Chương 161: Đầu Voi Đuôi Chuột (1)
"Rất vui được gặp em."
Min Kyung-ah thực sự vui mừng. Với tư cách là trưởng nhóm Sierra, đúng như lời Min-ah nói, hai người họ trông rất thân thiết như chị em ruột.
"Min-ah kể nhiều rồi nhưng... không ngờ em lại xinh đẹp thế này."
"Đúng không chị? Ji-eun cũng có tướng làm Idol đấy."
"Idol gì chứ..."
Tôi biết rõ thế giới Idol qua Min-ah. Thế giới đó thực sự khắc nghiệt, không phải tôi - một đứa chỉ biết bơi lội - muốn làm là làm được.
Tất nhiên có nhiều cách, nhưng trường hợp của tôi, tức là Lee Ji-eun, chỉ biết bơi lội nên không thuộc diện này.
"Thật đấy ạ. Ji-eun cũng có thể làm rất tốt."
Min Kyung-ah mắt sáng rực nói với tôi. Trước phản ứng nhiệt tình của cô ấy, tôi chỉ biết cười gượng đáp lại.
"Đừng gây áp lực cho Ji-eun quá chị ơi. Bây giờ Ji-eun đang có việc phải làm mà."
"Hả?"
"Át chủ bài bơi lội đấy."
"Át chủ bài bơi lội?"
"Chị không nhớ lần trước em kể à?"
Min Kyung-ah nghiêng đầu trước lời Min-ah. Sau đó cô ấy như nhớ ra điều gì đó và gật đầu.
"Bài báo về giải bơi lội lần trước ấy hả?"
"Đúng rồi. Kỷ lục mới giải toàn quốc... Lee Ji-eun... A...! Là em Ji-eun đó sao..."
"Đúng rồi. Bạn Ji-eun của em đấy."
Min-ah ôm lấy tay tôi nói. Trước hành động của cô ấy, tôi cười gượng gạo.
Giờ thì... tôi hứng thú với thứ khác hơn là bơi lội. Nhưng dù vậy thì kỷ lục đã lập trước đây cũng không biến mất.
Lee Ji-eun chỉ biết bơi lội. Vì thế Min Kyung-ah, một người ngoại đạo với bơi lội, cũng nhận ra tôi.
"Nhưng mà..."
Dáng vẻ đã thay đổi rất nhiều. Chắc chắn Ji-eun lúc đó là trước khi gặp Kim Sang-su... nên việc nhận ra sự khác biệt của Lee Ji-eun hiện tại cũng là điều đương nhiên.
"Dạo này Ji-eun có người mình thích rồi."
Min-ah giải thích thay tôi. Nghe vậy Min Kyung-ah gật đầu.
"Ra là vậy. Kể ra thì chị ở tuổi đó cũng thế mà."
Min Kyung-ah mỉm cười. Trong khi đang nói chuyện thì đột nhiên có tiếng gì đó vang lên.
Min Kyung-ah kiểm tra nó. Cô ấy nhìn tôi với vẻ hối lỗi và nói.
"Xin lỗi nhé. Giờ chị phải đi chuẩn bị rồi."
Có vẻ sắp đến giờ diễn. Nghe vậy tôi gật đầu.
Oh Min-ah và Min Kyung-ah đã rời đi. Một lúc sau Si-woo quay lại.
Có vẻ cậu ta bị lạc đường thật. Nhà hát này quá lớn nên cũng đành chịu.
"X... Xin lỗi. Đợi lâu chưa?"
"Không sao đâu."
"Min-ah đâu?"
"Đi chuẩn bị lên sân khấu rồi."
"Tổng duyệt ấy hả?"
Sân khấu tổng duyệt để tập luyện theo đúng thứ tự biểu diễn. Vì thế có sân khấu tổng duyệt để tập trước nhằm tránh sai sót.
Sau đó là biểu diễn chính thức ngay. Vì chúng tôi là VIP nên được vào sớm hơn giờ gốc và có thể gặp Min-ah trước khi tổng duyệt.
"Đúng là vé VIP có khác."
"Công nhận."
"Sau này nhất định phải gọi điện cảm ơn anh Sang-su lần nữa mới được."
Si-woo nói những lời tốt đẹp. Tôi nhìn Si-woo và gật đầu không suy nghĩ gì nhiều.
Xin nhắc lại là tôi đã dẹp bỏ suy nghĩ về Si-woo từ lâu. Cậu ta làm gì cũng chẳng liên quan.
Hơn nữa vừa nãy Min-ah đã nói. Tức là tôi không cần tỏ tình mà hôm nay cậu ta sẽ tỏ tình, nên với tôi thì đỡ tốn công sức.
Nếu không phải nhờ yêu cầu của Honey♥ thì tôi hoàn toàn không có ý định tỏ tình với tên Si-woo hèn nhát này. Tất nhiên may mắn là cậu ta tỏ tình trước nên cũng đỡ.
Dù sao thì với tôi cũng là bầu không khí tốt. Cứ thế này chấp nhận lời tỏ tình vớ vẩn của Si-woo là xong.
Dù Si-woo có thiếu tinh tế đến đâu thì chắc cũng phải nhận ra tôi đang qua lại với ai đó. Nhưng nhận ra rồi mà vẫn định tỏ tình thì chứng tỏ tâm địa Si-woo không phải dạng vừa.
Tất nhiên cậu ta vốn là loại người như thế, nhưng ngoài chuyện đó ra thì không ưa vẫn là không ưa.
Những vòng lặp trước. Tức là ký ức thời Geum Tae-yang hay Kim Deok-bae vẫn còn trong đầu tôi, nên dù muốn đánh giá tốt về cậu ta cũng không được.
Tất nhiên để tôi thoát khỏi đây thì cần sự giúp đỡ của cậu ta, nhưng nếu cậu ta không cho thấy sự tiến bộ thì khó mà nhìn cậu ta với thiện cảm được.
Tình cảm đã rạn nứt từ sau vụ Kim Deok-bae. Không phải ai khác mà làm chuyện đó với mẹ tôi rồi vẫn trơ trẽn trước mặt tôi, ký ức rùng mình đó vẫn còn nguyên.
Tất nhiên Si-woo của vòng lặp hiện tại không phải Si-woo lúc đó, nhưng việc bị ghét lây là không tránh khỏi.
Thêm vào đó vòng lặp này tôi không tham lam gì cả. Nhưng khi tôi và Honey đang mặn nồng mà cậu ta cứ phá đám thế này thì chứng tỏ con người không dễ thay đổi.
Nếu vòng lặp sau cũng thế này thì đương nhiên tôi sẽ phải chịu khổ. Tôi không thích từng hành động thiếu ý thức của cậu ta nhưng đành chịu.
Để thoát khỏi thế giới này thì sự giúp đỡ của cậu ta...
"Ưt..."
"Cậu ổn không Ji-eun?"
Si-woo tiến lại gần tôi. Tôi nhìn cậu ta và xua tay tỏ ý không sao.
"Không sao đâu, đừng lo."
"Ngồi nghỉ chút nhé?"
"Ừ."
Đột nhiên đầu đau như búa bổ. Dạo gần đây cứ hay quên cái gì đó, rồi khi nhớ lại phần bị quên thì cơn đau lại ập đến thế này.
Lý do không rõ. Quên mất thứ gì đó quan trọng nhưng khi nhớ lại thì lại đau thế này, thật không thể hiểu nổi.
Chuyện mới xảy ra gần đây. Tôi quyết định không suy nghĩ sâu xa mà chỉ nghĩ đến hiện tại.
Lý do tôi phải hẹn hò với Si-woo là để thoát khỏi đây. Lý do tôi muốn nghỉ ngơi ở vòng lặp này là để kiếm tiền. Lý do tôi làm tất cả những điều này là... là...
Cơn đau càng dữ dội hơn. Cơn đau không rõ nguyên nhân khiến tôi phải nhăn mặt.
Không phải cơn đau tác động lên cơ thể Lee Ji-eun mà là cơn đau trực tiếp cảm nhận được ở tôi - người đang nhập vào cơ thể cô ấy.
Cơn đau không rõ nguyên nhân này không phải tác động lên cơ thể Lee Ji-eun nên càng đau đớn hơn.
Ngồi nghỉ một lúc thì thấy đỡ hơn. Tôi cùng Si-woo đi đến ghế VIP.
Tầng 1 là dạng đứng. Và tầng 2 là nơi VIP có thể thưởng thức.
Trường hợp tầng 2 có thể xuống tầng 1 chơi, nhưng đặc điểm là không gian riêng tư được đảm bảo.
Vốn dĩ nhà hát này không phải xây cho biểu diễn Idol mà có vẻ xây để xem Opera hay những thứ tương tự.
Vì thế ngồi riêng với Si-woo ở ghế VIP tầng 2 khiến tôi thấy khó chịu.
Nhưng trái ngược với tôi, Si-woo có vẻ đang chờ đợi khoảnh khắc này. Vẻ mặt như sắp tỏ tình đến nơi của cậu ta khiến tôi không vui chút nào.
Cả thể xác lẫn tinh thần tôi đã tập trung vào Honey♥. Trong tình trạng đó mà Si-woo cứ tập trung thế này khiến tôi thấy cậu ta thật thảm hại.
Trong lúc chờ đợi buổi biểu diễn. Si-woo đang lục lọi chuẩn bị cái gì đó, tôi xem điện thoại thì nhận được tin nhắn ChocoTalk từ Honey♥.
Buổi biểu diễn thế nào?
Ở cùng Si-woo cùi bắp nên khó chịu quá.
Thôi nào đừng thế. Si-woo nhận ra bây giờ.
Nhận ra hay không không quan trọng. Với em chỉ có Honey thôi♥
Đương nhiên anh biết tấm lòng của Ji-eun mà. Nhờ em việc khó khăn thế này anh thấy có lỗi quá.
Kim Sang-su tỏ vẻ hối lỗi vì đã nhờ vả. Thấy anh ấy như vậy, tôi lại thấy có lỗi ngược lại.
Vì Honey♥ thì làm gì cũng được mà... Tôi thấy có lỗi vì không chịu được chút bất tiện mà than vãn.
Không phải ai khác mà là lời nhờ vả của Kim Sang-su. Tôi củng cố lại quyết tâm.
Xin lỗi Honey♥ Em nhõng nhẽo quá.
Không sao đâu. Mà này... có thấy ai lạ không?
Người lạ?
Có ai trông giống anh... hoặc là...
Có chuyện gì thế. Honey♥?
Không, không thấy thì tốt rồi. Anh đang đến đó đây, đợi anh nhé.
Biết rồi Honey♥
Kết thúc cuộc trò chuyện ChocoTalk. Nhưng Si-woo vẫn đang lúi húi chuẩn bị cái gì đó.
Si-woo tội nghiệp. Si-woo chỉ đóng vai trò công cụ.
Tất nhiên tôi không thực sự thấy cậu ta tội nghiệp, nhưng có vẻ bầu không khí hiện tại bắt buộc phải thế.
Thời gian trôi qua, tổng duyệt kết thúc và buổi biểu diễn bắt đầu.
Bóng tối bao trùm tự nhiên, dù ở gần Si-woo nhưng cũng khó nhận ra nhau.
"Ji... Ji-eun à?"
Phải bật điện thoại lên mới thấy lờ mờ. Khi trời tối om như vậy, Si-woo dừng việc chuẩn bị và tập trung vào buổi biểu diễn.
"Tối thật đấy."
Đột nhiên có tiếng nói từ phía sau. Nghe giọng nói đó, tôi không giấu được niềm vui.
"A, anh Sang-su."
"Si-woo đấy hả?"
"Vâng, đúng rồi ạ. Anh. Tối thế này mà anh tìm được hay thật đấy."
"Nhờ nhân viên giúp mới đến được đấy. Tối om thế này làm gì cũng chẳng thấy đâu nhỉ."
"Ha ha... Đúng vậy ạ."
Giọng nói đầy tiếc nuối của Si-woo. Có vẻ đúng như dự đoán của tôi, cậu ta định tỏ tình trước khi buổi biểu diễn bắt đầu.
Hơn nữa sắp tới nhạc Idol sẽ nổi lên nên dù ở gần cũng không nghe thấy gì. Vì thế Si-woo có vẻ đã đổi ý định tỏ tình sau khi buổi biểu diễn kết thúc.
"Hơn nữa ở đây ánh sáng không lọt vào nên buổi biểu diễn bắt đầu cũng chẳng thấy gì đâu... Hay bảo nhân viên đổi chỗ nhé?"
Đề nghị của Kim Sang-su. Nghe vậy Si-woo đáp ngay lập tức như thể không sao.
"Không sao đâu ạ. Anh."
Dù xua tay nhưng vì tối quá nên cảm giác không nhìn thấy gì. Dù sao Si-woo cũng nói với Honey♥ là không sao.
Thấy Si-woo như vậy, Sang-su lợi dụng bóng tối tự nhiên tiến lại gần tôi.
Dù Si-woo ở ngay bên cạnh nhưng Kim Sang-su vẫn đặt tay xuống phía dưới của tôi. Trước hành động của anh ấy, tôi mỉm cười và hôn nhẹ lên má anh ấy.
Gần thế này mà Si-woo hoàn toàn không nhận ra. Tôi nhìn Si-woo ngốc nghếch và thở hổn hển.
"Ji-eun à? Ổn không? Tại chuyện lúc nãy hả?"
"Kh... Không sao."
"Lo quá..."
"Đừng bận tâm quá."
Kim Sang-su thì thầm gì đó vào tai tôi. Nghe lời anh ấy, tôi mỉm cười và nói với Si-woo.
"Có chú ở đây chắc sẽ thoải mái hơn..."
"Không phải ai khác mà là anh Sang-su thì được chứ."
"Sợ làm phiền Ji-eun và Si-woo quá, thấy có lỗi ghê. Ha ha."
Kim Sang-su ngồi vào giữa tôi và Si-woo. Anh ấy mỉm cười và tiếp tục bàn tay của mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
