Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10992

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Web Novel - Chương 17: Tiệc sinh nhật(3)

Chương 17: Tiệc sinh nhật(3)

“Cô ấy sẽ ổn thôi.”

Allen xem chừng là kẻ có thực lực.

Với lượng mana cỡ đó, cậu ta dư sức đứng vào hàng ngũ những cao thủ hàng đầu Đế chế.

‘Chỉ là việc cậu ta dùng song kiếm cứ khiến mình thấy lấn cấn thế nào ấy...’

Tôi khẽ cúi đầu chào cô ấy một cái rồi quay đi, quyết định gạt Irina ra khỏi đầu.

Giờ tôi chỉ muốn về văn phòng và đánh một giấc thật sâu.

Chiếc sofa mà Công chúa Leah đã mua cho tôi.

Nó thực sự là số một.

Trong khi tôi còn đang mải mê tương tư về chiếc sofa đó, những giai điệu sôi động bắt đầu vang lên từ phía lối vào của sảnh tiệc mà chúng tôi vừa tiến vào.

———.

Không gian bỗng chốc trở nên trang nghiêm như thể chính Hoàng đế đang giá lâm.

Toàn bộ quan khách đồng loạt hướng mắt về phía cửa chính.

Chẳng mấy chốc, niềm kiêu hãnh của Đế chế xuất hiện — Quân đoàn Hiệp sĩ Phương Đông. Những người đàn ông khoác áo choàng đỏ, đội mũ giáp tinh xảo tiến vào theo hàng một.

Dẫn đầu bọn họ một cách đầy tự tin là một bóng dáng nhỏ nhắn.

Lidia tiến vào trong với bộ váy dạ hội.

Cảnh tượng ấy trông như một vị nữ thần trẻ tuổi cùng đoàn quân thần thoại của mình.

Tôi biết cô ấy luôn tràn đầy kiêu hãnh, nhưng tôi thật sự chẳng ngờ là bữa tiệc sinh nhật này lại xa hoa đến mức này.

Mới ngần ấy tuổi mà đã ấn tượng thật đấy.

Tôi lặng lẽ vỗ tay trong khi đợi cô ấy đi ngang qua bàn của chúng tôi.

Cuối cùng, đoàn quân đỏ cũng tiến lại gần.

Và may mắn thay, đám hiệp sĩ cứ thế đi qua mà không dừng lại.

Thế nhưng...

“Ồ, ngươi cũng đến đây à?”

Giọng của nàng công chúa út vang lên ngay sát bên cạnh.

Tôi tự hỏi liệu có phải mình nghe nhầm không.

Trong lòng đầy lo lắng, tôi chậm rãi quay đầu lại. Và ngay khoảnh khắc đó.

Tôi đối mặt với Lidia, người đang nhìn xuống tôi với vẻ mặt đầy tinh quái, hai tay chống nạnh.

‘Chết tiệt...’

Đây chính là Lidia, kẻ chẳng thèm liếc nhìn ai lấy một cái khi đi ngang qua các bàn tiệc.

Vậy mà nàng công chúa này giờ đây lại đặc biệt gọi đích danh tôi, chứ không phải bất kỳ vị quý tộc nào.

“À, hừm. Thế này không đúng.”

Cô nhắm mắt lại trong giây lát và khẽ hắng giọng.

Rồi cô cố tình đổi giọng sang tông điệu thanh lịch hơn.

“Ồ, hóa ra ngươi cũng đến dự tiệc sao?”

Cách nói chuyện của cô nghe thật vụng về và cứng nhắc.

Dù vậy, Miya ngồi bên cạnh tôi vẫn co rúm lại như một chú mèo.

“Ngươi thấy bữa tiệc của ta thế nào?”

Tôi liếc nhìn sang bên cạnh.

Đúng như dự đoán, tất cả những vị khách quý xung quanh đều bắt đầu nhìn tôi chằm chằm.

“Vậy ra cậu ta thực sự là người của Tam Công chúa sao?”

“Tôi nghe nói Điện hạ gần đây đang mở rộng tầm ảnh hưởng, có vẻ như Điện hạ đã chiêu mộ được cả một hiệp sĩ nhà nước rồi.”

“Dù vậy... một sĩ quan mà lại thân thiết với Công chúa như thế sao? Quả là một thanh niên đầy tham vọng.”

‘Chết tiệt, ai thân thiết với ai cơ chứ?!’

Tôi cần phải rũ bỏ những ánh mắt này bằng cách nào đó.

Có nên đáp lại một cách hờ hững không? Khi một kẻ kiêu ngạo bị phớt lờ, họ thường có xu hướng mất hứng thú rất nhanh.

Trong lúc trí não đang hoạt động hết công suất, một ý nghĩ bất chợt lóe lên.

Tôi thốt ra ngay không chút do dự:

“Chà, lạc ở đây ngon thật đấy.”

Một câu nói ngắn gọn nhưng khiến cả khán phòng sững sờ.

Sắc mặt mọi người tái đi như gặp ma.

Đám tiểu thư lấy tay che miệng, còn các quý ông thì nhíu mày vì không thể hiểu nổi.

Đến cả Miya cũng khẩn thiết mấp máy môi với tôi:

‘Cậu điên rồi à?!’

Tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt cau có. Mặt vị tiền bối của tôi đã tái mét vì sợ hãi.

‘Thế là sai sao?’

Tam Công chúa, người nghe câu trả lời của tôi với vẻ mặt sững sờ, khẽ nheo mắt và hỏi lại:

“Là vậy sao...?”

Tất cả các quan khách đều đồng loạt nuốt nước bọt.

Họ có vẻ căng thẳng, hẳn là vì quá rõ tính khí nóng nảy của Lidia.

“Thú vị đấy.”

May mắn thay, cô ấy không hề nổi giận với tôi.

Mà thay vào đó, cô nói với tôi bằng một nụ cười tinh nghịch.

“Chưa từng có ai để ý đến món lạc trong sảnh tiệc này cả.”

Nghe lời Công chúa, khách khứa đồng loạt nhìn xuống đĩa lạc của mình rồi bắt đầu nếm thử một cách thận trọng.

“Những hạt lạc được phục vụ trong bữa tiệc này, chúng đều được gieo trồng kỹ lưỡng trên mảnh đất Phương Đông của bọn ta.”

“À, bảo sao hương vị lại đặc biệt đến vậy.”

Hài lòng với câu trả lời của tôi, cô ấy tự hào hếch cằm lên.

Được đà, tôi bình thản giải thích thêm về hương vị.

“Cái vị bùi ngậy lan tỏa trong từng lần nhai, theo sau là một chút ngọt thanh nhẹ nhàng - nó thực sự xuất sắc.”

Chà, tôi đang nói thật lòng đấy.

Kể từ khi quay trở về quá khứ, tôi thích việc nấu nướng hơn là kiếm thuật.

Dựa trên kinh nghiệm đó, những hạt lạc này thực sự rất tuyệt vời.

“Hừm —”

Lidia gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời của tôi.

‘Chắc giờ cô ấy sẽ thỏa mãn mà rời đi chứ nhỉ?’

Tôi bình thản uống nước trong khi đợi cô ấy rời đi.

Nhưng mà...

Nàng công chúa út không hề di chuyển về phía trung tâm sảnh tiệc.

Ngược lại, cô ấy còn tiến lại gần tôi hơn nữa.

“Chà, nhìn ngươi có vẻ lầm lì nhưng khẩu vị cũng khá khẩm đấy.”

Cô ấy khẽ nghiêng đầu và nói một cách đầy tinh quái.

Hành động này khiến hương mơ dịu nhẹ từ mái tóc của nàng công chúa út thoang thoảng bay về phía tôi.

“Hãy trông chờ tối nay nhé.”

Cô ấy thì thầm, đôi môi ghé sát tai tôi.

“Ngươi sẽ phải hối hận vì đã gia nhập Lực lượng Phòng thủ Thủ đô đấy.”

Nói xong, Lidia lướt qua người tôi.

Rồi cô ấy khẽ quay đầu lại và cười khúc khích.

Miya, người nãy giờ vẫn nín thở bên cạnh, cuối cùng cũng thở phào.

“C-Công chúa út đã nói gì với cậu vậy?”

“Chỉ là bảo tôi hãy trông chờ tối nay thôi.”

Khi tôi lặp lại chính xác những gì mình nghe được, mặt Miya đỏ bừng lên.

“Cái gì?!”

Tôi không hiểu sao chuyện này lại đáng ngạc nhiên đến thế.

“Trông chờ” của cô ấy chắc chỉ là định khoe mẽ đám hiệp sĩ của mình thôi.

Xét đến việc cô ấy còn mang theo cả Bache, hắn có lẽ sẽ biểu diễn một màn múa kiếm nào đó.

Lidia, người đã bước lên sân khấu sảnh tiệc, đặt một phép khuếch đại âm thanh đơn giản gần miệng mình.

“A — a. Mọi người có đang tận hưởng bữa tiệc không?”

Cái tông giọng hoàng gia gượng ép đó làm tôi suýt phì cười vì nó quá vụng về.

“Nếu ai đã từng dự tiệc của ta trước đây, thì hẳn đều biết rõ một điều.”

Giọng của Lidia vang vọng khắp sảnh tiệc rộng lớn. Và làm tất cả khách mời ngay lập tức tập trung vào cô ấy.

“Rằng ta cực kỳ ghét những bữa tiệc nhàm chán.”

“Ta đã chuẩn bị một màn trình diễn cho tất cả những người có mặt ở đây, nên hãy thưởng thức đi.”

Lidia bước xuống khỏi sân khấu với hai tay chắp sau lưng.

Việc này để lại duy nhất một hiệp sĩ khổng lồ trên sân khấu chính rộng lớn.

Bache.

Tài năng triển vọng nhất phương Đông đứng đó với một cây trường thương đồ sộ và nhìn chằm chằm về phía khán giả.

Đám tiểu thư bắt đầu cảm thấy sợ hãi khi nhìn vào quầng thâm sâu hoắm quanh mắt hắn.

Các quý ông cũng chẳng khác là bao. Họ cũng theo bản năng nuốt nước bọt trước vóc dáng đồ sộ của gã đàn ông đó.

Chỉ có mình tôi là vẫn dửng dưng, vừa nhai lạc vừa quan sát.

Tôi đã quá rõ thực lực của hắn rồi.

“HAH!”

Tiếng hô đầy uy lực của Bache vang lên. Trước âm thanh đó, những tấm rèm trắng trang trí trên trần nhà đồng loạt tung bay.

Rồi hắn giơ cây trường thương kiểu phương Đông lên, và bắt đầu múa nó với những động tác tay đầy điêu luyện.

Tôi liếc nhìn lên những tấm rèm đang bay phấp phới. Rồi bình thản nói với Miya đang ngồi bên cạnh.

“Tiền bối.”

“Hả...?”

“Cô đang định uống ly champagne đó, đúng không?”

Miya, người nãy giờ vẫn đang nhìn trân trân vào cây thương của Bache, nghiêng đầu trước lời đề nghị uống champagne đột ngột của tôi.

“Hả... sao cơ?”

“Che nó lại trước đi.”

Miya nhíu mày trước những lời khó hiểu của tôi.

Tuy nhiên, vì chưa bao giờ bị thiệt khi nghe theo lời khuyên của tôi, cô ấy lẳng lặng đặt nắp đậy lên ly của mình.

“Cái bàn sắp hơi bẩn một chút đấy.”

Tiếng xé gió vang lên.

Khi âm thanh đó lấp đầy sảnh tiệc, Lidia đã đi tới chỗ ngồi của hoàng tộc.

Cô ấy ngồi chễm chệ ở chiếc ghế chính giữa.

“Lũ trẻ dạo này tiến bộ nhiều đấy nhỉ?”

Leah, người nãy giờ vẫn lặng lẽ nhấp trà, nói với Tam Công chúa.

Đáp lại, Lidia khoanh tay và khẳng định chắc nịch.

“Dĩ nhiên rồi. Em chưa bao giờ tiếc tiền đầu tư vào những thứ mình sở hữu cả.”

Cô ấy nhìn xuống sảnh tiệc với vẻ mặt đầy thỏa mãn.

Bache, người nãy giờ vẫn vung thương với tốc độ điên cuồng.

Chẳng mấy chốc đã đập cán thương xuống sàn để ra hiệu kết thúc màn múa kiếm.

OÀNG ———!

Rồi, một âm thanh rung chuyển dữ dội nện vào sân khấu như tiếng chuông lớn bị gõ mạnh.

Tất cả quan khách đều bịt tai trước hành động đột ngột và đầy ngẫu hứng của hắn.

Tuy nhiên, vẻ mặt nhăn nhó của họ sớm chuyển sang kinh ngạc.

Xoạt ———.

Ngay khoảnh khắc cán thương của Bache chạm đất, tất cả những tấm rèm lụa trắng trang trí trên trần nhà đều bị xé toạc.

Những mảnh vải trắng rơi rụng lả tả như tuyết trắng xóa phủ khắp sảnh tiệc.

Đám khách quan không tự chủ được mà há hốc mồm trước những bông tuyết nhẹ nhàng ấy.

Rồi chẳng mấy chốc mà họ đồng loạt đứng dậy và vỗ tay tán thưởng.

Đặc biệt là vị Tể tướng, người đã đưa ra những lời nhận xét kỳ quặc về tôi ban nãy.

Ông ta có vẻ vô cùng ấn tượng, đôi mắt thậm chí còn đỏ lên.

“Ha ha ha... Tuyết trắng ngay giữa cung điện! Thật sự tuyệt vời, tuyệt vời quá!”

Những mảnh vải trắng nhẹ nhàng rơi xuống nắp đậy ly.

Miya lúc này mới hiểu tại sao tôi lại bảo cô ấy che ly champagne của mình lại.

“Làm sao cậu biết được?”

Cô ấy hỏi tôi trong khi ngón tay mân mê một mảnh vải giống như tuyết.

“Biết cái gì cơ?”

“Rằng rèm trên trần sẽ bị rách.”

“Gió thổi sắc quá nên có vài linh cảm thôi ấy mà.”

Tôi đưa ra một câu trả lời mơ hồ vì giải thích cặn kẽ sẽ mất rất nhiều thời gian.

Với trình độ của Miya, cô ấy không thể thấy được những luồng mana tinh vi được bắn ra ở tốc độ cực cao.

Né tránh cái nhìn nghi hoặc của cô ấy, tôi nhìn lên dãy ghế hoàng gia.

Lidia gật đầu, có vẻ hài lòng với màn trình diễn của Bache. Còn Leah thì nhìn cô ấy chằm chằm.

“Tốt đấy. Không tệ chút nào.”

Trước lời khen đó, Lidia liếc nhìn chị mình:

“Không chỉ là ‘không tệ’. Bache đã thể hiện hoàn hảo.”

Trước câu trả lời chắc nịch của cô em út, Leah khẽ mỉm cười.

“Quả thực, đó là một màn xiếc ngoạn mục đủ khiến khán giả phải reo hò.”

Xiếc.

Trước hai từ đó, Lidia khịt mũi.

“Nếu chị ghen tị thì cứ nói thẳng ra đi. Đừng có nói giọng mỉa mai đó.”

Và cô ấy nhìn xuống Leah với đôi mắt nheo lại.

“Nhưng đứa trẻ đó chẳng phải là một hiệp sĩ sao? Chẳng lẽ cậu ta không muốn thể hiện một dáng vẻ hiệp sĩ hơn là cái trò xiếc này à?”

“Dáng vẻ hiệp sĩ sao...?”

Leah chậm rãi đặt tách trà xuống. Rồi cô ấy chống cằm lên đôi bàn tay đặt trên bàn.

“Một hiệp sĩ thì chí ít cũng nên có một màn ‘đấu tay đôi’ chứ.”

Khi nhắc đến đấu tay đôi, Lidia khẽ đặt ngón tay lên má.

Hai người họ là chị em cùng cha khác mẹ.

Sự thù địch giữa họ còn lớn hơn nhiều so với bất kỳ sự thân thiết nào.

Vậy mà giờ một lời đề nghị đấu tay đôi lại được đưa ra.

Cả người hiệp sĩ cấp thấp và Irina, những kẻ nãy giờ vẫn chưa được mời gọi.

“À — em hiểu rồi?”

Lidia sớm nắm bắt được ý đồ của Leah và khịt mũi.

Cuối cùng, cô ấy nở một nụ cười rộng đến mức lộ cả răng khểnh.

“Chị biết không? Hôm nay trông chị còn xảo quyệt hơn thường ngày đấy.”

Nụ cười trên môi Tam Công chúa biến mất, mà thay vào đó là vẻ mặt hung dữ.

“Chị đột ngột đến bữa tiệc của em, rồi tự tiện thêm người vào danh sách khách mời.”

Có lẽ vì ánh sáng ở ghế hoàng gia hơi mờ chăng? Đôi mắt đỏ rực của cô ấy lấp lánh hơn thường lệ.

“Chị đang cố tình khiến chúng em đấu đá nhau sao? Chị đang muốn cho ai xem đây?”

Leah nhìn chăm chằm xuống nàng công chúa út.

Cô ấy im lặng một lúc, rồi xua tay phủ nhận.

“Dĩ nhiên là không rồi. Chị thì có ai để mà phải khoe mẽ chứ?”

Thay vào đó, Leah nhìn về phía Irina.

“Chị chỉ nghĩ bữa tiệc này hơi nhàm chán thôi.”

Và với đôi mắt nheo lại, cô ấy thì thầm:

“Chẳng phải nếu có thêm một sự kiện đặc biệt thì mọi thứ sẽ trở nên thú vị hơn nhiều sao?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!