Tôi Đã Trở Thành Nữ Chính Của Trò Chơi Netorare

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 17

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 9

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 20

Web Novel - Chương 257: Cô Gái Nhuốm Màu Đen (2)

Chương 257: Cô Gái Nhuốm Màu Đen (2)

Đường về nhà.

Tôi vừa bay trên trời vừa cảnh giác xung quanh.

Những ảo giác nhìn thấy ở cửa sổ nhà Morgan khiến tôi bận tâm, nhưng vẫn chưa biết rõ danh tính của nó.

Có thể do tôi nhầm lẫn nên tôi không bận tâm lắm, chỉ hướng về nhà.

- Mà này…

Lee Ji-eun bắt chuyện với tôi.

Tôi cũng bộc lộ cảm xúc giống cô ấy.

Đó chính là vấn đề về Si-woo.

Nói chính xác hơn là vấn đề về mối quan hệ giữa Morgan và Si-woo.

May mắn là vấn đề với Morgan cũng đã được giải quyết.

Vì thế tôi bất giác thở phào nhẹ nhõm.

- …May quá.

Lee Ji-eun cũng thở phào nhẹ nhõm giống tôi.

Cô ấy cũng có vẻ lo lắng Morgan sẽ phản bội chúng tôi.

Lý do là vì chủ nhân ban đầu của cơ thể này là Lee Ji-eun.

Hiện tại tôi đang điều khiển cơ thể cô ấy, nhưng Lee Ji-eun, chủ nhân ban đầu của cơ thể, vẫn duy trì mối quan hệ sâu sắc với Si-woo.

Tức là tuy tôi tạo ra hệ thống này, nhưng đối với Lee Ji-eun đang sống trong đó thì đây là câu chuyện thực tế.

Tôi không tạo ra chi tiết cảm xúc của Lee Ji-eun, nhưng những thứ bên ngoài thì hầu hết do tôi tạo ra nên tôi có thể hiểu rõ lòng cô ấy.

Ở vị thế của Lee Ji-eun hiện tại, cô ấy đang mang cảm xúc may mắn vì Si-woo không sao.

Tôi chia sẻ cảm xúc đó của cô ấy và cũng thở phào nhẹ nhõm với tâm trạng tương tự.

"Tôi cũng nghĩ vậy."

- Có chuyện gì vậy? Bình thường thế này cậu toàn…

Lee Ji-eun bỏ lửng câu nói.

Có lẽ vì cô ấy có thể đọc được cảm xúc của tôi nên nhận ra ngay tôi đang nói câu này với cảm xúc gì.

- …Cậu cũng vậy sao.

"Chà, giờ thì đã trải qua thời gian dài bên nhau đến mức khó phân biệt tôi và cô rồi mà."

- …

Lee Ji-eun im lặng.

Cô ấy đang suy nghĩ phức tạp hay sao mà tạo ra những cảm xúc khá phức tạp.

- Đừng có đọc cảm xúc của tôi quá.

Giọng Lee Ji-eun ướt át như bị ngấm nước.

Nghe giọng đó, tôi không khỏi mỉm cười.

"Giờ mới giống con gái đúng lứa tuổi này đấy."

- Hừ.

Lee Ji-eun càu nhàu.

Tôi nhìn cô ấy và bày tỏ sự hối lỗi.

Lee Ji-eun là người chịu thiệt hại nhiều nhất vì tôi bước vào thế giới này.

Tôi phải thoát khỏi thế giới này càng sớm càng tốt thì cô ấy mới bớt thiệt hại.

- Hừ. Dù sao cậu cũng chẳng thoát ra được đâu.

"Chỉ cần phong ấn Ma Vương là được mà?"

- Chuyện đời có dễ dàng thế đâu?

Lời nói cộc lốc nhưng giọng điệu Lee Ji-eun có vẻ đã dịu đi nhiều.

Nghe giọng cô ấy, tôi có thể hiểu ngay cảm xúc cô ấy đang lo lắng cho tôi.

"Sao lại lo lắng cho tôi?"

- …Cậu trông cũng cô đơn lắm.

"Cô đơn là ý gì."

- Tức là theo suy nghĩ cá nhân của tôi thì cậu cũng cần người để dựa vào mà.

"…"

Người tôi có thể dựa vào.

Tôi đã từng suy nghĩ nghiêm túc về điều này.

- Tất nhiên mẹ tôi cũng giúp ích, nhưng không thể lúc nào cũng ở bên cạnh được.

"Cũng đúng."

Lời của Lee Ji-eun khiến tôi không thể không gật đầu.

Nghe vậy, tôi đành phải suy ngẫm.

Lý do tôi dễ bị sa đọa.

Đó là lý do bên ngoài khiến tôi dễ làm Lee Ji-eun sa đọa, nhưng tôi nghĩ cũng có lý do bên trong của chính tôi.

Thú thật… tình huống khiến tôi thậm chí nghĩ liệu mình có thể chấp nhận bản thân là đàn ông nữa hay không.

Đã nhập vào cơ thể Lee Ji-eun và sống như phụ nữ trong thời gian dài, tôi chưa sẵn sàng để chấp nhận bản thân ban đầu của mình.

- Này…

"Đừng lo lắng quá. Không đến mức đó đâu."

- Cậu quên là tôi có thể đọc được suy nghĩ và cảm xúc của cậu rồi sao?

"Tất nhiên. Nhưng cái này, là tôi cố tình cho thấy đấy."

- Biết rồi.

Vừa nói chuyện với Lee Ji-eun vừa về đến nhà.

Vừa về đến nhà, tôi không chịu nổi mệt mỏi đành ngả lưng xuống giường.

Lại là giấc mơ.

Giấc mơ lần này cũng giống như giấc mơ thời Otaku, có tính hiện thực cao.

Cảm giác như đang diễn ra ngay trước mắt.

Với cảm giác đó, tôi từ từ bước lên trước.

Căn phòng đầy khói mờ ảo.

Căn phòng đó được che bởi tấm rèm mang lại cảm giác mộng mị.

Và qua tấm rèm mỏng đó, có thể thấy một nam một nữ.

Một nam một nữ trông như không mặc gì đang thực hiện hành vi đó, họ cho thấy những chuyển động khá trần trụi.

Cái bóng tạo ra bởi ánh nến bên trong tấm rèm.

Cái bóng đó đang giải thích tất cả, nên tôi chỉ quan sát xem hai người đó là ai.

Người phụ nữ trông quen quen.

Và người đàn ông đối diện với người phụ nữ đó cũng mang lại cảm giác đã gặp ở đâu đó.

"Bây giờ, tình huống này khá thú vị đấy chứ."

"Nhanh… nhanh kết thúc đi."

"Đã nứng rồi sao?"

"K… Không thể nào…"

"Nói dối. Nhìn cái thứ ướt át này xem."

Người đàn ông có vẻ bất lương và người phụ nữ đang từ chối hắn.

Tôi cẩn thận tiến lại gần tấm rèm trong suốt.

Dù tôi đến gần nhưng đôi nam nữ dường như không biết tôi đang ở gần.

Cuối cùng người phụ nữ bị người đàn ông đè lên bắt đầu gào khóc.

"S… Si-woo à. Đừng làm thế, vốn dĩ cậu đâu có như thế này…"

"Ta vốn dĩ không như thế này á? Đừng có nói dối. Chính cô là người quyến rũ trước mà."

"C… Cái đó chỉ là để chữa trị…"

"Chữa trị? Thực ra là vì cô nứng như con chó cái động dục muốn làm nên mới biện minh thôi."

"C… Cái đó không phải sự thật."

"Vậy tại sao hôm nay Ji-eun đến tìm mà cô lại nói dối?"

"N… Nếu không nói dối… thì chắc chắn… Ji… Ji-eun sẽ ghét mình mất…"

Giấc mơ quá đỗi chân thực.

Nhìn giấc mơ này, tôi chỉ biết làm vẻ mặt ngẩn ngơ.

Theo tình hình thì nhân vật trong tấm rèm trong suốt kia chắc chắn là Si-woo và Morgan.

"…"

Trái tim run rẩy.

Biết đây là trong mơ nhưng vì quá chân thực nên tay tôi bất giác run lên bần bật.

Cứ thế tôi từ từ vén rèm lên.

Vén rèm nhìn vào bên trong, bên trong không có gì cả.

"…Là ảo giác à."

"Thấy ta làm cũng khá đấy chứ?"

Giọng nói vang lên từ đâu đó.

Nghe giọng nói đó, tôi từ từ quay đầu lại.

Quay đầu lại, tồn tại tôi nhìn thấy không ai khác chính là… tôi.

Nói chính xác hơn là một tồn tại không rõ danh tính mang hình dáng của Lee Ji-eun đang đứng đó.

"Cậu sống phức tạp hơn ta tưởng đấy?"

Tồn tại mang hình dáng Lee Ji-eun nói đùa.

Tồn tại đó đi vòng quanh tôi và mỉm cười.

"Ngươi là… ai?"

"Ta là tồn tại giống Delve. Vốn dĩ sinh đôi nên không phải giống mà có thể nói là y hệt. À! Xem ký ức của cậu thì có vẻ cậu hoàn toàn không biết cái tên Delve, Delve là Tinh Linh Ước Nguyện còn ta không phải Tinh Linh Ước Nguyện mà là tồn tại kỳ diệu hơn một chút nhưng đúng là cùng một loại tinh linh và tất nhiên là giống hệt…"

Đúng là một tồn tại lắm mồm.

Hơn nữa lời nói của hắn cứ sai lệch liên tục, để giải thích điều đó hắn sử dụng cách nói chuyện kỳ quặc nối đuôi nhau.

"Xin lỗi xin lỗi vì mang hình dáng cậu mà cứ nói đùa kiểu này xin lỗi nhé ta nói nhảm thế này là bất đắc dĩ thôi vì ta đang mang hình dáng cậu. Chà thú thật nếu không mang hình dáng cậu thì việc ta tồn tại thế này cũng khó khăn nhưng việc này khá là khổ sở dù sao thì vì mang hình dáng cậu nên ta cứ nói nhảm và những lời nói mâu thuẫn cứ lặp đi lặp lại…"

"Thôi nói nhảm và hiện nguyên hình đi."

Tồn tại đó làm vẻ mặt sợ hãi trước lời nói của tôi.

Tồn tại đó cắn móng tay rồi nói chuyện với tôi với vẻ mặt bất an.

"Tempest. Đúng như tên gọi, giống như người vô hình ấy."

"Ng… Người vô hình?"

"À, chính xác hơn là vừa là người vô hình vừa có thể biến thành hình dáng người khác hoặc chui vào đầu người đó cho xem những thứ họ không muốn xem hoặc làm những việc đại loại thế. Cái cậu vừa thấy cũng là một phần trong số đó nhưng có vẻ cậu thực sự rất thích tồn tại tên Si-woo nên ta đã cắt ghép ký ức của cậu. Cậu có thể thấy khó chịu nhưng đành chịu thôi vì ta cũng phải tuân theo mệnh lệnh của Ma Vương nên ta sẽ tiếp tục cho cậu xem những hình ảnh thế này à chết thật đây là bí mật mà sao ta lại nói ra nhỉ haha hãy quên cái vừa rồi đi và từ bây giờ ta định nói lại nhưng…"

Tôi hỏi một câu thì nhận lại câu trả lời gấp đôi.

Những lời nói thừa thãi đến mức không muốn biết tuôn ra xối xả khiến tôi cảm thấy như bị chặn họng.

Nhưng trong đống lời nói đó có xen lẫn chút thông tin quan trọng.

Một là đúng như tôi nghĩ, đây là trong mơ và không phải hiện thực.

Thêm vào đó là Tempest có năng lực cắt ghép ký ức của tôi để tạo ra hình ảnh giả.

Tôi cũng biết được thông tin hắn là người vô hình và có thể biến thành tồn tại khác.

"…Thế nào? Hiểu hết chưa?"

Tempest giải thích xong trong lúc tôi đang suy nghĩ chuyện khác.

Trước câu hỏi của hắn hoặc cô ta, tôi đành phải gật đầu.

Nếu tôi bảo không thì chắc chắn hắn sẽ tuôn ra thêm một tràng nữa.

Vì thế tôi nghĩ tốt nhất không nên đặt câu hỏi cho Tempest.

"Hiểu rồi."

"May quá. Không thì ta định giải thích lại đấy. Dù ta là một trong Tứ Thiên Vương nhưng thấy người có thắc mắc là ta không chịu được."

"Haha…"

Tiếng cười gượng gạo thoát ra từ miệng tôi.

Lý do tiếng cười này thoát ra không chỉ vì lời nói của Tempest.

Trong lúc Tempest nói, tôi đã định biến hình thành Ma Pháp Thiếu Nữ.

Nhưng có lẽ vì là trong mơ nên tôi không thể biến hình thành Ma Pháp Thiếu Nữ và cũng không thể sử dụng sức mạnh của Ma Pháp Thiếu Nữ.

Tóm lại là ngay lúc này tôi không thể tấn công Tempest.

Vì thế tôi định không kích động Tempest hết mức có thể.

"À có vẻ cậu ngạc nhiên nhưng ta quên mất chưa giải thích một điều. Trong giấc mơ này ta cũng không thể dùng sức mạnh nên chỉ có thể cho xem những hình ảnh như lúc nãy chứ khó gây thiệt hại trực tiếp. Tức là không cần cảnh giác quá đâu. Tất nhiên nếu cậu muốn cảnh giác thì đành chịu nhưng ta cũng chỉ muốn nói rõ là ta không có ý định động vào cậu. Thế mới không có hiểu lầm và không có hiểu lầm thì…"

Tempest nói quá nhiều.

Tôi nhìn tồn tại đó và chỉ nghĩ cách làm sao để tỉnh dậy khỏi giấc mơ này.

May mắn là nỗ lực này của tôi đã có tác dụng, xung quanh dần mờ đi.

Tempest phát hiện ra tôi muộn màng, định lao đến bắt tôi nhưng tôi đã thoát khỏi giấc mơ.

Trần nhà phòng tôi lại hiện ra.

Nhìn trần nhà, tôi thở dài.

"Đúng là đủ trò…"

- Đang nói tôi đấy à?

"Không, không phải cô."

Tứ Thiên Vương cuối cùng xuất hiện, Tempest.

Tôi thực sự không muốn gặp lại hắn chút nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!