Chương 258: Cô Gái Nhuốm Màu Đen (3)
Ngày hôm sau khi bị Tempest xoay như chong chóng.
Tôi đã có thể xác nhận vô số lời nói dối bằng mắt mình.
"…Haizz…"
Những trò đùa đơn giản như biến nơi trông giống nhà vệ sinh thành thứ khác.
Vấn đề là ngay lúc này tôi không có cách nào bắt được Tempest đang giở trò này.
Về phần này cần sự giúp đỡ của Retia, người sử dụng ma pháp.
Nếu có ma pháp của Retia thì có thể giải quyết được, nhưng tôi không thể dùng ma pháp nên chỉ biết chịu trận.
Tất nhiên bây giờ gọi điện nhờ Retia giúp cũng được, nhưng tình trạng của Retia không tốt nên tôi cũng ngại nhờ vả.
Lý do là vì hiện tại Retia đang phải một mình quản lý Dana và Rita.
Như đã nói mấy ngày trước, cô ấy đang triển khai ma pháp trận để chữa trị cho Dana và Rita.
Vì thế tôi biết rõ cô ấy đang khá vất vả khi phải quản lý mọi thứ một mình.
Vì lý do này, việc mở cổng đến Yêu Tinh Giới hiện đang mất liên lạc cũng là điều không thể.
Biết thế này thì hồi có Levi tôi đã tìm hiểu kỹ hơn, giờ thấy tiếc nuối.
"Vậy chỉ còn lại Morgan thôi…"
Suy nghĩ phải đến nhờ Morgan giúp đỡ lần nữa.
Giống như Retia, cô ấy sử dụng ma pháp nên có lẽ sẽ chỉ cho tôi cách xử lý quái nhân tên Tempest.
"Nhưng gặp lại Morgan cũng hơi kỳ…"
Lý do tôi chần chừ như vậy.
Là vì ảo ảnh Tempest cho xem hôm qua quá sống động.
Ảo ảnh khiến cả tôi và Lee Ji-eun đều bị lừa.
Tôi bắt đầu nghĩ rằng cái tôi thấy thoáng qua ở nhà Morgan hôm qua có khi nào cũng là ảo ảnh không.
Cảm giác biết là ảo ảnh nhưng vẫn bị lừa.
Tôi không muốn cảm nhận lại cảm giác này, nên lòng tôi đang ngăn cản bước chân đến nhà Morgan.
- Tỉnh táo lại đi. Chỉ là ảo ảnh thôi mà.
"Nói thì đúng đấy. Haizz… cô cũng biết mà."
- …Đúng vậy.
Hôm qua Lee Ji-eun thực sự đau khổ.
Cùng cảm nhận cảm xúc đau khổ đó với cô ấy nên tôi cũng khá mệt mỏi.
- Nhưng dù sao muốn giải quyết tình hình thì phải gặp Morgan chứ nhỉ?
"…Đúng vậy."
Việc buộc phải giải quyết.
Nếu không tôi sẽ bị lừa bởi ảo ảnh Tempest cho xem và tinh thần sẽ trở nên kiệt quệ.
Bản thân việc kéo dài thời gian đã là bất lợi cho tôi.
Tôi nghe lời Lee Ji-eun, lấy lại tinh thần và hít thở sâu.
"Trước tiên xuống xem tình hình mẹ thế nào rồi đi gặp Morgan. Biết đâu Tempest cũng giở trò gì với mẹ."
- Đúng vậy. Ý kiến hay đấy.
Gần đây nhiều việc nên không nói chuyện được với mẹ.
Vì thế tôi xuống tầng 1 để xem tình hình của mẹ.
"Ưt… ư hưt… ưt… ♡"
Âm thanh dâm dục vang lên từ đâu đó.
Nghe tiếng đó, tôi suýt nữa thì hét lên.
Ai nghe cũng biết đây là tiếng nam nữ đang quan hệ.
Vì thế tôi bối rối đi xuống tầng 1.
- Giọng… giọng nói này là…
Không ai khác chính là giọng của Park Eun-ae, mẹ của Lee Ji-eun.
Sống trong cơ thể Lee Ji-eun ở ngôi nhà này, bà là người tôi gặp nhiều nhất nên tôi biết rõ giọng bà hơn ai hết.
Giọng nói ướt át của mẹ vang lên.
Tôi cứ thế tiến về phía giọng nói phát ra.
"…Là nhà bếp."
Nhà bếp có kính mờ.
Vì thế chỉ thấy hình dáng cơ thể chứ không thấy rõ mặt mũi hay những thứ khác.
Nhưng…
Trong ngôi nhà hai người phụ nữ sống thì phụ nữ chỉ có Lee Ji-eun và Park Eun-ae.
Vì thế người phụ nữ bên trong kia chắc chắn là Park Eun-ae.
Hơn nữa… tồn tại đang cưỡi trên người bà là một đứa trẻ nhỏ.
Nếu trí nhớ của tôi đúng thì đứa bé trai có vóc dáng đó… chỉ có thằng nhóc hàng xóm thôi.
Tình huống không thể tin nổi là đang làm chuyện đó với thằng nhóc hàng xóm.
Vì thế tôi nín thở và cẩn thận tiến lại gần cửa.
Từ từ mở cửa, những mảng da thịt lấp ló hiện ra.
Giữa những mảng da thịt đó, hình ảnh nam nữ đang quan hệ tư thế doggy (từ phía sau) hiện ra rõ mồn một.
"Hộc… Hộc… ♡"
"Chị Eun-ae dâm đãng thật đấy. Chị Ji-eun ở trên có thể xuống đấy…"
"Đừng nói thế chứ… ♡"
"Hehe… Từ lúc chị Eun-ae quyến rũ em lần đầu là em đã biết rồi… Hehe."
Lời nói không kiêng nể của Kim Jin-soo.
Trước lời khiêu khích đó, Park Eun-ae ngược lại còn lắc lư cơ thể trước sau như thể cảm thấy hưng phấn.
Dáng vẻ như một con thú.
Khó có thể tìm thấy hình ảnh người mẹ hiền từ thường ngày.
"C… Cái này rốt cuộc là…"
Tôi bối rối đến mức không thể mở hết cửa.
Đang đứng ngây ra thì có ai đó chọc chọc vào sườn tôi.
"Ơ...?"
"Chị Ji-eun làm gì ở đây thế ạ?"
"…?"
Tình huống bối rối.
Lý do là vì tồn tại lẽ ra phải ở trong nhà bếp lại đang ở đây, nên tôi chỉ biết bối rối.
"Ơ… ơ…?"
"Chị nhìn gì thế?"
Kim Jin-soo vừa tắm xong, quấn khăn tắm quanh người bước ra.
Trước dáng vẻ khiêu khích của thằng nhóc hàng xóm, tôi ngược lại còn dùng cơ thể che chắn để giấu tình hình bên trong.
- C… Chuyện gì thế? Vậy bên trong không phải là Kim Jin-soo sao?
Lee Ji-eun cũng hoảng hốt.
Cô ấy cũng nói với tôi bằng giọng run run.
"K… Không có gì đâu."
"Không có gì sao lại che ạ?"
Vừa nói Kim Jin-soo vừa lách qua lách lại tránh tôi.
Dù sao cũng là trẻ con nên nhanh nhẹn, khó bắt được.
Cuối cùng thằng nhóc hàng xóm nắm lấy khe cửa đang mở hé.
Tôi cố gắng kháng cự để che giấu sự dâm loạn của Park Eun-ae, nhưng thằng nhóc đã mở toang cửa ra.
Cánh cửa mở ra.
Cửa mở, tôi nhắm chặt mắt chuẩn bị nghe tiếng hét thất thanh sẽ vang lên ngay sau đó.
Nhưng thứ tôi nghe thấy là…
"…? Chị Ji-eun."
"…Hả?"
"Bên trong có gì đâu ạ?"
"…Gì cơ?"
Lời nói bối rối của Kim Jin-soo.
Nghe vậy, tôi quay người lại nhìn vào trong nhà bếp.
Bên trong thực sự không có ai.
Thậm chí đáng lẽ phải còn lại dấu vết nhưng thực sự không có gì cả.
"…"
- Lại bị Tempest lừa rồi.
Lee Ji-eun nói với giọng tự giễu.
Nghe cô ấy nói, tôi cũng chỉ biết gật đầu.
Đang ngẩn người nhìn nhà bếp thì nghe thấy tiếng bước chân từ đâu đó.
Nghe tiếng đó quay đầu lại, mẹ đang đứng đó với vẻ mặt ngạc nhiên.
"Nghe tiếng bước chân rầm rập, có chuyện gì vậy?"
"K… Không có gì đâu ạ."
"Em tưởng chị Ji-eun giấu cái gì, hóa ra nhìn nhầm."
Kim Jin-soo tự nhiên tiến lại gần Park Eun-ae.
Thấy cảnh đó, tôi nở nụ cười gượng gạo.
Mái tóc ướt như vừa tắm xong.
Mẹ quấn khăn tắm che hờ cơ thể, có vẻ đã chạy vội đến nên mặt hơi ửng hồng.
"May quá. Mẹ tưởng có cháy hay gì cơ."
"Haha… X… Xin lỗi mẹ."
Mẹ thực sự chạy vội đến nên thở dốc.
Tuy hình dáng hơi lạ nhưng tôi nghĩ tình huống vừa rồi cũng khá bối rối nên mẹ ngạc nhiên chạy đến cũng là điều dễ hiểu.
"C… Chắc con nhìn nhầm thôi ạ."
"Nhìn nhầm?"
"T… Tức là…"
Không thể nói về ảo ảnh vừa thấy trước mặt mẹ.
Vì thế tôi đành phải bịa chuyện một cách gượng gạo.
"T… Tức là con thấy ai đó chạy bên trong nên."
"Thật sao?"
Mẹ từ từ bước vào nhà bếp.
Mẹ nhìn quanh bên trong rồi làm vẻ mặt thắc mắc.
"Chắc do gió thổi làm rèm bay nên thế chăng…"
"A… Đ… Đúng rồi. Chắc là thế đấy ạ."
Hoàn toàn khác với tình huống đó.
Nhưng để trấn an mẹ và Jin-soo, tôi buộc phải nói dối.
- Giờ nói dối thành thần rồi nhỉ.
Lee Ji-eun cũng bối rối nên quay sang trách móc tôi.
Tôi chửi thầm cô ấy rồi cười gượng gạo nhìn Jin-soo và mẹ.
"Dù sao không phải chuyện lớn là may rồi."
"Đúng đấy ạ."
Kim Jin-soo bám lấy mẹ.
Nghe nói cậu bé đang ở nhờ nhà tôi mấy ngày giống lần trước mẹ kể, nên có vẻ mẹ và Jin-soo đã thân thiết hơn nhiều.
Bề ngoài trông như mẹ con.
Park Eun-ae kết hôn sớm nên nhìn theo tiêu chuẩn bây giờ cũng không thấy gượng gạo chút nào.
Nhưng dù sao cũng không phải con ruột nên khi Jin-soo đến gần, Park Eun-ae đỏ mặt.
Mẹ cười gượng gạo và nói với tôi.
"Mẹ vừa tắm xong chưa dọn dẹp được. Dọn xong rồi ăn cơm nhé."
"A không sao đâu ạ. Vừa nãy con ăn mì rồi."
"Thế à?"
Bình thường mẹ hay hỏi ăn mì có ổn không.
Nhưng tình huống vừa rồi có vẻ khá bối rối nên mẹ không nói câu cửa miệng đó.
Cảm giác có gì đó thay đổi một chút.
Nhưng tôi nghĩ do ảo ảnh của Tempest làm tôi quá nhạy cảm nên quyết định không nghĩ sâu xa nữa.
"Vâng, không sao đâu ạ."
"Vậy mẹ đi dọn nhà vệ sinh chút rồi ra."
"Cháu giúp cô nhé!"
Kim Jin-soo bám lấy mẹ.
Cậu bé rất thích mẹ tôi nên lúc nào cũng muốn đi cùng.
Những việc trẻ con tầm tuổi đó hay làm.
Nên tôi không cảm thấy điểm gì kỳ lạ.
"V... Vậy à?"
"Vâng!"
Mẹ và Kim Jin-soo tự nhiên đi về phía nhà vệ sinh trong phòng ngủ chính.
Việc thằng nhóc hàng xóm còn nhỏ cưỡng bức mẹ vốn dĩ là chuyện không thể, nhưng nhìn thấy ảo ảnh chân thực đến mức khiến tôi tin sái cổ, cảm giác hơi choáng váng.
- Đừng nghĩ sâu quá. Vừa nãy là ảo ảnh của Tempest mà.
"Đúng vậy. Chắc tôi nghiêm trọng hóa vấn đề quá rồi. Nhưng mà…"
Mối quan hệ kỳ lạ giữa mẹ và Kim Jin-soo.
Bỏ lại sự khó chịu không rõ nguyên nhân, tôi lên tầng 2.
Suy nghĩ phải nhận cách xử lý Tempest từ Morgan càng sớm càng tốt.
Nếu không tinh thần tôi sẽ càng mệt mỏi hơn.
"Trước tiên phải đi gặp Morgan đã."
- Ý kiến hay đấy. Tôi cứ nhìn mãi cũng không phân biệt được đâu là thực đâu là ảo nữa.
Tôi biến hình thành Ma Pháp Thiếu Nữ.
Tôi định mở cửa sổ đi ra ngoài.
Lúc đó chợt nảy ra suy nghĩ.
Nếu lại nhìn thấy ảo ảnh Si-woo và Morgan làm chuyện đó như lần trước thì phải đối phó thế nào, tôi không biết phải làm sao.
- Cái đó lo xa quá không?
"Đúng vậy. Chuyện chưa xảy ra mà đã lo thì hơi quá."
Tôi tự trấn an bản thân và rời khỏi phòng.
Lại bay lên trời hướng về nơi có nhà Morgan.
"Hehe… Chị Eun-ae diễn giỏi thật đấy?"
"Hưt… ưt… ♡"
Nhà vệ sinh đầy hơi ẩm.
Không chỉ là hơi ẩm do tắm mà là nơi chứa đầy nhiệt lượng do thứ khác gây ra.
Trong nơi đó không ai khác chính là Kim Jin-soo và Park Eun-ae.
Park Eun-ae dựa người vào tường gạch, lắc lư cơ thể theo chuyển động của Jin-soo.
"Hộc… Hộc…"
Park Eun-ae nở nụ cười đồi trụy.
Suýt nữa bị con gái phát hiện nhưng chính khoảnh khắc đó lại trở thành kích thích đối với cơ thể cô, nên cô đang tận hưởng tình huống này.
Tồn tại nhỏ tuổi hơn mình.
Nhưng cô đang dần đắm chìm vào Jin-soo, người sở hữu vật vượt trội hơn chồng mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
