Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

164 448

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

209 1010

Một bước đi cùng em

(Đang ra)

Một bước đi cùng em

하얀눈비

Câu chuyện về đôi thiếu niên dần hiểu ra giá trị của việc ở bên nhau, và về một bước chân được cất lên cùng người trân quý.

20 46

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

280 800

WN - Lời mở đầu. Tôi đâu có mượn ước thành ra thế này.

Lời mở đầu. Tôi đâu có mượn ước thành ra thế này.

Một cuộc đời chẳng có gì đặc biệt.

Gia cảnh bình thường.

Tài năng cũng tầm thường, chẳng giỏi giang xuất chúng mà cũng không đến nỗi tệ hại quá mức.

Một kiểu người bảo thủ, luôn khao khát một cuộc sống ổn định tuyệt đối.

Nếu ví với các nhân vật trong tiểu thuyết, chẳng cần suy nghĩ chi cho cam, tôi chính là kiểu người có thể gọi là "Nhân vật quần chúng số 1". Đó chính là con người tôi.

Điểm đặc biệt duy nhất (nếu có thể gọi là vậy) là lũ bạn tôi chơi cùng toàn một lũ quái gở. Nhưng thực ra chúng cũng chỉ khác biệt về tính cách và sở thích thôi, chứ xét cho cùng thì cũng chẳng khác gì tôi, đều là những kẻ bình thường.

Ngoại trừ việc nhờ lũ bạn đó mà cuộc sống thường nhật bớt tẻ nhạt đi đôi chút, thì mọi thứ xung quanh tôi đều được lấp đầy bởi những điều bình dị.

"Tất cả hết 15.800 won ạ."

"Thẻ của tôi đây."

"Vâng, tôi gửi lại thẻ ạ! Chào anh, hẹn gặp lại!"

Vẫn là một ngày bình thường như bao ngày khác.

Sau khi xuất ngũ, vì lỡ mất đợt nhập học lại nên tôi tranh thủ làm thêm tại một cửa hàng tiện lợi.

Hồi còn là sinh viên năm nhất tôi đã từng làm việc này rồi, nên nhờ chút kinh nghiệm đó, hôm nay tôi cũng vừa làm vừa thong thả nghỉ ngơi.

Vẫn như mọi khi, tôi vừa xem tiểu thuyết vừa lướt các diễn đàn mạng để giết thời gian, chẳng mấy chốc đã gần đến giờ giao ca.

"...Về nhà là phải ngủ ngay mới được. Sao hôm nay thấy mệt thế không biết."

Có lẽ do thức đến tận khuya để vừa đọc tiểu thuyết vừa cười hì hục nên mắt tôi mỏi rã rời, mờ tịt đi.

Chắc là chỉ cần tắm rửa xong rồi leo lên giường là tôi sẽ đánh một giấc ngon lành ngay lập tức thôi nhỉ?

Đang thẫn thờ tưởng tượng ra cảm giác êm ái của chiếc giường thì nhân viên ca đêm cũng vừa tới. Sau khi bàn giao công việc sơ sài, tôi lao ngay ra khỏi cửa hàng tiện lợi.

"Thế là lại kết thúc một ngày."

Đường về nhà sau giờ làm lúc nào cũng thật sảng khoái.

Tôi ngước nhìn bầu trời đêm tối mịt, khẽ lầm bầm một mình.

Sắp đến kỳ nhập học lại rồi nhỉ?

A, chẳng muốn đi học tí nào. Nhìn thời khóa biểu mà xem, từ thứ Hai đến thứ Sáu toàn là tiết 1 (tiết học bắt đầu sớm nhất vào buổi sáng), thật sự chỉ muốn bảo lưu kết quả học tập tiếp thôi.

Chẳng thà cứ học trực tuyến như hồi dịch Covid có phải hay không? Tại sao mọi người đều được học trực tuyến mà chỉ mình tôi là không chứ?

Nghĩ đi nghĩ lại, cái thời điểm xuất ngũ của tôi đúng là dở dở ương ương.

Biết thế mình đi nghĩa vụ sớm hơn một chút có phải tốt không. Tôi vừa hối hận vừa ngửa mặt lên vầng trăng sáng rực mà than thân trách phận.

Đang lẩm bẩm hồi lâu, tôi bỗng thấy một ngôi sao băng lướt qua gần mặt trăng.

"Rõ thế nhỉ? Bình thường nó có hiện rõ đến mức này không ta?"

Lần đầu tiên trong đời thấy cảnh tượng này khiến tôi ngẩn người ra một chút.

Nhưng rồi nhớ lại lời đồn rằng nếu ước khi thấy sao băng thì điều ước sẽ thành hiện thực, tôi nhanh chóng nhắm mắt cầu nguyện.

"Làm ơn cho tất cả chuyển sang học trực tuyến hết đi, con xin đấy."

Vì ước quá vội vàng nên tôi lỡ quên mất cụm từ [bài giảng ghi hình sẵn], nhưng thôi kệ, sao cũng được.

Dù sao đó cũng chỉ là một điều ước bốc đồng, và thành thật mà nói, khả năng nó thành hiện thực là con số không tròn trĩnh.

Lũ giáo sư nhiệt huyết hừng hực ở khoa tôi đời nào chịu cho học trực tuyến cơ chứ?

Nghĩ đến niềm hy vọng hão huyền đó, tôi nở nụ cười chua chát rồi bước tiếp, chẳng mấy chốc đã về đến phòng trọ.

Vừa mở cửa bước vào, cơn mệt mỏi bấy lâu nay bị kìm nén lập tức dẫn lối tôi thẳng tới chiếc giường.

"...Phải tắm rồi mới ngủ chứ."

Nói thì nói vậy, nhưng một khi đã nằm xuống thì bản năng của kẻ lười biếng lại trỗi dậy, chẳng muốn ngồi dậy tí nào.

Chẳng biết từ lúc nào, cơ thể tôi đã cuộn tròn trong lớp chăn dày. Cảm giác uể oải nhưng ấm áp mà chiếc chăn mang lại đã đưa tôi chìm sâu vào giấc ngủ.

"Ngủ ngon..."

Dù sao thì bụi mịn hôm nay cũng ở mức bình thường, tôi cũng chẳng đổ mồ hôi mấy.

Để sáng mai tắm cũng chẳng chết ai.

---

[DẬY ĐI!!! THẰNG KHỐN NÀY!!!]

"Ư... hự."

Tiếng chuông báo thức vang dội báo hiệu buổi sáng bắt đầu.

Bởi những lời chửi bới thô lỗ làm bừng tỉnh tâm trí, tôi lờ đờ mở mắt.

"Oáp..."

Còn một tiếng nữa là đến giờ giao ca.

Đáng lẽ từ lúc này tôi phải tất bật chuẩn bị thì mới kịp giờ, nhưng hôm nay cơ thể tôi nặng nề một cách kỳ lạ.

...Mình ngủ không đủ giấc à? Dù vậy thì trước đây chưa bao giờ buổi sáng lại mệt mỏi đến mức này.

Kể từ khi bắt đầu tập thể dục, tôi chưa từng gặp phải tình trạng sức khỏe tồi tệ thế này, nên lại càng thấy hoang mang hơn.

Chỉ vì thức trắng một đêm mà cơ thể không cử động nổi thì hơi lạ đấy. Cả việc cổ họng hoàn toàn mất tiếng cũng thật phi lý.

"...Mà nhìn kỹ thì da mình trắng bệch ra thế này. À không, hay là do mắt mình bị mờ nhỉ?"

Một buổi sáng kỳ lạ về mọi mặt.

Có thể coi đây là một sự "bất thường" gây khó chịu sau một thời gian dài chăng?

Nhưng dù có bất thường đến đâu thì sự thật là tôi vẫn phải đi làm ở cửa hàng tiện lợi, nên tôi đành gượng dậy cái thân xác nặng trịch này.

"Biết thế hôm qua tắm rồi mới ngủ. Eo ôi, mùi gì mà khăm khẳm thế không biết. Phải mở cửa cho thoáng khí đã. Buổi sáng thì phải hít thở không khí trong lành..."

Ngay khoảnh khắc tôi vừa nói vừa kéo tấm rèm che nắng ra.

*Xèo xèo xèo xèo!*

"Hả?"

Ánh nắng vừa chạm vào người, chỗ đó bắt đầu bốc cháy.

Trong giây lát, não bộ tôi bị đình trệ vì không thể tin vào mắt mình, tôi cứ thế đờ người ra nhìn cánh tay đang cháy rực, nhưng ngay sau đó là một cơn đau rát kinh hoàng ập đến.

Tôi hét lên thảm thiết rồi vội vàng kéo rèm che kín ánh nắng lại.

"Hự... Á á á á á!!! Hộc... hộc..."

Khi ánh nắng biến mất khỏi căn phòng, cánh tay đang bốc cháy bỗng chốc trở lại bình thường như có phép màu.

Vì nó lành lặn một cách quá mức so với cái đà bốc cháy lúc nãy, nên tôi cứ ngỡ chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ.

Nhưng dựa vào cơn đau sống động vừa nếm trải và mùi khét lẹt đang lan tỏa khắp phòng, đây tuyệt đối không phải là mơ.

"...Cái gì thế này? Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Nỗi sợ hãi rằng có điều gì đó không ổn ập đến.

Tôi vội vàng lao vào nhà vệ sinh để kiểm tra gương, nhưng ở đó...

"Tại... tại sao chỉ có quần áo không thế này?"

Chỉ có một "người tàng hình" đang mặc chiếc quần lót nam tồn tại trong gương.

"Cái quái gì thế này."

Đôi bàn tay run rẩy cầm lấy chiếc điện thoại thông minh.

Vì cảm biến vân tay không nhận diện được, tôi phải mở khóa bằng hình vẽ. Đập vào mắt tôi là hàng núi tin nhắn KakaoTalk và tin nhắn văn bản.

Lo sợ rằng thế giới đã biến thành bối cảnh hậu tận thế chỉ sau một đêm, tôi bật mạng lên và thấy một tin tức khẩn cấp được treo chình ình trên trang chủ.

[Xuất hiện các chủng tộc dị giới sau vụ va chạm thiên thạch, các nhà khoa học phân tích và ứng phó ra sao?]

"...Chết tiệt."

Có vẻ như trong lúc tôi ngủ, thế giới đã đi tong rồi.

Nhìn cái phần dưới trống trải thế này, thì theo tình hình hiện tại, tôi đã bị "mất giống" (biến thành thực thể không có cơ thể vật lý bình thường) luôn rồi.

"Đúng là tôi có ước được học trực tuyến thật."

Thế nhưng.

"Tôi đâu có mượn ước thành ra thế này."

Điều ước đã được thực hiện một cách quá đà.

Cầu mong tất cả những điều này chỉ là một giấc mơ, tôi lại ngã vật xuống giường.

Chắc là khi tỉnh dậy lần nữa...

Mọi thứ sẽ trở lại như cũ thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!