Chương 156: Tái Ông Thất Mã (1)
Ngày mai là ngày đi xem buổi hòa nhạc của cô bạn thanh mai trúc mã Min-ah.
Trong tình huống đó, Si-woo không giấu được trái tim đang đập thình thịch.
Si-woo định sẽ tỏ tình sau buổi hòa nhạc lần này.
Vì thế Si-woo đã suy nghĩ rất nhiều điều.
Bắt đầu từ việc Ji-eun thích gì.
Cho đến việc phải tỏ tình như thế nào.
Vì hoàn toàn không có kinh nghiệm yêu đương nên Si-woo hoàn toàn mù tịt về những chuyện này.
Cuối cùng cậu quyết định nhờ đến sự trợ giúp của internet… khi tìm kiếm “cách tỏ tình” trên mạng thì có rất nhiều cách.
Điểm này phụ nữ ghét.
Điểm này phụ nữ thích, v. v.
Vì có nhiều mẹo khác nhau… nên gần đây Si-woo đang phân tích những thứ này và nỗ lực để lời tỏ tình của mình diễn ra thành công.
“Nhưng mà…”
Si-woo quay đầu nhìn về phía Min-ah và Ji-eun.
Cậu nhìn Ji-eun với ánh mắt hơi lo lắng.
Ji-eun dường như đã thay đổi rất nhiều gần đây.
Tức là không phải thay đổi về hành động hay cách nói chuyện như trước đây, mà là thay đổi cả về ngoại hình.
Ngôi trường cho phép mọi thứ miễn là mặc đồng phục.
Vì thế trong lớp có nhiều bạn nữ để nhiều kiểu tóc khác nhau.
Không khí ai cũng đang ở tuổi chưng diện nên đều trang điểm và làm tóc.
Nhưng Ji-eun dường như không quan tâm đến những thứ đó, luôn để tóc ngắn kiểu tomboy.
Ji-eun như vậy gần đây bắt đầu thay đổi… cô ấy nuôi tóc dài và thậm chí còn nhuộm tóc.
Nhuộm màu không phải màu nào khác mà là màu vàng hoe gần như màu bạch kim (blonde).
Quần áo cũng không phải đồ thể thao hay quần áo rộng thùng thình như trước mà Ji-eun bắt đầu mặc những bộ đồ bó sát tôn lên vóc dáng.
Thậm chí đồng phục cũng được sửa lại để lộ rõ cơ thể đàn hồi của Ji-eun.
Cuối cùng là trang điểm nữa… cảm giác như biến thành một người hoàn toàn khác.
Sự thay đổi táo bạo của Ji-eun.
Thêm vào đó là trang điểm phù hợp với sự thay đổi, nên những nam sinh trước đây không quan tâm đến Ji-eun cũng bắt đầu chú ý đến cô ấy.
“Này, mày không thấy Ji-eun trông gợi dục vãi à?”
“Tao biết nó dáng ngon rồi nhưng chưng diện lên đúng là cực phẩm.”
“Tưởng là con tomboy ai ngờ… ực…”
“Chắc chưa có bạn trai đâu nhỉ? Dù sao trước đây cũng như con dở hơi tomboy nên nếu đến bắt chuyện chắc sẽ đổ thôi nhỉ?”
Những nam sinh nói những lời tục tĩu này.
Trái tim Park Si-woo khi nghe những câu chuyện đó ngay bên cạnh thật rối bời.
Việc Ji-eun chưng diện không xấu, nhưng việc cô ấy trở thành mục tiêu của những gã đàn ông thô tục như thế này thật không thoải mái chút nào.
Vì thế Si-woo đang trỗi dậy ham muốn nhanh chóng tỏ tình và độc chiếm Ji-eun.
Khác với những nam sinh ngu ngốc khác đang định tiếp cận Ji-eun đã thay đổi hiện tại… cậu đã thích Ji-eun từ nhỏ và luôn lởn vởn bên cạnh chờ cơ hội.
Trong tình trạng đó, không thể để bị gã đàn ông khác cướp mất.
Khi nảy sinh suy nghĩ này, Si-woo định sẽ tỏ tình sau buổi hòa nhạc lần này dù kế hoạch của mình có sơ sài đi nữa.
Si-woo đang củng cố quyết tâm như vậy.
Trái ngược với Si-woo, một trong những nam sinh đang độ tuổi sung sức đã tiến lại gần Ji-eun.
“Này, mày đi đâu đấy?”
“Cứ ngồi yên đó đi. Để tao thử rủ Ji-eun đi chơi xem sao.”
Cậu bạn cùng lớp tiến lại gần Ji-eun.
Không thân lắm nên không biết tên, nhưng bình thường hành động cứ nhơn nhơn nên là người bạn không mấy thiện cảm.
Si-woo muốn ngăn cản cậu bạn đó tiếp cận Ji-eun.
Vì thế cậu vô thức đứng dậy trước và tiến lại gần Ji-eun.
Thấy vậy, cậu bạn cùng lớp nhìn Si-woo như thể thật nực cười.
“Mày cũng nhắm Ji-eun à?”
“…”
“Không thì tránh ra được không? Tao có việc với Ji-eun.”
“…”
Không nói được lời nào, Si-woo chỉ trừng mắt nhìn cậu bạn cùng lớp.
Vì không có dũng khí nói thích Ji-eun ngay lúc này nên Si-woo chỉ biết trừng mắt.
Cậu bạn cùng lớp phớt lờ ánh mắt của Si-woo và tiến lại gần Ji-eun.
Cậu ta ngồi lên bàn của Ji-eun và bắt đầu nói chuyện một cách tự nhiên.
“Ji-eun xinh lên đấy nhỉ?”
“Gì vậy.”
Phản ứng thờ ơ của Ji-eun.
Nhưng cậu bạn cùng lớp vẫn không ngừng tán tỉnh.
“Hay là lần này đi karaoke xu (coin karaoke) không? Cùng đi chơi đi.”
“Tôi bận.”
“Thôi mà, đừng thế chứ.”
Cậu bạn cùng lớp cứ tiếp tục tán tỉnh như vậy.
Nhưng khi Ji-eun liên tục dựng bức tường sắt, cuối cùng cậu bạn mệt mỏi quay trở lại chỗ đám bạn.
Cậu bạn trở thành trò cười cho đám bạn.
Nhưng cậu ta đùa giỡn như thể đó vốn dĩ chỉ là trò đùa và tự hào nói rằng lần sau nhất định sẽ làm được.
Si-woo đã chứng kiến tất cả.
Cậu vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Dù ngoại hình thay đổi, nhưng suy nghĩ rằng cô ấy vẫn là Ji-eun ngày xưa mà cậu biết.
Khi suy nghĩ đó nảy sinh, cậu cảm thấy mình vẫn còn cơ hội.
Si-woo củng cố quyết tâm và ngồi xuống trước mặt Ji-eun.
Khi cậu đến gần, như mọi khi, hai người bạn thanh mai trúc mã Min-ah và Ji-eun chào đón cậu.
“Si-woo à.”
Min-ah cười tươi chào đón Si-woo.
Thấy dáng vẻ của cô ấy, Si-woo vẫy tay chào.
“Ngày mai là buổi hòa nhạc của Min-ah rồi nhỉ.”
“Đúng vậy. Tớ đã tập luyện rất nhiều đấy.”
Min-ah làm dấu chữ V và mỉm cười.
Si-woo cảm thấy dáng vẻ chuyên nghiệp đúng chất idol của cô ấy thật dễ thương.
“Nhưng mà hôm nay cậu cũng đến trường nhỉ.”
“Đành chịu thôi. Muốn tốt nghiệp thì phải đủ số ngày điểm danh mà…”
Min-ah đột nhiên ủ rũ.
Thấy dáng vẻ của cô ấy, Si-woo nghĩ mình đã nói chuyện không đâu.
“Chuyện đó tính sau, nhìn Ji-eun xem. Xinh quá đúng không?”
Min-ah khoác tay Ji-eun và làm dấu chữ V.
Thấy vậy, Si-woo nhìn Ji-eun.
Quả thực Ji-eun vốn dĩ rất xinh đẹp ngay cả khi ăn mặc xuề xòa.
Chỉ vì bị che lấp bởi vẻ ngoài như con trai, vì không chưng diện nên mọi người không biết thôi chứ Ji-eun vốn dĩ đã xinh rồi.
Si-woo đã chứng kiến điều này ngay bên cạnh với tư cách là bạn thanh mai trúc mã.
Vì thế cậu gần như không dám nhìn thẳng vào Ji-eun, người càng xinh đẹp hơn khi trang điểm và nhuộm tóc.
“Si-woo xấu hổ kìa.”
“K… không có đâu nhé.”
“Haizz… cả hai thôi đi.”
Ji-eun xua tay như thể phiền phức.
Thấy dáng vẻ đó, Si-woo cảm thấy cô ấy chỉ thay đổi vẻ bề ngoài chứ vẫn giống hệt Ji-eun ngày xưa nên mỉm cười.
“Nhưng sao tự nhiên cậu lại nhuộm tóc?”
Câu hỏi của Min-ah.
Trước câu hỏi đó, Ji-eun suy nghĩ một chút rồi nói như không có gì quan trọng.
“Chỉ là muốn làm thôi.”
“Thôi đi… không phải là có thay đổi gì trong lòng đấy chứ?”
“Không phải đâu nhé.”
“Với lại quần áo cũng khác trước đây mà.”
“Thì… muốn chưng diện nên thế thôi.”
“Không lẽ có người mình thích rồi sao?”
Trò đùa tinh quái của Min-ah.
Trước trò đùa đó, Si-woo bắt đầu thấy sợ hãi trong lòng.
Hy vọng làm ơn đừng là như vậy.
Cậu mong hy vọng đó sẽ chạm đến Ji-eun.
“Ừm… có đấy. Hehe…”
Dáng vẻ mỉm cười của Ji-eun.
Thấy dáng vẻ đó, Si-woo chỉ thấy tuyệt vọng trước tình huống hy vọng của mình không chạm tới nơi.
“Vậy hai người đang hẹn hò hả?”
“Đi xa quá rồi đấy. Oh Min-ah?”
Ji-eun không trả lời chính xác câu hỏi có phải đang hẹn hò hay không.
Thấy vậy, Si-woo vô thức reo hò trong lòng.
Có vẻ chưa hoàn toàn hẹn hò.
Nghĩ rằng vẫn còn cơ hội, Si-woo nắm chặt tay dưới gầm bàn.
Thực sự trong trường hợp xấu nhất là đã hẹn hò rồi đi nữa… nếu cậu… tức là nói ra tấm lòng đã thích từ nhỏ với tư cách bạn thanh mai trúc mã, thì cậu tin rằng Ji-eun cũng sẽ thay đổi tâm ý.
Niềm tin không căn cứ.
Nhưng không phải là hoàn toàn không có.
Không phải ai khác mà là người chia sẻ mọi ký ức tuổi thơ.
Vì thế Si-woo có suy nghĩ rằng không ai hiểu Ji-eun hơn mình.
Thấy trên mạng bảo… tình yêu bền lâu vốn là tình yêu thấu hiểu lẫn nhau.
Không phải ai khác mà là Youtuber có 1 triệu người đăng ký đã nói vậy nên gần như là sự thật.
Nghĩ vậy thấy tâm trạng tốt lên.
Suy nghĩ rằng Ji-eun cũng chỉ bị mê hoặc nhất thời bởi những kẻ như tên bạn cùng lớp hèn kém lúc nãy thôi.
Có suy nghĩ rằng nếu Park Si-woo, bản thân cậu nói ra chân tình rằng mình thích cô ấy, thì Ji-eun sẽ quay lại bất cứ lúc nào.
Thế là sự nôn nóng tự nhiên biến mất và nụ cười nở trên môi.
Park Si-woo cảm thấy lòng nhẹ nhõm khi nghĩ rằng chỉ cần tỏ tình sau buổi hòa nhạc lần này là mọi chuyện sẽ được giải quyết.
“Si-woo sao tự nhiên cậu lại cười?”
Ji-eun và Min-ah đang trêu chọc nhau nãy giờ.
Min-ah thấy Si-woo đột nhiên cười thì làm vẻ mặt thắc mắc.
“Ji-eun có bạn trai rồi, với tư cách bạn thanh mai trúc mã cậu phải ngăn cản chứ?”
“Cái đó thì đúng là vậy.”
“Thế sao cậu cứ cười mãi thế? Mau giúp tớ đi.”
“Thấy hai người trêu chọc nhau giống hệt hồi nhỏ nên thế.”
“Nói nhảm gì vậy. Mau giúp đi!”
Cuối cùng Si-woo cũng tham gia vì tiếng quát của Min-ah.
Cậu giúp Min-ah trêu chọc Ji-eun một cách tinh nghịch như hồi nhỏ.
Khi Si-woo tham gia, Ji-eun bị dồn vào thế yếu.
Thấy vậy, Si-woo vô thức mỉm cười.
Cảm giác tất cả những điều này giống hệt hồi nhỏ.
Tức là cậu đang nghĩ rằng Min-ah, Ji-eun và Si-woo. Ba người sẽ quay lại như hồi nhỏ.
Trên đường về nhà sau khi tan học.
Tôi vừa đi vừa quay đầu quan sát xung quanh.
Quả nhiên Sang-su đang đợi tôi.
Tôi mỉm cười và đi về phía xe của anh ấy.
“Cảm ơn anh hôm nay cũng đợi em Honey♡”
“Anh cũng không đợi lâu lắm đâu.”
Tôi ngồi vào ghế phụ.
Vừa ngồi vào ghế phụ, tôi nhìn Kim Sang-su.
Nụ hôn sâu diễn ra tự nhiên.
Nụ hôn nhớp nháp, thô tục, lưỡi quấn lấy nhau trong không trung.
“Hehe…♡”
“Hôm nay ở trường thế nào?”
“Bực mình lắm.”
Tôi tự nhiên đặt tay lên dương vật của Kim Sang-su.
Tôi vừa vuốt ve nhẹ nhàng dương vật của anh ấy qua lớp quần vừa giải thích về những căng thẳng hôm nay.
“Thay đổi diện mạo một chút là bọn con trai cứ bám lấy, bực mình chết đi được.”
“Tại Ji-eun của chúng ta xinh lên nhiều quá mà.”
“Mấy tên tép riu cứ bám lấy phiền phức bao nhiêu…”
Ngày hôm nay thực sự phiền phức.
Chỉ đang nói chuyện với Min-ah thì tự nhiên có tên ất ơ nào đó đến rủ đi chơi, thật nực cười.
“Em chỉ cần Honey♡ thôi.”
Động tác tay của tôi ngày càng mạnh bạo hơn.
Trước động tác đó, một gò đất bắt đầu nổi lên trên quần của Kim Sang-su.
“Đương nhiên anh hiểu rõ lòng Ji-eun của chúng ta mà.”
“Hihi. Cảm ơn anh♡”
“Mà này, Si-woo thế nào?”
“Si-woo? Tên thua cuộc kém cỏi đó thì sao?”
Giờ đây từ “kém cỏi” thốt ra từ miệng tôi một cách tự nhiên.
Đánh giá về Si-woo hoàn toàn chạm đáy.
Gần như là sự tồn tại còn tệ hơn rác rưởi.
Lúc làm tình ngoài trời ở công viên, cậu ta thậm chí không có dũng khí đến gần mà chỉ nấp từ xa nhìn trộm, điều đó khiến cậu ta trông thảm hại đến mức tôi không muốn nhắc lại.
“Dù sao cũng là bạn thanh mai trúc mã, em chiếu cố chút đi chứ?”
“Thú thật nếu Honey♡ không bảo thân thiết với Si-woo thì em đã cắt đứt ngay rồi.”
“Cái cô này.”
Kim Sang-su xoa đầu tôi.
Anh ấy nhìn tôi với vẻ mặt hài lòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
