Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 5

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3411

LNovel - Chương 5 : Câu lạc bộ (1)

Chương 5 : Câu lạc bộ (1)

Khi về đến nhà, những căng thẳng khiến đầu tôi đau nhức như búa bổ cuối cùng cũng bắt đầu dịu xuống. Chỉ đến lúc đó, những sự kiện trong ngày mới bắt đầu hiện lên rõ ràng trong tâm trí tôi.

— “...Này, con điên. Tôi đã bảo là tôi không nói mà.”

Ký ức về việc mình chửi thề như một gã giang hồ hiện lên chình ình ngay giữa những thước phim quay chậm đó.

Tỏng—

Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài xuống cổ tôi.

Có lẽ mình đã hơi quá trớn rồi.

“Bộ anh gây ra chuyện gì hả?”

Đó là con em gái tôi, đang nằm ườn trên ghế sofa. Nó liếc nhìn tôi rồi ném ra một câu hỏi bâng quơ.

“Không?”

Cứ thế mà thừa nhận thì mất mặt lắm nên tôi đáp lại bằng một cái nhún vai hờ hững.

“‘Không’ cái con khỉ. Mặt anh hiện rõ mồn một chữ ‘Em ơi anh tiêu đời rồi’ kìa.”

Trong khi đôi tay vẫn bấm điện thoại thoăn thoắt và chân thì đang nguẩy nguẩy, nó vẫn có thể nói trúng tim đen tôi với một vẻ mặt hoàn toàn bình thản.

‘...Sao nó lại nhạy bén thế nhỉ trong khi rõ ràng là nó không biết đọc tâm trí?’

Dù là anh em, nhưng mỗi lần gặp tôi lại thấy nó ngày càng trở nên khó hiểu.

“Em đã bảo anh là phải biết kiềm chế cái tính nóng nảy đó lại rồi mà.”

Vì không thể phủ nhận điều đó nên...

“......Rồi, biết rồi.”

Tôi đáp cụt ngủn rồi đi thẳng vào phòng. Kệ đi. Chuyện ngày mai cứ để ngày mai lo.

☆ ☆ ☆

“...Mới sáng sớm mà có chuyện gì thế này?”

Ngay khi vừa bước vào lớp, tôi đã thấy đám bạn học đang di chuyển bận rộn. Ai nấy đều đang kéo lê bàn ghế, thay đổi chỗ ngồi một cách có trật tự nhưng cũng đầy hối hả.

“Chỗ ngồi được thay đổi theo số thứ tự học sinh. Giáo viên đã dán danh sách trên bảng đen rồi đấy.”

“Thật à?”

Nghe vậy từ một cậu bạn trông đúng chuẩn lớp trưởng kiểu mẫu. Tôi tiến về phía đầu lớp, quả nhiên một tờ giấy ghi sơ đồ chỗ ngồi mới đã được dán ở đó.

“Để xem nào... Vì số của mình nằm ở phía cuối gần cửa sổ...”

Khi tôi quay về phía chỗ ngồi mới của mình, tôi bắt gặp vài bóng hình quen thuộc.

‘...Lại là mấy người nữa à?’

Shin A-young, Ji Nuri và Lee Sol.

Bộ ba cùng nhóm bài tập với tôi.

Vì chỗ ngồi được sắp xếp theo số thứ tự, và bằng một sự trùng hợp nào đó, các số 16, 17, 18 và 19 chính là bọn họ và tôi. Có lẽ do họ của chúng tôi nằm sát nhau trong bảng chữ cái?

“……”

Chẳng thể làm gì khác. Tôi kéo bàn mình về đúng vị trí.

“Chào cậu, Seung-ho.”

Thấy tôi đến, Shin A-young vẫy tay với chiếc mặt nạ trên mặt như thường ngày. Cô ấy đang trưng ra một biểu cảm tươi tắn và vui vẻ đến hoàn hảo.

— "Sắp xếp chỗ ngồi thế này cũng không tệ."

Suy nghĩ trong lòng cô ấy... không hẳn là đang nói xấu tôi.

Thật nhẹ nhõm.

“Ừ. Chào.”

Tôi đáp lại một cách hờ hững rồi ngồi xuống.

‘Dù sao thì cũng đỡ hơn hôm qua.’

Vì Shin A-young ngồi chéo phía sau tôi, thỉnh thoảng tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt của cô ấy, nhưng không giống như đang nhìn chằm chằm. Chỉ là một cái liếc nhìn thoáng qua mỗi khi cô ấy quay đầu.

“……”

Mặt khác, Ji Nuri ngồi ngay bên cạnh tôi lại có biểu hiện kỳ lạ từ sáng sớm. Mắt cô ấy cứ đảo liên tục trước khi bất thình lình quay ngoắt đầu đi chỗ khác. Cô ấy cứ nhìn ra cửa sổ một cách đầy khó hiểu.

— "A, chết tiệt... Sáng nay sao mà ngượng ngùng thế không biết."

Cô nàng này bị sao vậy nhỉ?

Dù sao thì, cô ấy đang tỏ ra cực kỳ lúng túng. Trông cô ấy có vẻ là kiểu con gái có cá tính mạnh mẽ nên khi thấy khía cạnh này ở cô ấy khiến tôi không khỏi bất ngờ.

‘...Bộ cũng có chuyện gì xảy ra với cô ấy à?’

Trong khi tôi còn đang mải suy nghĩ, Ji Nuri lấy tay che miệng và gọi khẽ tôi bằng giọng thì thầm.

“...Này.”

“...Gì?”

Sao lại gọi tôi kiểu đó? Có chuyện gì thật à?

“Không, ý tớ là... cậu vẫn ổn chứ? Tớ có nên xin giáo viên đổi chỗ cho cậu không?”

Tôi xoa gáy, hoàn toàn mù tịt.

“Sao vậy?”

“Ý tớ là, tại sao cậu lại đi tỏ tình với A-young làm gì chứ...?”

“?”

Ai cơ? Tôi á?

Từ khi nào mà tôi trở thành cái gã đi tỏ tình ngay đầu học kỳ thế này?

......À, đợi đã.

Có phải vì hôm qua tôi gọi riêng Shin A-young ra ngoài không? Nếu cô ấy hiểu lầm vì chuyện đó, thì sai quá sai rồi.

“Tớ không biết cậu đang nói gì, nhưng không phải như thế đâu.”

“À.”

Ji Nuri thốt lên một tiếng ngắn ngủi. Mini-me trên bàn cô ấy bắt đầu lảm nhảm.

— "...Nghĩ lại thì, A-young luôn giữ bí mật mỗi khi có mấy tên khác tỏ tình với cậu ấy. Chắc là họ chọn cách giải quyết đó rồi."

Vậy là cô ấy định diễn như thể vụ tỏ tình chưa từng xảy ra sao?

‘Thảo nào mà tin đồn lạ lùng thay chẳng bao giờ lọt ra ngoài.’

Mọi người chỉ giả định mơ hồ rằng chắc là Shin A-young đã nhận được lời tỏ tình nào đó. Còn tin đồn về việc cụ thể ai bị từ chối thì hiếm khi bị lan truyền.

“Được rồi, được rồi. Lát nữa chị sẽ đãi cậu một hộp Chocomong nhé.”

Cô nàng này chắc chắn nghĩ là tôi vừa bị đá rồi.

“……”

Mà thôi, sao cũng được.

‘Mình không thể từ chối một hộp Chocomong miễn phí.’

Để cô ấy hiểu lầm mà đổi lại được một hộp sữa sô-cô-la thì vẫn là một kèo hời cho mình.

☆ ☆ ☆

“Các hoạt động câu lạc bộ sẽ bắt đầu lại từ hôm nay, nên các em hãy lưu ý.”

Vì Myunghwa là một trường trung học nghệ thuật, các hoạt động câu lạc bộ ở đây sôi nổi hơn hẳn so với các trường khác. Thêm vào đó, việc tham gia một câu lạc bộ là bắt buộc. Nếu phải so sánh, nó có lẽ khá giống với các trường học ở Nhật Bản.

Tất nhiên, tôi cũng thuộc về một câu lạc bộ.

[Câu lạc bộ tư vấn]

Người ta có thể nghĩ tôi tham gia câu lạc này vì nó phù hợp với năng lực của tôi, nhưng lý do khiến tôi tham gia lại hoàn toàn khác.

“Em đến rồi đây.”

Khi bước vào trong, tôi thấy gương mặt của các thành viên. Hai anh chị khóa trên hiện đã là năm thứ ba. Hai người họ dính sát lấy nhau cho đến khi tôi bước vào, rồi giật mình nhảy bắn ra xa khi nghe tiếng cửa mở.

Chứng kiến cảnh họ tán tỉnh nhau từ sáng sớm khiến tôi hơi thấy khó chịu trong lòng.

“Khụ khụ! Ồ, em đến rồi à? Đúng lúc lắm, anh có chuyện muốn nói với em.”

“Em muốn uống nước trái cây gì nào?”

“...Cho em nước cam ạ.”

Đây chính là lý do tôi tham gia câu lạc bộ này. Tôi thích việc trong phòng câu lạc bộ luôn có đầy đủ đồ ăn uống.

“Của em đây.”

“Em cảm ơn.”

Tôi nhận lấy chiếc cốc từ tay chị phó chủ tịch rồi ngồi xuống sofa. Ngay sau đó, anh chủ tịch bắt đầu vào chủ đề chính.

“Anh có một tin vui và một tin buồn. Em muốn nghe tin nào trước?”

Cái quái gì đang xảy ra ngay khi mình vừa bước vào thế này?

“...Thường thì khi người ta nói vậy thì tin buồn sẽ chiếm phần lớn.”

“Dù sao thì, chọn cái nào?”

“Nếu phải chọn thì em chọn tin buồn trước.”

Tôi nghĩ thà nghe tin buồn trước để rồi được an ủi bởi tin vui còn hơn là nghe tin vui xong rồi tâm trạng bị phá hỏng bởi tin buồn.

“Tin buồn là...”

— "Câu lạc bộ của chúng ta có thể bị giải thể."

“Cái gì? Thật ạ?”

“...Anh đã nói đâu. Đừng có phản ứng trước thế chứ.”

“À.”

Tôi ngạc nhiên quá nên phản ứng lỡ trượt ra ngoài trước mất rồi.

“Vâng, anh nói tiếp đi ạ.”

“Ahem.”

Anh Chủ tịch hắng giọng và lấy lại vẻ nghiêm trọng.

“Câu lạc bộ của chúng ta có thể bị giải thể.”

“...Oa, thật sao ạ?”

Tôi cố hết sức để rặn ra một phản ứng. Nhưng chỉ có vậy thôi. Vì đã bị bất ngờ từ trước rồi, tôi không thể diễn sâu hơn được nữa. Khi tôi đứng đó với cái miệng há ra một cách vụng về, hai người họ lườm tôi với vẻ mặt hờn dỗi.

“Anh đã bảo rồi, làm mấy trò này với nó chả vui tí nào.”

“Chắc vậy rồi.”

“……”

Tôi thấy hơi có lỗi một chút, nhưng tôi đâu có muốn vậy. Biết làm sao được khi tôi nghe thấy suy nghĩ của anh ấy trước khi anh ấy nói ra?

“Dù sao thì, chúng ta đang gặp khủng hoảng ngay đầu năm. Kể từ khi các anh chị khóa trên tốt nghiệp chỉ còn lại ba người chúng ta thôi.”

“Nghĩ kỹ thì đúng là vậy thật.”

Số lượng thành viên tối thiểu để duy trì câu lạc bộ là bốn người. Chúng tôi đang thiếu đúng một người. Nếu vậy thì cũng không phải vấn đề quá lớn.

“Thế thì tin vui chắc chắn là chúng ta vẫn còn cơ hội để tuyển thêm tân sinh viên rồi.”

“Chính xác. Lúc nào em cũng nhanh nhạy như vậy.”

“Vâng, thì cũng bình thường thôi ạ.”

Thì em vừa đọc được suy nghĩ của anh mà.

“Vậy, kế hoạch là gì ạ?”

Anh Chủ tịch đưa cho tôi một xấp giấy.

Xoạt—

Khi lật qua các trang, tôi thấy những tấm áp phích được vẽ khá kỳ công. Họ đã làm xong cả mấy thứ này rồi sao?

“Min-ji đã làm chúng đấy.”

Anh ấy đang nhắc đến chị người yêu đang đứng bên cạnh mình. Dù sao thì hai người họ cũng đang hẹn hò mà.

“Dân nghệ thuật đúng là khác biệt thật.”

Đúng như mong đợi, có đồng đội tài năng thì mọi việc thật dễ dàng.

“Anh chị sẽ đi quảng bá ở cổng chính, nên em chỉ cần dán những tờ rơi này lên bảng tin ở mỗi tầng là được.”

“Rõ ạ.”

“Nhớ dán ở chỗ nào dễ thấy đấy nhé!”

“Tuân lệnh ạ~”

☆ ☆ ☆

Một tuần đã trôi qua kể từ đó.

“Chúng ta tiêu đời rồi.”

“……”

Bầu không khí trong phòng câu lạc bộ bao trùm trong sự ảm đạm. Không có một tân sinh viên nào gia nhập câu lạc bộ tư vấn cả.

Tôi biết đây không phải là một câu lạc bộ phổ biến nhưng không ngờ nó lại tệ đến mức này. Sức hút duy nhất của nơi này là đồ ăn vặt và board game. Mà hai thứ đó về cơ bản là hàng lậu, được mua bằng tiền góp từ giáo viên hướng dẫn và các thành viên. Chúng tôi không thể đem mấy thứ đó đi quảng bá công khai được.

‘Mình chỉ gia nhập vì đã biết trước về những thứ đó thôi.’

Đám tân sinh viên kia thì làm sao mà biết được.

“Nếu câu lạc bộ bị đóng cửa, chúng ta sẽ ra sao?”

“Thì phải gia nhập câu lạc bộ khác thôi.”

Chuyện đó hơi rắc rối đây. Chẳng có câu lạc bộ nào khác hợp để lười biếng như chỗ này cả. Không còn cách nào khác sao? Như là đi cướp thành viên từ câu lạc bộ khác chẳng hạn...

“Vẫn còn một học sinh nữa. Các em có muốn gặp không?”

Min Ha-ram, giáo viên hướng dẫn của câu lạc bộ tư vấn, người nãy giờ vẫn lắng nghe cuộc trò chuyện của chúng tôi chợt lên tiếng.

Vẫn còn người sao? Nhưng...

“Chẳng phải tất cả tân sinh viên đều đã nộp đơn rồi sao cô?”

Thời gian tuyển thành viên câu lạc bộ là một tuần kể từ ngày đầu tiên của học kỳ mới. Tính đến hôm nay là vừa tròn một tuần. Lẽ ra không còn tân sinh viên nào sót lại mới đúng.

Trước sự nghi ngờ đó...

“Đó là vì em ấy không phải tân sinh viên.”

cô giáo trả lời.

“Có một em học sinh năm hai từng được miễn sinh hoạt vì bận công việc người mẫu, nhưng bắt đầu từ năm nay em ấy phải tham gia một câu lạc bộ. Cô gọi em ấy đến đây vì dù sao cô cũng cần tư vấn cho em ấy về việc đó. Có muốn gặp em ấy không?”

“......Hửm?”

Đôi lông mày của tôi hơi nhướng lên. Trong trường này không có nhiều người làm người mẫu. Tôi cảm giác như mình đã nghe về chuyện này ở đâu đó rồi...

Cốc, cốc—

Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên từ phía ngoài văn phòng tư vấn.

“Vừa nhắc đã đến rồi. Vào đi em~”

Cô giáo cho phép người bên ngoài bước vào.

Cạch.

Khi cánh cửa mở ra, một mái tóc mang sắc màu giữa trắng và xám tro lấp ló qua khe cửa.

“Ồ.”

Một tiếng thốt lên vô thức thoát ra khỏi môi tôi. Đó là một gương mặt quen thuộc. Tôi đã có linh cảm là cô ấy mà.

“...Em chào cô.”

Khi cô ấy hơi cúi đầu chào, tôi cẩn thận thốt lên tên cô ấy.

“Lee Sol.”

“Hửm?”

Nghe thấy tên mình, cô ấy ngẩng đầu lên. Ánh mắt Lee Sol chạm phải ánh mắt tôi.

“……”

Đôi mắt cô ấy từ từ nheo lại. Cô ấy nghiêng đầu. Sau khoảng ba... bốn giây trôi qua.

“......Ơ?”

Đôi mắt cô ấy mở to tròn xoe. Đôi môi khẽ hé mở vì ngạc nhiên. Trông cô ấy cứ như thể chưa bao giờ ngờ tới việc sẽ gặp tôi ở đây.

“……”

......Cô nàng này. Đúng là phản ứng chậm thật mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ý trời (•́⍜•̀) Là do ý trời đấy bri (•́⍜•̀) Omg chị đại ;-; Cho ai tò mò nó nhìn như thế nào:
2025090410014041450-1.jpg
Chị ơi của em đâu ;-; Bro calm down :) Nhiệt huyết ban đầu đâu rồi (•́⍜•̀) Bro need to chill ;-; Đầu cô nàng này đang chứa những gì vậy ;-;