Chương 159: Tái Ông Thất Mã (4)
Ngày diễn ra buổi hòa nhạc.
Si-woo chuẩn bị kỹ càng và đợi Ji-eun trước nhà ga.
Với quyết tâm hôm nay nhất định sẽ tỏ tình với Ji-eun.
Si-woo mang theo quyết tâm đó nhìn vào bức thư và món quà được đặt cẩn thận trong túi giấy.
Bức thư đã sửa đi sửa lại không biết bao nhiêu lần ngày hôm qua.
Vừa viết vừa mong tấm lòng tỏ tình với Ji-eun được truyền tải đúng đắn nên cứ phải sửa mãi.
Thêm vào đó là con gấu bông, món quà mà Ji-eun thích.
Lý do là gấu bông chứ không phải búp bê khác rất đơn giản.
Ký ức tuổi thơ.
Ngay cả trong ký ức đó, Ji-eun dù giống con trai nhưng vẫn là cô bé thích gấu bông.
Gấu bông và bức thư viết thâu đêm.
Thêm vào đó nếu mình tỏ tình chân thành, Park Si-woo có niềm tin vững chắc rằng Ji-eun cũng sẽ hướng về mình.
“Xin lỗi tớ đến muộn.”
Ji-eun đi về phía Si-woo.
Si-woo không thể không đỏ mặt trước dáng vẻ ăn mặc lộng lẫy của cô ấy.
Quần tất lưới và quần short denim.
Áo tank top hơi lộ khe ngực, khoác ngoài là áo khoác oversize và đội mũ.
Tổng thể hở hang khá nhiều.
Thậm chí quần short denim cũng hơi kéo lên cao tạo cảm giác như sắp lộ quần lót đến nơi.
Trang phục hở hang.
Thêm vào đó kết hợp với thân hình vô lý của Ji-eun càng khiến cô ấy trông kích thích hơn.
Si-woo nhìn thấy Ji-eun như vậy.
Cậu không nói nên lời nhưng… bên dưới đã phản ứng khiến cậu không thể không đỏ mặt.
Trái ngược với Si-woo như vậy, Ji-eun nhìn Si-woo với vẻ thờ ơ.
Ji-eun nghiêng đầu và nói với Si-woo.
“Làm gì thế?”
“À… x… xin lỗi. Tại cậu trông xinh quá.”
“Cảm ơn.”
Ji-eun cười nhẹ.
Thấy dáng vẻ đó, Si-woo cảm thấy xao xuyến trong lòng.
“Mà cái túi giấy đó là gì vậy?”
“C… cái này á? Đ… định tặng cho Min-ah.”
Những thứ trong túi giấy vẫn chưa được phép lộ ra.
Con gấu bông hơi thò ra ngoài nhưng dạo này người ta hay tặng quà như thế này cho nghệ sĩ nên cũng lừa được Ji-eun.
“Biết thế tớ cũng chuẩn bị.”
Ji-eun tỏ vẻ tiếc nuối.
Cô ấy suy nghĩ một chút rồi nhìn Si-woo.
“Đợi chút, tớ chạy ra cửa hàng quà tặng đằng kia một lát nhé.”
“Đi cùng không?”
“Thôi. Tớ đi nhanh rồi về.”
Ji-eun đi về phía cửa hàng quà tặng.
Thấy vậy, Si-woo mỉm cười.
Ảo tưởng rằng nếu hôm nay tỏ tình thành công thì sẽ được hẹn hò với Ji-eun.
Đằng sau ảo tưởng đó là đủ loại suy nghĩ giấu kín trong lòng Si-woo.
Khi ảo tưởng đó kết thúc thì Ji-eun quay lại.
Giống như Si-woo, cô ấy cũng chuẩn bị hoa, đồ uống, đồ ăn nhẹ các thứ trong một túi giấy nhỏ.
Ji-eun quay lại bên cạnh Si-woo.
Cô ấy làm vẻ mặt thắc mắc và quan sát sắc mặt Si-woo.
“Nóng quá hay sao? Sao mặt cậu cứ đỏ mãi thế?”
“À… không. Không có gì đâu.”
“Thế à? Vậy giờ xuất phát thôi.”
Đã đến lúc đi đến hội trường nơi diễn ra buổi hòa nhạc.
Vì thế Ji-eun rủ Si-woo đi.
“Nghe bảo đi tàu điện ngầm tuyến số 2 là đến ngay đấy.”
“Tàu điện ngầm?”
Ji-eun nghiêng đầu.
Cô ấy nhìn tàu điện ngầm với vẻ phiền phức.
“Tàu điện ngầm phức tạp lắm tớ không thích…”
“V… vậy đi taxi nhé?”
Ji-eun gật đầu với vẻ mặt miễn cưỡng.
Si-woo vẫy tay bắt taxi.
Xui xẻo thay lại bắt trúng taxi cao cấp (taxi mẫu mực/màu đen).
Đắt hơn taxi thường nhưng vì có Ji-eun bên cạnh nên Si-woo quyết định đi dù là taxi cao cấp.
Ji-eun và Si-woo lên taxi.
Vừa lên taxi, Ji-eun chỉ nhìn vào điện thoại với vẻ thờ ơ.
Quả thực hành động của Ji-eun đã thay đổi rất nhiều so với trước đây.
Nhưng nhìn việc cô ấy đẩy cậu bạn cùng lớp giống côn đồ hôm qua ra, Si-woo nghĩ rằng Ji-eun vẫn chưa thay đổi.
“Hai cháu đi đâu?”
Câu hỏi của bác tài xế.
Trước câu hỏi đó, Si-woo nói địa điểm diễn ra buổi hòa nhạc.
“Hội trường hòa nhạc ạ.”
“Hội trường hòa nhạc? Đi đến đó tốn khá nhiều tiền đấy, có ổn không?”
Vì là học sinh nên bác tài xế lo lắng.
Si-woo cũng nghĩ rằng đi từ đây đến đó bằng taxi cao cấp chắc chắn sẽ tốn rất nhiều tiền.
Nhưng đã lên taxi rồi.
Hơn nữa Ji-eun đang ở ngay bên cạnh nên Si-woo cố tỏ ra ngầu.
“Không sao ạ.”
Bác tài xế gật đầu.
Bác ấy lái xe về phía hội trường hòa nhạc.
Tiền taxi sẽ tốn nhiều nhưng có tiền tiêu vặt anh Sang-su cho lần trước nên chắc sẽ xoay xở được thôi.
Vì hôm nay là ngày tỏ tình nên Si-woo chỉ muốn thể hiện tốt trước mặt Ji-eun.
Cước taxi cứ tăng lên mà không biết đến tấm lòng của Si-woo.
Cậu cũng đã đặt chỗ ở nhà hàng đắt tiền dự định đi sau khi tỏ tình hôm nay, nhưng có vẻ sẽ tiêu hết số tiền đó mất.
Nhưng vẫn chưa đến nơi.
Si-woo không thể nào nói ra câu xuống giữa đường rồi đi bộ được.
Vì thế dù Ji-eun chỉ nhìn điện thoại thì cậu cũng không thể nói gì.
Hiện tại trong đầu Si-woo chỉ toàn suy nghĩ về tiền taxi.
Cuối cùng cũng đến hội trường hòa nhạc.
Có lẽ vì hôm nay nhiều người đến xem hòa nhạc nên đường tắc hơn, cảm giác số tiền phải trả còn nhiều hơn nữa.
Si-woo thậm chí còn nghĩ đến việc phải hủy nhà hàng.
Khi Si-woo đang do dự lúc trả tiền taxi, Ji-eun thấy vậy liền lên tiếng trước.
“Thanh toán bằng cái này đi ạ.”
“Tớ trả cho Ji-eun à.”
“Thôi.”
Ji-eun đáp lại như không có gì.
Nhưng Si-woo không muốn trông bần tiện trước mặt Ji-eun nên nói lại lần nữa rằng mình sẽ trả.
“Tớ trả cho.”
Ji-eun lặng lẽ nhìn Si-woo.
Si-woo suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
“V… vậy thì lát nữa tớ mời cơm nhé.”
“Được thôi.”
Khó khăn lắm mới đặt được nhà hàng cao cấp.
Vì thế không thể hủy đặt chỗ vì tiền taxi nên cậu quyết định nhận sự giúp đỡ của Ji-eun.
Ji-eun thanh toán số tiền lớn ngay lập tức.
Cô ấy chuẩn bị xuống xe.
Thấy vậy, Si-woo nhớ lại mẹo chiếm lấy trái tim phụ nữ đã học trên mạng hôm qua.
Mẹo là phụ nữ thích được mở cửa xe khi xuống.
Theo mẹo đó, Si-woo xuống xe và chạy vội sang mở cửa cho Ji-eun.
Thấy vậy, Ji-eun bật cười.
“Cậu đang ga lăng với tớ đấy à?”
“Ư… ừ.”
“Cảm ơn.”
Dáng vẻ mỉm cười của Ji-eun.
Thấy dáng vẻ đó, Si-woo thầm nghĩ mình đã ghi điểm với cô ấy.
“Cảm ơn bác ạ.”
Trái ngược với Si-woo đang suy nghĩ như vậy, Ji-eun nói lời cảm ơn với bác tài xế.
Dáng vẻ lễ phép vẫn như xưa của Ji-eun cũng trông thật đáng yêu.
Đến hội trường hòa nhạc.
Vì có nhiều nghệ sĩ nổi tiếng tham gia nên lối vào đã đông nghịt người.
Quá nhiều người.
Tình huống hỗn loạn nên suýt chút nữa lạc mất Ji-eun.
Si-woo nghĩ đây là khoảnh khắc cần dũng khí.
Lúc đó giống như ở công viên giải trí, Si-woo đưa tay ra nắm lấy tay Ji-eun.
Biểu cảm hơi ngạc nhiên của Ji-eun.
Nhưng giống như lúc đó, Ji-eun không từ chối tay của Si-woo.
Lối vào phức tạp.
Biển người.
Si-woo và Ji-eun ở giữa đó.
Xét theo một cách nào đó thì là tình huống bất tiện, nhưng Si-woo lại thấy rất thích khoảnh khắc này.
Chỉ riêng việc có thể nắm tay Ji-eun… cậu mong khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi.
“Mời quý khách VIP di chuyển sang bên này để được hỗ trợ vào trước ạ!”
Tiếng nhân viên vang lên từ xa.
Nghe thấy tiếng đó, Si-woo kiểm tra tấm vé nhận được từ anh Sang-su.
Không gì khác ngoài vé VIP.
Vì là VIP nên có vẻ được cho vào trước.
“Đi sang bên kia đi.”
“Ừ.”
Hai người nắm tay nhau đi về phía lối vào dành riêng cho VIP.
Vì phải len lỏi qua dòng người nên cơ thể cậu và Ji-eun buộc phải ép sát vào nhau.
Bị dòng người xô đẩy, tình cờ cậu và Ji-eun hoàn toàn dính sát vào nhau.
Si-woo đang trong trạng thái hạnh phúc đến mức không phân biệt được đây là mơ hay thực.
Nói thế này hơi kỳ, nhưng Ji-eun sở hữu bộ ngực thực sự vô lý.
Bị dòng người xô đẩy nên hoàn toàn dính sát vào Si-woo… ngực của Ji-eun chạm vào người Si-woo.
Tình huống có một không hai trong đời.
Nhưng vì quá bối rối nên Si-woo khó mà nhìn vào mắt Ji-eun.
“X… xin… xin lỗi Ji-eun à.”
“Không sao. Tại đông người quá mà.”
Ji-eun cho qua như không có chuyện gì.
Nhưng vì bị dòng người xô đẩy… mỗi khi ngực Ji-eun chạm vào người, Si-woo cảm thấy như sắp mất trí.
Xúc cảm bộ ngực của Ji-eun khó diễn tả bằng lời.
Không phải cảm nhận bằng tay nên không diễn tả chính xác được, nhưng cảm giác thực sự mềm mại và đàn hồi.
Cảm giác thực sự ngây ngất.
Nhưng có cảm giác kỳ lạ như vướng phải cái vòng gì đó, nhưng Si-woo nghĩ là do quần áo nên gạt bỏ cảm giác kỳ lạ này và quyết định tập trung vào khoái cảm mà bộ ngực Ji-eun chạm vào mang lại.
Cứ thế di chuyển từng bước một.
Si-woo và Ji-eun vất vả lắm mới thoát ra khỏi đám đông.
Thoát ra khỏi đám đông rồi lại thấy hơi tiếc nuối.
Si-woo hạnh phúc vì được cảm nhận bộ ngực đầy đàn hồi của Ji-eun dù chỉ trong chốc lát.
Si-woo và Ji-eun đứng trước nhân viên hỗ trợ lối vào VIP.
Nhân viên mỉm cười nhìn Si-woo.
“Tôi xin phép kiểm tra vé ạ.”
“Đây ạ.”
Nhân viên kiểm tra vé được đưa.
Gật đầu rồi đeo cái gì đó vào tay họ.
“Nếu làm mất sẽ không được vào lại, mong quý khách thông cảm ạ.”
“Vâng.”
“Vậy mời quý khách vào lối này ạ.”
Si-woo và Ji-eun bước vào lối đi dành riêng cho VIP.
Si-woo kiểm tra lại xem túi giấy bên tay trái mình có an toàn không rồi bước vào lối vào VIP.
“E hèm! Thế nào?”
Min-ah làm dấu chữ V và mỉm cười.
Đối mặt với cô ấy, Si-woo và Ji-eun vỗ tay liên tục.
“Oa…”
“Khác hẳn thật đấy.”
Min-ah mặc trang phục lộng lẫy và trang điểm đúng chất idol.
Si-woo không giấu được vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy Min-ah đã trở nên hoàn toàn khác biệt.
“Thế này mới bõ công làm idol chứ.”
Tất nhiên bản chất vẫn là Min-ah không thay đổi.
Si-woo mỉm cười trước dáng vẻ không thay đổi của cô bạn thanh mai trúc mã.
“Đây. Quà này.”
Ji-eun đưa món quà vừa mua cho Min-ah.
Min-ah cười tươi trước món quà của cô ấy.
“Chuẩn bị thế này cảm ơn nhé!”
Min-ah nhận quà từ Ji-eun.
Vì thế ánh mắt của Min-ah và Ji-eun tự nhiên đổ dồn về chiếc túi giấy Si-woo đang cầm.
“C… cái này lát nữa tớ đưa sau.”
Min-ah và Ji-eun làm vẻ mặt thắc mắc.
Nhưng cả hai gật đầu không suy nghĩ gì nhiều.
“Tớ đi vệ sinh một lát.”
Đúng lúc Ji-eun rời đi để đi vệ sinh.
Dù là phòng chờ idol phức tạp nhưng Si-woo còn lại một mình với Min-ah, cậu cẩn trọng tiết lộ sự thật với Min-ah.
“Xin lỗi. Thực ra cái này là tớ mang đến để tỏ tình với Ji-eun.”
“Thật sao? Cậu định tỏ tình hôm nay á?”
“Ừ. Tớ định tỏ tình hôm nay.”
Si-woo với vẻ mặt đầy quyết tâm.
Thấy dáng vẻ đó, Min-ah làm vẻ mặt phức tạp khó tả.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
