Một thanh niên nọ, với tư cách là một tín đồ vô cùng sùng đạo của Giáo đoàn Đền thờ Aros, đang dần trở nên nổi tiếng trong giới cán bộ.
“Aros-sama tuyệt nhất!!!”
Tiếng gào thét này là của một tín đồ bình thường không thể kìm nén được tình yêu và sự kính trọng đối với Giáo chủ Aros, liền chọn lúc sáng sớm tinh mơ trước khi mọi người thức dậy để giải tỏa cơn xung động mãnh liệt ấy.
Giọng nói đó vang xa đến mức lọt vào tai các cán bộ, và được đánh giá cao như một tiếng chuông báo thức giúp tinh thần phấn chấn ngay từ sáng sớm.
『Ồ, lại có ai đó đang gọi tên ta nhỉ.』
“Là Oakley Mercury. Tôi gần đây cũng đang để ý đến cậu ta.”
『Juanquilo mà lại để ý sao? Cô vốn chẳng bao giờ quan tâm đến cấp dưới mà...?』
“Vâng, cũng tàm tạm ạ.”
『Tuyệt vời. Có những người trẻ tuổi đầy triển vọng như cậu ấy, Giáo đoàn chúng ta ắt sẽ an ổn thôi.』
Aros nhận được lời tỏ tình của Oakley qua cửa sổ tòa lâu đài cổ, cất giọng vui vẻ đến mức có thể nhận ra ngay cả khi ngài đang đeo mặt nạ. Ngài gật gù liên tục như đang nghiền ngẫm điều gì, rồi sửa lại chiếc mũ cổ điển của mình.
Juanquilo, do đã sát cánh cùng Giáo chủ một thời gian dài, có thể đoán được rằng ngài đang vui mừng trước hành động của Oakley, và thậm chí là có chút ngượng ngùng.
『... Mà nói mới nhớ, Oakley-kun à. Ta đã từng nghe cái tên đó rồi. Là đứa trẻ sống sót trong vụ đó, phải không?』
“Vâng. Nếu không tính các cán bộ chúng ta, thì cậu ta là tín đồ duy nhất còn sống sót sau khi trực tiếp chiến đấu với cán bộ của Chính Giáo Kenneth... Ngoài ra, cậu ta còn có kiến thức vượt trội về điều chế thuốc nổ và độc dược. Tuy chưa có thành tích gì nổi bật, nhưng cậu ta đều hoàn thành mọi nhiệm vụ một cách trơn tru. Hẳn là cũng có thực lực tối thiểu.”
『Có những thuộc hạ tốt như vậy, ta quả là may mắn.』Aros xúc động thốt lên.
Giọng ngài như nhuốm màu nước mắt, và bên dưới chiếc mặt nạ, ngài đang tràn ngập cảm xúc sâu sắc và động lực.
Juanquilo đặt tay lên lưng vị Giáo chủ mủi lòng ấy, đứng bên cạnh ngài và nhìn xuống Oakley, giờ chỉ bé bằng hạt đậu.
『Oakley Mercury. Cái tên đó, ta đã nhớ kỹ rồi.』
Sự công nhận dành cho Oakley không chỉ dừng lại ở Giáo chủ Aros, Juanquilo và Joanne. Tên của cậu đã bắt đầu lan truyền đến các cán bộ khác. Thậm chí Polk Tedlotus Hạng Năm cũng đã biết đến sự tồn tại của cậu.
『Cậu ta trung thành với chúng ta, và cũng rất nhiệt huyết trong việc truyền giáo. Hơn nữa, cậu ta còn sở hữu thực lực và sự may mắn phi thường để sống sót trong cuộc chiến với cán bộ địch. Hẳn là một nhân tài vượt trội so với những người khác.』
“Vậy sao? Biết đâu lại là kẻ tầm thường thì sao.”
『Haha, Juanquilo quả là nghiêm khắc nhỉ.』
Juanquilo cảm thấy một mớ cảm xúc hỗn độn giữa ghen tị và ngưỡng mộ đối với Oakley đang thu hút sự chú ý của Aros.
Cô hiểu rằng Aros rất coi trọng mình. Tuy nhiên, cô không thể xua đi nỗi bất an mơ hồ rằng sự trỗi dậy của một ngôi sao mới nổi mang tên Oakley sẽ đẩy vị trí của cô vào một góc khuất.
Cô cũng cố gắng tự kiềm chế cảm xúc của mình, biết rằng cũng chẳng khác gì giận cá chém thớt hay mỉa mai. Nhưng đối với Juanquilo, Aros là đối tượng tín ngưỡng tựa như thần thánh. Vì vậy, cô không thể không cảm thấy khó chịu với Oakley đang cướp đi sự chú ý của ngài.
Hơn nữa, dù ngài có xu hướng tán dương sự trưởng thành và vươn lên của cấp dưới không phân biệt đối xử, nhưng phản ứng của ngài đối với Oakley lại rất đặc biệt. Điều đó càng như đổ thêm dầu vào lửa, khiến tâm trạng của cô càng thêm phức tạp.
『“Thương cho roi cho vọt”. Chúng ta phải để Oakley-kun vượt qua thật nhiều thử thách để trưởng thành. Nhiệm vụ của chúng ta là âm thầm hỗ trợ những tín đồ có tương lai, đôi khi phải nghiêm khắc với họ, để làm dày thêm hàng ngũ của Giáo đoàn. Chúng ta không được để một người như cậu ta bị thui chột.』
Juanquilo gật đầu trước lời của Giáo chủ.
Nghe câu chuyện về người đang dần trở nên quan trọng trong mắt Aros mang tên Oakley, Juanquilo thấy cảm xúc trong lòng khẽ dao động.
Sau khi rời khỏi Aros, Juanquilo nằm vật ra giường trong phòng riêng của mình.
(Theo phương châm của Giáo đoàn, các thành viên sẽ bị cải tạo cấu trúc tinh thần để luôn đặt Aros-sama lên hàng đầu. Và lẽ ra, nhiều người, bao gồm cả Oakley, đã bị tẩy não để trở nên vô tính... nhưng cái hành động bất thường kia của cậu ta, liệu có thể coi là sự cố ngoài ý muốn trong quá trình tẩy não không nhỉ?)
Lẽ ra họ đang đào tạo những binh lính vô tính, vô cảm, không bao giờ cãi lệnh hay có hành động kỳ quặc... nhưng Oakley lại tỏa ra một sự hiện diện kỳ lạ giữa đám đông ô hợp.
Oakley bắt đầu trở thành chủ đề bàn tán trong giới cán bộ cũng mới gần đây thôi. Tuy nhiên, Juanquilo đã nhận ra hành động bất thường của cậu ta từ lâu hơn thế.
(Phải rồi... Một đêm mưa xối xả kéo dài như thác đổ...)
Juanquilo hồi tưởng về một đêm nọ cách đây vài tháng.
Giữa cơn mưa tầm tã, có một gã đàn ông vừa chạy thục mạng vừa gào thét điều gì đó.
“Aaaaaaahh!! Aros-sama tuyệt nhấtttt!!!!”
——Cái quái gì thế kia.
Thật kinh tởm, có lẽ nên thanh trừng ngay mà không cần xác nhận với các cán bộ khác chăng. Trong lúc cô đang mải suy nghĩ, gã đàn ông đó đã băng qua màn đêm như một cơn bão rồi biến mất.
Dự đoán của Oakley rằng tiếng mưa lớn sẽ át đi mọi thứ đã hoàn toàn sai lầm, và màn xả stress của cậu ta đã khắc sâu vào ký ức của Juanquilo.
Và rồi hôm nay, gã thanh niên đó cuối cùng đã được Aros công nhận hoàn toàn.
Juanquilo nghĩ. Nếu chỉ là sự nịnh bợ vụng về của một kẻ tép riu, chắc chắn nó sẽ không thể lay động trái tim Aros. Nhưng trớ trêu thay, vì đi kèm với thực lực, nên mọi hành động của Oakley dường như đã chạm đúng vào cảm xúc của ngài.
(Đã lâu lắm rồi mình mới thấy Aros-sama vui vẻ như vậy. Dù không ưa gã đó, nhưng mình cũng phải tích lũy thêm nhiều thành tích hơn nữa để làm ngài hài lòng...)
Juanquilo chưa từng có kinh nghiệm chiến đấu với cán bộ Chính Giáo. Ngược lại, Oakley đã hai lần đối mặt với chúng và toàn mạng trở về.
Những việc cô đang làm chỉ toàn là những vai trò có thể thay thế được, như duy trì và quản lý cứ điểm, tra tấn hay thanh trừng. Cứ đà này, không chừng trong tương lai gần, đánh giá của ngài dành cho hai người sẽ đảo ngược.
Juanquilo không tự đánh giá cao bản thân. Tuy nhiên, trong các nhiệm vụ của Juanquilo, có rất nhiều việc chỉ cô mới có thể hoàn thành, và Aros đã nhìn thấy năng lực đó của Juanquilo nên mới giao cho cô một vị trí trong hàng ngũ cán bộ... Nhưng vì lòng trung thành của Juanquilo với Giáo chủ quá lớn, cô luôn cho rằng người mà cô tôn thờ không thể nào lại công nhận một kẻ ngu ngốc như mình đến mức đó.
Mang trong mình những cảm xúc phức tạp, vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ Oakley, Juanquilo kéo chăn trùm kín đầu.
——Rằng một Juanquilo như vậy sau này sẽ nắm được điểm yếu của Oakley, con người đầy tiềm năng kia, và chìm đắm trong niềm hân hoan và khoái cảm bạo ngược, là một điều mà ngay cả cô cũng không thể ngờ tới.
