Chương 256: Cô Gái Nhuốm Màu Đen (1)
Sau sự việc ngày hôm qua, mọi người đều nghỉ ngơi tại nhà riêng.
Tôi gửi ChocoTalk cho Retia để hỏi thăm tình hình.
- Cậu thực sự ổn chứ?
- Ừ, bố mẹ tớ không có nhà nên không sao.
Bầu không khí khá kỳ lạ để hỏi lý do tại sao bố mẹ không có nhà.
Lý do là vì tôi nhớ cô ấy từng nói bố mẹ đã mắng chửi Ma Pháp Thiếu Nữ.
Không biết nội dung chính xác nhưng tôi nghĩ tốt nhất không nên hỏi sâu.
Tôi cố lảng sang chuyện khác.
- Mà thỉnh thoảng tớ sẽ qua giúp cậu nhé.
- Cậu nói vậy tớ cảm ơn lắm.
Hiện tại Dana và Rita quyết định ở lại nhà Retia.
Vì tình trạng của hai người rất lạ nên Retia khi lần đầu nhìn thấy họ đã không khỏi kinh ngạc.
May mắn là Retia đã lấy lại tinh thần.
Để đưa hai người trở lại bình thường, cô ấy đã triển khai Ma Pháp Trận Thanh Tẩy dưới tầng hầm nhà mình và đặt Dana cùng Rita ở đó.
Ma Pháp Trận Thanh Tẩy mà Retia nói đã học được ở Yêu Tinh Giới.
Nhân tiện tôi có điều muốn hỏi về ma pháp trận đó nên đã đặt câu hỏi.
- Cái Ma Pháp Trận Thanh Tẩy đó chính xác là gì vậy?
- Là ma pháp trận giúp giảm bớt những yếu tố xấu đang trú ngụ trong hai người họ.
- Yếu tố xấu nghĩa là…
- Giống như những lời nguyền đang ếm lên họ hiện tại ấy.
- Lời nguyền?
- Ừ, là một loại lời nguyền nô lệ, tớ cũng chỉ nghe tên chứ không biết chính xác nên đã hỏi ý kiến Morgan.
- Morgan có nhận liên lạc không?
Morgan đã rời nhóm để chữa trị cho Si-woo.
Tôi có việc riêng muốn hỏi cô ấy nên đã liên lạc nhưng không thấy trả lời.
Nhưng cô ấy lại liên lạc với Retia.
Tôi không khỏi cảm thấy kỳ lạ trước hành động đó của cô ấy.
Lý do là vì sự thật về Thuần Huyết mà Vlad đã nói.
Không biết lời Vlad là thật hay giả, nhưng tôi nghĩ thà trực tiếp kiểm chứng còn hơn cứ ngồi lo lắng một mình thế này.
Tất nhiên tôi vẫn chưa nói với Retia về phần này.
Vì nghĩ rằng nếu nói ra những điều chưa chắc chắn rồi lại hóa ra không phải sự thật thì sẽ có vấn đề.
- Ừ, cậu ấy nhận liên lạc mà? Sao thế? Có chuyện gì à?
- À… không có gì đâu. Chỉ định hỏi chút thôi.
- À ra vậy.
Retia không bận tâm lắm.
Tôi thầm nghĩ may quá và tiếp tục câu chuyện.
- Vậy là Morgan đã chỉ cho cậu cách giải lời nguyền à?
- Đúng vậy. Tuy yếu nhưng cậu ấy bảo cứ ở trong Ma Pháp Trận Thanh Tẩy thì một lúc nào đó sẽ được giải quyết thôi.
- Những lúc thế này mà có Levi thì tốt biết mấy…
Vẫn không liên lạc được với Levi.
Những việc này các tinh linh biết rất rõ nên khi có họ bên cạnh thì không cảm thấy bất tiện.
Nhưng giờ không có tinh linh bên cạnh, làm việc gì cũng gặp nhiều khó khăn.
- Đừng lo lắng quá.
- Cậu đã đến Yêu Tinh Giới bao giờ chưa?
- …
Retia không trả lời.
Tôi gửi icon để gọi Retia.
- Xin lỗi. Dana và Rita bị nhốt trong Ma Pháp Trận Thanh Tẩy đang phản kháng khá dữ dội.
- Xin lỗi. Tớ không biết chuyện đó mà cứ…
- Không sao đâu. Mà vừa nãy cậu hỏi gì nhỉ?
- Tớ hỏi cậu đã từng đến Yêu Tinh Giới chưa.
- Tớ chưa từng đến Yêu Tinh Giới, nhưng với ma lực hiện tại của tớ thì việc đi đến đó cũng khó khăn. Hiện tại tớ phải duy trì Ma Pháp Trận Thanh Tẩy nên không thể mở cửa đến Yêu Tinh Giới được.
Lời của Retia hơi lạ nhưng cũng đủ hiểu.
Tôi gửi ChocoTalk bảo đã hiểu rồi nằm lại xuống giường.
"Haizz… có gì đó lạ lắm."
- Cái gì lạ cơ?
"Không biết nữa. Cảm giác như mọi người xung quanh đều đang lừa dối tôi vậy."
- Hoang tưởng bị hại à?
Lee Ji-eun khiêu khích tôi.
Nghe vậy, tôi bật dậy nổi giận với cô ấy.
"Là cô thì cô có bị hoang tưởng bị hại không? Chỉ riêng những gì tôi phải chịu đựng thôi đã là…"
- Đã là lần thứ 4 rồi. À, tất nhiên trừ Kim Sang-su ra.
"…"
- Tôi cũng có thể đọc được cảm xúc của cậu. Nhưng mà…
"Nhưng mà?"
- Mong cậu cũng hiểu cho cảm xúc của tôi một chút.
Lời nói điềm tĩnh của Lee Ji-eun.
Nghe vậy, tôi bất giác cảm thấy có lỗi.
"Xin lỗi."
- …Biết là được rồi.
Giọng Lee Ji-eun ỉu xìu.
Nghe giọng đó, tôi chân thành gửi lời xin lỗi đến cô ấy.
- Không cần phải làm đến mức này đâu.
"Nhưng thà làm còn hơn không làm mà."
- Cảm ơn.
"Vậy là làm hòa rồi nhé?"
- Tạm thời là thế.
"Tạm thời là ý gì?"
- Cảm xúc dễ thay đổi thế sao được?
"Haizz…"
Trong lúc đang nói chuyện với Lee Ji-eun thì có ChocoTalk gửi đến từ ai đó.
Tôi ngồi dậy kiểm tra điện thoại.
- ChocoTalk từ Morgan này?
Đúng như lời Lee Ji-eun, ChocoTalk đến từ Morgan.
Trong ChocoTalk cô ấy viết rằng có việc bận nên kiểm tra tin nhắn muộn, xin lỗi tôi.
- Không biết có thực sự xin lỗi không, nhưng dù sao liên lạc được cũng may rồi.
"Thì đấy."
Nghĩ rằng dù sao bây giờ liên lạc được cũng là may mắn.
Vì thế tôi gửi ChocoTalk cho Morgan.
- Không sao đâu. Liệu bây giờ tớ gặp cậu một chút được không?
- B... Bây giờ á?
- Cậu bận à?
- C… Cũng không hẳn… nhưng tớ đang chữa trị…
Morgan bỏ lửng câu nói.
Đọc ChocoTalk của cô ấy, tôi nghĩ ngay ra chữa trị là cái gì.
Đó chính là quan hệ tình dục.
Morgan biết tôi và Si-woo là người yêu của nhau nên tôi không khỏi đỏ mặt.
- K… Khoảng bao giờ thì xong?
- Chắc sắp… xong rồi…
- À vậy tớ sẽ qua đó nhé.
- Ừ… biết rồi.
Cuộc trò chuyện với Morgan kết thúc.
Tôi biến hình thành Ma Pháp Thiếu Nữ, mở cửa sổ và đi ra ngoài.
Đường đến nhà Morgan.
Tuy không xa nhà tôi lắm nhưng cũng có khoảng cách nên tôi vừa bay vừa cảnh giác tối đa.
Tuy bay trên trời nhưng cũng có quái nhân có cánh nên cẩn thận vẫn hơn.
Cứ thế tôi bay chậm rãi và đáp xuống mái nhà Morgan.
Vừa đáp xuống mái nhà, tôi nghe thấy những âm thanh dâm dục.
Nghe tiếng đó, tôi bất giác nín thở.
- Cái này… không phải là Morgan và Si-woo sao?
"…"
Cửa sổ đang kéo rèm.
Qua tấm rèm đó, có thể thấy bóng của một nam một nữ đang làm chuyện ấy.
"Morgan… a… Morgan…"
"Si-woo à… tớ… thích lắm… ♡"
Giọng nói ướt át của Morgan.
Nghe giọng nói đó, tôi cảm thấy có thứ gì đó sôi sục bên trong.
Rõ ràng biết là chữa trị nhưng tận mắt chứng kiến thế này, cảm giác bị phản bội càng mãnh liệt hơn.
Cảm giác bị phản bội đó không chỉ mình tôi cảm nhận, Lee Ji-eun cũng đang im lặng thể hiện sự phẫn nộ.
- Cứ thế xông vào đi.
"Cứ thế?"
- Phải nhìn thấy bộ dạng thê thảm đó của Si-woo thì tôi mới hả giận được.
"…Biết rồi."
Lần đầu tiên ý kiến thống nhất.
Tôi cẩn thận mở cửa sổ rồi vén rèm lên.
"Ơ...?"
Nhưng bên trong là căn phòng trống không.
Căn phòng được sắp xếp gọn gàng, chứa đầy những vật dụng dễ thương đến mức ai nhìn vào cũng thấy đó là phòng của một nữ sinh, một căn phòng sạch sẽ.
Cảm giác như bị ảo giác bởi những âm thanh dâm dục vừa nghe thấy lúc nãy.
Tôi ngẩn người nhìn quanh phòng.
"…Chuyện gì thế này…"
- Tôi cũng không tin được.
Lee Ji-eun cũng choáng váng, cô ấy liên tục gửi cho tôi cảm xúc bối rối.
Trong lúc đang ngẩn người nhìn quanh phòng.
Đột nhiên một cô bé mở cửa bước vào.
Áo phông đen và quần đùi.
Mái tóc dài và khuôn mặt bị che khuất một nửa, một đứa trẻ âm trầm đang cầm đĩa hoa quả đứng đó.
"Ơ…"
"M… Marika?"
"Vậy thì…"
"À… h… hình dáng này chắc cậu mới thấy lần đầu… là… là tớ đây…"
Cô bé cúi gầm mặt, đỏ tai.
Dựa vào lời nói và tình huống của cô bé… cô bé này chắc chắn là Morgan.
"Morgan?"
"Ừ… ừm. C… Chắc cậu bất ngờ lắm nhỉ…?"
Morgan đặt đĩa hoa quả xuống và biến hình ngay lập tức.
Hình dáng Morgan mang phong cách phù thủy mà tôi thường thấy hiện ra.
"Th… Thế này thì đỡ ngượng hơn nhỉ?"
"…"
Morgan cười gượng gạo.
Nhìn cô ấy, tôi cũng chỉ biết cười gượng gạo theo.
Tôi và Morgan ngồi gượng gạo.
Tôi nhón miếng hoa quả cô ấy cắt xiêu vẹo ăn và nhìn cô ấy.
"Vừa nãy là cái gì vậy?"
"Hả...?"
"Th… Thì là lúc tớ vào qua cửa sổ, cậu và Si-woo đang…"
"…?"
Morgan làm vẻ mặt hoàn toàn không biết gì.
Thấy vậy, tôi xua tay như không có chuyện gì.
"Không có gì. Chắc tớ nhìn nhầm thôi."
"Ừ… ừm."
Morgan gật đầu.
Cô ấy cười gượng gạo và xoay xoay ngón tay.
Rồi Morgan nhìn tôi.
Cô ấy cẩn thận bắt chuyện với tôi.
"Vì Si-woo… nên cậu đến đây à?"
"Đúng vậy."
"Xin lỗi… c… cái đó là một phần của hoạt động chữa trị và…"
Morgan tỏ vẻ hối lỗi với tôi.
Cô ấy luống cuống nhìn sắc mặt tôi.
"Về phần đó thì tớ cảm thấy biết ơn."
"…Cảm ơn cậu đã hiểu cho tớ…"
"Nhưng mà."
"…?"
"Tớ có chút chuyện muốn hỏi."
"Ch... Chuyện gì?"
"Hôm qua cậu đã nghe Retia nói là tớ và Retia truy đuổi Vlad rồi đúng không?"
Morgan gật đầu.
Nếu hôm nay cô ấy đã liên lạc với Retia thì không thể không biết.
"Giữa chừng có chuyện nên bị tách ra. Vì thế… tớ đã đối mặt riêng với Vlad."
"…"
Nghe vậy, sắc mặt Morgan tái nhợt.
Nhìn thấy điều đó, tôi bắt đầu có linh cảm chẳng lành rằng dự đoán của mình là đúng.
"Vlad nói rằng… sau khi cướp Thuần Huyết, việc Si-woo biến thành quái nhân là điều gần như không thể."
"…Đ… Đúng vậy."
Morgan ngoan ngoãn thừa nhận phần này.
Cô ấy cúi gầm mặt, giọng run run tiếp tục nói.
"Nh… Nhưng việc chữa trị là không thay đổi."
"Không biến thành quái nhân mà chữa trị là ý gì?"
"C… Cái đó…"
"Tớ mong cậu nói rõ ràng."
Morgan sợ hãi trước thái độ cứng rắn của tôi.
Rồi cô ấy gật đầu và tiếp tục giải thích.
"C… Cái đó thì lời Vlad nói là đúng… nhưng vấn đề là sau khi bị cướp Thuần Huyết thì nảy sinh thêm một vấn đề khác…"
"V… Vấn đề khác?"
"C… Cái đó tức là Thuần Huyết… giống như cội nguồn sinh mệnh của con người ấy…"
"Ừ."
"Tức là…"
"Cậu có thể nói chính xác được không?"
"…T… Tức là dù có làm với phụ nữ thì cũng… k… không… không thể có con được."
"…"
"C… Cái này là vấn đề lớn… nếu không có Thuần Huyết, tức là… cội nguồn sinh mệnh, thì sẽ giống như một loại lời nguyền khiến cơ thể dần khô héo…"
"Vì thế…"
Morgan gật đầu trước câu hỏi của tôi.
Cô ấy nắm lấy tay tôi với vẻ mặt thực sự hối lỗi.
"K… Không phải tớ định lừa cậu đâu. Nh… Nhưng nói ra phần này… t… thấy xấu hổ lắm."
Lời của Morgan hoàn toàn có thể hiểu được.
Vì vẫn còn là một đứa trẻ nên việc Morgan định giấu giếm phần này cũng là điều dễ hiểu.
Hiểu lầm đã được giải tỏa.
Khi hiểu lầm được giải tỏa, tôi bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
