Chap 224
Onizuki Kochou từng trót mang một mối tình vượt quá thân phận. Một tình yêu ngu muội, không biết tự lượng sức mình.
Và giờ đây, nàng lại yêu. Nàng yêu, nàng thương, nàng điên cuồng vì tình yêu ấy.
Nàng biết ở cái tuổi này mà còn như vậy thì thật đáng xấu hổ. Nàng đâu còn là thiếu nữ ngây thơ trong trắng. Gả cho người đàn ông mình không yêu, thân xác bị chiếm đoạt đến tận cùng, sinh hạ bốn người con, giờ đây nàng chỉ là một bà lão với vẻ ngoài trẻ trung giả tạo. Điều đó nàng biết rõ. Biết rõ nhưng vẫn không thể dập tắt ngọn lửa tình ái nghiệt ngã này. Chính vì tình cảm trong quá khứ đã bị cắt đứt, nên giờ đây nỗi khao khát này càng cháy bỏng dữ dội hơn.
Đó là định mệnh. Cuộc gặp gỡ với chàng ấy chỉ có thể nghĩ là như vậy. Chắc chắn là sự từ bi của trời cao. Khuôn mặt gợi nhớ đến người xưa, nhân cách gợi nhớ đến người xưa. Và cả sai lầm y hệt như người xưa... Sự hy sinh vì cái ngu xuẩn của Onizuki. Sự tái hiện những hành động dại dột trong quá khứ mà Kochou muốn quên đi.
Nhưng đứa trẻ này khác với người ấy, chàng vẫn còn sống, và bản thân nàng giờ đây có sức mạnh chứ không như thuở còn thơ bé, vậy mà đứa trẻ này vẫn đang bị đặt vào vòng nguy hiểm... Dù vậy, chàng vẫn thật kiên cường.
Vượt qua bao kiếp nạn, lần nào cũng quyến rũ thêm những con cái khác, nhưng nàng lại thấy ghen tị với điều đó. Bởi đó là quang cảnh mà bản thân nàng trong quá khứ hằng ao ước. Và nàng cũng từng nghĩ mình không thể đứng ở vị trí đó. Nàng chỉ muốn giúp chàng được hạnh phúc. Lẽ ra như vậy là đủ rồi.
Khi bị giam cầm trong hang động ấy, dù đã không còn là con người, chàng vẫn cứu nàng ra, khiến nàng lại rơi vào lưới tình lần thứ hai bất chấp tuổi tác. Cứ ngỡ như sự tiếp nối của ngày hôm ấy. Điều đó chuyển thành niềm tin chắc chắn khi nàng biết chàng thanh niên này được sinh ra từ bụng của hậu duệ người xưa. Sự tình cờ này, làm sao có thể chỉ coi là ngẫu nhiên cho được.
Thế nên, Onizuki Kochou đã trở thành một người đàn bà. Vứt bỏ vai trò người mẹ, vứt bỏ vai trò người bà, vứt bỏ cả vị thế Cố vấn tối cao. Những thứ đó chỉ là hư ảo. Hơn tất cả, nàng ưu tiên việc mình là một “người phụ nữ”. Mộ mến, khát khao người mình yêu đến điên dại. Để yêu, và để được yêu, nàng sẵn sàng vứt bỏ và hy sinh mọi thứ. Nếu có ngoại lệ, thì có chăng chỉ là vị tiểu thư gợi nhớ đến đứa con đầu lòng cũng bị cướp đi theo cách tương tự? Ah, muốn cả ba người cùng sống như một gia đình biết bao...
... Nàng hiểu chứ. Phải biết thân biết phận. Không phải vì địa vị xã hội. Không phải vì tuổi tác. Cũng chẳng phải vì lương tri. Chỉ là, vì chàng ấy mà nàng phải biết thân biết phận.
Một món hàng cũ nát đã già nua, ai mà thèm muốn? Gia thế? Huyết thống? Những thứ đó cháu gái nàng đều có. Tiền tài? Con gái nhà buôn còn cống nạp được nhiều hơn. Nhan sắc? Đùa sao? Đàn ông ai chẳng thích những con cái trẻ trung xinh đẹp, và muốn vây quanh mình toàn những thứ như thế để mặc sức vui đùa. Nếu là thiên đường dành cho chàng thì đã được chuẩn bị sẵn từ lâu rồi. Đâu đến lượt kẻ như nàng xuất hiện.
... Nàng hiểu chứ. Nhưng nàng không thể cưỡng lại dục vọng. Nàng muốn tìm mọi cách để cầu xin dù chỉ một giọt từ bi ấy. Có lẽ vì đã nghe những lời đồn đại xấu xa về Hắc Điệp Phu Nhân, chàng ấy tỏ ra đặc biệt cảnh giác với nàng, nên nàng càng phải chân thành bày tỏ thiện ý hơn nữa. Kochou có thể làm bất cứ điều gì để có được lòng tin và sự tín nhiệm của chàng.
Chính vì thế, ngay từ đầu, nàng đã quỳ rạp xuống trước mặt chàng trong bộ dạng thảm hại, đeo vòng cổ trên bộ trang phục thỏ khiêu gợi đầy khó coi, nhét món đồ chơi vào hậu huyệt . Đó là bộ y phục tẩm liệm với sự giác ngộ sẵn sàng bị cự tuyệt. Bản kinh văn chứa đựng tình yêu và sự giác ngộ dâng lên chàng dài đến năm mươi vạn chữ. Nàng có thể đọc thuộc lòng tất cả. Và bản thân nó chính là một bản thệ ước, cũng là lời chúc tụng cho lời thề tuân phục tuyệt đối.
Nàng thề vứt bỏ mọi quyền lợi vì chàng. Nàng thề để chàng kế thừa tất cả tài sản thuộc về Onizuki mà nàng sở hữu. Bao gồm cả chính bản thân nàng. Từ một sợi tóc, đến trái tim, đến thời gian, tất cả, tất cả đều là của riêng chàng.
Nàng thề cắt đứt mọi duyên nợ. Tình cảm gia đình, tình nghĩa tộc hệ, ý thức quy thuộc về Onizuki, nàng thề vứt bỏ tất cả. Nếu được lệnh, nàng sẵn lòng tự tay giết chết con cháu mình. Nếu được lệnh tiêu diệt gia tộc, nàng sẽ dốc toàn lực thực hiện.
Nàng thề sẽ biết thân biết phận. Giá trị thân xác và tài sản của nàng đến đâu nàng tự biết. Vì vậy nàng không mưu cầu vị trí số một trong lòng chàng. Chỉ cần là một trong vô số những nơi để chàng trút bỏ dục vọng là được. Làm hòn đá kê chân cho chàng cũng được. Bán tấm thân này vì chàng cũng được. Nhận tội thay chàng rồi bị chém đầu cũng được. Bị đối xử thô bạo như món đồ chơi dùng một lần rồi vứt cũng được. Dù bị dùng chung với những con cái khác, dù không được thừa nhận, dù bị ép phá thai, nàng cũng chấp nhận. Chấp nhận và thề trung thành tuyệt đối.
... Chỉ lời nói thôi thì ngài sẽ không tin đâu. Dù có thệ ước chàng vẫn sẽ bất an. Nên nàng khắc cốt ghi tâm. Khắc lên chính mình. Có thể biến đực thành cái, biến cái thành đực cơ mà. Việc khắc thệ ước lên thân thể này có khó gì đâu. Nàng đã khắc vào trong tử cung của mình. Khắc năm mươi vạn chữ. Thứ đó chẳng khác nào lời nguyền đã thay thế cho căn nguyên của nàng. Chủ tớ đảo ngược. Không phải nàng thệ ước. Mà là nàng tồn tại vì thệ ước.
Sau cùng là ghi lại tất cả những điều đó. Ký ức được sao chép và khắc vào sách. Chúng được trao cho chính chàng, cho cháu gái và vị tiểu thư nhà buôn. Nếu phản bội, sự thảm hại vượt quá nỗi nhục nhã này sẽ bị công khai, mà công khai đồng nghĩa với thân bại danh liệt. Bị giam lỏng trong ngục thất còn là may mắn. Chắc chắn nàng sẽ bị ép uống thuốc độc tự sát. Là nỗi nhục của gia tộc.
Quyền sinh sát, hiện tại, quá khứ, tương lai, danh dự, vinh quang, nỗi sợ hãi, tiền tài, gia thế, tất cả những gì đã tích lũy, tất cả những gì sở hữu, đây là tuyên ngôn dâng hiến thực sự tất cả mọi thứ. Nàng dâng lên những thứ đó chỉ để đổi lấy lòng tin của chàng. Nếu nhờ đó mà nàng được ban cho cái quyền quỳ rạp dưới chân chàng, làm nô lệ cho chàng thì thật là đặc ân.
Sự im lặng đáng sợ đến mức nàng muốn tự sát ngay tức khắc, nhưng nàng vẫn kiên trì chờ đợi với tâm trạng như sắp chết. Chờ đợi, chờ đợi, mòn mỏi chờ đợi. Nàng cầu nguyện. Cầu mong chàng đạp lên đầu nàng và chấp nhận lời thỉnh cầu…
Khoảnh khắc được chàng đỡ dậy, dịu dàng ôm lấy, thì thầm vào tai và chấp nhận tâm ý ấy, cảm xúc trong nàng vỡ òa như lũ lụt. Cứ thế nàng nũng nịu quấn lấy chàng, đóng vai một kẻ thèm khát tình thương. Nũng nịu như một đứa trẻ, sau đó tay trong tay như vợ chồng thủ thỉ tâm tình, rồi ngược lại, chàng lại để nàng dỗ dành như một đứa bé. Cuối cùng, cả hai trở thành những con thú. Trở nên còn hơn cả loài thú. Đó là phụng sự. Sự phụng sự chàng dành cho nàng. Chàng đã lấp đầy lỗ hổng trong tim nàng. Chàng cứ rót vào, lấp đầy mãi cho đến khi nàng thỏa mãn. Chàng bôi xóa tất cả mọi thứ khác. Chàng quát nàng chỉ được nhìn chàng mà thôi.
Cứ thế, nàng được nhận làm tỳ nữ bí mật của chàng. Bốn mươi tám tư thế từ trong ra ngoài nàng đã trải nghiệm hết chỉ trong một đêm. Dù trong hình dáng không phải con người, da thịt vẫn kề cận, hòa quyện vào nhau. Sáng ra, chàng bế nàng như một nàng công chúa đưa vào bồn tắm để gột rửa thân thể. Cả hai vẫn trong bộ dạng trần trụi, nàng được cánh tay rắn chắc ấy ôm lấy, gửi gắm lòng biết ơn, nàng biến thân mình thành túi cám, như một cô gái tắm thuê mà thanh tẩy cho chàng. Cùng ngâm bồn, đùa giỡn, được ôm ấp, dựa dẫm hầu hạ, được chàng xoa đầu và cho mút mát.
Tất nhiên, quang cảnh đó nàng cũng cho cháu gái xem và ghi lại ký ức vào sách. Chỉ có khuôn mặt và giọng nói của chàng là được che giấu vì sự an toàn của chàng, còn nàng thì chẳng cần che đậy gì cả. Giờ đây toàn bộ con người nàng đã nằm trong lòng bàn tay của chàng và những con cái tuân phục chàng. Sự thật mới ngọt ngào làm sao?
Đúng vậy. Nàng đã dâng hiến tất cả. Nàng tự mình cắt đứt mọi đường lui. Nàng đã giác ngộ tất cả. Dù là công việc bẩn thỉu đến đâu nàng cũng sẽ làm. Dù nhiệm vụ kinh tởm đến mức nào nàng cũng sẽ thực hiện. Dù là hành động chà đạp lên lương tri, dìm lòng tự trọng xuống cống rãnh, nhưng nếu là vì chàng, là mệnh lệnh của chàng, nàng sẽ vui vẻ chấp nhận như một thiếu nữ đang yêu, liếm gót chân chàng để bày tỏ lòng biết ơn. Nàng dâng lên lòng biết ơn vô hạn vì được chàng sai khiến, được chàng lợi dụng. Đằng nào cũng là thân già. Đời người chỉ có một lần, nàng muốn dùng phần đời còn lại theo ý mình. Nàng không muốn hối hận. Nàng chẳng hề hối hận.
Vì thế lần này, được chàng tin cậy dẫn theo để giám sát, bao vây và giải tán người khác khiến nàng vui sướng khôn xiết, nhưng sự tồn tại của đối phương lại đáng hận vô cùng, đó là sự sỉ nhục đối với chàng đến mức nàng muốn đích thân ra tay, hành vi gây tâm bệnh cho chàng kết hợp với đứa em gái đáng ghê tởm kia khiến nàng tức giận tột độ.
Cho nên thế này đây, cái dáng vẻ của gã đàn ông bị dồn vào đường cùng thật đáng đời...
「Cái này... xem ra gay thật nhỉ?」
Lẽ ra phải là như vậy...
「Tại... sao...?」
「...? Ah. Cố vấn, dono đấy à? Chắc vậy. Haha, trông bà khỏe mạnh vậy... thì tốt rồi.」
Kẻ đang ngồi dựa lưng vào gốc cây ngước mặt lên. Hắn nhìn thấu Onizuki Kochou đang khoác áo choàng yểm ma thuật cản trở nhận thức.
Khuôn mặt tàn tạ. Nhợt nhạt, gầy gò hốc hác. Có lẽ do mệt mỏi. Nhưng hơn cả là do thiếu máu. Vết đỏ từ bên hông nơi hắn đang đè tay lên cứ loang ra qua lớp y phục, tạo thành vũng máu bi thảm trên mặt đất. Khóe miệng hắn run rẩy. Khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn không thể che giấu, mồ hôi vã ra như tắm trên trán. Giọng điệu nhẹ tênh chẳng thể đóng vai trò phô trương thanh thế.
「...!!」
Ký ức thời thơ ấu lướt qua tâm trí nàng. Ký ức về cuộc chia ly với người ấy. Hình bóng người ấy bị thương, dùng em gái làm mồi nhử để đi về phía những kẻ truy đuổi. Và nàng nghĩ đến hiện tại. So sánh. Đây là một vở kịch tồi tệ. Nàng là vai phản diện. Giống hệt người phụ nữ kia, đóng vai kẻ ác dồn ép người mình yêu...
「Sư phụ...!」
「!!?」
Có lẽ nhận ra sự dao động của Kochou, từ bên cạnh vang lên tiếng gọi đầy vẻ trách móc của đệ tử, cũng là đứa trẻ từng được nàng nuôi dưỡng. Ngự Ý Kiến Phiên bừng tỉnh, định xốc lại tinh thần trước lời khiển trách ấy. Nhưng mà, nhưng mà...
「Đằng đó là... nhóc, Shirawakamaru hả? Hả, vậy sao.『Tôi』đã làm tốt chứ? Chuyện về vong linh đó... không phải là bịa đặt chứ?」
「...!? Anh!!? Ơ, chuyện này, là...!」
Cũng mặc áo choàng che giấu cả giọng nói lẫn khuôn mặt, vậy mà hắn lại nhìn thấu thân phận ngay lập tức. Có lẽ không ngờ mình bị lộ tẩy, sự dao động của đệ tử còn lớn hơn cả sư phụ. Kinh ngạc, rồi sợ hãi. Bối rối. Hỗn loạn. Và rồi những lời thốt ra khỏi miệng ấp úng đến mức không thành câu...
「............」
Không phải trách móc, Kochou ném cho đệ tử ánh nhìn đồng cảm. Nàng hiểu cảm giác của đệ tử đến đau lòng. Ngoài dự tính. Chỉ cần một câu nói thôi là hiểu. Cứ đinh ninh là đồ giả. Nhưng cái này. Cái này... làm sao có thể nhận định đây là đồ giả được? Thế này, làm sao có thể nghĩ là giả được?
Thế này, cứ như là... Khoan đã. Khoan. Chờ đã! Đừng có đùa!!
「!!? Dám lừa gạt, ta sao...!!」
Bản thân suýt thì tin, và Hắc Điệp Phu Nhân nghiến răng ken két vì tức giận trước màn kịch hoàn hảo đến mức đó. Rốt cuộc làm thế nào mà chuẩn bị được một kẻ giả mạo sao y bản chính đến thế này? Rốt cuộc kẻ nào đã dựng nên chuyện này và với mục đích gì? Người nàng yêu không giải thích gì cả. Khi bị lôi vào nhiệm vụ này nàng vẫn thấy ổn. Nàng nghĩ chỉ cần làm theo lời ngài là được. Chỉ cần tuân theo một cách mù quáng là được. Lẽ ra như thế là được rồi, vậy mà...
(Thật là một câu chuyện thảm hại!!)
Dù lý trí đã hiểu, nhưng trước cảnh tượng trước mắt, trái tim Kochou vẫn rung động không ngừng. Ah. Nàng muốn người yêu dấu của nàng ngay bây giờ hãy khẳng định rằng kẻ trước mắt rốt cuộc chỉ là hàng giả mạo. Hãy tát vào má nàng, nắm tóc nàng, mắng mỏ và ra lệnh cho nàng. Chỉ cần làm thế, chỉ cần làm thế thôi...!!
「... Tôi có thể, hỏi vài câu không?」
「Im miệng! Ta sẽ xé rách cái họng đó đầu tiên đấy...!!」
Trước tiếng gọi bằng chất giọng của chàng, nỗi sợ hãi khiến toàn thân run rẩy, Kochou quát lên. Nàng chửi rủa tục tĩu để trấn áp. Sau lưng triển khai những giản dị thức hình thú dữ tợn, hăm dọa đầy sát khí. Nàng có linh cảm. Không được để hắn nói thêm nữa. Không thể chịu đựng thêm nữa. Thêm nữa, thêm nữa là...!!
「...」
「Dừng lại! Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó!! Đừng hòng quyến rũ ta bằng vẻ khúm núm đó!! Dừng lại ngay...!!」
Trước ánh mắt như muốn bày tỏ điều gì đó, Kochou tiếp tục lớn tiếng buộc tội. Gọi là buộc tội nhưng nghe quá giống lời van xin. Ánh mắt giống hệt ngài ấy đang khoét sâu vào tim Kochou. Cứ như thể nàng đang phạm phải một đại tội tày đình vậy...
「Ta bảo là dừng lại ngay cơ mà!!!?」
「Sư phụ!!?」
Thấy dáng vẻ vẫn không chịu tuân phục mà cứ nhìn chằm chằm của hắn, Kochou không chịu nổi nữa, cưỡng ép hắn phải quay đi. Một trong những giản dị thức hầu cận, con thú hình chó sói lao tới ngoạm lấy yết hầu của chủ nhân đôi mắt ấy. Cưỡng ép đầu hắn ngửa lên, nanh nhọn kề sát yết hầu. Chỉ cần có lệnh, thức thần sẽ lập tức cắn đứt họng kẻ giả mạo.
「Haa, haa, ... Đừng có cử động kỳ quái. Chỉ cần làm gì đáng ngờ, cái cổ đó sẽ bị cắn đứt lìa đấy!! Hiểu chưa hả!!?」
「... Haha. Có cần phải nói với vẻ mặt tuyệt vọng thế không?」
Lời cảnh cáo của Kochou, giờ đây chẳng khác nào lời cầu khẩn. Còn kẻ bị ném cho tiếng hét ấy, dù đang bị ngoạm cổ họng, vẫn nhún vai cười khổ. Hắn có hiểu tình cảnh của mình không vậy? Kochou thậm chí còn cảm thấy bực mình.
Đúng rồi. Ngài lúc nào cũng vậy. Gánh vác những thứ quá sức mình rồi tổn thương, đau đớn. Nếu ngài yếu đuối và nhút nhát hơn thì người đứng nhìn này đã chẳng phải đau lòng đến thế.
Ah, nhưng chính vì là ngài như thế nên mới lắng nghe nguyện vọng của ta, chính vì là ngài như thế nên mới chiều theo sự vô lý của ta... Không phải. Không phải! Không phải...!!
「... Chẳng giống đe dọa chút nào đâu.」
「Ah...」
Phập một cái, cổ con thức thần đang ngoạm yết hầu bị xuyên thủng. Mũi thương gãy cắm phập vào. Con thức thần giật nảy lên co giật, nhưng vì là giản dị thức nên nó không phản xạ cắn rách họng hắn. Và Kochou cũng không ra lệnh đó, cũng...
「Là...」
「Kêu gào thảm thiết như thế, ha, chẳng khác nào nói là không muốn giết tôi sao? Lộ liễu quá đấy...」
Con thức thần tan biến như hòa tan vào không khí. Lả tả rơi xuống chân hắn. Hắn chậm rãi đứng dậy. Máu trào ra như suối. Những lá bùa rơi xuống đất trong nháy mắt đã nhuộm đỏ thẫm và ướt đẫm...
「!!? Khoan, chờ đã! Ngươi định đi đâu...!!?」
「Đi đâu à... haa, haa, chạy trốn chứ đâu?」
「Chạy trốn...? Chạy trốn, tại sao...?」
「Các người đâu có gan giết tôi đâu nhỉ...? Một Sử thức, mà lại để lộ diện, nghĩa là không có ý định ra tay rồi còn gì?」
Rồi cười khổ. Nụ cười khổ mong manh. Nụ cười khổ chứa cả sự tự giễu...
「Lấy độ hảo cảm mà 『Ta』 hình như đã kiếm được ra làm khiên chắn thì có hơi hèn hạ thật. Nhưng xin lỗi nhé, bản tính tôi nó thế... Phù. Thôi, cứ coi như tôi là đồ giả mạo hạ đẳng rồi căm hận đi nhé.」
「Ah...」
Kẻ định rời đi khẽ ngoái lại buông lời. Đó là câu thoại của kẻ biết rõ tuyệt vọng nào đang chờ đợi mình ở phía trước. Đúng rồi, trước cái chết phi lý, vẫn thốt lên lời xin lỗi đầy tội lỗi dành cho đối phương, người lẽ ra là một phần của mình...
Hình bóng ấy sao mà chồng khít đến đau lòng với tấm lưng của người ấy lúc chia ly, lúc lâm chung...
「Không được!!? Đi là không được!!?」
「Sư phụ!!?」
Gạt phăng sự ngăn cản của đệ tử, Kochou lao vụt đi. Lao đi, và ôm chầm lấy người mình yêu từ phía sau. Đặt tay lên hông người đang rên rỉ co rúm lại vì chấn động, nàng ấn vào vết thương...
「Không được, không được đâu. Vết thương thế này thì đi đâu được... phải chữa trị đã. Không sao đâu, chừng này thôi, cứ giao cho ta là chữa được mà...」
「Này này này... đùa, phải không?」
Lẩm bẩm như van lơn. Nàng lầm bầm cầu khẩn gần như độc thoại. Nghe thấy giọng nói bối rối của hắn. Đó là chuyện đương nhiên.
Đó là hành vi phản bội rõ ràng...
「Sư phụ? Người đang nói cái gì vậy hả!!?」
Đệ tử lớn tiếng phản đối hành động đó. Cũng là lẽ thường. Tuy nhiên không thể lùi bước. Đối với Kochou, hành động của mình cũng là lẽ thường.
「Đừng có nói ngu! Định giết ngài ấy sao!!?」
「Hắn là đồ giả mà!!?」
「Làm gì có chuyện đó!? Mở to cái mắt đui mù đó ra mà nhìn cho kỹ đi!!」
「...!!?」
Khí thế như Oni dữ, chửi rủa nhau như một trận cãi vã tình ái. Bị áp đảo, cựu tiểu đồng nhìn người đàn ông đang được ôm. Nhìn người đàn ông chỉ giống mỗi vẻ bề ngoài, nhìn thẳng vào ánh mắt đang nhìn lại mình đầy mệt mỏi...
「Ư...!!?」
Lời phủ nhận nghẹn lại nơi cổ họng. Lẽ ra không phải là thật, nhưng cả cự tuyệt lẫn phủ định đều ngập ngừng. Trái tim đang gào thét. Rằng đây là người thật. Vô lý. Chuyện đó không thể nào xảy ra...!!
「Chuyện đó...!? Vậy chẳng lẽ bên kia là giả sao!?」
「Làm gì có chuyện đó!!」
「Vậy rốt cuộc là sao hả!? Cả hai đều là thật hết à!!? Phân thân hay cái gì à!? Dù có là thế đi nữa...!!?」
Thật sự không hiểu nổi. Không chỉ Shirawakamaru, mà Kochou cũng không hiểu. Lý trí và tình cảm rối tung cả lên.
「Có thể, bớt, ồn ào giùm được không...? Nó vang, vào vết thương đấy.」
「...!!」
「...!?」
Tiếng than phiền trong hơi thở thoi thóp như sắp chết khiến hai thầy trò rùng mình sợ hãi. Giọng điệu tranh cãi lập tức im bặt. Im lặng nhìn hắn. Nhìn với vẻ lo lắng tột độ.
「... Dùng thức thần vận chuyển. Đưa đến nơi an toàn.」
「A, ư, a...」
Trước mệnh lệnh đầy căng thẳng của sư phụ, Shirawakamaru không còn to tiếng nữa. Thay vào đó, cậu bối rối đến mức không biết làm gì, nhưng vẫn định làm theo lời sư phụ sai bảo.
... Hành động thuận theo cảm xúc đó, là hành vi của đàn bà đến mức hèn mọn.
「Lũ ngu... Các người đang làm cái gì thế hả. Là đồng minh của ai vậy, hự, ộc, hộc, GƯÔ!!?」
Thấy hai người định làm chuyện ngu ngốc, hắn định mở miệng cằn nhằn như thể đã chán ngấy, nhưng người đàn ông được tạo ra ấy không thể nói tiếp được nữa. Đột ngột quằn quại trong đau đớn. Bắt đầu khổ sở dữ dội.
「Ngài...!?」
「Hự, gự, tránh ra!!?」
Hắn hất văng Kochou đang hét lên định sơ cứu gì đó. Đẩy ra, đứng dậy định bỏ chạy. Định chạy nhưng loạng choạng rồi quỵ gối ngay lập tức. Nội tạng đỏ đen trào ra từ bên hông. Máu hộc ra từ miệng. Trong tình trạng đó, hắn khua tay xua đuổi Kochou và đệ tử đang lao tới.
「Hà, hộc... ‘hahahaha,’ cái quái gì thế này ‘hả!!?」
... Và đôi tay đang khua khoắng ấy đã không còn hình dáng con người nữa, hắn chỉ còn biết cười. Bàn tay đẫm máu như thể da thịt đang bong tróc. Dị dạng to lớn, ngón tay dài ngoằng, móng vuốt vặn vẹo.
「A-Agh!? AAAAAAAAGGGGHH!!!??』
Và tràn vào trong đầu là ký ức và tình cảm. Những tình cảm tiêu cực kịch liệt và đầy biến động. Phẫn nộ, sợ hãi, thực dục, vật dục, sắc dục, và xung động bạo tính. Phiền não. Tuyệt vọng của... phút lâm chung. Cảm giác như chúng bị nghiền nát thành nước, khoan thủng hộp sọ rồi rót trực tiếp vào. Cứ như thể... bị bắt phải gánh vác nỗi khổ đau mà lẽ ra ai đó khác phải gánh?
『AAAAAAAAAGGGHH!!!?』
Hắn không thể suy nghĩ thêm được nữa. Nhãn cầu như muốn lồi ra, từ sâu trong cổ họng vang lên tiếng gào thét không giống tiếng người. Cơ thể sụp đổ đến một nửa và biến chất...
「Rốt cuộc là chuyện gì!!?」
「C-cái này là, Yêu hóa!!? Nhưng mà, tại sao lại...!!?」
Yêu hóa của chàng thì Kochou biết. Điều kiện của nó nàng cũng biết. Trừ khi chính chàng mong muốn điều đó, hoặc rơi vào trạng thái cực độ cận kề cái chết thì nó sẽ không bộc lộ ra ngoài. Lẽ ra là không. Vậy mà, tại sao...!?
Trong khi Kochou và đệ tử còn đang suy nghĩ, thì ngay trước mắt, người yêu dấu của họ, kẻ giả mạo không thể tin là giả mạo ấy đang biến đổi. Quằn quại dở dang và biến đổi nửa vời. Cơ bắp cuồn cuộn lên như Oni, y phục rách toạc từng mảng. Đôi mắt dao động giữa tỉnh táo và điên loạn. Cơ thể biến dạng thảm hại, một bên phình to dị thường nghiêng ngả như quái thai. Nước mắt lẫn máu tuôn rơi không ngừng.
『Gaaaooo, Arggggghh ...!!?』
Đôi mắt đó trừng trừng nhìn Kochou và Shirawakamaru. Chỉ thế thôi cũng khiến hai người bủn rủn ngã ngồi xuống. Hai kẻ từng trải qua bao trường tu la lại mềm nhũn chân tay chỉ vì một cái trừng mắt, là do quang cảnh bi thảm của người mình yêu, hay do uy quyền nào đó? Dù là gì đi nữa, trong đôi mắt phản chiếu hai người họ, màu sắc của thực dục, sắc dục và bạo dục đang dần hiện lên.
「S, Sư phụ... phải, làm sao...」
「...」
Trước câu hỏi như van nài của Shirawakamaru, Kochou không thể trả lời. Kết liễu thì dễ. Bẻ gãy tứ chi cũng làm được. Sự cuồng hóa và yêu hóa nửa vời, chính vì thế mà sức mạnh thực sự của dòng máu ngài vẫn chưa phát huy được. Thế nhưng...
「Sư phụ...!!」
「Không được... Không được đâu... Ta không làm được. Chuyện đó. Bởi vì đúng không?」
Cuồng hóa nửa vời. Yêu hóa nửa vời. Lý do dẫn đến điều đó, nghĩ ra lại càng dễ dàng hơn.
Là chàng. Vì chàng đang kháng cự. Hãy nhìn mà xem. Đôi mắt đó. Đang lạc lối giữa lý trí và hoang dã. Chàng đang liều mạng kìm nén việc tấn công chúng ta. Những con cái đang lăm le săn đuổi mình, vậy mà chàng lại nén dục vọng, chịu đựng để không ra tay. Đó không phải là sự tự chủ bình thường.
『Aaaaaggghh...!!!?』
Ngã gục xuống, bò bằng tứ chi, tiến về phía hai sư trò. Nước mắt máu tuôn rơi, dãi nhớt chảy ròng ròng, toàn thân run rẩy, bò lết một cách tuyệt vọng hệt như một đứa trẻ sơ sinh. Với vẻ mặt như muốn cưỡng đoạt, ăn tươi nuốt sống và giết chóc, nhưng trông cũng như đang cầu cứu.
Người nàng yêu đang liều mạng kìm nén bản thân. Giống như trong hang động lúc ấy.
「Ah...」
Shirawakamaru, một khi đã nhận ra điều đó thì cũng không thể làm gì được nữa. Thậm chí không thể bỏ chạy khỏi nơi này. Bỏ mặc chàng mà chạy, điều đó cậu không làm được. Trái lại...
「... Được rồi. Được rồi mà. Lại đây... Nào, nhé?」
Rụt rè, như mời gọi, Kochou mở rộng lồng ngực, dang tay ra, định đón nhận. Gần như là bản năng. Nàng cảm thấy việc chấp nhận người đang đau khổ kia và cứu rỗi ngài là nhiệm vụ của mình.
「Không cần... phải ngại đâu? Nào, nhé? Không đáng sợ đâu. Không sao đâu mà. Ta sẽ tha thứ hết...」
Kochou thì thầm như một người mẹ. Đó là sự phản bội đối với chàng. Là phản bội nhưng là vì chàng. Kochou không thể bỏ mặc chàng ở ngay trước mắt.
Bởi vì, người này chính là chàng. Là người đã cứu nàng dù thân thể bị thiêu đốt trong hang động ngày hôm đó. Chắc chắn là chàng, người đang đè nén cơn kích động để bảo vệ nàng. Trực giác phụ nữ gào thét điều đó mãnh liệt, và Kochou có thể tin tưởng không chút nghi ngờ. Nếu vậy, làm sao nàng có thể vứt bỏ được? Dù khoảnh khắc tiếp theo chàng có làm gì nàng đi nữa, làm sao nàng có thể cự tuyệt? Vì thế...
「Đến đây, được mà. Đừng ngại ngần gì cả, nhé? Nhé?」
『GAAAAOO...』
Đáp lại giọng nói ngọt ngào như mời gọi, chiếc lưỡi dài dị thường của hắn liếm qua má, nàng mỉm cười, dù sợ hãi rằng hành vi này là phản bội 『Chàng』, nhưng cả thể xác lẫn tinh thần đã sẵn sàng đón nhận người trước mắt. Khinh miệt sự ngu ngốc, hèn hạ, dâm đãng của bản thân, nhưng nàng vẫn hướng nụ cười méo mó về phía ngài đang tiến lại gần và đón chào...
Và rồi, ngập mặt Kochou là dòng máu đỏ tươi mà hắn hộc ra.
『Đoàng~♪』
「A...」
『Pháo hoa bẩn thỉu ghê~』
Ngỡ ngàng trước sự tình, mặc cho bãi nôn tanh tưởi mùi sắt của hắn nhỏ giọt, Kochou nhận ra bóng người phía sau hắn, muộn màng giận dữ, và rồi khiếp sợ.
『Cái kết của việc không vượt qua được dục vọng xác thịt đó~♪』
「... Bên nào mới là kẻ thảm hại đây. Đồ ngu muội này.」
『Thế nên trong đầu lũ các ngươi mới méo mó đến vậy đấy~』
Phía sau hắn, 『Chàng』 đang buông lời chửi rủa đầy vẻ ghê tởm và tự giễu.
『Cái kết của việc không thể dứt khoát~♪』
Như tái hiện lại khoảnh khắc khi xưa, trong khi dùng thương xuyên thủng cơ thể hắn...
『Cái kết của việc không thể giải thoát~♪♪』
『Đây chính là, dù có chuẩn bị sẵn sàng thì tử thần vẫn tìm đến, đúng không nào, ◼️◼️?』
—
Hotoya Tamaki cảm thấy thân mình run rẩy. Nàng cảm thấy cái lạnh thấm vào da thịt.
Dẫu mang danh là một nàng tiểu thư quyền quý, nhưng suy cho cùng, câu chuyện cũng chỉ gói gọn nơi hương thôn hẻo lánh. Mặc dù là vùng đất trù phú, nhưng sự cai trị lỏng lẻo đã thu hẹp khoảng cách giữa kẻ cai trị và người bị trị. Chính vì thế, so với các tiểu thư khuê các của giới công gia nơi kinh đô, Tamaki dù cùng mang phận tiểu thư nhưng lại hoàn toàn khác biệt.
Một tuổi thơ lấm lem bùn đất phụ giúp cấy lúa, bắt sâu cho chúng đánh nhau, nghịch nước ngoài sông ướt sũng rồi bị đám bạn nhóc ranh trong làng tống thẳng vào suối nước nóng. Ngay cả khi cơ thể đã phổng phao ra dáng thiếu nữ, bản chất ấy vẫn chẳng hề thay đổi. Tuy không thể nói là vẫn hồn nhiên như thời thơ ấu chưa phân biệt nam nữ, nhưng quả thật, nàng có quá nhiều hành xử khó mà gọi là của một tiểu thư cao quý.
Mùa hè thì mặc đồ mỏng dính, tướng ngủ xấu xí đến mức áo xống xộc xệch, để rồi khi người hầu đến đánh thức vào buổi sáng, chẳng hiếm cảnh chăn nệm rối tung, nàng thì chảy cả dãi, phơi bụng ra mà ngủ say sưa. Cũng chính vì cái nết ấy mà cơ thể bị nhiễm lạnh, chuyện lăn ra cảm mạo giữa mùa hè cũng là điều xảy ra như cơm bữa mỗi năm một lần.
Cô bạn nhỏ nhắn nhưng tháo vát đã trở thành nữ hầuvà dần dà giúp nàng cải thiện tình hình. Tuy nhiên, cái gì cũng có giới hạn. Hễ lơ là một chút là lại y như ngày xưa, ngủ xoay ngược đầu đuôi đủ cả. Thật chẳng ra thể thống gì. Không, nếu chỉ là không ra thể thống thì còn đỡ, đằng này lại lăn ra ốm rồi làm phiền mọi người mới là vấn đề. Nàng cảm thấy vô cùng áy náy với người nhà đã phải thức trắng đêm chăm sóc.
Chính cô nàng bán lang nhân từng bị bắt vì tội ngộ độc thực phẩm rồi trở thành tỳ nữ trên danh nghĩa, đã đề xuất phương án dùng túi sưởi sống. Có lẽ vì cùng giới tính và trạc tuổi nhau nên cô ả mới tự mình ứng cử như vậy. Hiệu quả mang lại vô cùng tuyệt vời.
Nàng từng nghĩ, việc loài thú luôn khoác trên mình lớp lông thú bất kể bốn mùa thay đổi hẳn là vì lẽ này. Mùa hè thì thoáng khí, mùa đông lại ấm áp. Mềm mại bông xù khiến người ta chỉ muốn ôm chặt lấy. Có lẽ vì bản tính hay chăm sóc người khác, cô bạn ấy thường xuyên chỉnh lại y phục và chăn nệm cho nàng. Đó là một trong những lý do khiến nàng kết giao tình bằng hữu với cô bạn người sói kia.
Nỗi cô đơn lẩn khuất tận sâu trong tâm khảm đã khiến Tamaki trong cơn mơ màng nghĩ đến điều đó. Chia biệt gia đình nơi cố hương, bị tách khỏi bạn bè, mất đi người mang ơn sâu nghĩa nặng, thật cô đơn. Cô đơn quá... Vì thế Tamaki muốn tìm kiếm hơi ấm, muốn tìm kiếm một thứ gì đó, nàng chạm vào hơi ấm ấy, và rồi định ôm chầm lấy... nhưng lại cảm thấy có gì đó sai sai.
Khoan đã. Khoan, khoan, khoan đã. Mình có quên gì không nhỉ? Đúng rồi. Nhiệm vụ. Mình đến đây để làm gì? Tuân theo mệnh lệnh của ai?
Nàng hồi tưởng lại. Nàng bừng tỉnh. Cơn đau nhức cơ bắp toàn thân ùa về, và cái lạnh da thịt tức thì kéo ý thức nàng trở lại với hiện thực.
『Hô. Cuối cùng cũng chịu tỉnh rồi sao. Không tốt chút nào đâu, chậm chạp như thế thì hỏng bét.』
「Híiiii...!!?」
Một khuôn mặt ác Oni đang cười toe toét phóng đại ngay trước mắt khiến Tamaki bất giác thét lên một tiếng nhỏ. Nàng rùng mình, co rúm người lại. Đây không phải là nhà ở quê. Đây là một lán gỗ xẻ không người nơi rừng sâu núi thẳm. Gió đêm mùa hè tuy mang hơi nóng nhưng lúc này lại lạnh lẽo vô cùng.
「C-Cái gì...!!? Hự!?」
Trong cơn hoảng loạn, nàng định cựa quậy... nhưng không thể?
『Hahahaha, đợi mãi mà ngươi chẳng chịu dậy gì cả. Ta đã làm xong khâu sơ chế mất rồi!』
「Ngươi đang nói cái gì...!? Kh-Khônggggg!!?」
Không hiểu ý nghĩa trong điệu cười nhạo báng của tên Oni, nàng nhìn lại thân thể mình và lần này thét lên một tiếng gần như tuyệt vọng. Đó là điều hiển nhiên.
Y phục bị xé nát tơi tả như thể bị móng vuốt vờn qua hàng trăm lần, phơi bày làn da trắng ngần hầu như trần trụi. Và toàn thân nàng đang bị trói theo kiểu quy giáp. Đó là loại dây thừng thô kệch, một loại chú cụ làm rối loạn dòng khí. Những sợi dây thừng siết chặt lấy da thịt săn chắc vừa độ của nàng, khiến từng thớ thịt phồng lên, tạo thành những đường cong đồi núi. Bộ dạng ấy đối với một người con gái chính là sự sỉ nhục trần trụi nhất.
「Đừng nhìn! Đừng có nhìn mà!!」
『Hahahaha. Đừng làm ầm ĩ thế. Giờ này còn ngại ngùng gì nữa? Cơ thể của ngươi, ta đã thưởng thức trọn vẹn không sót chỗ nào trong lúc ngươi ngủ rồi!』
「Ư...!!」
Pha lẫn tiếng nấc nghẹn, nàng cố hét lên buộc tội hắn, nhưng tiếng hét ấy lại bị tiếng gầm cười cợt lớn hơn át đi. Đồng thời, ý nghĩa câu nói của hắn khiến mặt nàng đỏ bừng. Nhục nhã, ê chề, và cả sợ hãi. Trong lúc mình ngủ hắn đã làm cái gì... Tưởng tượng đến điều đó qua tình trạng hiện tại của bản thân khiến nàng run rẩy kinh hoàng.
『Kuhahahaha!! Thật đáng yêu làm sao!! Dù có cố tỏ ra mạnh mẽ giả làm Trừ Yêu Sư thì rốt cuộc vẫn chỉ là một nữ nhi thôi nhỉ!! Ồ, phải rồi!! Ta cũng bất ngờ đấy, ngươi vẫn còn là xử nữ cơ mà!!』
Tên Oni phá lên cười, một tràng cười lớn nhất từ lúc hắn xuất hiện. Âm thanh như vang vọng khắp không gian. Rồi như để trêu chọc, như để đùa cợt, như để sỉ nhục, tên Oni tiếp lời,
『Cứ yên tâm. Ta không làm mấy chuyện thiếu tinh tế như thế trong lúc ngươi ngủ đâu. Thế thì còn gì là thú vị nữa!!』
「Ku!!?」
Mái tóc màu xanh quần thanh chẳng dài lắm của nàng bị túm lấy. Hắn tóm lấy gần như cả đầu nàng mà kéo, ép nàng phải đứng dậy. Những mảnh quần áo rách nát lại càng rách thêm, hoặc tuột xuống, phơi bày thân thể Tamaki. Tay bị trói quặt ra sau lưng nên nàng không thể che chắn phía trước. Nàng khép đôi chân đau nhức lại, cố gắng trong tuyệt vọng để che đi phần dưới. Gương mặt méo xệch vì tủi nhục. Nỗi đau thể xác hòa cùng nỗi đau tinh thần khiến đôi mắt nàng ầng ậc nước.
Định trừng mắt nhìn hắn để chứng tỏ tâm can mình chưa hề khuất phục, nhưng thứ đập vào mắt nàng lúc đó lại là vật ấy.
Một khối thịt khổng lồ, cực đại.
「Ughuh...!!?」
『Hahahahaha! Còn non, đúng là non tơ thật mà!!!!』
Đến nước này thì Tamaki cũng phải ngay lập tức ngửa người ra sau, quay mặt đi. Nếu không quay đi thì thứ đó đã đập thẳng vào má nàng rồi. Sự chênh lệch chiều cao giữa tên Oni và Tamaki đã tạo nên tình huống trớ trêu ấy. Khi cả hai cùng đứng dậy, thứ đó ngự trị ngay đúng tầm mắt của Tamaki. Tên Oni gần như trần truồng. Khác với Tamaki, tàn tích y phục của hắn quấn quanh người như thể bị xé toạc từ bên trong. Từ trong mớ y phục còn sót lại nơi thắt lưng ấy, vật kia sừng sững chĩa ra. Khoan đã, tàn tích y phục này là...?
「N-ngươi... chẳng lẽ là, kẻ ở dinh thự Đại thần!!?」
『Giờ mới nhận ra sao? Con ranh đầu óc chậm chạp chỉ được cái mã ngoài. Chính vì thế nên ngươi mới rơi vào hoàn cảnh này đấy...!!』
Một khi đã nhận ra, hình ảnh gã sư hổ mang toát ra vẻ bất an và ám muội kia chồng khít lên khuôn mặt ác Oni trước mắt. Nhưng dù có biết thì tình hình hiện tại cũng chẳng thay đổi được gì. Vật đó lừng lững tiến về phía trước, Tamaki càng uốn cong lưng hòng trốn chạy. Cơn đau nơi cột sống khiến nàng quằn quại. Nàng ngửa người ra sau, chỉ dám liếc mắt nhìn trong khiếp đảm.
『Hoành tráng đúng không? Đây chính là “như quỷ thêm chùy” trong truyền thuyết đấy. Khác hẳn với cái thứ tầm thường của bọn phàm phu tục tử. Là minh chứng của kẻ mạnh mà loài người không thể nào chạm tới được. Hahahaha!!』
Lời thoại quá mức thô bỉ. Nhưng ở một khía cạnh nào đó, lại là sự thật. Theo mọi nghĩa, đó là thứ mà người thường không thể nào sánh kịp. Màu sắc đen bóng như đá hắc diện thạch, thậm chí còn phản chiếu ánh sáng lờ mờ. Những mạch máu nổi lên chằng chịt, giật giật từng hồi. Phần đầu lộ ra đỏ hỏn, thâm sâu và hung hiểm, gợi nhớ đến một thứ vũ khí giết người. Màu sắc đỏ đen càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ. Treo lủng lẳng bên dưới là một túi da nhăn nheo như vỏ quả óc chó nhưng kích thước lại khổng lồ. Chỉ cần nhìn qua cũng biết bên trong chứa đựng một lượng tinh khí nặng trịch.
Nó to, nó dài, nó thô, nó dày. Nó đen, nó đỏ, nó nóng hầm hập và đầy hung tàn. Thậm chí còn bốc mùi. Đây là lần thứ hai nàng nhìn thấy một thứ kinh khủng đến mức này, còn ghê tởm hơn cả con khỉ yêu quái nàng tiêu diệt cách đây không lâu. Đối với Tamaki, đây là “tuyệt phẩm” thứ hai nàng từng thấy trong đời. Nàng mặc kệ cơn đau nơi da đầu bị nắm tóc kéo lên, cố vặn cổ hết mức để không chạm phải nó. Mũi nàng ngửi thấy một mùi hôi lạ.
「M-Mục đích, mục đích của ngươi là gì mà lại làm thế này...!!?」
『Hỏi lạ nhỉ. Oni dữ muốn giải tỏa dục vọng thì cần gì lý do?』
Đúng là như vậy. Oni là biểu tượng của dục vọng. Là hiện thân của ham muốn. Việc hắn muốn hãm hiếp một cô gái thì có gì là lạ? Lời của Tamaki thực ra giống như đang cố câu giờ hơn. Tên Oni cũng biết điều đó. Hắn cố tình hùa theo, cũng chỉ vì cái thói bạo dâm của hắn.
『Nếu buộc phải nói thì là để xả cơn bực tức. Nàng công chúa của Hyakuyain, ả đó cũng là một món hàng mới mẻ khá ngon. Chính những ả đàn bà nghiêm túc, cứng cỏi như thế, một khi đã bị đập nát mặt nạ thì lại yếu đuối vô cùng, một khi sa ngã thì sẽ trượt dài không điểm dừng. Ta đã mong chờ được dùng đủ mọi ngón nghề để khiến ả khóc lóc, van xin, bợ đỡ ta biết bao. Nếu không bị đám các ngươi chọc gậy bánh xe, thì ta đã dạy cho ả biết thế nào là khoái lạc của Niết bàn, của Cực lạc tịnh độ rồi...』
「...!! Chỉ vì, để hả giận thôi sao!? Vì một lý do ngu xuẩn như thế mà...?!!?」
Bắt cóc nàng đã đành, nhưng chỉ vì thế mà gây ra náo loạn ở ngôi chùa hoang đó, dùng bao nhiêu người làm vật tế, hãm hại con người, giết chóc, phạm đại tội...!?
『Ngu xuẩn ư?』
「Á... guh!!?」
Áp lực đè lên bụng. Một sức ép cực lớn. Không khí bị ép hết ra khỏi phổi. Trước khi bị bắt cóc nàng cũng đã bị đánh vào đây nên vùng bụng vốn dĩ đã rất nhạy cảm. Hơn nữa lần này không phải là ngón tay. Nó cứng hơn ngón tay rất nhiều. Sức nặng như sắt thép, và sức nóng như thanh nung...!!?
「Gufuh, goh, aagh....!!?」
『Lần đầu nhìn mặt ta đã tưởng là một cậu ấm chưa nếm mùi đời, nhưng quả nhiên không sai. À không, là tiểu thư chứ nhỉ? Dù là gì đi nữa, cái miệng đúng là nguồn gốc của tai họa ĐẤY NHÉÉÉ!!?』
Tên Oni điên cuồng khinh miệt, nhạo báng và giận dữ. Khuôn mặt ác Oni hiện nguyên hình. Tiếng gầm của loài dã thú. Yêu khí tai ương tuôn trào từ người hắn như lửa cháy. Ánh mắt điên loạn ấy, tuy nhiên…
『Hừ...!!? Chậc. Mẹ kiếp... Cảm xúc đang dâng trào mà bị tụt hứng đúng là khuyết điểm chết người!』
Luồng khí tức gay gắt ấy, ngay sau đó dường như tan biến đối với Tamaki. Không, nói là tan biến thì không đúng, mà là... đang bị vắt kiệt? Đang chảy đi đâu đó?
(Gi-Giống như... lúc chạm mặt ở chùa!!?)
Trong trận chiến ở ngôi chùa hoang cũng có cảm giác tương tự. Vốn dĩ, kẻ từ người biến thành Oni rất khó giữ lại đủ lý trí để nói chuyện đàng hoàng. Ngay cả những bậc cao tăng đắc đạo đạt đến cảnh giới minh kính chỉ thủy cũng còn khó khăn vô cùng. Gã đàn ông sư hổ mang tiểu nhân kia sau khi hóa Oni mà vẫn nói năng lưu loát thật sự rất kỳ lạ. Có uẩn khúc gì chăng?
『Kukukuku, mà thôi kệ! Thay vì thô bạo, ta sẽ từ từ, nhớp nhúa khiến ngươi mềm nhũn ra!!』
「Arguh!!?」
Không còn thời gian để suy xét nghi vấn. Nàng bị ép lưng vào vách tường lán gỗ. Tấm ván gỗ cọ xát vào da thịt. Một cảm giác lạnh toát. Thứ đó chọc vào bụng nàng và ép chặt vào tường.
「Guah...!? Hả, cá-cái gì, cảm giác này là? Ọe!!!?」
Hiểu ra thứ đang đè lên bụng mình là gì, sự ghê tởm và dơ bẩn khiến Tamaki méo xệch cả mặt. Nàng cảm nhận được thứ dịch nhớp nháp từ đầu khấc rỉ ra, chạm vào da thịt khiến nàng nổi da gà. Nàng liều mạng khép chặt hai chân. Thể hiện một quyết tâm bi tráng rằng dù có bị bẻ gãy chân cũng quyết không mở ra. Nhưng, tên Oni đáp lại bằng một nụ cười nhạo báng hơn nữa.
『Hahahahaha!!!! Đáng khen, thực sự rất đáng khen! Nhưng mà! Tiếc là vô ích thôi!!』
Rồi hắn chọc ngón tay vào cái rốn đang phơi bày của Tamaki. Móng vuốt sắc nhọn cào nhẹ lên rốn. Chỉ cần dùng chút lực là có thể rạch một đường ngang, thậm chí xuyên thủng bụng nàng. Nhưng... tên Oni lại tuyên bố một điều còn vượt xa cả nỗi sợ hãi của Tamaki.
『Ta là Lôi Quỷ. Là con Oni thay thế trời cao thống trị vạn vật… Nhân tiện, ngươi có biết truyền thuyết kể rằng Lôi Thần thường hay đoạt rốn người ta không?』
「Chuyện đó... thì liên quan gì!?」
『Kukukuku. Để ta kể thêm một chuyện. Tia chớp cũng là sứ giả của phồn thực. Cơn thịnh nộ của ta tức là minh chứng của sự sinh sôi nảy nở.』
「Thế nên... sao hả!!?」
Tamaki định hét lên phản bác những lời nhảm nhí khó hiểu của tên Oni, nhưng rồi nàng nín bặt. Xâu chuỗi ý nghĩa những lời hắn nói, nàng đã hiểu. Nàng đã lỡ hiểu ra rồi. Một khả năng kinh tởm tột độ.
『Tia chớp của ta khiến đất sinh ra Lôi thú. Vậy, nếu ta trút cơn giận này vào lỗ rốn của con cái, thì liệu thứ gì sẽ được sinh ra đây? Ngươi không thấy thử nghiệm điều đó cũng thú vị lắm sao?』
Và rồi, thứ đang ép sâu vào bụng Tamaki được rút ra. Nó chĩa thẳng nòng, nhắm vào rốn của Tamaki. Tamaki hét lên một tiếng lớn chưa từng thấy. Một tiếng thét tuyệt vọng.
「Dừng lại!! Không!! Không chịu đâu!! Dừng lại, dừng lại đi màààààà!!?」
『Hahahaha!!』
Tên Oni cười ngặt nghẽo trước tiếng gào thét nửa như điên loạn, chẳng còn chút hư trương thanh thế nào của Tamaki. Đó là điệu cười sảng khoái nhất từ đầu đến giờ. Thái độ của hắn như thể sự kháng cự tuyệt vọng của Tamaki là trò vui không gì sánh bằng.
『Đừng có chán ghét thế chứ. Biết đâu lại nghiện cũng nên? Nào nào, hãy tin vào kỹ thuật của ta. Ta sẽ dùng thứ này cho ngươi hưởng thụ thỏa thích, chịu không?』
「Khônggggg! Không chịu đâuuuuuuuuu!!?」
Tamaki lắc người giãy giụa dữ dội. Nàng lắc lư cơ thể đang bị trói gô để kháng cự, không cho hắn nhắm vào rốn. Bộ ngực không mấy đẫy đà và cặp mông cũng theo đó mà rung lắc. Cái dáng vẻ thảm hại ấy đối với tên Oni lại là tuyệt phẩm. Chỉ riêng cái sự xấu hổ ê chề ấy thôi cũng đủ làm mồi nhắm cho hắn uống cạn mấy hũ rượu rồi.
Ngược lại, Tamaki đang ở dưới vực thẳm tuyệt vọng. Bộ dạng thảm hại. Không thể kháng cự, sự giác ngộ cũng thành vô nghĩa. Sự trong trắng của bản thân sắp bị cướp đi theo một cách không bình thường chút nào. Bị ép phải thấu hiểu sự bất lực của chính mình. Có phát điên lên cũng là chuyện thường tình.
「Không, khônggggg!!? Cứu tôi với!! Ai đó, làm ơn!! Ai đó, có ai khônggggg!!?」
Hình ảnh lướt qua trong tâm trí nàng là gia đình, là mọi người ở quê, là bạn bè, là các sư phụ, là các huynh đệ đồng môn, là đồng nghiệp, và, và...
「Không, không chịu đâu...」
Phải rồi. Người ấy sẽ không cứu mình nữa. Ân nhân ấy không còn nữa rồi. Tamaki tuyệt vọng đến tận cùng. Nàng hiểu rõ giờ đây chẳng còn ai để trông cậy. Hiểu rằng mình sắp phải chứng kiến địa ngục, nàng cố chối bỏ thực tại. Nàng khóc nấc lên. Có thể ai đó sẽ trách nàng sao không chuẩn bị tinh thần quyết tử, nhưng đứng trước định mệnh không thể trốn thoát, bắt nàng phải giữ bình tĩnh thực sự là điều không thể.
Vô từ bi, thứ đó đã ập đến. Theo đúng nghĩa đen, ngay sát sạt trước mắt. Nó đã nhắm trúng mục tiêu.
Nàng ảo giác thấy cảnh tượng đó. Cảnh nó ngoáy sâu vào lỗ rốn nàng, giày xéo đến tận tử cung. Cảnh nàng mang thai con của quái vật, bị nuôi nhốt như một túi thịt phình to quái dị. Cảnh những thứ kinh tởm không phải người trào ra, gặm nhấm bầu ngực nàng trong khi lại gieo vào bụng nàng những quái vật mới. Một trí tưởng tượng sống động và dị thường đến mức tàn nhẫn...
「Như thế, chuyện như thế...」
Bị cướp mất. Phẩm giá. Sự trong trắng. Niềm kiêu hãnh. Lần đầu tiên. Thân xác vốn chỉ dành cho người quan trọng nhất... sẽ bị cướp mất. 『Bị cướp mất』.
Tất cả mọi thứ, sẽ bị đoạt đi...
「Chuyện như thế... TA KHÔNG MUỐN.」
Ngay sau đó, âm thanh được thốt ra không phải là giọng của Tamaki.
Ngay sau đó, thế giới bị nhuộm đen kịt.
Trước khi bị cướp đoạt, kẻ đó sẽ cướp đoạt tất cả.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
