Chương 160: Tái Ông Thất Mã (5)
Nơi Si-woo và Min-ah đang nói chuyện. Tại nhà vệ sinh cách đó không xa, tiếng rên rỉ liên tục vang lên.
"Hộc hộc... hộc..."
"Ư ưt... hư ưng... ưt...♡"
Một người phụ nữ mặc trang phục lộng lẫy. Người phụ nữ đó đang bám vào bồn cầu, cố gắng hết sức để đón nhận người đàn ông đang thúc vào mình.
Nhà vệ sinh có thể có người vào bất cứ lúc nào. Nhưng cả người phụ nữ và người đàn ông đều không mấy bận tâm.
"Phù..."
Người đàn ông đã bắn đầy vào trong người phụ nữ. Người đàn ông rút vật thể của mình ra khỏi cơ thể người phụ nữ, tháo chiếc bao cao su chảy dài ra một cách qua loa rồi ném vào thùng rác.
Vật thể của người đàn ông dính đầy dâm thủy và tinh dịch. Người phụ nữ đối mặt với vật thể vừa đi vào rồi đi ra khỏi cơ thể mình, dùng miệng để làm sạch nó.
"Giỏi vệ sinh bằng miệng rồi đấy."
Khuôn mặt người phụ nữ đầy vẻ cay nghiệt. Nhưng người đàn ông chỉ mỉm cười như thể cũng thích khuôn mặt đó của cô ta.
"Làm chăm chỉ hơn đi. Thế thì cô và nhóm của cô mới được đứng trên sân khấu chứ."
"Ư ụp... ụp... ưt..."
Người phụ nữ dùng lưỡi liếm sạch vật thể của người đàn ông. Người phụ nữ có mái tóc nâu, đôi mắt sắc sảo và vẻ quyến rũ kiêu kỳ trừng mắt nhìn người đàn ông.
"Chậc..."
"Sao lại làm vẻ mặt uất ức thế? Càng làm tao nứng hơn đấy."
Người đàn ông cười khanh khách. Hắn ta cảm thấy khoái trá khi nhìn xuống người phụ nữ kiêu kỳ này.
"Với loại đàn ông như anh..."
"Có tỏ ra cay nghiệt cũng vô ích thôi. Bản thân cái nhà hát này thuộc sở hữu của KM Entertainment... Vậy thì phải biết điều với tao chứ?"
Người đàn ông không giấu giếm bộ mặt ác nhân. Giọng điệu và hành động khinh khỉnh, thô tục, nhưng không thể chống lại Kim Ha-su, một trong những giám đốc của KM Entertainment và là con trai cả của chủ tịch.
"Sierra... Cái tên nghe cũng muốn địt như chó. Có nên địt từng con một trong đám còn lại không nhỉ?"
Người đàn ông liếm môi và nói nhỏ. Nghe lời hắn nói, người phụ nữ với vẻ mặt cay nghiệt trừng mắt nhìn hắn.
"Khác với lời hứa mà."
"Khác với lời hứa cái gì... Theo lời hứa thì cô sẽ lên sân khấu, còn đồng đội của cô chưa bú buồi tao nên chưa được lên thôi."
"Đùa thôi đùa thôi. Đừng có nhe nanh ra thế, liếm bi tao đi."
"Ư..."
Yêu cầu đê tiện của người đàn ông. Nhưng trưởng nhóm Sierra, Min Kyung-ah, đành phải tuân theo yêu cầu của gã đàn ông này.
"Mà thằng em trai mất dạy của tao chẳng thấy liên lạc gì cả."
Sau khi bắt Min Kyung-ah liếm bi, Kim Ha-su nhìn điện thoại. Hắn giả vờ gọi điện và chụp ảnh Min Kyung-ah đang liếm bi.
Tách.
"Làm... làm cái gì thế!"
"Ôi chà. Nhầm."
Khác hẳn với lời nói, Kim Ha-su hoàn toàn không thấy có lỗi. Thấy vậy Min Kyung-ah định nói gì đó nhưng Kim Ha-su đã nắm lấy đầu cô ta khiến cô ta không thể cử động.
"A, thì tao bảo xin lỗi rồi mà. Đừng có nhe nanh ra, liếm kỹ cả nếp nhăn đi. Hả? Tao gọi điện thoại chút."
Min Kyung-ah vùng vẫy. Nhưng Kim Ha-su thản nhiên xử lý cô ta và liên lạc với em trai Sang-su.
A lô?
"Ờ, Brother (em trai). Sao không thấy gọi điện gì thế?"
Giờ em đang bận.
"Ha, thằng mất dạy này. Đi đâu địt nhau mà bận cái gì."
Tất nhiên Kim Ha-su đang ôm gái cũng thế. Vốn dĩ là anh em háo sắc nên quá hiểu nhau.
"Lâu lắm mới về Hàn Quốc, đến chào hỏi một câu không được à."
Ở nước ngoài làm ăn thất bát rồi mò về mà còn nói nhảm gì thế.
"Ha, thằng ranh. Cái đó là do bọn Tây mắt mù thôi."
Có cần em liên lạc với bố không?
Nghe câu đó, Kim Ha-su nhăn mặt. Cuối cùng hắn đành thở dài và xuống nước.
"Được rồi anh xin lỗi. Hôm nào đi ăn bữa cơm nhé."
Vâng.
Cuộc gọi kết thúc như thế. Kim Ha-su buông lời chửi thề.
"Ha thằng ranh càng ngày càng mất dạy."
Kim Ha-su lầm bầm. Nhưng đúng như lời Kim Sang-su nói, nếu bố biết hắn đang ở đây thì to chuyện nên phải rời đi thôi.
Đành chịu vậy. Nhìn Min Kyung-ah đang liếm bi dưới háng mình, Kim Ha-su thở dài.
"Phải làm thêm nháy nữa rồi chuồn thôi."
"Anh đi đâu thế?"
Trở lại nơi Min-ah và Si-woo đang đứng. Tôi mỉm cười như không có chuyện gì và nhìn hai người họ.
"Anh đi vệ sinh nhưng bị lạc đường."
"Thế thì gọi điện chứ."
Min-ah lo lắng. Nghe cô ấy nói, tôi xua tay tỏ ý không sao.
"Sắp lên sân khấu rồi, không thể làm phiền em được."
"Dù sao anh về là may rồi."
Min-ah khoác tay tôi. Trước hành động tình cảm của cô ấy, tôi mỉm cười.
Và tên Si-woo rác rưởi đứng trước mặt tôi. Thú thật chỉ nhìn thấy Si-woo trong lòng tôi cũng thấy khó chịu.
Cứ thấy Si-woo là không ưa từ đầu đến chân. Thú thật từ lúc mới đến đây tôi đã không ưa cậu ta rồi.
So với Kim Sang-su thì đúng là kẻ hèn nhát. Bản thân không có năng lực thì cứ nói thật rồi đi tàu điện ngầm, đằng này năng lực không có mà cứ làm màu, nhìn càng thấy ghét.
Việc bắt taxi cao cấp chứ không phải taxi thường cũng thật nực cười. Cố gắng làm màu trước mặt tôi, tức là Lee Ji-eun, không đúng với khả năng của mình trông thật thảm hại.
Tất nhiên tôi bảo đi nên việc tôi trả tiền không vấn đề gì, nhưng đến lúc đó vẫn cố làm màu khiến tôi hoàn toàn mất cảm tình với Si-woo.
Bảo tôi tỏ tình với kẻ còn không bằng cái dương vật giả này, dù là yêu cầu của Honey♥ yêu dấu, nhưng đau khổ là điều không thể tránh khỏi.
Kim Sang-su định dùng Si-woo như một công cụ. Vì Honey♥ cảm thấy khoái cảm tình dục từ cảm giác ưu việt nên tôi định nghe theo yêu cầu của anh ấy.
Si-woo không biết suy nghĩ của tôi, cứ cười hề hề. Đột nhiên cậu ta như nhớ ra điều gì đó, làm vẻ mặt hối lỗi với tôi và Min-ah.
"Tớ đi vệ sinh một lát nhé."
"Ừ. Cậu cũng đừng để bị lạc đấy."
Câu nói đùa của Min-ah. Khi Si-woo rời khỏi phòng, chỉ còn lại tôi và Min-ah.
"Hi hi. Hôm nay Ji-eun cũng xinh thật đấy."
"Cảm ơn cậu. Min-ah à."
"Không có gì. A đúng rồi... và cả..."
"Hả?"
"Si-woo bảo đừng nói nhưng tớ nghĩ Ji-eun cần biết."
"Gì thế?"
"Hôm nay hình như Si-woo định tỏ tình với cậu đấy."
Biểu cảm phức tạp của Min-ah. Tôi cảm thấy có lỗi trước biểu cảm của cô ấy.
"Cậu ổn không?"
"Ừ, tớ ổn."
Min-ah cố cười. Tôi nhìn cô ấy và đắn đo không biết nên nói thế nào.
Theo yêu cầu của Honey♥, tôi định chấp nhận lời tỏ tình của Si-woo. Nếu thế thì Min-ah sẽ bị tôi cướp mất Si-woo mà cô ấy thích.
Vậy mà Min-ah vẫn cho tôi biết sự thật này với tư cách bạn bè. Tôi cảm thấy có lỗi với Min-ah.
Tất nhiên Si-woo là rác rưởi, và tôi không chấp nhận việc kẻ không bằng cái dương vật giả đó hẹn hò với Min-ah đáng yêu, nhưng ngoài chuyện đó ra, tôi cảm thấy tội lỗi vì đã khiến Min-ah buồn.
Cũng không thể giải thích cho Min-ah biết Si-woo là loại rác rưởi thế nào. Vì thế tôi nắm tay Min-ah và bày tỏ sự xin lỗi.
"Xin lỗi cậu. Min-ah à."
"Không sao. Hai người bạn thanh mai trúc mã đến với nhau là chuyện đáng mừng mà."
Min-ah cười tươi chúc phúc cho tôi và Si-woo. Nhìn cô ấy như vậy, tim tôi như muốn vỡ ra.
Đúng là nguồn gốc của mọi tội lỗi, Si-woo. Sao cậu ta không chọn Min-ah hiền lành thế này mà lại định tỏ tình với tôi, tức là Lee Ji-eun, người rõ ràng đang qua lại với người đàn ông khác, thật không thể hiểu nổi.
Giờ nhìn Si-woo chẳng giống con người nữa. Dù sao vòng lặp này là vòng lặp nghỉ ngơi nên quan hệ với Si-woo không quan trọng lắm, cảm xúc tồi tệ về cậu ta lan rộng không thể kiểm soát.
Vốn dĩ tôi định tỏ tình với Si-woo theo yêu cầu của Honey♥, nhưng giờ lại thành được tỏ tình. Tôi thực sự không thích Si-woo, kẻ đã tạo ra tình huống này.
Cạch.
Trong khi đang suy nghĩ thì tiếng mở cửa vang lên. Nghe tiếng đó, tôi và Min-ah nhìn về phía cửa.
Vẫn còn quá sớm để Si-woo quay lại. Vì thế tôi và Min-ah ngó xem ai bước vào... thì Min-ah nở nụ cười tươi và vẫy tay.
"Chị!"
"Ờ, Min-ah à."
Một người phụ nữ tóc nâu toát lên vẻ kiêu kỳ. Vì là người quá nổi tiếng nên tôi cũng biết.
Trưởng nhóm nhạc Sierra, Min Kyung-ah. Cô ấy mỉm cười và tiến lại gần tôi và Min-ah.
"Chào hỏi đi. Đây là chị Kyung-ah, trưởng nhóm của bọn tớ, giống như chị ruột của tớ vậy."
"Xin chào ạ? Em là Lee Ji-eun, bạn của Min-ah."
"Rất vui được gặp em. Chị nghe Min-ah kể nhiều rồi."
Min Kyung-ah cười và đưa tay về phía tôi. Tôi nhìn cô ấy và mỉm cười.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
