Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 5

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3411

LNovel - Chương 4 : Bí mật của học sinh nổi tiếng đầu năm học (4)

Chương 4 : Bí mật của học sinh nổi tiếng đầu năm học (4)

Mọi chuyện bắt đầu từ năm lớp sáu.

Đó là lúc Shin A-young lần đầu bắt đầu sự nghiệp "diễn xuất" của mình.

Chất xúc tác không phải là điều gì đó nghiêm trọng hay kịch tính. Nếu có thì nó còn tồi tệ hơn nhiều.

Tất cả bắt đầu từ một đoạn video duy nhất.

— [Chẳng cần biết họ thân thiết thế nào, rõ ràng ông ta đang cư xử như một kẻ khốn nạn.]

Một đoạn video ghi lại cảnh cha cô, Shin Jin-seop, đang chửi bới một hậu bối qua điện thoại đã bị rò rỉ trên mạng. Vì cha cô luôn giữ vững hình tượng một người tốt bụng và đức hạnh nên làn sóng chỉ trích nổ ra vô cùng dữ dội.

— [Haizz... Mọi người cứ cố tẩy não tôi rằng ông ta là vị thánh sống, một diễn viên vĩ đại với trái tim vàng. Tôi cứ tưởng cả đất nước đang chơi khăm mình, nhưng cuối cùng thì lớp mặt nạ cũng rơi xuống rồi...]

— [Shin Jin-seop chỉ là sản phẩm của truyền thông thôi. Nếu không có công ty quản lý hàng đầu đánh bóng tên tuổi thì còn lâu mới nổi được như vậy.]

— [Lúc nào cũng làm quá lên chuyện đi tình nguyện, nhưng sau lưng thì lại dùng quyền lực để chèn ép đàn em, đúng là hài hước.]

“……”

Lần đầu tiên nhìn thấy những bình luận độc hại nhắm vào cha mình khiến Shin A-young cảm thấy buồn nôn. Người ta sẵn sàng xé xác bạn chỉ vì một sai lầm duy nhất. Thậm chí nó còn không phải là lỗi lầm gì nghiêm trọng. Đa số chỉ đang chờ đợi một vết nứt nhỏ để có thể kéo bạn xuống bùn lầy.

“Con đang làm gì thế, con yêu?”

Cha cô tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra nhưng cô có thể thấy sự kiệt quệ ẩn giấu sau những quầng thâm dưới mắt ông.

“……Không có gì đâu ạ.”

A-young giấu chiếc điện thoại ra sau lưng. Cô hạ quyết tâm ngay lúc đó rằng mình sẽ không bao giờ trở thành gánh nặng cho cha. Cô sẽ không cho họ bất kỳ lý do gì để tấn công ông thông qua cô.

Và thế là...

'Mình sẽ không để lộ bất kỳ điểm yếu nào.'

Có rất nhiều kẻ đang chực chờ cô để lộ một kẽ hở nhỏ nhất để bám lấy và kéo cô xuống. Nhưng cô vẫn thành công thực hiện lời hứa đó một cách hoàn hảo—cho đến tận bây giờ. Nhưng chỉ vì một phút sơ suất...

“……A.”

Ngay khoảnh khắc cô vừa chửi thề, một tiếng hắt xì vang lên. Cô quay ngoắt về phía âm thanh đó và thấy một nam sinh đang trốn ở đó, cố nín thở.

'Bị bắt quả tang rồi. Bị bắt quả tang rồi. Bị bắt quả tang rồi.'

Phải làm sao đây? Trong phút chốc, đầu óc A-young hoàn toàn trống rỗng. Cô không thể suy nghĩ tỉnh táo được nữa. Đây không chỉ là vấn đề của riêng cô. Một đứa trẻ là tấm gương phản chiếu cha mẹ mình, nếu cô đánh mất hình tượng của mình thì danh tiếng của cha cô chắc chắn sẽ bị vấy bẩn.

'Nếu mình có thể khiến cậu ta ngậm miệng bằng cách nào đó.'

May mắn thay, không có nhân chứng nào khác. Nếu có thể ngăn chặn ngay tại đây, chuyện sẽ không leo thang. Sau khi quyết định, A-young lập tức hành động.

“……Tớ có một đề nghị. Cậu có thể coi như chưa nhìn thấy gì được không? Nếu cậu làm vậy, đổi lại, tớ sẽ—”

Nên đưa cho cậu ta cái gì đây? Tiền? Hay thứ gì khác? Chỉ cần trong khả năng của mình...

“Được thôi, sao cũng được.”

Câu trả lời đến quá dễ dàng khiến cô sững sờ.

“……Hả?”

Sự bình tĩnh của A-young lại một lần nữa vỡ vụn. Đây là lần thứ hai trong ngày cô đánh mất sự điềm tĩnh của mình.

'Dễ dàng đến vậy sao……?'

Mọi chuyện diễn ra thuận lợi hơn nhiều so với cô tưởng tượng.

“Đến giờ vào học rồi. Đi thôi.”

Ngay khi chuông reo, Lee Seung-ho quay trở lại lớp học như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“……”

Thật sự chỉ có vậy thôi sao? Nhưng chính vì nó quá dễ dàng nên nỗi lo lắng trong cô lại càng tăng lên. Có lẽ cậu ta có âm mưu nào đó. Trên đời này làm gì có bữa trưa nào miễn phí cả. Những suy nghĩ xoay vòng trong đầu cô đẻ ra những nỗi lo âu mới và những giả thuyết đen tối hơn.

Lee Seung-ho nói cậu ta chỉ ở đó để ăn, nhưng cô không thể chắc chắn đó có phải sự thật không. Cẩn thận thì vẫn hơn.

'Mình phải canh chừng cậu ta.'

Kể từ đó, A-young luôn theo dõi mọi nhất cử nhất động của Lee Seung-ho. Cô quan sát cậu trong giờ học và cả những lúc giải lao nếu có thể. Cô cảm nhận được ánh nhìn của những người xung quanh, nhưng lúc này cô không còn tâm trí đâu để quan tâm đến nó nữa.

'Cậu ta có vẻ vẫn chưa đi rêu rao gì cả.'

Hành vi của Lee Seung-ho bình thường đến lạ kỳ. Cậu ta chẳng đi đâu ngoài nhà vệ sinh. Tất cả những gì cậu làm là ngồi tại bàn và ngủ gật.

Rốt cuộc cậu ta muốn cái quái gì chứ? Cô cảm thấy mình có thể tìm ra câu trả lời nếu tiếp cận gần hơn một chút.

“Được rồi, tạm thời chúng ta sẽ thực hiện một dự án nhóm cho tiết học này.”

Dự án nhóm. Cái khoảng thời gian vô dụng mà đám học trò tụ tập lại để buôn chuyện.

'Chính là nó.'

Lần này, thời cơ thật hoàn hảo. Mắt A-young sáng lên trước cơ hội được giám sát Lee Seung-ho chặt chẽ hơn.

“A-young, tụi mình làm chung nhóm đi.”

Ngay khi giáo viên nhắc đến bài tập nhóm thì Ji Nuri liền tiếp cận cô. Nếu hỏi trong lớp rằng ai là người tương đối thân thiết với A-young, thì đó là Nuri. Họ đã trở thành bạn khi cùng giữ chức lớp trưởng và lớp phó năm ngoái.

“Sol, cậu cũng tham gia đi.”

“Hả? Tớ không muốn đâu. Làm việc với cậu áp lực lắm……”

Lee Sol lẩm bẩm, đánh mắt đi chỗ khác. Nuri nheo mắt nhìn cô nàng.

“Đừng có làm phiền người khác. Qua đây ngay khi tớ còn đang nói chuyện tử tế, nghe chưa?”

“Uwaaaa……”

Nhìn hai người họ, A-young hạ quyết tâm. Cô phải nói ra. Dù thân thiết đến đâu, nếu định đưa thêm người vào nhóm, cô vẫn cần sự đồng ý của các thành viên khác.

“Nuri. Có người này tớ muốn đưa vào nhóm được không?”

“Hả? Cậu á?”

Nuri nghiêng đầu trước yêu cầu đó. Có phải vì A-young vốn không phải kiểu người hay chủ động đề nghị như vậy không?

“Không được sao?”

“Không, không có gì. Được chứ, cứ gọi đi.”

“Tớ quay lại ngay.”

Mời Lee Seung-ho không khó. Cậu ta chỉ đang ngồi ngẩn ngơ tại bàn, có vẻ chẳng có ý định tự đi tìm nhóm.

“Nếu cậu thấy ổn, cậu có muốn tham gia nhóm tớ không?”

“Hả?”

Lee Seung-ho trông có vẻ hơi bối rối. Nhưng may mắn là cậu ta không từ chối.

'Mình sẽ tiếp tục quan sát cậu ta như thế này. Mình chưa biết cậu ta muốn gì... nhưng cuối cùng cậu ta cũng sẽ đòi hỏi điều gì đó thôi.'

Dự đoán đó đã trở thành hiện thực sớm hơn dự kiến. Lee Seung-ho tiến lại gần cô.

“Chúng ta nói chuyện một chút được không?”

Biết ngay mà.

Chẳng đời nào cậu ta lại bỏ qua dễ dàng như thế. Đây chính là lúc cuộc đàm phán thực sự bắt đầu.

“……”

Cả hai quay lại sân thượng nơi họ bắt gặp nhau lần đầu. Lần này, A-young chắc chắn rằng không có ai khác xung quanh.

Tốt rồi, chỉ có hai người. Cô là người lên tiếng trước.

“...Cậu muốn gì đó từ tớ, phải không?”

Trước câu hỏi đó, Lee Seung-ho trưng ra một bộ mặt không ngờ tới. Đó là biểu cảm của sự nực cười thuần túy.

“Cái đ— hèm, cậu đang nói cái gì thế?”

Cậu ta định giả ngốc sao? Cô sẽ không lùi bước. A-young muốn dứt điểm chuyện này một lần và mãi mãi.

“Tớ đã đoán trước rồi. Tớ không nghĩ cậu lại giữ bí mật mà không đòi hỏi gì đâu.”

“Đó là lý do cậu cứ bám theo tớ từ nãy đến giờ à?”

Vai A-young khẽ giật mình. Cậu ta nhận ra cô đang quan sát mình sao? Tuy nhiên cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và duy trì thái độ thản nhiên.

“...Tớ không có bám theo cậu.”

“Ít nhất thì cũng phải cố mà nói dối cho nó thuyết phục hơn được một chút chứ.”

Lại bị bắt bài. A-young cắn môi. Ngoài cha mẹ ra, đã có ai nhìn thấu diễn xuất của cô rõ ràng đến vậy chưa? Cô không nghĩ vậy. Cứ như thể cậu ta đang đọc được suy nghĩ trong lòng cô.

Lee Seung-ho hỏi lại, gương mặt cậu trầm xuống, vẻ bình thản đến lạ.

“Vậy nếu tớ muốn gì đó thì sao? Cậu định đưa tiền cho tớ à?”

“Nếu đó là thứ cần thiết để cậu giữ lời hứa.”

“...Ồ, thật sao?”

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Lee Seung-ho trông có vẻ thực sự bị cám dỗ. Nhưng chuyện đó không kéo dài. Cậu nhanh chóng thoát khỏi dòng suy nghĩ và hắng giọng.

“...Dẹp đi. Tiền nong gì? Đằng nào đó cũng chẳng phải tiền của cậu.”

Cậu ta trông có chút thất vọng, nhưng dường như tiền không phải thứ cậu thực sự muốn. Sự bối rối của A-young càng sâu sắc thêm. Rốt cuộc cậu ta muốn cái quái gì chứ?

“Cậu muốn thứ gì khác ngoài tiền à?”

“Không, tớ đã bảo rồi, tớ sẽ không nói với ai về chuyện lúc nãy đâu.”

“Vậy thì cậu muốn cái gì? Cậu không thể cứ thế mà bỏ qua được.”

“Phù... ”

Cậu ngửa đầu ra sau một chút, nheo mắt lại rồi nói.

“...Này, con điên. Tôi đã bảo là tôi không nói mà.”

“??”

A-young không tin vào tai mình nữa. Cậu ta vừa... chửi thề với cô sao?

“... Hức.”

Một tiếng nấc cụt thoát ra ngoài ý muốn. Đây là lần đầu tiên có người chửi thẳng mặt cô như vậy. Cô có chút... Không, cô đang cực kỳ bàng hoàng.

“Phù……”

Cậu ta thở dài một hơi thật sâu. Chẳng mấy chốc, gương mặt Lee Seung-ho trở lại trạng thái bình thản thường ngày, trông như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Đấy. Giờ chúng ta hòa nhau rồi nhé?”

“Cái gì cơ?”

“Nếu tin đồn về cậu bị lộ ra, cậu cứ việc đồn đại là tớ đã chửi bới cậu.”

“……Thế nghĩa là sao chứ?”

A-young không thể hiểu nổi logic của cậu ta. Vị thế của họ hoàn toàn khác nhau. Có một sự khác biệt khổng lồ giữa một người có danh tiếng cao và một người chẳng có tí danh tiếng gì...

“Đừng có tự mãn quá. Gì chứ, cậu nghĩ mình là người nổi tiếng chắc?”

Lee Seung-ho nói như thể đã đọc được tâm trí cô. Mặt A-young đỏ bừng lên.

“……”

Cậu ta nói không sai. Trái lại, cậu ta nói hoàn toàn đúng. Cô đã cố gắng hết sức để không lộ ra một khiếm khuyết nhỏ nào, cứ như thể mình là một ngôi sao vậy. Trong khi một người nổi tiếng có lẽ cần nỗ lực đó, thì cô chắc chắn không phải một trong số họ. Cô chỉ là con gái của một người nổi tiếng thôi.

“……Cuối cùng thì cũng chỉ có vậy. Cậu không thể tin lời tớ nói, đúng không?”

Lee Seung-ho trả lời, giọng nói kèm theo một tiếng thở dài.

“Chuyện đó, thì……”

Cậu ta đúng. Trên đời này không có bí mật nào là rẻ mạt cả. Cô cảm thấy mình sẽ thấy thoải mái hơn nếu cậu ta cứ đòi hỏi điều gì đó.

“Được rồi, tớ hiểu. Thế giới này rất nguy hiểm, tin tưởng người khác quá mức cũng đem lại nhiều rủi ro.”

Lee Seung-ho gật đầu như thể thấu hiểu.

“Nhưng nghĩ thử mà xem. Giả sử tớ đi đồn thật đi thì họ sẽ tin ai? Tin cậu hay tin tớ?”

“……Chuyện đó.”

Đó là một điểm mù mà cô chưa từng cân nhắc tới. Có phải cô đã quá tuyệt vọng không? Cô chắc chắn đã cực kỳ lo lắng trước ý nghĩ về việc vai diễn mà mình đóng suốt nhiều năm trời bị bại lộ.

“……”

Cô im lặng suy nghĩ về giả thuyết của Lee Seung-ho. A-young hiểu rõ vị thế của bản thân mình. Theo lẽ thường, mọi người sẽ đứng về phía cô. Đó là kết luận của cô.

“Giờ thì, xong xuôi rồi chứ?”

“Ờ, ừ……”

“Tớ hỏi là xong hết chưa. Trả lời đi.”

“R-Rồi……!”

Đầu A-young gật lên gật xuống một cách cứng nhắc. Lee Seung-ho vỗ nhẹ lên vai cô.

“Trông có vẻ hơi tệ... nhưng này, ai chẳng có lúc chửi thề. Việc gì phải lo lắng về một chuyện như thế chứ?”

Ánh mắt của Lee Seung-ho rất bình thường. Cậu không hề tỏ ra thất vọng hay ngạc nhiên trước con người thật của cô. Cậu chỉ chấp nhận nó như một điều hiển nhiên có thể xảy ra. Cậu nhìn cô giống hệt cách cậu nhìn bất kỳ ai khác. Không hề có sự kỳ vọng thường thấy hay sự ưu ái ngầm mà cô vẫn hay nhận được.

Trước mặt cậu ta, Shin A-young không phải là con gái của một diễn viên. Cô chỉ là chính cô.

“……”

Đây là lần thứ ba trong ngày hôm nay cậu ta làm cô không thể nói nên lời.

“Ha, haha……”

Lớp mặt nạ của cô trượt xuống, chỉ một chút thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Overthinking ;-; Overthinking ít thôi nàng thơ ;-; Nàng muốn main đè nàng ra thì nói mẹ đi ;-; Chuẩn luôn :))) HELL NAW, bro is gigachad fr ;-; Holly shit ;-; Phải gia trưởng mới lo được cho em ;-;