải... trở nên mạnh mẽ.」
Và rồi, nàng hạ quyết tâm một lần nữa. Tham lam khao khát sức mạnh. Nếu không mạnh, nếu không có sức mạnh, thì chỉ có thể bị tước đoạt và mất mát một chiều mà thôi. Chuyện đó nàng xin kiếu. Đối với kẻ thù, không cần từ bi hay khoan nhượng. Để bảo vệ, có khi phải bất chấp thủ đoạn. Thậm chí, cần phải có cái khí phách tàn nhẫn đến mức cướp đoạt tất cả từ kẻ khác...
「...」
Rắc, tiếng động nhỏ vang lên. Bàn tay cầm chiếc hộp gỗ siết chặt. Đáng tiếc thay, không ai nhìn thấy luồng khí tức bất ổn đang rỉ ra, bao trùm lấy thân xác ấy…
-
「Murasaki, con lại định quay về phủ Akou sao?」
Tại hành lang nối của dinh thự nhà Oumi, nơi gia tộc Onizuki đang tá túc, Murasaki quay đầu lại khi nghe tiếng gọi từ phía sau. Thu vào tầm mắt nàng là một quý phu nhân đang độ tuổi xuân thì, trên tay cầm một lá thư. Dáng vẻ của bà tựa như tiện đường đi ngang qua mà ghé lại, dù vận thường phục nhưng vẫn toát lên phong thái của một người phụ nữ đầy quyến rũ...
「Cảm tạ vì lời chúc mừng dành cho Tamaki-san. Là sư phụ, nhận được lời chúc mừng từ nhà Akou, thật sự là một chuyện đáng tự hào.」
Sự cảm tạ ấy dường như là một lời khách sáo quá mức trang trọng và phô trương.
Phu nhân của gia chủ nhà Onizuki, em gái cùng mẹ của gia chủ nhà Akou. Onizuki Sumire... Đối với Murasaki, bà là một trong những thần tượng, là dì, là sư phụ, và hơn hết thảy, là thân mẫu của người thân mà nàng ngưỡng mộ nhất. Chỉ cần nhìn kỹ là sẽ thấy, từ vóc dáng đẫy đà lộ ra dưới lớp y phục cho đến cử chỉ đi đứng, tất cả đều giống hệt cô con gái. Bầu không khí toát ra, những nét phảng phất trong sự vi diệu của biểu cảm. Đó chính là huyết thống...
「Phu nhân... đã lâu không gặp. Dạ không, vì bên phủ đằng kia không có người của tông gia, nên bất đắc dĩ... nhờ vậy mà việc rèn luyện kiếm thuật cũng bị lơ là, thật là hổ thẹn vô cùng.」
Murasaki vừa hành lễ vừa đáp lời. Đó là một câu trả lời mang đầy vẻ hối lỗi. Nàng làm vậy là bởi nghĩ đến tính khí của người dì mà cha và ông nội thường hay kể.
Ông nội từng nói rằng danh xưng Đao Quỷ chính là để chỉ dì ấy. Dáng vẻ thục nữ chậm rãi điềm đạm là thế, nhưng nghe đâu sự hung bạo trước khi xuất giá của bà khiến cho đám người hầu kẻ hạ thời đó chỉ cần nghe hỏi đến thôi cũng đã run rẩy. Bản tính hung dữ ấy đã được truyền thừa mạnh mẽ cho cô con gái. Sát khí bùng lên trong khoảnh khắc giao đấu khiến toàn thân người ta toát mồ hôi lạnh. Sự ám ảnh đến mức khao khát đối với thanh kiếm, đối với sức mạnh, đối với việc chém giết... nghĩ đến những điều đó, việc biện hộ cho tình trạng không thể chuyên tâm luyện tập của bản thân lúc này là điều bất khả kháng. Cha nàng từng dặn, dù là người thân cũng không được lơ là.
「Xin lỗi nhé? Ta định rủ Aoi cùng uống trà nhưng mà... thật phiền quá. Dạo gần đây con bé ra ngoài suốt. Chẳng thèm nói cho ta biết là đi đâu nữa? Là một người mẹ, ta lo lắng lắm, lo lắm...」
Phu nhân đặt tay lên má, buông tiếng thở dài. Khuôn miệng hé mở nhả ra hơi thở trông thật gợi cảm. Bà tô son hơi đậm.
「Chị họ là người làm việc tùy hứng... nhưng chị ấy là một người khôn ngoan. Chị ấy không phải kẻ vô mưu hay thiếu phòng bị đâu ạ. Chỗ đó người cứ tin tưởng là được.」
Murasaki biết rõ. Sự vĩ đại của chị họ nàng. Tài sắc vẹn toàn. Là hóa thân của sự sủng ái mà trời cao đã ban tặng, không chỉ hai hay ba, mà còn nhiều hơn thế nữa. Tuy có chút ngạo mạn nhưng đó là sự thật, nếu xét đến huyết thống, tài năng và nhan sắc thì cũng là chuyện thường tình. Ngược lại, chính vì không quá đắm chìm vào đó, và nhờ vào khả năng tư duy nhanh nhạy cùng thực lực mà những rắc rối chị ấy thường gây ra cũng được dập tắt dễ dàng, khiến người ta chỉ biết trố mắt nhìn.
「Hẳn là vậy rồi. Con bé là niềm tự hào của ta. Thế nên ta cũng định tìm một mối tốt để giới thiệu... nhưng cứ hễ đến lúc đó là nó lại biến mất tăm, thật là phiền phức.」
「Mối tốt...」
Và rồi bà lại nhún vai thở dài thêm lần nữa. Đôi gò bồng đảo rung lên. Thật gợi cảm. Đồng thời, Murasaki nghiền ngẫm ý nghĩa trong lời nói của người dì. Nàng nhận ra rằng ẩn sau câu chuyện phiếm tưởng chừng vô thưởng vô phạt ấy là một ý nghĩa chính trị to lớn. Nàng đã nghe chính xác từ ông nội và cha. Đồng thời, họ cũng dặn không được can dự quá sâu.
「... Các vị tiểu thư đều đang ở độ tuổi cập kê, lại vô cùng xinh đẹp. Những lời mời mọc chắc chắn nhiều không đếm xuể. Như Hina-sama, nghe nói sau buổi lễ hôm nọ, có rất nhiều bức thư từ các quý nhân đã gửi đến. Hình như cũng có cả lời mời dùng trà nữa?」
Murasaki chỉ nói sự thật, một phát ngôn vừa vặn không chạm vào vảy ngược, cũng không bị coi là can thiệp vào chuyện nội bộ gia tộc.
Suy nghĩ của gia chủ Onizuki và đám trưởng lão thì người ngoài không thể đo lường hết được. Tuy nhiên, việc các vị tiểu thư tương xứng, đặc biệt là trưởng nữ, vẫn chưa gả đi và cũng chưa chính thức được chọn làm người kế vị chắc chắn đã thu hút sự chú ý của thiên hạ. Một số kẻ miệng lưỡi độc địa... Murasaki không biết rõ, nhưng đám đàn ông ngu ngốc bị Aoi mê hoặc và dẫn dụ... nghe đâu đã đồn đại những lời cay nghiệt rằng nàng là gái xấu không ai thèm lấy, hay vì xuất thân từ nơi thôn dã nên không có phẩm hạnh, thậm chí tồi tệ hơn là mang cái bụng độc địa sẽ làm vấy bẩn dòng máu và hạ thấp tài năng của nhà chồng.
Quả nhiên, những lời đồn đại khiếm nhã và khó coi ấy đã lắng xuống kể từ khi nàng lộ diện tại buổi lễ... nhưng ngược lại, việc cả hai đều là tuyệt sắc giai nhân được biết đến càng khiến cuộc chiến giành quyền kế vị trở nên nóng hổi hơn. Và nó cuốn cả thiên hạ vào cuộc.
Mọi người đều chăm chú vào động thái của nhà Onizuki. Họ thăm dò gia chủ, phu nhân, gửi thư, gửi thơ, mời dùng trà, mời đi xem kịch. Có kẻ đứng về một phe, và trong số các tiểu thư cùng trang lứa, cũng có người bất mãn vì các quý công tử triển vọng đều say mê các nàng. Nếu xuất hiện công khai, những ánh nhìn khiếm nhã sẽ tập trung lại. Họ đánh giá nhan sắc, thân thể, gia thế, tài sản rồi tính toán thiệt hơn.
Quả nhiên, màn tỏ tình phi lý ngay lần đầu gặp mặt trước bàn dân thiên hạ...「Ta đã say mê chất lượng tử cung của tiểu thư. Xin hãy cho ta sử dụng cái nhau thai đó!」... của kẻ thuộc nhà Mizuda, đã bị Nhị tiểu thư đấm gãy răng cửa, là sự phi lý vượt trên cả phi lý. Nhưng dù hôn nhân của giới quý tộc không thể tránh khỏi toan tính và chính trị, thì việc sự tình cuốn cả thiên hạ vào cuộc đến mức này quả là rắc rối.
(Nếu dính đến chuyện tình ái thì rất dễ xảy ra ẩu đả đổ máu. Tệ nhất là làm náo loạn thế gian, có khi còn bị buộc phải thoái ẩn và xuất gia...)
Gia chủ, phu nhân, thậm chí cả hai vị tiểu thư bao gồm cả người chị họ mà nàng kính trọng đều có khả năng bị triều đình ban lệnh trừng phạt. Đại tiểu thư thì không nói, nhưng nếu chị họ vì kết cục như vậy mà phải trở thành ni cô thì đối với Murasaki, đó chẳng phải chuyện vui vẻ gì.
「Đúng vậy nhỉ. Thực sự có rất nhiều lời mời... Là một người mẹ, ta cũng thấy có những mối duyên tốt... nhưng hễ sắp xếp tiệc gặp mặt là con bé lại lảng tránh một cách khó nắm bắt. Tiêu chuẩn cao quá chăng?」
Thật sự, thật sự là rất phiền lòng. Cử chỉ của Sumire giống như đang lo lắng cho hành vi của cô con gái trước khi về nhà chồng. Murasaki, vốn có ký ức mờ nhạt về mẹ, thật đáng tiếc không có gì để so sánh xem đó có thực sự là thái độ của một người mẹ bình thường hay không.
「Các vị tiểu thư đều xuất chúng cả về tài lẫn sắc. Việc kén cá chọn canh để tìm quý công tử xứng đôi với mình cũng là lẽ đương nhiên thôi ạ.」
「Hoặc là... có khi nào nó đã có ý trung nhân rồi chăng?」
「Chuyện đó thì...」
Trước ý kiến của phu nhân, Murasaki lại tỏ ra nghi ngờ. Đại tiểu thư ít giao thiệp thì không nói, nhưng liệu Nhị tiểu thư có thực sự có mối quan hệ sâu sắc đến mức đó với nam nhân nào không?
(Thà nói là nữ giới còn hơn...)
Đúng hơn là nàng ấy thường xuyên đi xem kịch, dùng trà với tiểu thư nhà Tachibana, thậm chí còn ngủ lại dinh thự. Bản thân mình cũng định đi cùng mà lại bị bỏ quên, thật là đau lòng. Lần tới nhất định phải xin đi theo hầu... Chuyện lạc đề rồi. Tóm lại, Murasaki không cảm nhận được dấu hiệu nào như thế. Chẳng lẽ là tri kỷ nữ giới rồi tổ chức tiệc ngủ đọ sò sao?
(Nhắc mới nhớ...)
Và rồi suy nghĩ của Murasaki xoay vần xa hơn, bất chợt nghĩ đến một người đàn ông coi như đã chết...
「Con có manh mối về ai sao?」
「Hả? Dạ không! Không đời nào!!」
Bị gọi bất ngờ, Murasaki hoảng hốt thốt ra lời phủ nhận vô nghĩa. Đồng thời nàng nghĩ. Thật ngớ ngẩn. Phi thực tế. Chẳng phải giống hệt như trong xuân cung đồ sao. Giống y như tác phẩm mới nhất đầy tai tiếng và tâm huyết của tác giả Barasukusa,『Niềm vui khuất phục một người phụ nữ phục tùng』vừa phát hành hôm nọ. Người chị họ cao quý tài sắc vẹn toàn lại đi với một kẻ có thân phận thấp hèn... nếu vậy thì chuyện nàng ấy chơi trò đọ sò với con nhóc bạch hồ ly còn thực tế hơn. Yêu hồ thì tính cách không bàn, nhưng vẻ bề ngoài cũng đủ để yêu thương.
... Hắn là kẻ không thể nào còn sống, nên càng không thể có chuyện đó.
「...」
「Sao vậy, Murasaki-san?」
「Dạ không, không có gì to tát đâu ạ. Thật sự, không có gì...」
Tự mình nói ra, nàng thấy giọng mình nghe thật suy sụp. Thế này có khi lại khiến dì nảy sinh nghi ngờ không cần thiết. Những nghi ngờ hoàn toàn không cần thiết.
Đúng vậy. Là chuyện không thể nào. Dù có được ưu ái đến đâu, thì cũng chỉ dừng lại ở mức chủ tớ. Sự chênh lệch thân phận nghiêm ngặt là không thể lấp đầy. Thế gian và các mối quan hệ sẽ không cho phép. Người chị họ thông minh không thể nào không hiểu điều đó. Hơn hết thảy, gã đàn ông đó đã không còn nữa. Chỉ là lo bò trắng răng, quá mức lo xa thôi. Chị họ nghe báo cáo xong cũng đâu có vẻ gì là dao động. Vẫn là cái dáng vẻ thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn như mọi khi. Đến mức khiến người ta phải say mê.
「... Vậy sao. Phải rồi... Murasaki cũng sắp đến tuổi rồi nhỉ. Huynh trưởng và phụ thân không nói gì về chuyện xem mắt cho con sao?」
「Hể!? X, xem mắt ạ!? Con á!!?」
Bị dì ném cho một chủ đề bất ngờ, Murasaki chịu cú sốc lần hai. Chuyện xem mắt của bản thân, chuyện xuất giá, Murasaki chưa hề nghĩ tới. Hoàn toàn không để tâm. Không phải là ghét đàn ông. Đơn giản là suy nghĩ chưa đạt tới mức đó. Ở nhà cũng chẳng có dấu hiệu gì của chủ đề đó. Chính vì vậy, nàng dao động... Nhắc mới nhớ, khách khứa cũng chưa từng đề cập chuyện đó với nàng, nghĩ đến đây nàng thấy hơi buồn. Là bị coi như trẻ con, hay là không có sức hấp dẫn nhỉ?
「Vì chuyện của mấy đứa con gái nên ta cũng có nhiều thông tin về những người cùng độ tuổi lắm, nếu muốn ta sẽ giới thiệu cho con một mối tốt? Con có thích kiểu gương mặt hay gia thế nào không?」
「Dạ, dạ thì...」
Bị cuốn theo dòng, Murasaki bắt đầu tưởng tượng. Gu đàn ông của mình là như thế nào nhỉ.
Gia thế thì... có thì tốt nhưng không phải là tuyệt đối. Nhà Akou trọng thực lực, gia thế xếp sau. Thực tế, trong gia phả cũng có những nàng dâu hay chàng rể có xuất thân đáng ngờ. Nên gia thế không ưu tiên. Quan trọng là thực lực.
Người cùng nghề thì tốt. So với Trừ yêu sư, nàng thích chiến binh hơn. Kiếm... hoặc ít nhất là thương hay cung, người sử dụng vũ khí thì tốt hơn. Cách chiến đấu không cần hoa mỹ. Dù có lấm lem bùn đất nhưng hiệu quả là được. Không lơ là rèn luyện, và là người có tâm chí kiên định.
Tính cách thì... miễn không xấu xa là được. Cần cù thì càng tốt. Dịu dàng thì tốt, nhưng nếu chỉ biết chiều chuộng thì không được. Vì con cái, cũng cần phải biết vạch rõ giới hạn, phải công minh chính đại. Ngược lại, thi thoảng làm nũng với mình cũng được. Để cho tấm thân mệt mỏi vì công việc được làm nũng và chữa lành là bổn phận của người vợ. Thậm chí, ra ngoài xã hội thì cư xử đĩnh đạc nhưng về nhà lại làm nũng thì cũng đáng yêu lắm chứ. Mình không ghét việc người chồng có bản lĩnh bên ngoài lại để lộ dáng vẻ thảm hại, vô ý tứ, trần trụi trong chăn gối với mình.
Thân thể thì tráng kiện vẫn hơn. Chiều cao đủ để ôm trọn và bao bọc lấy thân hình nhỏ bé của mình. Mình muốn có cảm giác được che chở. Đồng thời không cần quá mức. Không cần coi trọng vẻ bề ngoài kiểu cơ bụng sáu múi. Một cơ thể thực dụng, thực chiến được tôi luyện qua rèn luyện thực tế là tốt nhất. Sẹo hay gì đó mình không bận tâm. Người nhà mình cũng đầy sẹo. Vết thương nơi chiến trường ngược lại còn là vinh dự.
Gương mặt thì... ừm, ưa nhìn thì vẫn hơn. Nhưng không phải tuyệt đối. Như đã nói, cái chất bên trong mới quan trọng. Mình không thích những gã công tử bột chỉ được cái mã ngoài vì chúng hời hợt lắm. Nếu thế thì thà là một gã xấu trai mà mạnh mẽ còn hơn. Lúc nguy cấp mà không bảo vệ được gia đình thì làm ăn gì?
Con cái thì... ừm. Hai đứa, không, ít nhất ba đứa là cần thiết. Muốn có đủ cả nếp lẫn tẻ. Thêm một bé trai dự phòng nữa... D, dĩ nhiên đó chưa chắc đã là điểm dừng. Sinh con là việc bắt buộc theo đặc thù công việc, và đó là bản lĩnh của người vợ. Nếu được yêu cầu, mình sẽ chiều đến cùng, đó là bổn phận và cũng là lòng tự trọng.
Phải rồi. Nếu được khao khát thì khao khát bao nhiêu mình sẽ đáp ứng bấy nhiêu. Muốn năm người thì sáu người. Muốn sáu người thì mình cần có khí phách định sinh bảy người. Nh, những hành vi dâm đãng như trong xuân cung đồ mình cũng sẽ cho phép! Để chồng có hứng thú, để có thể vắt kiệt chàng, mình không ngần ngại nỗ lực với tư cách là một người vợ... Đành chịu thôi. Vì chuyện sinh con, vì bổn phận làm vợ. Thật sự đành chịu thôi. Ừ, đành chịu! Mình sẽ cố gắng!
Vợ lẽ? Tình nhân? ... Không vui vẻ gì. Nhưng mình không còn là trẻ con nên cũng biết phân biệt. Nếu nuôi nổi thì nạp cũng được. Con cái đông đúc thì tốt hơn. Vì sự phồn vinh của nhà chồng thì đành chấp nhận. Mình sẽ nhắm mắt làm ngơ cho cái thói háo sắc. Những đứa trẻ sinh ra mình sẽ dạy dỗ tử tế. Mình sẽ không phân biệt đối xử tàn tệ với con do chính mình dứt ruột đẻ ra. Phân biệt đích tử và thứ tử thì phải có, nhưng mình không định đối xử vô lý. Nếu cần thiết, mình sẵn sàng liều mình bảo vệ. Bản thân người phụ nữ kia, nếu không làm loạn trật tự thì mình sẽ không coi là kẻ thù. Vì sự phồn vinh của cùng một gia đình, chúng ta là những người cùng phò tá chồng mà…
「Ara. Ra là vậy, ra là vậy... Ta hiểu rồi. Nếu nghe thấy chàng trai nào tốt với những điều kiện đó, ta sẽ thử giới thiệu cho Murasaki nhé.」
「Eh?」
Đang liệt kê điều kiện làm chồng trong đầu thì nghe thấy lời đáp của người dì trước mặt. Lời đề nghị cùng nụ cười mỉm. Trong khoảnh khắc, suy nghĩ ngưng trệ, nàng rụt rè hỏi lại.
「... Chẳng lẽ, con đã nói thành tiếng ạ?」
「Ừ. Ta rất vui vì con đã kể chi tiết đến thế.」
「AAAAHHH...!!!??」
Trong cơn hoảng loạn, Murasaki quay lại nhìn. Nữ hầu trong nhà nhìn nàng với biểu cảm khó tả, còn gã gia đinh thì cười khổ. Việc Haruna đã nghe hết những ảo tưởng đến mức này, đang nghĩ gì trong lòng, Murasaki vì quá xấu hổ mà không dám tưởng tượng. Còn gã gia đình thì còn tệ hơn thế.
「Tiểu thư... ừm, người đã trưởng thành xuất sắc mà tôi không hay biết nhỉ?」
「Tiểu thư... Chuyện lần này tôi sẽ quên đi nên người cứ an tâm.」
「Khônggggggggggg!!!??」
Tiếng hét thảm thiết từ tận đáy lòng trước những lời an ủi có lẽ là pha trộn đủ loại cảm xúc của nữ hầu và nam bộc. Nàng rơm rớm nước mắt rồi cứ thế phóng đi bỏ chạy. Nàng muốn chạy trốn. Có cái lỗ nào thì chui xuống. Muốn tự đào lỗ mà trốn. Giết đi. Giết ta đi!
「Aaaaahhhh!!!? Oái!!?」
Cứ như thể ước nguyện đã thành hiện thực. Không hiểu sao, bởi một thế lực kỳ bí nào đó, nàng trượt chân lên vỏ chuối đặt ở hành lang. Murasaki buột miệng kêu lên một tiếng ngớ ngẩn.
Bản thân nàng chắc cũng chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Nhìn từ bên ngoài, nàng ngớ người ra, chẳng kịp phản ứng. Nàng xoay vòng một vòng rưỡi đầy điệu nghệ, và rồi cứ thế, từ chỏm ahoge, đầu Murasaki nhắm thẳng vào tảng đá tháo giày đặt ở ngoài sân, lao đi như một mũi tên...
「Tiểu thư!?」
「Ei.」
「Hự!?」
Hina và Magoroku nhận ra sự việc chậm hơn và bắt đầu chạy tới, nhưng phu nhân, người vốn ở xa hơn hai người họ, vừa thốt lên một câu bình thản vừa sử dụng Thuấn bộ. Trong khoảnh khắc đã đến bên cạnh, nhét củ ngưu bàng vào cổ áo nàng, giúp nàng tránh khỏi vỡ hộp sọ. Thay vì rơi xuống, nhờ củ ngưu bàng mà cú ngã bị chặn lại, nhưng xung lực khiến cổ bị siết chặt, Murasaki trợn trắng mắt cùng tiếng kêu như gia súc bị chọc tiết. Cảm giác như hồn vía đang thoát ra khỏi miệng, nhưng hình như Sumire đã đấm bốp một cái để nhét nó quay trở lại. Chắc là tưởng tượng thôi.
「Ara ara, thật là hiếu động. Giống hệt ta hồi trẻ.」
Phu nhân gia chủ Onizuki giao Murasaki đang treo lủng lẳng trên củ ngưu bàng như con cá câu được cho nữ hầu và nam bộc vừa chạy tới. Hohoho, bà cười sảng khoái. Đúng là bà ấy cũng từng hiếu động, nhưng chắc chắn là khác phương hướng với Murasaki.
「Tiểu thư!? Người có sao không!?」
「Hức...」
Tuy tạm thời giữ được mạng, nhưng Murasaki đang chết ngất trong đau đớn chỉ có thể phát ra tiếng rên thảm hại. Chỉ riêng việc chưa chết đã là may mắn lắm rồi.
「Ara, ngất xỉu rồi kìa... Hai người, hãy đưa tiểu thư Akou lên xe. Một lát nữa sẽ tỉnh lại thôi nên cứ yên tâm nhé.」
「Vâng...」
「Quyết định vậy đi... Xin phép người.」
Magoroku và Haruna chấp nhận đề nghị của Sumire. Không thể cứ làm phiền ở dinh thự người ta mãi được. Tự ý tự diệt, lăn ra ngất xỉu rồi được chuẩn bị chỗ ngủ cho thì thật là khó coi. Không thể bôi tro trát trấu thêm nữa. Món nợ này, họ không muốn chồng chất thêm.
「Không có gì. Lẽ ra ta nên đỡ con bé nhẹ nhàng hơn một chút. Ta vẫn còn non kém lắm... Thật có lỗi với cháu gái. Hôm sau ta sẽ mang bánh kẹo đến thăm hỏi.」
「... Nếu người gửi thư báo trước thì tốt quá ạ.」
Haruna đáp lễ một cách khách sáo. Rồi cô ôm lấy Murasaki cùng Magoroku lui ra. Một cuộc rút lui đầy căng thẳng. Khác với Murasaki còn non nớt và ngây thơ, Haruna không hoàn toàn tin tưởng phu nhân Onizuki, vốn được xem là cành lá của nhà Akou. Với lại, cô còn phải tra khảo xem vị tiểu thư đáng kính đã đọc mấy cuốn sách đen tối kia từ đâu.
... Vì quá khéo léo, và cũng vì sự ngớ ngẩn thường ngày của Akou Murasaki mà nữ hầu không nhận ra. Ngôn linh thuật được cài cắm kín đáo trong cuộc hội thoại. Dùng nó làm mồi nhử để dẫn dụ lời thú tội. Sự lơ là đã dẫn đến việc cô cháu gái khai sạch trơn.
「Được chứ. Không sao cả.」
Phu nhân mỉm cười thục nữ đến mức khiến người ta say đắm, tiễn bóng dáng Murasaki ngất xỉu và hai người hầu đang di chuyển nàng đi. Trong lòng bà vừa coi thường, vừa thất vọng, lại vừa thấu hiểu. Mà... cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều.
「………」
Phu nhân cũng rời khỏi đó. Trong khoảnh khắc, bà dừng lại nhìn về hướng của cô con gái gia tộc Hotoya đã được triệu vào làm gia nhân, rồi lại bước đi.
Nơi bà hướng đến là căn phòng thượng hạng nhất trong số những phòng Onizuki được nhà Aimi cho mượn. Không gian được bảo vệ nghiêm ngặt nhất...
「Mình à, sức khỏe của chàng thế nào?」
「... Không tốt lắm.」
Vừa bước qua ba lớp kết giới sẽ đánh bật bất cứ ai không có thẻ thông hành, bà vừa cất tiếng hỏi và nhận được câu trả lời ngay khi bước vào phòng. Nhìn quanh căn phòng lờ mờ tối. Đồ đạc thượng hạng. Trên chiếc giường đặt sâu trong phòng, bóng dáng một người đàn ông gầy gò đang ngồi xếp bằng. Trên tay gầy guộc lờ mờ nhìn thấy là một bức thư đang mở. Dưới chân là thứ gì đó đang ngoe nguẩy, là Thức thần. Vài con chim nhỏ, chuột và côn trùng được tạo hình thành Thức thần đang tụ tập. Trong bóng tối, chỉ có ánh mắt chúng là sáng rực, nhưng tất cả đều bị thương, tứ chi đứt lìa một phần, da dẻ trông như bị thiêu đốt. Thảm trạng điển hình của loại Thức thần đơn giản thất bại khi xâm nhập…
「... Xin chàng đừng quá sức. Với cơ thể đó, với trạng thái linh hồn đó, gánh nặng là không thể so sánh với trước kia đâu. Những việc vặt vãnh xin hãy giao hết cho thiếp. Chàng chỉ cần ra tay vào phút cuối cùng, sau khi mọi sự đã chuẩn bị xong xuôi...」
「Cỡ này thì không vấn đề gì. Ngược lại, cứ không làm gì thì lục nghề mất... Nàng vừa nói chuyện với tiểu thư nhà Akou à?」
Không nghe hết những lời cung kính của vợ, giọng nói từ phía bên kia bóng tối cắt ngang như cự tuyệt, và chuyển chủ đề. Sumire không hề tỏ ra chút cảm xúc tiêu cực nào, trả lời đúng như được hỏi.
「Thiếp chào hỏi nhân tiện lúc về sau khi chúc mừng Tamaki... Quả nhiên con bé đó không biết gì cả.」
「Hẳn là vậy. Rất giống nó... Rất giống nàng.」
Người vợ báo cáo kết quả thăm dò, người chồng buông lời tán đồng.
「... Vậy sao? Thiếp, với đứa bé đó ư?」
「Ừ... Thật sự rất giống. Đến mức đáng ghét.」
「Thiếp nên coi đó... là lời khen chăng?」
「...」
Gia chủ Onizuki bên kia bóng tối không trả lời. Hắn chỉ nhìn xuống bức thư trên tay một lần nữa, rồi lại nhìn sang Sumire.
「Vụ náo động ở dinh thự tông gia có vẻ vẫn chưa lắng xuống. Ngày càng bất ổn, nghe đâu bọn họ định gửi em dâu đi nơi khác một thời gian.」
「Ara, đúng là vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm. Bọn họ lộng hành quá nhỉ.」
Sự việc xảy ra tại dinh thự tông gia nhà Onizuki hôm nọ. Em trai gia chủ, người đứng đầu ẩn hành chúng kiêm thủ quỹ, người thuộc nhóm ở lại canh giữ, bị trúng độc. Tuy giữ được mạng và đang hồi phục, nhưng việc đó khiến bầu không khí trong nội bộ nhà Onizuki đang ở lại trở nên nặng nề. Tảng đá trấn giữ dinh thự, người có quyền lực nhất lại ngã xuống, chuyện đó là đương nhiên. Nhóm trưởng lão nhận được báo cáo rằng các phân gia đang hành động vì mục đích riêng. Trong số đó, người có lập trường khó khăn nhất và đang bị dồn vào đường cùng tại dinh thự chính là người vợ thứ hai, cũng là nạn nhân.
「Vốn dĩ gia thế đã không môn đăng hộ đối. Lại còn bị cài cổ trùng thì càng tệ hơn.」
Lén trộn đồ biếu từ nhà mẹ đẻ vào cơm, trong đó có cài lời nguyền... Nếu chỉ nhìn bề ngoài, đó chắc chắn là một vụ ám sát do nhà mẹ đẻ của người vợ thực hiện. Nếu chỉ nhìn bề ngoài.
「Nghe nói Shisui đã tự ý thả người đi. Cho xuống vùng Hayama.」
「Vẫn thâm sâu khó lường như mọi khi nhỉ.」
Vùng Hayama... Vị gia chủ trẻ tuổi là địa chủ ở đó, vốn không nghèo cũng chẳng giàu, xét về tư cách Trừ yêu sư thì hoàn toàn bất lực, lại có lai lịch rắc rối, con nhóc đi cùng thì coi như gia đình đã tuyệt diệt, nhưng nếu giết đi thì sẽ gặp phản đối từ khắp nơi về mặt thừa kế tài sản. Xung quanh đều nằm dưới ảnh hưởng của Onizuki. Vùng đất không thể tích trữ sức mạnh. Nói cách khác, đó là nhà tù kiêm nơi lưu đày những kẻ phiền phức. Đẩy vị tiểu thư bị tình nghi xuống đó... Có thể nói là một lựa chọn có vô vàn lý do để biện minh. Một quyết định khôn ngoan. Nếu chết thì không thể cứu vãn, và việc thu dọn tàn cuộc sẽ rất khó khăn.
「Còn phu quân thì nghe đâu đang làm ầm lên đòi ly hôn.」
「Hẳn là đang ở trên giường bệnh chứ gì?」
「Đúng là một tên hay cố quá. Lẽ ra phải biết tự lượng sức mình chứ.」
Nghe nói có lúc còn nguy kịch. Sau khi tỉnh lại cũng hầu như không thể làm việc, công vụ gần như đình trệ. Nghe nói các chức phó, thừa hành đang làm thay trong khả năng có thể... nhưng vị trí thủ quỹ, khoan nói đến ẩn hành chúng, chắc chắn đang tạo ra những cảnh tượng tranh giành khó coi khắp nơi trong dinh thự. Vị trí đó hấp dẫn hơn nhiều so với nhiệm vụ trước.
「Fufufu. Chàng mà lại nói câu đó sao?」
「... Ta sẽ viết thư. Giúp ta một tay.」
Trước người vợ che miệng cười có vẻ sảng khoái và vui vẻ, vị gia chủ, phu quân, vẫn không đáp lại mà chỉ lạnh lùng, vô cảm đưa ra yêu cầu. Sumire kính cẩn hành lễ, rồi bắt đầu đi lấy hộp bút trong phòng.
「Hãy đổi vật liệu làm thức phù. Thiếp đã chuẩn bị giấy và mực thượng hạng hơn. Cả vật dẫn, cả phương pháp xâm nhập nữa... Để lẻn vào cái dinh thự như pháo đài nguyền thuật đó, thế này e là hơi thiếu sót.」
Đến bên cạnh, vừa mở hộp chuẩn bị đồ viết, Sumire vừa thì thầm đầy gợi cảm vào tai chồng. Nhìn gần, người chồng quả nhiên gầy rộc đi. Hốc mắt trũng sâu vì mất thịt. Ẩn trong đó là đôi mắt u tối, nguy hiểm như đã chết. Xương gò má nhô ra, bộ dạng khiến người nhìn thôi cũng thấy mệt mỏi. Người vợ vẫn tiếp tục nhìn người đàn ông ấy bằng ánh mắt từ ái như đang lên cơn sốt...
「... Vậy à. Thiếu sót sao.」
Như thì thầm. Và lúc này, lần đầu tiên người đàn ông hướng ánh mắt về phía vợ.
「Vậy thì nàng làm thử xem.」
「Thiếp xin tuân mệnh.」
Sumire đáp lại thái độ lạnh nhạt ấy một cách cung kính đúng mực hiền thê. Chẳng có gì to tát. Vợ tôn trọng chồng là đương nhiên, và việc dọn sạch những viên đá nhỏ trên con đường chàng đi cũng là bổn phận mà bà tin tưởng. Tình yêu điên cuồng sục sôi như dung nham bên dưới lớp vỏ bọc thục nữ. Đó chính là bản chất của bà. Không gì có thể ưu tiên hơn điều đó.
「Với lại... thất lễ. Thiếp quên mất. Lúc nãy thiếp có nhận được một lá thư. Chàng có muốn xem không?」
「Từ đâu?」
「Từ bóng tối.」
Không phải ẩn dụ, cũng không phải tiếng lóng, đó là sự thật. Bà dâng lên bức thư nhận từ cái bóng đáng sợ, bức thư đã được kiểm tra xem có dính lời nguyền nào không.
「Nói trước đi... Đọc cho ta nghe.」
Đoán được người gửi là ai, Yuusei thẫn thờ ra lệnh. Gã đàn ông hiểu rõ toan tính của người đàn bà gửi thư nhân cơ hội này. Hắn hiểu sự đê hèn của kẻ hành xử tự nhiên khi đến bên cạnh, ngồi vào vị trí có thể thì thầm vào tai.
「Vâng. Ngay đây ạ.」
Người đàn bà không chút ngại ngùng, tỏ vẻ thanh cao. Thu hẹp khoảng cách đến mức sát sạt, người đàn bà đọc nội dung bức thư đầy lôi cuốn. Tỏa ra hương thơm ngọt ngào, đôi môi gợi cảm cất lên giọng nói yêu kiều như tiếng hót còn quyến rũ hơn thế. Nếu là đàn ông, đó là tình huống đáng lẽ phải bị lay động con tim. Nếu không phải là gã đàn ông bên cạnh, hẳn đã bị đánh cắp trái tim rồi.
... Đối với kẻ mà trái tim đã bị đánh cắp từ lâu, thì mọi thứ của mỹ nữ bên cạnh chẳng còn ý nghĩa gì. Dù hiểu điều đó, người đàn bà vẫn tận tụy vô điều kiện.
Bởi những chuyện vặt vãnh đó chẳng đáng bận tâm dù chỉ một chút. Vì người mình yêu nhất trước mặt, vì điều đó, thiện ác, lợi hại, thánh tà đều không còn ý nghĩa.
「Tất cả, đều theo ý muốn của chàng...」
Yêu thương, yêu thương, Đao Quỷ cuồng si thì thầm như đang âu yếm...
『Keke. Chuyện này quả là ngông cuồng hết sức...... Chư vị bằng hữu yêu dấu không nghĩ vậy sao?』
『Vừa bắt đeo vòng cổ tản bộ trong tình trạng trần như nhộng thế này mà lại hỏi thì thật khó trả lời đấy.』
『Đem cái bộ dạng này đi khắc thành tranh bản gỗ để lưu lại, đó là việc mà người ta làm với bằng hữu sao?』
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
sao cứ thấy thằng chồng nằm trong lòng bàn tay con vợ thế nhỉ