Chương 24: Dịch vụ của Học viện đã hết hạn (2)
Một thanh ma kiếm sản xuất hàng loạt đã bị hỏng, nhưng xem ra đám hắc pháp sư kia còn giỏi hơn tôi tưởng.
Vì họ đã có sẵn kha khá ma kiếm hoàn chỉnh, nên tôi có thể lấy thêm một thanh khác từ chú Aeryun để bù thiệt hại.
Có lẽ tôi không nên nói điều này, nhưng nếu trình đám pháp sư của vương quốc chúng tôi mà được cỡ nữa tụi hắc pháp sư đã chầu ông bà này thì Leon đã chẳng bị gọi là đất hoang của ma thuật.
Tất nhiên, việc có quá nhiều pháp sư hắc ám cũng đồng nghĩa với việc Đế quốc chắc chắn sẽ tiếp tục bị họ tấn công.
Hơn nữa, nghĩ đến chuyện phần lớn lũ đó sẽ bị Daisy – nữ chính RoFan chết người – ‘gọi’ đến đến Học viện cũng đủ nhức cái đầu rồi.
Dù sao thì, với thứ được làm ra bởi pháp sư hắc ám, và nó lại không quá nguy hiểm, nên tôi sử dụng luôn.
“Có rảnh không?”
“Thì có, nhưng…”
Mục tiêu của tôi là kẻ có danh tiếng bị thổi phồng nhất trong dàn nam chính RoFan: Tiểu Kiếm Đế.
Theo đặc vụ Boradori, Tiểu Kiếm Đế hiện đang trốn tránh, bị ám ảnh bởi việc từng bị một ma kiếm chiếm hữu.
Kể từ buổi thực hành hôm đó, cậu ta đã giảm bớt hoạt động của Câu lạc bộ Cắm hoa.
Nghe nói cậu ta đang đi lại một mình dưới cái cớ luyện tập cá nhân, giống như tôi.
Đúng là mặt dày hết chỗ nói trong khi người thực sự cần luyện tập cá nhân thì vẫn đang bận xử lý vụ khủng bố giữa kỳ và chuyện pháp sư hắc ám.
Tôi đã định bỏ qua cho cậu ta vì cậu ta là nam chính RoFan, nhưng hành xử thì chẳng giống chút nào.
Nếu đã xấu hổ, đáng ra cậu ấy nên đến bên Daisy để được an ủi đi chứ.
Nói thật thì hơi vô lý. Nhưng cứ như có bản vá cân bằng nào đó đang hoạt động vậy, Ellen – vốn phải là người ngoài – lại cứ bám sát bên Daisy.
Kết quả là Tiểu Kiếm Đế, người ban đầu gắn bó với cô ấy, lại bắt đầu bị đẩy ra.
Nếu phân bổ “thời lượng lên hình” trong arc Học viện bị thay đổi thế này thì đúng là thảm họa cho tôi thật.
Vì nếu Ellen mà đi, thì tôi cũng phải đi theo…
Arc Giáo hội Ánh sáng dự kiến sẽ bắt đầu ngay khi kỳ nghỉ hè bắt đầu.
Tôi có chết cũng không để bị kéo đến đó rồi chịu khổ được.
“Cái gì đây?”
Vì vậy, tôi đưa thanh ma kiếm lấy từ Đế quốc cho Asran.
Cứ đà này thì Tiểu Kiếm Đế cái quần gì, có khi đến Kiếm Đế tí hon còn chẳng lên nổi nữa là.
“Thanh ma kiếm cậu dùng trước đó.”
“Hả!?”
Người nhận lập tức quăng nó đi.
Trông giống như bị PTSD hẳn hoi vậy.
“Cẩn thận đi ông tướng.”
Tôi vừa kịp bắt lại thanh kiếm bị ném và cau mày.
“Nếu nó lại hỏng thì sao?”
Một thanh ma kiếm đã từng vỡ chỉ vì cậu ta đánh với một “Hoàng tử Ellen tưởng tượng”.
Những thanh ma kiếm này mong manh đến mức có thể vỡ chỉ vì tưởng tượng, nên phải sử dụng cẩn thận.
“T-Tôi nghe nói Daisy đã thanh tẩy nó rồi mà!?”
“Thanh tẩy xong thì trả về Đế quốc rồi.”
“Vậy cái này là gì?”
Tiểu Kiếm Đế nhìn thanh ma kiếm sản xuất hàng loạt trong tay tôi với vẻ không tin nổi.
“Một bản fake, sản xuất hàng loạt dựa trên cái đó?”
Tôi giải thích ngắn gọn, đơn giản về hiệu quả của thanh kiếm.
Dù không thể tăng cấp bậc như bản gốc, nhưng nó có thể kéo giới hạn của người dùng ra bằng cách áp đặt khống chế tinh thần.
Nếu dùng trong khi bảo vệ tâm trí bằng mana, thì có thể sử dụng hiệu ứng của nó mà không gặp vấn đề gì.
“Không, làm sao mà làm được cái đó chứ?”
“Cứ nghĩ là bọc cái đầu lại bằng mana là được.”
“……Không, tôi đang hỏi cụ thể cơ.”
Tên này bị làm sao vậy?
Cậu ta là người ít nhất cũng có thể phủ mana lên kiếm.
Chỉ cần áp dụng tương tự và chặn lượng mana tỏa ra từ ma kiếm, đặc biệt là quanh đầu, là được mà?
“Cứ coi như một dạng ứng dụng rồi thử đi.”
“Chắc chứ?”
“Tôi điều khiển cậu thì được lợi gì?”
Đặc biệt là cái đứa dưới cơ tôi.
Tôi suýt nữa buột miệng nói ra, nhưng cố nuốt lại vì sợ cậu ta thậm chí còn không đến sân tập nếu nghe vậy.
“Phù.”
Sau khi cân nhắc một lúc về lời thuyết phục của tôi, Tiểu Kiếm Đế rút kiếm khỏi vỏ. Cậu ta đã tin vào lời tôi rằng nếu dùng tốt thì có thể kéo ra sức mạnh tiềm ẩn của mình.
Và rồi—
“Aaaaaargh!?”
“Vãi thật…”
Khoảnh khắc cậu ta bị ma kiếm chiếm hữu, tôi đánh ngất cậu ta.
Xem ra vẫn còn một chặng đường dài.
Đến lần thứ tư, Tiểu Kiếm Đế cuối cùng cũng chống lại được sự khống chế của thanh kiếm.
Tất nhiên, điều này chỉ có thể vì đây là bản sản xuất hàng loạt.
Trong nguyên tác, cậu ta được nói là đã vượt qua nó ngay cả khi cầm hàng thật.
Đúng là còn phải cố gắng nhiều.
“V-Vậy… giờ tôi… phải làm gì?”
Tôi thở dài khi nhìn cậu ta nghiến răng chịu đựng ma kiếm, nhưng vẫn kìm lại.
Tiểu Kiếm Đế tí hon của chúng tôi chắc cũng không muốn như vậy đâu.
Tất cả là vì ngày cậu ta trở nên mạnh mẽ hơn và tự tin chinh phục Daisy.
“Nói chuyện với ma kiếm đi.”
“Nói chuyện? Với thanh kiếm á?”
“Ừ. Nó cứ hỏi cậu có muốn sức mạnh không, đúng không?”
“Ừ.”
“Khi cậu nói muốn sức mạnh, nó sẽ bảo cậu tưởng tượng một kẻ thù cụ thể. Vậy nên hãy chọn mục tiêu trước.”
Rồi chợt tôi nhớ ra gì đó và nhanh chóng bổ sung.
“À, mà Ellen thì đừng. Tôi thử rồi, nó gãy nát đấy.”
Nó gãy khi tôi thử, nên đảm bảo sẽ gãy nếu Nano Kiếm Đế thử.
“…Tôi đâu có nghĩ tới cậu ta.”
Xem ra Nano Kiếm Đế cũng biết thân biết phận.
“Tôi còn không vượt qua được cậu, thì làm thắng được Ellen kiểu gì.”
“Ồ?”
Vậy là cậu ta nghĩ mình có thể thắng tôi à?
Nếu là một kiếm sĩ đặt cược cả mạng sống lên lưỡi kiếm như Công chúa Hestia, chắc tôi đã coi đó là lời khiêu khích.
Nhưng với tôi, thanh kiếm chỉ là phương tiện, không phải mục đích.
Nói thật, tôi cũng bắt đầu thấy tò mò.
Liệu ma kiếm có thật sự nghĩ Asran có thể đánh bại tôi không?
Nếu được, tôi sẽ nâng cấp cậu ta từ Nano Kiếm Đế lên Kiếm Đế tí hon.
Và kết quả là—
“Nó nói là có thể.”
Nhìn Tiểu Kiếm Đế nở nụ cười khi giơ kiếm lên…
“Hô hô…”
Tôi quyết định tự mình kiểm tra hiệu năng của ma kiếm.
Hiệu năng của nó đúng là dùng được.
Kiếm thuật của Asran, khi bị ép vượt giới hạn để tìm đường tối ưu, quả thật rất đáng gờm.
Nếu từ đầu mà chúng tôi đấu kiểu này, chắc tôi đã không thất vọng đến vậy.
Xét theo bản chất của ma kiếm sản xuất hàng loạt, nó không thể tạo ra tăng cấp bậc.
Điều đó có nghĩa là sức mạnh hiện tại chính là thứ Tiểu Kiếm Đế vốn đã có thể phát huy.
Nói cách khác, thứ cậu ta thiếu là tinh thần, không phải sức mạnh thể chất.
“Tôi lại thua rồi…”
Nhìn kìa. Đánh tốt như vậy mà chỉ vì thua là lại xìu xuống.
Đó là lý do cậu ta mất kiểm soát ngay khi cầm ma kiếm.
“Cậu đánh tốt mà.”
“Có ý nghĩa gì đâu? Tôi vẫn thua mà.”
Ngay cả khi đã dùng ma kiếm.
Tôi thở dài nhìn cậu ta ủ rũ lẩm bẩm.
“Sao mấy thằng đực rựa lại làm quá lên vì mấy chuyện này nhỉ?”
Cậu ta thoáng tỏ vẻ bất mãn, nhưng tôi vẫn chưa nói xong đâu thằng ranh.
“Cậu nghĩ như vậy mà gây ấn tượng với Daisy được à?”
“Ư…?”
Thật buồn cười khi thấy cậu ta đứng đơ như bị dính ma pháp hóa đá.
“L-Làm sao cậu…?”
“Có ngu hay mù đâu mà không biết.”
Rõ rành rành thế còn gì.
Thực ra, tất cả thành viên trong Câu lạc bộ Cắm hoa đều não phẳng trừ Boradori và vị chủ tịch mưu mô đứng sau màn.
Tại sao ư?
“C-Các thành viên khác hình như đâu biết đâu?”
Bởi vì đó là một tập hợp những thằng đần RoFan, những kẻ ngầm tin vào lời phủ nhận của nhau.
“Tôi không biết họ thật sự không biết hay giả vờ không biết, nhưng họ đang kiềm chế lẫn nhau. Cứ đà này cậu sẽ mất cô ấy đấy, biết không?”
Nghe vậy, mắt Tiểu Kiếm Đế mở to như vừa nhận ra điều gì đó.
“C-Chẳng lẽ, cậu cũng…?”
“Muốn ngắm gà cúng sớm hay gì?”
Đừng có gom tôi chung với nữ chính RoFan – người như cái thảm họa biết đi kia.
Sát khí bốc lên khi tôi khẽ rút kiếm.
“À-À, tôi đoán là không nhỉ…”
Người ta nói kiếm sĩ giao tiếp bằng lưỡi kiếm.
Có vẻ sự ‘chân thành’ của tôi đã truyền tới Tiểu Kiếm Đế.
“P-Phải. Thật ra thì… thay vì Daisy, cậu có vẻ thích Violet hơn… Ê từ từ, tôi đùa thôi. Tôi xin lỗi.”
Chúng tôi đấu với nhau khá nhiều, nhưng cậu ta đang thân thiết quá mức.
Có những lời có thể nói, và có những lời đéo nên nói.
“Vì cậu xin lỗi trong vòng ba giây nên tôi sẽ bỏ qua lần này, không chém cậu.”
“Cậu định chém tôi thật à…?”
Đương cmn nhiên rồi.
Nếu cậu dám nói linh tinh thế, tôi chém luôn cả ông nội cậu đấy… à quên, ông ấy là Kiếm Đế, chém éo nổi.
Nghĩ lại thì cha cậu ta cũng là một kiếm sư, vậy người duy nhất tôi thực sự chém được chỉ có cái thằng Tiểu Kiếm Đế này thôi.
“Dù sao thì, cậu đang hiểu sai một chuyện.”
Daisy rất tốt bụng.
Trước hết, thiết lập nhân vật của cô ấy là một Thánh nữ ôm trọn tất cả.
…Cô ấy ôm nhiều đến mức ngay cả về sau, không nam chính RoFan nào bị loại, khiến tuyến tình cảm trở thành một mớ hỗn độn.
Bản tính lương thiện đó sẽ không bao giờ khinh thường thất bại hay sự chán nản của ai.
Ngược lại, cô ấy sẽ giúp họ vượt qua, và sẽ vui khi thấy họ trưởng thành vì điều đó.
“Nói cách khác, để đến gần Daisy, thất bại còn quan trọng hơn một chiến thắng áp đảo.”
“Thất bại á?”
Người ta nói thế giới tàn nhẫn chỉ nhớ đến kẻ chiến thắng, nhưng đó là khi không có câu chuyện.
Một kẻ yếu thế với hành trình vươn lên đôi khi còn thu hút hơn người thắng.
Quan trọng là một trái tim bền bỉ.
“Ngẫm lại đi. Tôi đã học và trưởng thành cùng Hoàng tử Ellen từ nhỏ. Cậu nghĩ tôi đã thua bao nhiêu lần?”
Tất nhiên, ngay cả nếu có một dòng thời gian mà tôi mạnh hơn Ellen, tôi vẫn sẽ thua vì vai trò của một giảng viên hoàng gia.
Nhưng cố tình thua và bị hành hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.
Dù vậy, tôi vẫn không bị ảnh hưởng.
Tôi chỉ lo về việc phải làm gì nếu thằng nhóc này trở nên mạnh hơn.
Bởi vì đó là công việc của tôi.
Tất nhiên, tôi không thể ép điều đó lên Tiểu Kiếm Đế.
Việc bị bón cả rổ hành không phải là công việc của cậu ta.
Tuy nhiên, tôi đưa ra cho cậu ta một mục tiêu để thay thế.
“Cứ tin tôi đi, tôi sẽ khiến cậu có thể âu yếm với Daisy cả ngày.”
Không phải công việc, mà là tình yêu.
Và nữ chính là một nữ anh hùng RoFan.
Đó là thứ tôi không hiểu—không, là thứ tôi từ chối hiểu—nhưng với một nam chính RoFan, đó hẳn là một lời đề nghị không thể từ chối.
“T-Thật sao?”
Nhìn đôi mắt lấp lánh kia kìa.
“Tất nhiên. Tôi có kinh nghiệm của 68 mối quan hệ.”
Ánh mắt Tiểu Kiếm Đế nhìn tôi đầy kính nể.
Ngay cả lần đầu tôi đánh bại cậu ta, tôi cũng chưa từng được nhìn như vậy.
Sự thật là 68 mối quan hệ đó là tổng hợp kinh nghiệm của các giảng viên hoàng gia, nhưng vì cậu ta đang hiểu nhầm theo cách có lợi nên tôi cũng chẳng buồn đính chính.
***
“Dạo này cậu dành nhiều thời gian với Asran nhỉ.”
Tôi nghe thấy Hoàng tử Ellen lẩm bẩm.
Nếu cậu ấy là công chúa thay vì hoàng tử, có lẽ tôi đã thấy dễ chịu hơn, nhưng ngay cả trong RoFan, tốt nhất là phải nhanh chóng chặn mọi khả năng “bẻ lái”. Tôi lập tức dựng tường phòng thủ.
“Tôi vẫn chưa hết giận đâu, Hoàng tử Ellen.”
“…Vẫn còn à?”
Ánh mắt cậu ấy như hỏi tôi có còn giận dỗi ở tuổi này không, nhưng bản thân cậu ấy cũng vẫn là một thằng nhóc.
Cậu ấy sắp hai mươi rồi, mà vẫn còn là thằng ranh thôi.
Có người sẽ coi tôi như ông già nếu tính cả tuổi kiếp trước, nhưng tôi thì nghĩ khác.
Vì tôi chết ở độ tuổi tương tự ở kiếp trước, nên tôi là một “siêu nhóc” từng trải qua việc làm nhóc hai lần.
“Thực ra, lý do cũng giống nhau thôi mà?”
“Là sao?”
“Lý do tôi ở bên Asran.”
Nói thật, không phải là tôi đặc biệt tránh Hoàng tử Ellen.
Chỉ là gần đây tôi thường xuyên gặp những người đóng vai “cái bóng” cho các phe phái khác do những sự kiện gần đây.
Và nếu còn thời gian, tôi sẽ dành cho việc luyện tập cá nhân.
Điều đó có nghĩa là—
“Cũng như trước đây và bây giờ, ngài có thể đến sân tập thôi, thưa Điện hạ. Chỉ là ngài quá bận đi gặp Daisy nên không thấy tôi thôi.”
“À, ừ…”
Nhất thời không biết nói gì, Hoàng tử Ellen quay mặt đi.
Ừ thì, đàn ông mê phụ nữ còn bình thường hơn mê đàn ông.
Nhưng chuyện đó sắp kết thúc rồi.
Ở phía xa, tôi thấy Tiểu Kiếm Đế đang bước tới, ánh mắt đã kiên định.
Phải chăng Hoàng tử Ellen cũng cảm nhận được sự hiện diện của cậu ta?
“Asran?”
Cậu ấy chào hỏi ấm áp khi Asran tiến lại đứng trước mặt.
“Tôi thách đấu cậu, Ellen!”
Nhưng thứ đáp lại lại là một lời yêu cầu quyết đấu, rất đúng chất RoFan.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
thanh niên bị nerf tận 3 lần trg 1 chương:)) thêm của main nữa là '69' nhỉ:)))