Chương 16: Tiệc sinh nhật(2)
Lâu lắm rồi tôi mới lại thắt cà vạt.
Chỉ vừa mới đặt chân đến Hoàng cung thôi mà cảm giác ngột ngạt đã bủa vây lấy tôi rồi.
“Tôi ghét mấy cái dịp lễ nghi này quá...”
Trước mắt tôi là Cung điện phía Đông huy hoàng của Thủ đô.
Các quý tộc đang thong thả bước lên những bậc thang cao vút.
Dọc hai bên cầu thang, những hiệp sĩ vạm vỡ đứng canh gác uy nghiêm.
Chỉ nhìn dòng người nhộn nhịp thôi cũng đủ khiến tôi thấy nóng hết cả người.
“Quả là một bữa tiệc sinh nhật xa hoa.”
Một lúc sau,
Tiếng gót giày lộc cộc vang lên từ phía sau tôi.
“Xin lỗi... tôi đến muộn rồi hả?”
Miya tiến lại gần, hơi thở có chút dồn dập.
Cô ấy hơi khom người, tay bấu chặt lấy eo như thể đôi giày đang khiến cô thấy không thoải mái.
Một chiếc váy lụa màu xanh lục đậm ôm sát cơ thể, tôn lên những đường nét nữ tính của cô ấy.
Dù gia tộc có sa sút, cô ấy đúng là vẫn mang cốt cách quý tộc, trông cô lúc này thanh lịch hơn hẳn so với khi mặc bộ đồng phục sờn cũ kia.
Một dải lụa trắng vắt trên cánh tay cô ấy.
Nó khéo léo che đi những vết sẹo do luyện tập để lại.
‘Hóa ra luồng mana kiên cố đó thực sự là kết quả của việc rèn luyện không ngừng nghỉ.’
Trong khi tôi còn đang mải suy nghĩ, tiền bối Miya nghiêng đầu hỏi:
“Sao thế? Đẹp quá nên không rời mắt nổi à?”
“Không, tôi chỉ ngạc nhiên vì cơ thể tiền bối trông rắn rỏi quá thôi.”
“Rắn rỏi...?”
Nốt ruồi lệ của cô ấy khẽ rung lên.
Miya lập tức hừ một tiếng rồi bước sát theo sau tôi.
“Ý cậu là sao? Bảo tôi thô kệch đấy à?”
Cô ấy chẳng thô kệch chút nào, trái lại trông còn khá mảnh mai là đằng khác.
“Nhanh chân lên! Cái đồ gầy như que củi nhà cậu thì có quyền gì mà nói chứ.”
Thấy vẻ mặt ngớ ngẩn của tôi, Miya liền vượt lên dẫn đầu.
‘Mình chỉ định nói là mana của cô ấy rất đặc... mà thôi.’
Đám hiệp sĩ Phương Đông xếp thành hai hàng dọc theo cầu thang.
Ánh mắt của bọn họ đều đổ dồn vào chúng tôi.
Và có lẽ vì thế,
Mà Miya, người vừa nãy còn tự tin bước đi, bắt đầu có dấu hiệu loạng choạng.
“Tiền bối lo lắng à?”
“Không, đời nào! Đây chỉ là nhiệm vụ hộ tống bình thường thôi, sao tôi phải lo lắng chứ?”
‘Rõ ràng là đang run cầm cập rồi.’
Mà thôi, cũng dễ hiểu.
Với một quý tộc sa sút như Miya, đây là cơ hội vàng để chứng tỏ bản thân trước các quan chức cấp cao.
“T-Tôi sẽ cho cậu thấy một màn xuất hiện đúng chuẩn là thế nào, nhìn mà học tập nhé.”
Sau khi leo hết các bậc thang, tôi nhận thấy một hiệp sĩ đang canh giữ lối vào.
Bache của Quân đoàn Hiệp sĩ Phương Đông.
Một tài năng đầy hứa hẹn, người sẽ trở thành Phó Đoàn trưởng chỉ sau đúng một năm nữa.
“Chào mừng đến với buổi yến tiệc. Xin hãy cho biết danh tính, các vị sẽ được hướng dẫn vào trong.”
Hắn đưa bàn tay to lớn ra khi thấy chúng tôi.
Dù đang mỉm cười, nhưng có lẽ do chiếc mũ giáp,
những bóng tối phủ xuống khuôn mặt khiến hắn trông như đang tức giận.
‘Lạ thật.’
Bình thường họ có cắt cử một nhân lực tầm cỡ này làm người gác cửa cho tiệc tùng không nhỉ?
Đây hẳn là chiến lược của Lidia.
Cô sắp tròn 19 tuổi và sẽ chính thức trưởng thành.
Hơn nữa, Hoàng đế đã già yếu và có thể băng hà bất cứ lúc nào.
Trong tình cảnh này, việc phô trương quân bài mạnh nhất ngay lối vào chính là một thông điệp gửi đến khách mời rằng: hãy chọn phe cho đúng.
“L-Lực lượng Phòng thủ Thủ đô, Miya Greta. Và đây là Ngài Vail Mikhail...”
Dưới cái bóng khổng lồ bao trùm lấy mình, đôi vai Miya co rúm lại như một con mèo sợ hãi trước thân hình đồ sộ như gấu của Bache.
“Phòng thủ Thủ đô... Phòng thủ Thủ đô.”
Tên gác cửa khựng lại trước lời của Miya.
Sau đó, như sực nhớ ra điều gì, hắn nhếch mép cười khẩy.
“À, lũ tép riu ở Lực lượng Phòng thủ đấy à?”
Chẳng mấy chốc, nụ cười xã giao biến mất hoàn toàn trên gương mặt Bache.
Hắn bắt đầu đổi giọng xưng hô một cách đầy châm chọc.
“Ta chẳng hiểu sao cái đám ở Lực lượng Phòng thủ lại được mời đến đây nữa...”
Bache thản nhiên hất ngón tay cái về phía sảnh tiệc.
Hắn hoàn toàn phớt lờ chúng tôi để đích thân hướng dẫn những vị khách quý khác.
“Cứ vào mà ngồi ở khu vực khách mời danh dự hay gì đó đi.”
‘Xem cái thái độ kìa?’
Tôi không khỏi cảm thấy nực cười trước sự phân biệt đối xử trắng trợn này.
Tôi thong thả khoanh tay sau lưng và nói lớn:
“Chà, họ thật tử tế khi dành hẳn ghế VIP cho chúng ta đấy chứ.”
Ánh mắt Bache lóe lên tia lửa trước lời nhận xét trực diện của tôi.
Hắn nhíu mày nhìn cái thái độ còn xấc xược hơn cả mình.
“Tiền bối, vào nhanh thôi. Có vẻ ở đây chẳng có ai đủ tư cách dẫn đường cho chúng ta cả.”
Tôi thản nhiên bước qua mặt hắn.
Và như để chắc chắn hắn nghe thấy, tôi buông một câu bâng quơ:
“Yến tiệc của Tam Công chúa xem ra cũng chỉ đến thế này thôi.”
Ngay khoảnh khắc nghe thấy những lời đó,
Bache quay ngoắt cái cổ dày cộp lại nhìn tôi.
“Ngươi... vừa nói cái quái gì?”
Phớt lờ cơn giận của hắn, tôi thong thả bước vào sảnh tiệc.
Bache định đuổi theo, đôi ủng quân dụng nặng nề nện xuống sàn rầm rầm.
“Chỉ vì được mời làm khách mà ngươi tưởng mình cũng là quý tộc đấy à?”
Tôi giễu cợt chỉ tay ngược lại lối ra vào.
“Chậc chậc. Một người gác cửa mà lại dám rời bỏ vị trí của mình sao?”
Đám tiểu thư quý tộc vừa mới đến phía sau chúng tôi.
Bọn họ trông có vẻ kinh khiếp khi nhìn thấy bộ dạng giận dữ của Bache.
“Đi hướng dẫn họ nhanh đi kìa. Người ta đang đợi đấy.”
“Ngươi... ta sẽ nhớ mặt ngươi. Chúng ta sẽ tính sổ chuyện này ở bên trong.”
Tên Hiệp sĩ Phương Đông nghiến răng quay đi.
Sau đó, hắn cố nặn ra một nụ cười để dẫn đường cho đám tiểu thư kia.
‘Sao cũng được.’
Dù sao tôi cũng chẳng việc gì phải đánh nhau với hắn.
Bache sớm muộn gì cũng trở thành phế nhân thôi.
Hắn sẽ tham gia cuộc Quyết đấu Đế chế và thảm bại dưới tay hiệp sĩ của Thái tử.
Hắn sẽ thảm bại trong cuộc Quyết đấu Đế chế và bị chém đứt lìa dây chằng.
“Tôi xin lỗi, thưa tiền bối. Tôi đã làm hỏng chuyện ngay từ đầu rồi.”
Tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt hối lỗi.
Tuy nhiên, phản ứng của cô ấy hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
“Không đâu, cậu làm tốt lắm—.”
Ngược lại, cô ấy đang nhìn tôi và mỉm cười đầy thích thú.
“Cái tên đó trông cũng tầm tuổi chúng ta mà thái độ lồi lõm thật đấy.”
Dù đang trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, cô ấy vẫn buông ra những lời cay nghiệt.
Phải rồi, đây mới đúng là cô tiền bối mà tôi biết.
Tôi suýt chút nữa đã quên mất hình ảnh cô ấy cầm điếu thuốc với vẻ mặt chai sạn kia rồi.
…
…
…
Bước vào sảnh tiệc, một chiếc bàn lập tức thu hút sự chú ý của tôi.
Khu vực khách mời danh dự với bảng tên của chúng tôi được đặt ở vị trí vô cùng nổi bật.
Và nó nằm ngay chính giữa sảnh tiệc.
Khi tôi ngồi xuống chiếc bàn VIP danh giá đó, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Các tể tướng, đại sứ nước ngoài và những nhân vật máu mặt khác.
Tất cả đều là những thế lực có tầm ảnh hưởng trong Đế chế.
“Họ là ai vậy?”
“Tôi cũng không rõ, nhưng nhìn phù hiệu thì có vẻ là sĩ quan của Lực lượng Phòng thủ Thủ đô.”
Họ vẫn chưa nhận ra tôi dù tôi đã giành vị trí thủ khoa trong buổi lễ bổ nhiệm.
Điều đó thực ra lại may mắn.
Tôi thản nhiên nhặt một hạt lạc trên bàn.
Rồi nhìn bề mặt của nó với vẻ mặt thất vọng.
‘Chẳng có dưa hấu... xem ra mình không kiếm được hạt giống rồi.’
“Đúng là quân nhân, ánh mắt sắc sảo thật.”
“Phải, thật xứng danh là những người bảo vệ quốc gia. Nhìn sự tập trung đó kìa, cậu ta đang kiểm tra xem thức ăn trong bữa tiệc có vấn đề gì không đấy.”
Những vị khách quý quan sát tôi từ xa và không tiếc lời khen ngợi.
Họ nhìn tôi bằng đôi mắt đầy vẻ sùng kính.
‘Cái nhìn đó là sao vậy?’
Tôi quay mặt đi để tránh những ánh mắt khó chịu đó.
Rồi đột nhiên, tôi chú ý đến dãy ghế hoàng gia ở tầng hai.
Đó là một vị trí rộng rãi, đủ để bao quát toàn bộ sảnh tiệc.
Và ở đó...
Leah đang ngồi trên một chiếc ghế bạch kim, tay nâng tách trà.
Khác với lúc ở buổi lễ đấu kiếm, cô mặc một chiếc váy xẻ sâu phần ngực.
Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cô khẽ nở một nụ cười với tôi.
Tôi suýt chút nữa thì sặc nước vì cái nhìn đầy áp lực đó.
“Khụ!”
“Sao thế Vail? Lo lắng quá à?”
Miya hỏi tôi với vẻ mặt rạng rỡ.
Như thể cô ấy thấy nhẹ lòng khi nhận ra không phải mình mình thấy run.
“Đừng có lo quá. Hôm nay chúng ta đến đây với tư cách là khách mời thôi.”
Phải rồi, hôm nay chúng tôi là khách.
Dù chỉ là hiệp sĩ cấp thấp, nhưng thực tế thì chúng tôi lại là khách VIP.
Thật là một tình huống trớ trêu.
Đám tân binh thì ngồi chễm chệ ở ghế VIP, trong khi các tiền bối thì phải đứng nghiêm chỉnh phía sau các công chúa.
Chính vì thế, ánh mắt của bọn họ khi nhìn xuống chúng tôi đầy vẻ thù địch.
Trong số đó có cả các hiệp sĩ của Quân đoàn Hiệp sĩ Ánh sáng, mà có vẻ là hộ vệ của Leah.
Cũng có cả các hiệp sĩ Phương Đông thuộc phe Lidia.
Nhưng mà...
‘Kia là ai vậy?’
Bộ đồng phục màu đen.
Cầu vai màu vàng.
Tôi nhớ ra rồi.
Đó chính là bộ đồng phục tôi đã mặc khi còn là hộ vệ của Irina.
Thế nhưng, khuôn mặt khoác lên bộ đồng phục đó lại hoàn toàn xa lạ.
‘Đây là hiệp sĩ đầu tiên mà cô ấy chiêu mộ được sao?’
Đây mới chính là điều thú vị nhất từ đầu buổi tiệc đến giờ.
Tôi chống cằm và nhìn chằm chằm vào gã đàn ông tóc vàng đó.
‘Trông có vẻ là một tiền bối khóa trên.’
Mái tóc rẽ ngôi giữa.
Mái tóc vàng nhạt cùng đôi mắt đỏ rực.
Hắn toát lên vẻ của một kẻ được ngậm thìa vàng từ nhỏ.
Thêm vào đó, luồng mana mạnh mẽ mà tôi cảm nhận được từ cơ thể hắn.
Màu xanh hoàn hảo và lượng mana khổng lồ.
‘Tài năng cũng không tệ.’
Tôi nhìn gã đó như nhìn một tên thuộc hạ của mình.
Miya thầm thì vào tai tôi:
“Này, hậu bối. Sao cậu cứ nhìn chằm chằm vào khu vực của các công chúa thế?”
“Tôi đang nhìn hiệp sĩ của Công chúa Irina.”
“Hiệp sĩ của Nhị Công chúa...?”
Miya tò mò nhìn lên dãy ghế hoàng gia theo ánh mắt của tôi.
Rồi như nhận ra người quen, nốt ruồi lệ của cô ấy lóe lên.
“À, cậu ta là bạn cùng khóa với tôi đấy.”
“Thật sao?”
“Ừ, một tên công tử phá gia chi tử của nhà Bá tước. Tên cậu ta là Allen Mitrov thì phải.”
Sự kết hợp giữa nàng công chúa yếu thế nhất và một tên công tử rắc rối.
Nghe thôi đã thấy điềm xấu rồi...
“Allen vốn là hiệp sĩ của Công chúa Leah, nhưng khi vừa mới gia nhập thì cậu ta đã bị đuổi thẳng cổ vì dám đánh nhau với tiền bối.”
Miya vừa nhai lạc vừa kể.
Chỉ nghe thôi đã thấy nhức đầu rồi.
Nếu hắn đã kiêu ngạo như thế ngay cả dưới trướng Leah, thì liệu Irina có thể kiểm soát nổi hắn không?
Tôi chỉ biết thở dài khi nhìn cái ánh mắt ngạo mạn ấy.
“Nhưng thực lực của cậu ta thì đúng là mạnh đấy. Cậu ta đã chơi khá trội trong buổi lễ bổ nhiệm.”
“Chơi trội?”
“Ừ, vũ khí chính của cậu ta là song kiếm.”
Tôi không khỏi nhăn mặt khi nghe đến “song kiếm”.
“Lãng mạn thật đấy.”
“Đúng chứ—?”
Miya vui vẻ nhai lạc.
Tôi nhìn cô ấy với vẻ ái ngại.
Cái câu “lãng mạn” của tôi chỉ là cách nói lịch sự thôi.
Song kiếm à...
Cái loại dùng song kiếm đó sẽ là đứa đầu tiên trúng tên mà chết chứ chẳng bảo vệ nổi ai đâu.
Tôi nhìn lên tầng hai với sự lo lắng.
Cuối cùng, Irina cũng xuất hiện.
Cô ấy chậm rãi tiến vào chỗ ngồi trong bộ váy trắng tinh khôi.
Khác với khi cải trang, cô ấy đã trở lại với mái tóc bạc và đôi mắt xanh lục.
Nhưng bộ váy của cô ấy vẫn rất giản dị.
Không giống các hoàng tộc khác, cô ấy không hề điểm xuyết trang sức quý giá.
Thế nhưng, khuôn mặt cô ấy vẫn toát lên vẻ uy nghiêm của một nàng công chúa.
Một biểu cảm điềm tĩnh để không tỏ ra yếu thế trước bất kỳ ai.
Cả đôi mắt sắc sảo nữa.
Tôi đã nghĩ như vậy.
Nhưng mà...
“Ôi, Vail...!”
Ngay khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau,
Vẻ uy nghiêm của nàng công chúa biến mất sạch sành sanh, mà thay vào đó, cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ với tôi.
Một nụ cười thân thiết như bất kỳ người bạn thanh mai trúc mã nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
