Chương 1. Trở thành chủng tộc Cá Mặt Trăng (1)
Trời đã khuya.
Khi mặt trời lặn và mặt trăng ló dạng, sức sống bắt đầu tuôn trào trong cơ thể vốn đang rệu rã, như thể nó đã chờ đợi màn đêm từ rất lâu rồi.
Cảm giác mệt mỏi hồi sáng biến mất không dấu vết, thay vào đó là một sự hưng phấn lạ kỳ và nguồn sức mạnh tràn trề.
Nhờ vậy, dù có nhắm mắt tôi cũng không tài nào ngủ được nữa. Tôi đành ngồi dậy khỏi giường và kiểm tra điện thoại trước tiên.
Vừa bật internet lên, đập vào mắt tôi vẫn là những bài báo về "Sự cố dị chủng" nằm chễm chệ trên trang chủ.
Với hy vọng tìm kiếm được thông tin gì đó hữu ích, tôi lướt xem và thu thập được vài điều khá giá trị.
Thứ nhất, những dị chủng được phát hiện cho đến nay không phải là sinh vật ngoài hành tinh, mà là con người sống trên Trái Đất bị biến đổi thành.
Dù có giả thuyết cho rằng dị chủng đã ăn ký ức của ai đó rồi giả danh người đó, nhưng có vẻ không phải vậy. Bởi trong tôi – kẻ đã biến thành một thứ gì đó không xác định – chỉ tồn tại duy nhất ký ức của chính "tôi" mà thôi.
Thứ hai, những người bị biến thành dị chủng ít nhất vẫn giữ được hình dáng con người.
Dù có vài người mang hình hài mà những kẻ "thừa tiền lắm của" (ám chỉ giới Furry/người hâm mộ nhân thú) có vẻ sẽ thích, nhưng ít nhất tất cả vẫn không nằm ngoài phạm vi hình dáng "người". Nói cách khác cho dễ hiểu, họ mang hình dáng của các chủng tộc thường xuất hiện trong tiểu văn hóa (Sub-culture) như game hay truyện tranh.
Thứ ba, không phải tất cả mọi người đều biến thành dị chủng.
Theo nội dung bài báo, số lượng người bị biến đổi như tôi không nhiều như tưởng tượng. Tỉ lệ đâu đó khoảng một trên mười nghìn người?
Vì sự cố mới xảy ra được một ngày nên tỉ lệ có thể thay đổi, nhưng có một điều chắc chắn là thế giới vẫn chưa đến mức sụp đổ hoàn toàn. Thử nghĩ mà xem, nếu tất cả mọi người đều biến thành dị chủng, chắc phải mất cả tỉ năm mới dẹp yên được đống hỗn loạn đó. Chỉ với tỉ lệ một phần vạn mà đã nháo nhào thế này, nếu cao hơn nữa thì không biết còn loạn đến mức nào.
Dù sao thì, thông tin chắc chắn cũng chỉ có ba điều này.
Tôi rất tò mò về điều kiện và lý do biến thành dị chủng, nhưng chỉ sau một ngày thì khó lòng mà nắm bắt được. Hy vọng thông tin sẽ sớm được công bố rộng rãi, tôi đặt điện thoại lại đầu giường.
"Phù."
Tôi thở dài, vùi mặt vào gối. Rồi cất giọng uể oải, lầm bầm than vãn:
"Thế giới không sụp đổ thì ích gì, khi mà đời mình sụp đổ rồi."
Gương mặt không phản chiếu trong gương nên tôi chẳng rõ mình thuộc chủng tộc nào. Nhưng tất nhiên, tôi cũng đoán lờ mờ được.
Một chủng tộc sẽ bị thiêu cháy nếu đối mặt với ánh mặt trời, nhưng lại mạnh mẽ không gì bằng vào ban đêm. Thêm vào đó là làn da trắng bệch như xác chết, chẳng phải chỉ có một thôi sao?
"Vampire."
Phải, chắc chắn là Huyết tộc rồi. Cái chủng tộc "Cá Mặt Trăng" (*) yếu đuối, hở tí là lăn đùng ra chết vì quá nhiều điểm yếu ấy.
*(Chú thích: Cá Mặt Trăng - Sunfish: Trong văn hóa mạng Hàn Quốc, thuật ngữ này dùng để chỉ những người hoặc nhân vật cực kỳ nhạy cảm, dễ bị tổn thương hoặc dễ chết vì những lý do lãng xẹt).*
"Trong bao nhiêu chủng tộc, sao cứ phải là Huyết tộc cơ chứ, chết tiệt."
Tôi mở cửa sổ, đón luồng không khí đêm mát lạnh và buông lời chửi thề. Sau đó, tôi bật ứng dụng máy ảnh để kiểm tra diện mạo qua màn hình selfie.
"Đẹp đến mức muốn chửi thề luôn... Cái này coi như là an ủi đi."
Trong văn hóa tiểu văn hóa, Huyết tộc thường có hai dạng. Một là hình hài gớm ghiếc đúng chất xác chết di động, hai là vẻ đẹp lộng lẫy xứng danh "Quý tộc đêm đen". May mắn thay, diện mạo hiện tại của tôi thuộc loại thứ hai.
Mái tóc bạc lấp lánh dưới ánh trăng lạnh lẽo. Đôi mắt đỏ rực như được khảm những viên hồng ngọc quý giá. Cơ thể với những đường cong đặc trưng của phái nữ, chỗ cần thắt thì thắt, chỗ cần nở thì nở. Nếu đây không phải là cơ thể tôi mà là của người khác, chắc tôi đã lao đến xin số điện thoại ngay lập tức rồi.
"...Ngoại trừ việc trông có vẻ hơi bệnh tật ốm yếu, thì nhìn chung vẫn giống con người."
Chẳng phải tôi nên cảm thấy biết ơn vì mình không biến thành Goblin, Orc hay Troll sao?
Không thể cứ chìm đắm trong u sầu mãi được. Tôi tự nhủ phải suy nghĩ tích cực lên, rồi bắt đầu xử lý đống cuộc gọi lỡ và tin nhắn chất cao như núi. Dù không biết phải giải thích tình huống điên rồ này thế nào, nhưng cũng không thể cứ ngồi yên một chỗ.
"Nghĩ lại thì, hôm nay mình đã bùng làm thêm mà không xin phép luôn hả...?"
Với bố mẹ đang lo lắng, tôi không thể giải thích qua điện thoại nên chỉ nhắn là cuối tuần sẽ về thăm. Với lũ bạn đang hò reo vì thực tại đã biến thành thế giới giả tưởng, tôi nhắn lại là "đừng có nhận vơ bạn bè ở đâu đấy". Cuối cùng, khi kiểm tra liên lạc từ chủ cửa hàng tiện lợi..
Tôi mới nhận ra mình đã nghỉ làm mà không để lại một lời nhắn nào. May là trước giờ tôi luôn làm việc chăm chỉ, đúng giờ nên chủ tiệm lại quay sang lo lắng cho tôi. Nhìn những dòng tin nhắn đầy sự quan tâm ấy, cảm giác tội lỗi trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ.
Biết thế trước khi ngủ mình đã nhắn một câu là hôm nay không đến được rồi. Tôi hối hận và lập tức nhắn tin xin lỗi chủ tiệm.
[Cháu xin lỗi chú ạ. Nhà cháu đột nhiên có việc gấp nên cháu quên mất không báo cho chú.]
[Cháu thực sự xin lỗi vì đã nghỉ làm mà không xin phép ạ.]
Sau khi gửi tin nhắn, tôi nhanh chóng suy nghĩ. Liệu tôi có thể tiếp tục làm việc ở cửa hàng tiện lợi nữa không?
Câu trả lời là "Không". Cơ thể Huyết tộc này có quá nhiều hạn chế. Với một cơ thể đầy rẫy những điều cấm kỵ thế này, làm việc sớm muộn gì cũng gây ra tai họa.
Sau khi cân nhắc, tôi nén nỗi cắn rứt và gửi thêm một tin nhắn nữa.
[Thật sự rất xin lỗi chú, nhưng có lẽ từ giờ cháu không thể đến làm được nữa ạ. Vì lý do cá nhân nên cháu không thể tiếp tục công việc được, mong chú thông cảm cho cháu.]
*Ting!*
Vừa gửi xong một lát, chuông báo tin nhắn phản hồi đã vang lên. Không biết chú ấy sẽ nói gì nhỉ? Chú vốn là người lịch sự, chắc sẽ không nói lời nặng nề đâu.
Tôi cầm điện thoại lên kiểm tra, trong đó là câu trả lời có vẻ khá nan giải của chủ tiệm.
[Cháu nghỉ đột ngột thế này thì chú khó xử quá...]
[Nếu hoàn cảnh đã vậy thì chú không ép, nhưng nếu được, cháu có thể giúp chú thêm một ngày nữa không? Ca ngày hay ca đêm đều được.]
Lời khẩn cầu tha thiết của chủ tiệm khiến tôi trầm tư. Chú ấy nói vậy nghĩa là tình hình đang rất kẹt... Có lẽ mình nên giúp thì hơn? Dù sao mình cũng là người có lỗi trước.
Với suy nghĩ chủ quan rằng chắc giúp một ngày cũng không sao, tôi định nhắn tin đồng ý. Nhưng chợt nhớ ra mình còn chưa thử vận động cái thân xác này ra hồn, tôi chậm rãi ngồi dậy khỏi giường.
Nhẹ tênh.
Khác hẳn với cảm giác nặng nề như đeo chì hồi sáng, cơ thể giờ đây nhẹ như lông hồng. Cảm nhận sự giải phóng mạnh mẽ, tôi đặt đôi bàn chân trắng muốt xuống sàn nhà.
*Rắc!*
Trên mặt sàn cứng cáp bỗng in hằn một dấu chân nhỏ nhắn, sâu hoắm.
"Ơ..."
Cái này... chắc là không được rồi chú ơi. Cứ đà này, có khi tôi sẽ phá nát cả cái cửa hàng tiện lợi mất. Thế là, bất chấp cảm giác tội lỗi, tôi đành phải từ chối lời nhờ vả của chú.
---
Ngay sau khi từ chối chủ tiệm, việc đầu tiên tôi làm là lên mạng tìm kiếm đặc điểm của Huyết tộc.
Mạnh thì có mạnh thật, nhưng cái thân xác này lại yếu đuối với hàng tá điểm yếu. Tôi tuyệt đối không muốn phải chịu khổ chỉ vì không biết điểm yếu của mình là gì, nên bắt đầu ghi chép từng thứ một vào ghi chú.
"...Sao mà nhiều thế này?"
Viết xong mới thấy, điểm yếu còn nhiều hơn tôi tưởng tượng.
Soi bóng xuống dòng nước chảy thì chết. Chạm vào ánh nắng thì bị thiêu cháy mà chết. Cứ thấy vật nhọn là lên cơn co giật, lại còn phải chạy mất dép nếu ngửi thấy mùi hành tây, hành lá hay tỏi.
"Cái thứ này mà là... Quý tộc đêm đen sao?"
Tầm này thì đừng gọi là Vampire nữa, gọi là Cá Mặt Trăng thì đúng hơn. À không, nói thế thì thật thất lễ với loài Cá Mặt Trăng. Vì thực tế loài cá đó rất khỏe mạnh chứ không hề dễ chết như lời đồn.
"...Nhưng không sao! Vẫn còn hy vọng mà!"
Dù gì cũng mang danh chủng tộc "Quý tộc đêm đen". Chẳng lẽ tất cả những thứ này đều thực sự là điểm yếu sao?
Tôi lạc quan nghĩ vậy và định tiến hành thí nghiệm, nhưng đáng tiếc, tâm thế đó không giữ được lâu. Bởi vì...
"Á á á á á á!!!"
Khi tôi thử cầm một cây kim lên, tôi đã vô thức hét toáng lên và ném nó ra ngoài cửa sổ.
"Hộc... hộc..."
Thở dốc nặng nề, tôi nhìn xuống cánh tay vừa cầm kim, lớp da trắng bệch đã nổi đầy da gà.
...Mới bắt đầu mà đã thế này thì hỏng rồi. Sợ thế này thì làm sao mà thí nghiệm tiếp được đây?
Cái cảm giác lạnh sống lưng đó. Nghĩ đến việc phải chịu đựng nó thêm vài lần nữa khiến tôi muốn bỏ cuộc, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Dù vô tình hay hữu ý, nếu bị đánh vào điểm yếu mà chết mất xác thì cuối cùng cũng là lỗi của tôi thôi.
Chết cũng không muốn làm, nhưng nếu không làm thì sẽ chết thật, nên đành chịu thôi.
"Hơ hơ, chết tiệt thật."
Tôi cười khổ, lần này lấy tỏi, hành lá và hành tây từ trong tủ lạnh ra.
...Không ăn được mấy thứ này thì hỏng bét. Một nửa niềm vui của một người Hàn Quốc sẽ bay màu mất.
Tôi thầm cầu nguyện, rồi đưa tép tỏi lại gần mũi. Nhưng...
"Oẹ... khụ...! Khụ khụ...! Ư..."
Đau lòng thay, tỏi cũng là một trong những điểm yếu của cái cơ thể bèo nhèo này.
"Không thể nào..."
Không ăn được tỏi sao...? Khoan đã, vậy là cũng không ăn được Kim chi luôn hả...?
Tôi run rẩy nhìn đống rau củ để làm món thịt lợn xào cay và miếng thịt nạc vai đã tẩm ướp kỹ càng trong tủ lạnh. Rồi, một tiếng than vãn đầy bi thương vang vọng khắp căn phòng trọ nhỏ bé.
"Đm, món thịt xào cay của tôi!!!"
Cái ngày mà tôi mất đi tất cả những gia vị gây nghiện ấy. Thế giới của tôi chính thức sụp đổ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
