Chương 259: Cô Gái Nhuốm Màu Đen (4)
Cuối cùng tôi cũng đến nhà Morgan. May mắn là lần này không nhìn thấy ảo ảnh nào qua cửa sổ.
Nói tóm lại là an toàn. Tôi nhẹ nhàng tựa người lên trần nhà Morgan rồi gửi tin nhắn ChocoTalk cho cô ấy.
— Bây giờ cậu có bận không?
— Kh... Không sao.
Có vẻ cô ấy đang cầm điện thoại nên trả lời ngay. Tôi nhắn tiếp.
— Tớ đang ở cửa sổ nhà cậu, cậu mở cửa cho tớ được không?
Vừa nhắn tôi vừa cảm thấy có lỗi trong lòng. Chuyện là vì sự cố ở nhà lúc nãy khiến tôi hoảng loạn nên quên béng mất việc nhắn tin trước cho Morgan.
Đến nơi rồi mới báo, không báo trước mà đã đến. Nhưng lỡ đến rồi thì nói thật còn hơn nói dối, nên tôi nhắn như vậy.
— Đ... Được chứ. Nh... Nhưng xin lỗi, cậu có thể vào bằng cửa chính được không?
— Cửa chính chứ không phải cửa sổ à?
— Ừ, bố mẹ tớ không có nhà... Vào cửa chính cũng được mà.
— Hay là cứ đi đường cửa sổ...
Đề phòng tình huống bất trắc. Vì Quái Nhân đang lảng vảng ngoài đường nên tôi nghĩ cẩn thận vẫn hơn.
— À... Ch... Chuyện là th... thực ra hôm qua cửa sổ đột nhiên bị hỏng, không mở được.
Cửa sổ hỏng đột xuất. Tôi thấy hơi lạ nhưng không phải nhà mình nên cũng không nghĩ nhiều. Cửa sổ thì lúc nào chẳng có thể hỏng. Vì thế tôi quyết định nghe theo lời Morgan.
— Được rồi. Nhưng mà... vào bằng cách nào?
Cấu trúc nhà khác với nhà tôi. Không phải nhập mật khẩu là vào được, mà cần hình thức bảo mật khác.
Hệ thống bảo mật lần đầu tôi thấy. Dù tôi tạo ra thế giới này nhưng không chăm chút từng chi tiết nhỏ nên có nhiều thứ lạ lẫm.
— Tớ sẽ mở cho. À... Không được. Hay là cậu dùng mã QR này để mở cửa vào nhé...
Sau tin nhắn đó là một bức ảnh được gửi đến. Vì mạng lưới hỗn loạn do Quái Nhân nên nhận một bức ảnh cũng mất khá nhiều thời gian.
Tôi kiên nhẫn chờ ảnh tải xong. Nhưng mà...
"Cái gì thế này..."
Bức ảnh mờ ảo. Không phải mã QR... mà giống như ảnh chụp chung với ai đó đang dần hiện ra.
Không rõ lắm nhưng cảm giác có rất nhiều màu da thịt hòa quyện vào nhau. Tôi hoảng hốt định nhắn lại cho Morgan.
Đúng lúc đó bức ảnh biến mất. Chưa tải xong hoàn toàn nên tôi không nhìn rõ là ảnh gì... nhưng chắc chắn là một bức ảnh rất nhiều da thịt, khiến tôi nghi ngờ đó là ảnh nóng.
— Không lẽ nào...
"Chắc không đâu. Mình nhìn nhầm thôi."
Bị ảo giác hành hạ nhiều quá nên giờ nhìn gì cũng không tin được. Tôi cố gắng gạt bỏ khả năng đó ra khỏi đầu.
— X... Xin lỗi, tớ gửi nhầm. Ch... Chuyện là...
— Ảnh gì thế?
— À... N... Nói ra thì xấu hổ lắm... C... Cái đó... Cậu biết đấy...
— Cái đó?
— T... Tức là... Gi... Giải tỏa... căng thẳng...
"À."
Giờ thì tôi đã hiểu. Bức ảnh nhiều da thịt đó là ảnh dùng để giải tỏa căng thẳng của Morgan.
Sống dưới thân phận Lee Ji-eun, tôi biết thêm nhiều điều về con gái. Hóa ra con gái cũng tự sướng nhiều hơn tôi tưởng.
Cũng giống con trai, một số cô gái thích vừa xem cái gì đó vừa làm. Hiểu theo hướng đó thì sự nghi ngờ về bức ảnh Morgan gửi hoàn toàn tan biến.
— Dù sao thì dùng cái đó là vào... vào được đấy.
— Ừ, tớ biết rồi.
Tôi đứng trước cửa nhà Morgan. Nhập mã QR theo hướng dẫn, cửa mở ra.
— Thế giới cậu tạo ra mà cũng phức tạp phết nhỉ.
"Tớ cũng thấy thế."
Tôi bước vào nhà Morgan với suy nghĩ đó. Nghe nói bố mẹ Morgan có việc phải ra khỏi khu vực này tạm thời, đúng lúc sự kiện Vlad nổ ra nên cô ấy bị kẹt lại một mình.
Lệnh phong tỏa của chính phủ khi Quái Nhân tràn lan trên đường phố. Vì thế bố mẹ Morgan không thể về nhà và đang ở khu lưu trú tạm thời.
"Xin lỗi vì đường đột đến tìm cậu."
"K... Không sao đâu."
Morgan trong bộ dạng một cô gái bình thường chứ không phải Ma Pháp Thiếu Nữ. Cô ấy nhìn tôi với vẻ thắc mắc.
"C... Cơ mà cậu đến đây có việc gì thế?"
"À..."
Tôi đắn đo không biết giải thích thế nào. Nói toạc ra là những ảo ảnh hay ảo giác gần đây tôi thấy đều do Tempest gây ra thì xong chuyện, nhưng kể chi tiết những gì tôi thấy thì khá xấu hổ.
Ngay cả mẹ tôi, Park Eun-ae, và cả Morgan cũng xuất hiện trong ảo giác. Nên khó mà nói thẳng ra được.
Vì thế tôi phải nói giảm nói tránh. Tôi cười gượng gạo giải thích tình hình cho Morgan.
"Th... Thực ra là dạo này tớ hay nhìn thấy ảo ảnh hay ảo giác."
"Ảo ảnh hay ảo giác?"
"Ừ."
"Chính xác là... ảo giác thế nào?"
"N... Nói ra hơi khó."
— Là tớ thì tớ cũng khó nói.
Không hiểu sao Lee Ji-eun (bản gốc) lại giúp tôi. Nhờ sự trợ giúp của cô ấy, tôi thận trọng giải thích tiếp.
"Tức là..."
Tôi lược bỏ những chi tiết quan trọng khi kể cho Morgan. Nghe xong, Morgan nhìn tôi với vẻ nghi hoặc.
"Vậy là đến mức khó phân biệt đâu là thực đâu là ảo... đúng không?"
"Đúng vậy."
"Nếu là ảo giác kiểu đó thì cứ l... lờ đi là được mà?"
"C... Cái đó hơi khó, vì nó cứ cho tớ xem những thứ rất xấu hổ."
"Ra là vậy."
Ánh mắt Morgan như đã hiểu ra vấn đề. Cô ấy đứng dậy, biến hình thành Ma Pháp Thiếu Nữ.
Dáng vẻ gần giống phù thủy. Tôi ngạc nhiên nhìn Morgan.
"Mo... Morgan?"
"Để tớ xem cùng cậu xem cậu thấy ảo giác gì."
"H... Hả?!"
"Đừng hoảng. Muốn giải quyết vấn đề ngay thì chỉ có cách này thôi."
Morgan vung cây gậy phép. Chính xác thì nó giống một cây trượng hơn là gậy phép.
"Hãy hiện nguyên hình chân thật của ngươi."
Vòng tròn ma thuật được vẽ giữa không trung. Khi vòng tròn đó chạm vào tường, một con ma có hình thù kỳ dị hiện ra.
Con ma trông có vẻ rất oan ức. Nó dường như bị Morgan điều khiển, di chuyển theo cây trượng của cô ấy.
"Hãy cho chúng ta thấy ảo giác mà ngươi được lệnh tạo ra."
Con ma gật đầu. Nó bay lượn vòng vòng trên không trung rồi nhập vào đâu đó.
Và rồi nó bắt đầu chiếu lại ảo giác mà tôi đã thấy. Nhìn cảnh tượng đó, tôi đỏ mặt, cười gượng gạo.
Không chỉ tôi, Morgan cũng hoảng hốt. Cô ấy nhìn ảo giác với vẻ mặt bối rối.
"Si... Park Si-woo à."
"Mo... Morgan... Hộc... Hộc..."
"V... Vào sâu nữa..."
"Sẽ... Sẽ cho vào sâu hơn...!"
Chỉ là những cái bóng nhưng ai nhìn vào cũng biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi bối rối nhìn Morgan.
"X... Xin lỗi."
"K... Không sao. Đây đâu phải lỗi của c... cậu..."
Ảo giác chiếu cảnh chính cô ấy và Park Si-woo đang làm chuyện đó. Đương sự là Morgan không khỏi bối rối tột độ.
"Haha..."
"C... Có cách nào giải trừ ảo giác này không?"
"Có thì có..."
Morgan ngập ngừng. Đó là hành động cô ấy thường làm trước khi nói ra điều gì đó khó khăn, nên tôi đoán ngay việc xử lý Tempest - kẻ tạo ra ảo giác này - sẽ rất khó.
"Cứ chỉ cách cho tớ. Tớ sẽ xử lý."
"V... Vậy tớ nói nhé."
Morgan hít sâu. Cô ấy nhìn sắc mặt tôi rồi đặt câu hỏi để giải thích cách xử lý.
"H... Hồi cậu thấy ảo giác, cậu phản ứng thế nào?"
"Th... Thường thì tớ hay mở ra xem để kiểm tra xem có phải thật không."
"À... Ra là vậy."
Morgan gật đầu như đã tìm ra nguyên nhân. Cô ấy suy nghĩ một chút rồi thận trọng nói.
"Cách xử lý ảo giác là... hơi khó hiểu một chút... nhưng cách hiệu... hiệu quả nhất là cứ mặc kệ nó."
"Mặc kệ... để yên á?"
"Ư... Ừ. Thường thì loại ma quỷ tạo ảo giác này sử dụng sự hoảng hốt hay kinh ngạc của đối phương làm nguồn năng lượng..."
"À..."
Lời Morgan nói cũng có lý. Giống như cô ấy nói, có lẽ đó là lý do tôi cứ liên tục gặp ảo giác.
"Tức là dù r... rất bối rối nhưng nếu cậu nhìn thấy ảo giác mà cứ lờ đi thì ảo giác sẽ dần biến mất, chắc... chắc chắn là vậy."
"Thật sự sẽ như thế sao?"
Giống như phương pháp không quan tâm để nó tự chán mà bỏ đi. Tôi vừa nghi ngờ vừa thấy cũng hợp lý.
Hơn nữa hiện tại cũng chẳng còn cách nào khác. Tôi đành phải làm theo cách của Morgan.
"Cảm ơn cậu đã giúp đỡ."
"K... Không có gì. Xin lỗi vì không giúp được gì nhiều."
Morgan lại thấy có lỗi. Hành động hơi gượng gạo của cô ấy đập vào mắt tôi, nhưng tôi không định vạch trần nên cố tình lờ đi.
Vấn đề trước mắt tôi cần giải quyết là ảo giác. Giải quyết được nó thì mọi chuyện sẽ ổn thỏa thôi.
"Chào các bạn, lâu lắm không gặp. Gặp nhau thế này cũng phải mấy trăm năm rồi nhỉ? Tao vui lắm khi gặp lại tụi bay. Tao gặp Vlad lần cuối là khi nào nhỉ? À đúng rồi, 1000 năm trước hả? Hồi đó Vlad đến bảo tao làm ơn ngậm mồm lại đi, làm tao tổn thương ghê gớm, đến giờ vẫn nhớ nè. Mà không chỉ Vlad, cả Werewolf cũng đồng tình làm tao buồn thúi ruột, nghĩ sao không ai đứng về phía tao hết trơn. À, tao chưa kể xong đâu. Nghe tiếp đi."
Tempest thao thao bất tuyệt không ngừng nghỉ. Vlad, Werewolf và Delve nhìn hắn với vẻ chán ngán, thở dài rồi lờ hắn đi.
Họ biết thừa nếu hùa theo thì hắn sẽ càng nói nhiều hơn. Vì thế họ phớt lờ kẻ lắm mồm này và bắt đầu vào vấn đề chính của cuộc họp.
"Mất bao lâu để sức mạnh của Ma Vương hồi phục hoàn toàn?"
Câu hỏi của Delve. Vlad đưa ra ý kiến của mình.
"Chắc khoảng một tháng nữa."
"Tao cũng đồng ý với tên ma cà rồng này."
"Ra vậy."
Delve gật đầu.
Ma Vương mà họ tôn thờ hiện đang sử dụng cơ thể của một người đàn ông tên là Park Si-woo làm vật chủ.
Hiện tại sức mạnh chưa hồi phục hoàn toàn nên đành chịu. Nhưng vào đêm trăng tròn sắp tới, Ma Vương sẽ hoàn toàn hồi sinh.
Khi Ma Vương hồi sinh hoàn toàn, mọi thứ sẽ kết thúc. Vì vậy, Tứ Thiên Vương đang sử dụng năng lực của mình để đảm bảo ngày Ma Vương tái sinh, Ngài có thể chinh phục thế giới mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
