Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 5

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3411

LNovel - Chương 6 : Câu lạc bộ (2)

Chương 6 : Câu lạc bộ (2)

Lee Sol đi theo cô giáo vào phòng tư vấn.

Những người còn lại chúng tôi đợi ở bên ngoài, tán gẫu vài câu để giết thời gian. Chị khóa trên Min-ji vẫn còn vẻ mặt ngẩn ngơ sau khi được nhìn tận mắt Lee Sol ở khoảng cách gần như vậy.

“Đây là lần đầu tiên chị nhìn em ấy ở cự ly gần thế này đấy... Trông em ấy đúng là như búp bê vậy. Xinh đẹp tuyệt trần luôn nhỉ?”

“V-vâng, chắc là vậy ạ?”

Anh Chủ tịch cười gượng gạo, lảng tránh câu hỏi.

“Khụ khụ. Dù sao thì em có quen em ấy không?”

Anh ấy nhanh chóng đẩy chủ đề sang phía tôi.

Một bước đi thiên tài, thật đấy. Phải chăng đây chính là sức mạnh của kinh nghiệm?

Tôi tống một miếng bánh vào miệng rồi trả lời.

“Vâng, à thì... bọn em cũng học cùng lớp ạ.”

“—!”

“Chính là nó!”

Cái gì cơ?

Trước khi tôi kịp phản ứng, anh Chủ tịch đã chộp lấy hai vai tôi.

“Vận mệnh của câu lạc bộ chúng ta nằm cả trên vai em đấy. Em phải thuyết phục được em ấy.”

“Hả? Em ạ?”

“Em thân với em ấy hơn bọn anh mà. Khả năng em ấy nghe lời một người bạn sẽ cao hơn nhiều. Vả lại, nếu mấy đứa khóa trên như bọn anh mà nói thì nghe cứ như là đang ép buộc em ấy vậy.”

Tôi hiểu logic của anh ấy, nhưng mà...

“Thực ra em cũng không thân với cậu ấy đến thế đâu.”

Cả năm nay chúng tôi chẳng mấy khi trao đổi với nhau quá vài câu.

“Thế thì mới cần tiếp cận để mà thân chứ!”

Mặc cho tôi phản đối, anh Chủ tịch vẫn quyết tâm đổ dồn nhiệm vụ này lên đầu tôi.

“Nếu em lôi kéo được em ấy vào làm thành viên thì anh sẽ mua hẳn một hộp Häagen-Dazs loại lớn làm đồ ăn vặt cho câu lạc bộ.”

“…….”

Hừm. Häagen-Dazs à? Cũng hơi bị cám dỗ đấy, nhưng vẫn còn thiếu thiếu.

“……Hai hộp.”

“Được thôi, em sẽ thử xem sao.”

Tôi bắt tay với anh Chủ tịch. Vì hai hộp Häagen-Dazs, chuyện gì mà tôi chẳng làm được?

☆ ☆ ☆

“Ơ, gì vậy? Cậu vẫn còn ở đây à?”

Lee Sol, sau khi kết thúc buổi tư vấn đã thốt lên ngạc nhiên khi thấy tôi trong phòng câu lạc bộ.

“Thì tớ là thành viên Câu lạc bộ tư vấn mà.”

“À. Hóa ra là vậy sao? Tớ cứ tưởng cậu ở đây vì vụ tỏ tình với A-young—”

Tôi nhanh chóng bịt miệng cô ấy lại. Vì giật mình nên tay tôi đã cử động theo bản năng.

Gương mặt cô ấy nhỏ thật đấy. Lòng bàn tay tôi đã có thể che hết một nửa mặt cô ấy rồi.

...Cô nàng này thực sự nghĩ rằng tôi đến đây để tư vấn tâm lý vì bị đá sau khi tỏ tình sao?. Tôi đã kịp ngăn cô ấy lại trước khi một hiểu lầm tai hại lan rộng, nhưng mà vẫn...

“...Cậu nghe cái tin đó ở đâu ra thế?”

Lee Sol lầm bầm trong lòng bàn tay tôi.

“Mm ph. Mm ph. Mmm-ph.”

À, phải rồi. Tôi thận trọng rút tay lại. Chỉ đến lúc đó, giọng nói trong trẻo của cô ấy mới vang lên.

“Nuri bảo tớ thế. Cậu ấy nói tớ nên biết ý mà tránh đi chỗ khác mỗi khi hai cậu ở cạnh nhau.”

“…….”

Tôi dùng đầu ngón tay dụi mắt. Thật là...

Trước tiên, tôi phải làm rõ mọi chuyện đã.

“Cậu ấy hiểu lầm rồi. Chẳng có chuyện gì xảy ra giữa tớ và Shin A-young cả.”

“Thật à? Tớ hiểu rồi.”

— "Chắc là không phải thật rồi."

Lee Sol khẽ gật đầu.

Sự đồng tình của cô ấy thật đơn giản, cả bên ngoài lẫn bên trong. Trong phút chốc, tôi tự hỏi liệu cô ấy có thực sự hiểu không nữa.

“…….”

Cô ấy chỉ nhìn quanh phòng câu lạc bộ với ánh mắt trống rỗng, không có phản ứng gì đặc biệt. Rõ ràng là cô ấy chẳng thấy hứng thú gì cho lắm. Hay là cô ấy chỉ đơn giản là không quan tâm nhỉ?

Thông thường con người ta luôn có ít nhất một chút tò mò về người khác, nhưng tôi chẳng thấy điều đó ở Lee Sol.

‘Sao cái trường này toàn mấy đứa kỳ quặc thế nhỉ?’

Hết Shin A-young rồi lại đến cô nàng này. Cái nơi này đúng là đầy rẫy những người 'độc đáo'.

‘……Mặc dù mình có lẽ cũng không có tư cách để nói người khác.’

Nghĩ lại thì, tôi mới là kẻ kỳ quặc nhất ở đây. Nhưng trước hết, phải tập trung vào nhiệm vụ cái đã.

“Tớ nghe nói cậu đang tìm câu lạc bộ. Cậu có nhắm chỗ nào chưa?”

Lee Sol nhún vai.

“Vẫn chưa, nhưng Nuri có bảo tớ vào câu lạc bộ của cậu ấy.”

— "Tớ cũng không thấy hứng thú lắm. Nhưng chắc là vào chỗ nào có người quen thì vẫn hơn…"

Ji Nuri hả? Đó đúng là một đối thủ đáng gờm. Lee Sol đang nghiêng về phía đó nhưng có vẻ cô ấy vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng. Đó là tin tốt, điều đó có nghĩa là vẫn còn cơ hội để thuyết phục cô ấy.

“Vậy là vẫn chưa có câu lạc bộ nào mà cậu thực sự muốn vào à?”

“Hừm... Chắc là vậy?”

Tôi chớp thời cơ hỏi một cách bâng quơ.

“Vậy, thế còn chỗ này thì sao?”

Đó là một câu hỏi mang tính thăm dò.

“...Chỗ này á?”

— "Ư... Tư vấn á? Nghe cái tên thôi đã thấy chán ngắt rồi."

Biểu cảm của cô ấy chùng xuống thấy rõ. Cô ấy trông thực sự không có chút hứng thú nào và sâu trong lòng thì đang rùng mình ngán ngẩm. Cô ấy hoàn toàn trái ngược với Shin A-young, người mà suy nghĩ bên trong và biểu cảm bên ngoài luôn đối chọi nhau. Nói một cách mỹ miều thì cô ấy rất thành thật, nói thẳng ra thì cô ấy quá đơn giản.

“…….”

Đó là một phản ứng mà tôi đã phần nào dự đoán được. Có ai lại đi tìm niềm vui ở một câu lạc bộ tư vấn cơ chứ? Nhưng tôi không thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy.

“Tại sao cậu không thử trải nghiệm trước đã?”

Lee Sol hơi nghiêng đầu.

“Tớ không biết nữa... Có cái gì để mà thử ở một câu lạc bộ tư vấn à?”

— "Phiền phức quá đi... Phải từ chối thế nào đây? Hay là chẳng tham gia câu lạc bộ nào luôn có được không nhỉ...?"

‘Cái cô nàng này...’

Đọc được suy nghĩ của Lee Sol, tôi bắt đầu nắm bắt được tính cách của cô ấy. Đây không chỉ đơn thuần là việc thấy câu lạc bộ tư vấn phiền phức, mà nó còn hơn thế nữa. Đó là một sự lười biếng bẩm sinh đối với toàn bộ đời sống học đường. Khao khát được nằm ườn ra ngay lúc này đang chiếm đại đa số tâm trí cô ấy.

‘……Tính cách của cô nàng này còn vô phương cứu chữa hơn mình tưởng.’

Cô ấy chẳng có chút động lực nào cho bất cứ việc gì cả. Có lý do cả khi Ji Nuri luôn phải để mắt chăm sóc cô ấy từ hồi làm bài tập nhóm. Nếu cô ấy vào bất kỳ nhóm nào khác, cô ấy sẽ trở thành một gánh nặng thực sự.

Nhưng gạt chuyện đó sang một bên...

‘Thực ra, thế này lại tốt hơn.’

Tình hình không hề tệ. Trên thực tế chính sự lười biếng của cô ấy có thể khiến việc thuyết phục trở nên dễ dàng hơn. Tôi giơ ngón cái chỉ về phía cuối phòng câu lạc bộ.

“Cậu có thể sẽ thích nơi này hơn cậu tưởng đấy. Gọi là câu lạc bộ tư vấn vậy thôi chứ thực tế thì hơi khác một chút.”

Tôi dẫn cô ấy lại gần và kéo tấm rèm ở góc phòng ra.

“...Cái gì đây?”

“Quầy đồ ăn vặt của câu lạc bộ tư vấn.”

Đầy đủ loại bánh snack đến kẹo dẻo và nước đóng lon, tất cả những thứ không có bán ở căn tin trường đều được xếp hàng dài ở đó.

“Cậu muốn ăn gì không? Cứ chọn một cái đi.”

“Ừm...”

Lee Sol ngập ngừng khi lướt mắt qua kho báu đó.

“Tớ không biếttt nữa...”

— "Mình đang thèm cái gì đó ngọt ngọt nhưng ở đây chẳng có sô-cô-la."

Tôi nhanh chóng quét qua các kệ hàng. Cô ấy nói đúng, chẳng hiểu sao đúng lúc này chúng tôi lại hết sạch đồ ăn vặt có sô-cô-la.

‘Cái lão này thật là...! Mình đã bảo lão là ăn bớt bớt cái đống đồ ăn vặt này lại rồi mà.’

Vừa rủa thầm anh Chủ tịch trong đầu, tôi vừa lục lọi túi xách của mình. Như một giải pháp tạm thời, tôi lôi hộp Chocomong mà Ji Nuri đã đưa cho mình ra. Tôi đưa nó cho cô ấy như thể vừa tự nhiên lấy nó từ trong tủ lạnh ra vậy.

“...Bọn tớ cũng có Chocomong này.”

“Ồ, Chocomong!”

Lần đầu tiên kể từ khi đến đây, đôi mắt của Lee Sol bừng sáng.

Rột rột.

Cô ấy ngay lập tức bắt đầu hút hộp Chocomong vốn dĩ là của tôi. Trông cô ấy thực sự đang tận hưởng nó. Mất hộp sữa thì cũng tiếc thật nhưng tôi có thể chịu đựng được vì lợi ích của câu lạc bộ và hai hộp Häagen-Dazs.

“Tiếp theo là phòng tư vấn.”

Lee Sol ngoan ngoãn đi theo tôi, miệng vẫn không rời ống hút Chocomong. Có vẻ như đòn hối lộ đã phát huy tác dụng đủ để cô ấy ít nhất là chịu lắng nghe.

“Nếu cậu thấy chán, bọn tớ cũng có cả board game nữa. Nếu muốn chơi, cậu có thể dùng phòng bên trong.”

“...Đây có thực sự là câu lạc bộ tư vấn không vậy?”

“Tất cả những thứ này đều là vật dụng cần thiết cho quá trình tư vấn đấy.”

“Hả? Mấy thứ này á?”

Sự hoài nghi thoáng hiện lên trong mắt Lee Sol. Nhìn từ bên ngoài thì chúng chẳng khác nào những thứ dùng để chơi bời cả... Nhưng thật ra chúng đúng là đang được dùng vào mục đích đó.

Tuy nhiên, nói rằng chúng được dùng để tư vấn thì cũng không hẳn là nói dối. Cô y tá trường thực sự có sử dụng đồ ăn vặt và board game trong các buổi tư vấn riêng với học sinh. Chỉ có điều là bọn tôi thì lại dùng chúng khi đang chơi đùa với nhau thôi.

“…….”

Nhưng hiện tại, tôi cần phải tô vẽ cho nó một chút. Tôi phải làm cho nơi này trở nên hấp dẫn trong mắt cô ấy.

“Theo cậu, phần quan trọng nhất của tư vấn là gì?”

Tôi hỏi trong khi vẫn đang kiểm tra kệ đồ ăn vặt.

“Hừm...?”

Cô ấy bặm môi vào ống hút, rơi vào trầm tư.

“Tớ không biết. Là thao túng tâm lý à?”

“...Cậu có thể dùng từ 'thuyết phục' thay thế được không?”

“Ừ, cái đó đấy.”

Vì việc thuyết phục ai đó là một phần quan trọng của tư vấn nên cô ấy cũng không hoàn toàn sai. Tư vấn là giúp đối tượng nhận ra nhu cầu cần thay đổi và dẫnắt họ hướng tới điều đó. Chỉ có điều đó không phải là ưu tiên hàng đầu thôi.

“Cậu trả lời gần đúng rồi đấy nên tớ sẽ thưởng cho cậu một gói kẹo dẻo cola.”

Đó là cái thứ hai mà cô ấy đang muốn ăn lúc này. Thứ nhất là khoai tây chiên mặn. Nhưng tôi cố tình không đưa nó cho cô ấy vì bằng cách để cô ấy cảm thấy hơi thiếu thốn một chút, tôi hy vọng nó sẽ khơi gợi được sự hứng thú của cô ấy.

“...Vậy, câu trả lời đúng là gì?”

Kế hoạch đã thành công. Ngay cả khi đang ăn kẹo dẻo, cô ấy chính là người chủ động đặt câu hỏi trước.

“Đơn giản chỉ là im lặng lắng nghe những gì đối phương nói thôi.”

“...Im lặng sao?”

Lee Sol phản ứng lại với từ đó.

“Các hoạt động câu lạc bộ khác yêu cầu cậu phải di chuyển hoặc hoạt động sôi nổi. Nhưng ở đây, giữ yên lặng là một đức tính tốt.”

“Ồ…….”

Theo một cách nào đó, đây là một sự lựa chọn hoàn hảo dành cho cô ấy. Một lời chào mời được thiết kế riêng cho trùm lười biếng.

“Cậu bắt đầu thấy hứng thú với câu lạc bộ tư vấn rồi chứ?”

“Hừm, nghe thì có vẻ cũng ổn đấy...”

Bầu không khí đang rất tốt. Có nên chốt hạ luôn bây giờ không nhỉ?

“Tại sao cậu không tham gia câu lạc bộ tư vấn luôn đi?”

“Phải làm thế nào đây taaa...?”

Lee Sol khoanh tay, bắt đầu suy nghĩ kĩ lưỡng.

Chỉ một chút nữa thôi.

Tôi cảm giác mình có thể đẩy cô ấy qua vạch đích chỉ bằng một cú hích nhẹ nữa...

Cốc, cốc—

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

“...Xin lỗi cho tớ hỏi.”

Cánh cửa từ từ mở ra và Ji Nuri xuất hiện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Lại chả xinh, em tôi mà :) Tò mò nó như nào thì đây(Cũng ngon phết :)).
Haagen-Dazs.jpg
Cô nàng ngơ ngác :) Xem ai đang nói kìa ;-; Giờ mới nhận ra à :)) Hết cứu ;-; Chị đại có khác, ước gì mình cũng có một chị có tính cách mommy như thế ;-; Nói như nói ;-; Bro đang thao túng tâm lý em nó, ai đó gọi cảnh sát đi ;-; Đen đến thế là cùng ;-;