Chương 91: Ai đang tính kế ai?
"Hiểu được bao nhiêu? Tôi không dám chắc, đại khái là dừng lại ở mức độ một lũ ác ôn chuyên rút gân lột da, cá thịt dân lành, không ác việc gì không làm thôi." Mạc Ly còn vờ như đang suy ngẫm sâu xa mà xoa xoa cằm.
"Anh Mạc Ly, bây giờ anh đang rất đắc ý nhỉ, tôi chỉ sợ lát nữa anh có muốn khóc cũng không khóc nổi đâu." Martha cười lạnh.
"Anh có biết đây là thứ gì không?" Martha khẽ nâng chiếc hộp ma văn đang cầm trên tay lên, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.
"Không biết, chẳng lẽ là hộp đựng dưa muối của nhà cô?" Mạc Ly nghiêng đầu đáp.
"......... Hừ, anh Mạc Ly, để tôi cho anh thưởng thức một thứ." Nói đoạn, Martha lấy từ trong chiếc hộp ma văn ra một vật thể dạng tấm phẳng.
"Ồ?" Mạc Ly khẽ nhướng mày.
"Không biết anh đã nghe qua vật phẩm phụ phép gọi là Hộp ma văn ghi hình chưa? ......... Ồ, nếu chưa nghe qua cũng không sao, tôi sẽ giảng giải cho anh một chút. Đây là loại vật phẩm phụ phép có thể định hình lại hình ảnh tại một thời điểm, sau đó chuyển hóa nó thành tranh ảnh."
"Gia tộc Minster chúng tôi có trân tàng một chiếc hộp ghi hình với công năng và chất lượng thuộc hàng cực phẩm, chính là chiếc trước mắt tôi đây. Anh có biết vào khoảnh khắc vừa rồi, nó đã ghi lại được thứ tốt lành gì không?" Martha cười lớn, giơ tấm ảnh đó lên để Mạc Ly nhìn rõ hình ảnh hiện thị trên đó.
Đó chính là cảnh tượng lúc nãy Mạc Ly đầy truyền cảm nắm lấy hai vai Martha mà nói chuyện. Do bị chụp trộm, cộng thêm việc cố ý chọn một góc độ rất dễ gây hiểu lầm, trông như thể Mạc Ly đang ghé sát vào định hôn Martha vậy.
"Anh nói xem, nếu tấm ảnh này được giao tận tay Bá tước Norma, ông ấy sẽ nghĩ thế nào?" Martha cười đầy ẩn ý, rồi lại vờ như yếu đuối nói: "Đừng quên, tôi là vị hôn thê của ngài Norma đấy... Làm ra chuyện này với vị hôn thê của ân nhân mình, anh Mạc Ly à, anh đúng là kẻ tồi tệ đến cực điểm. Chuyện này mà bị công khai ra ngoài, e là người muốn xé xác anh không chỉ có mình Bá tước Norma đâu nhỉ?"
"Cuộc đời mà, thăng trầm khó đoán. Cảm giác bị người ta nắm thóp rồi kéo ngã ngựa ngay lúc sắp thăng tiến, sắp mất đi chỗ dựa lớn nhất là như thế nào hả anh Mạc Ly?" Martha che miệng cười khúc khích.
"......... Ừm, nếu cô nhất quyết bắt tôi nói, thì kỹ thuật chụp trộm này không tồi đâu, nhìn là biết dân 'paparazzi' chuyên nghiệp rồi." Mạc Ly nhìn tấm ảnh hồi lâu, sau đó mới nói một cách rất nghiêm túc.
"Thứ anh muốn nói chỉ có bấy nhiêu thôi sao?" Martha nhướng mày. "Tôi cho anh thêm một cơ hội nữa vậy. Bỏ cuộc, sau đó giao ra chiếc áo choàng và thanh đao trên người anh, chuyện này chúng tôi có thể bỏ qua không truy cứu."
"Bỏ qua không truy cứu? Cô lừa ma à?" Mạc Ly khinh bỉ nói. "Chỉ cần tấm ảnh còn trong tay các người, tôi sẽ phải chịu sự đe dọa của các người cả đời đúng không?"
"Anh Mạc Ly, hình như anh vẫn chưa hiểu rõ lập trường của mình. Lẽ nào anh vẫn chưa nhận ra bây giờ ai mới là người nắm quyền chủ động sao?"
"À à, xem ra tôi thực sự tiêu đời rồi." Mạc Ly nhún vai. "Nhưng các người cũng đủ đen tối thật đấy. Giả vờ gả cho người ta, kết quả lại phái sát thủ ám sát hòng chiếm đoạt tài sản một cách hợp pháp, giờ thì người chẳng làm sai chuyện gì là tôi lại bị vu khống ngược lại."
"Bây giờ mới hiểu ra thì quá muộn rồi anh Mạc Ly." Martha cười lạnh. "Biết vậy thì lúc đầu đừng làm. Cái gọi là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, bình dân hèn mọn thì cứ ở yên trong khu ổ chuột đó đi, còn muốn trèo cao? Đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga."
"Tôi đính chính cho cô một chút, tiểu thư Martha. Tôi có thể là cóc ghẻ, đúng, nhưng cô tuyệt đối không phải thịt thiên nga." Mạc Ly không những không có vẻ gì là sắp tàn đời, trái lại còn bày ra bộ dạng nhăn nhở cười cợt.
"Thấy quan tài chưa đổ lệ đúng không?" Ánh mắt Martha trở nên lạnh lẽo. "Xem ra tôi và ngài Norma có chuyện để bàn rồi đây."
"Đúng vậy, tôi cũng nghĩ là tôi với chú Norma cũng có chuyện để bàn đấy." Mạc Ly thong thả lấy từ trong túi áo ra một vật thể màu đen hình trụ, dài như cán bút và đầy những ký tự bùa chú. "Bàn với chú ấy xem, vị hôn thê lòng lang dạ thú của ông ấy đã có ý đồ ám sát ông ấy hòng đoạt gia sản nhưng không thành."
"Tiểu thư Martha kiến thức rộng rãi, cô có biết đây là thứ gì không?"
"...... Giả thần giả quỷ cũng không cứu được anh đâu, anh Mạc Ly. Đó chẳng phải là một mẩu than củi bình thường sao?" Trong mắt Martha tràn đầy sự khinh bỉ.
"Than củi? Tiểu thư Martha, đến thứ này mà cô cũng không nhận ra sao?" Mạc Ly vờ như khinh miệt. "Không hổ là quý tộc nhà quê, đúng là chưa thấy qua sự đời."
"Anh Mạc Ly, tốt nhất anh nên nhanh chóng đưa ra quyết định đi, nói mấy lời vô thưởng vô phạt này cũng chẳng cứu vãn được gì đâu."
"Đừng vội, tôi còn chưa nói cho cô biết công dụng của thứ này mà." Mạc Ly nghịch ngợm mẩu thanh carbon trong tay, thích thú nói: "Nói ra cũng thật trùng hợp, công dụng của thứ này với chiếc hộp trong tay tiểu thư Martha đại đồng tiểu dị, đều là phép thuật mang hiệu ứng ghi chép."
"Ồ?..." Martha khẽ nhíu mày, không hiểu sao trong lòng dâng lên một dự cảm bất an.
"Có điều thứ này không ghi lại hình ảnh. Cô muốn biết nó ghi lại cái gì không? Nhìn biểu cảm của cô chắc cũng đoán ra rồi, đúng thế, chính là âm thanh." Nói đoạn, Mạc Ly ấn nhẹ vào đầu thanh carbon.
Các ma văn trên thanh carbon lóe sáng vài cái, một đoạn âm thanh kèm theo chút tạp âm dần trở nên rõ nét:
“...Nhưng các người cũng đủ đen tối thật đấy. Giả vờ gả cho người ta, kết quả lại phái sát thủ ám sát hòng chiếm đoạt tài sản... giờ thì người chẳng làm sai chuyện gì là tôi lại bị vu khống ngược lại.”
“Bây giờ mới hiểu ra thì quá muộn rồi anh Mạc Ly. Biết vậy thì lúc đầu đừng làm... rồng sinh rồng phượng sinh phượng, bình dân hèn mọn cứ ở yên trong khu ổ chuột đi... Đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga...”
"........." Martha càng nghe càng kinh hãi, theo bản năng định lao lên cướp lấy thanh ghi âm đó, nhưng bị Mạc Ly dễ dàng tránh thoát.
"Ái chà, tiểu thư Martha cô làm gì vậy?" Mạc Ly cười híp mắt nhìn Martha đang giận dữ đến phát điên. "Lại chủ động đi cướp đoạt tài sản của người khác, đây là phong thái thục nữ quý tộc mà cô vẫn thường treo trên miệng sao?"
"Anh! ........."
"Không chỉ có đoạn này đâu, cả mấy câu lúc nãy cô nói với tôi như 'Tôi cần anh', 'Tôi kìm nén quá lâu không chịu nổi nữa rồi' đều nằm trong này hết đấy."
"Anh bật cái thanh ghi âm này từ lúc nào??"
"Đại khái, có lẽ là từ lúc cô chủ động tiến tới bắt chuyện với tôi ấy." Mạc Ly vờ như đang hồi tưởng.
"Anh tính kế tôi?!" Sắc mặt Martha hoàn toàn đen lại.
"Kẻ tám lạng người nửa cân thôi tiểu thư Martha, cũng may là tôi cao tay hơn một chút, nếu không thì đã bị cô tính kế rồi." Mạc Ly cười hì hì, xoay thanh carbon một vòng trước mặt Martha.
"Cô nói xem, nếu tôi đem nội dung ghi lại trong thanh carbon này giao cho chú Norma, hoặc là trực tiếp công khai cho bàn dân thiên hạ, tiểu thư Martha cô sẽ ra sao nhỉ?"
Thế trận đảo ngược, giờ đây đến lượt Mạc Ly đe dọa Martha.
"Ư! ........."
"Không chỉ đơn giản là hủy hôn đâu, lén lút sau lưng vị hôn phu đi mồi chài người đàn ông khác, cô sẽ thân bại danh liệt đấy."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
