Chương 90: Đấu trí đấu dũng với trà xanh
"Cũng không phải tôi khiêm tốn, nhưng những lời cô kìm nén đó tại hạ không có phúc tận hưởng, cô vẫn nên tìm người khác cao minh hơn đi."
"Tôi..." Một lần nữa bị phát ngôn thần thánh của Mạc Ly chặn họng đến mức không nói nên lời, Martha lại bóp chặt gấu váy. Lần đầu tiên trong đời cô ta có thôi thúc muốn mất kiểm soát mà tát người ngay tại chỗ.
Mình đã nói đến nước này rồi, tình cảm đáng lẽ phải được đẩy lên cao trào chứ, sao cái tên ngốc chẳng hiểu phong tình này toàn nói mấy câu phá hỏng bầu không khí thế nhỉ??
Chẳng lẽ, mình đối với người đàn ông này không có chút sức hút nào sao?? Không thể nào...
"Nhưng anh Mạc Ly, những lời này làm tôi đêm không thể ngủ, ăn không thấy ngon, chỉ cần chớp mắt là hình bóng anh lại hiện lên trong tâm trí tôi, không sao xua đi được, thực sự không thể nhẫn nhịn thêm được nữa."
"Đừng thế chứ, hình bóng tôi trong tâm trí cô không xua đi được? Thế thì đúng là một cơn ác mộng, cho cả cô lẫn tôi."
"Anh Mạc Ly, lúc nãy tôi thấy anh đi rất gần với thí sinh tên Limdis đó, xin hỏi hai người có quan hệ gì vậy? Cái đó... tôi không có ý gì khác, nếu hai người là người yêu thì việc anh cùng tôi đi ăn thế này có bất tiện không?"
"Không đâu không đâu, cô thanh toán tiền là tôi đi liền, sao mà bất tiện được, cũng nhờ có cô mà bữa trưa của tôi mới có chỗ gửi gắm đấy."
"... Anh Mạc Ly, nếu anh thấy tôi chướng mắt, vậy tôi đi là được chứ gì." Martha đau khổ nói.
"Ơ kìa, đừng, đừng mà." Mạc Ly bỗng dưng cuống quýt, đặt miếng đồ ngọt xuống, vội vàng đuổi theo. "Cô đừng đi mà, cô mà đi thì..."
"Ai trả tiền đây?"
"?!" Nhìn bộ dạng hớt hải của Mạc Ly, Martha cảm giác mình sắp tăng xông đến não.
"Anh... anh chỉ lo mỗi chuyện thanh toán thôi sao?..." Martha giả vờ đau lòng, vừa nói vừa lấy khăn tay ra lau nước mắt.
Đừng lau nữa, có lau nữa cũng khô rang à, sấm to mà không có mưa, gào thét khan thế không thấy chán sao??
"Sao lại thế được, tiểu thư Martha." Mạc Ly đột nhiên nắm lấy tay Martha, nhìn sâu vào đôi mắt cô ta, giọng đầy biểu cảm: "Tôi cần cô."
"Thật... thật sao?" Martha ngẩn người, sau đó đỏ mặt cúi đầu.
"Tất nhiên rồi." Mạc Ly nhìn cô ta nghiêm túc, bổ sung từng chữ một: "Tôi cần... tiền của cô."
Nói xong, Mạc Ly buông tay ra, khiến Martha — người vừa định thuận thế ngã vào lòng cậu — suýt chút nữa thì ngã sóng xoài.
"Á! Mạc Ly, anh!..."
"Tiểu thư Martha, kịch diễn đến đây là đủ rồi, có thể để tôi yên ổn ăn một bữa cơm được chưa?" Mạc Ly mặc kệ Martha đang lảo đảo mất hình tượng, cậu quay lại chỗ ngồi, thong thả ăn nốt phần đồ ngọt.
"Anh, Mạc Ly, anh đối xử với một thục nữ như vậy sao??" Martha vịnh vào ghế sofa đứng dậy, cuối cùng cũng không thèm giữ lớp mặt nạ thanh lịch nữa, lộ ra vẻ mặt dữ dằn vốn có.
"Đâu có, tôi đối xử với thục nữ luôn rất dịu dàng. Còn về việc tại sao tiểu thư Martha lại bị đối xử thế này, tôi nghĩ cô nên tự mình về nhà mà phản tỉnh nguyên nhân đi." Mạc Ly không vội không vàng thốt ra lời nói suýt làm Martha nổ phổi.
Cô ta thở hổn hển hồi lâu mới lấy lại được bình tĩnh, đôi mắt sắc lẹm găm vào người Mạc Ly: "Anh dám đối xử với tôi như thế?"
"Hả? Đối xử thế nào cơ? Tiểu thư Martha, xin hỏi tôi đã làm gì cô chưa? Rõ ràng là cô tự nguyện mời tôi đi ăn, sao cứ làm như tôi nợ cô mấy triệu không bằng. Nói một câu nhé, tôi đây nếu có làm gì khiến cô không hài lòng, cứ báo quan đi, dù sao Hộ dân quan của Cục Chấp pháp cũng là người nhà cô cả mà."
"Anh... hừ, anh cố ý làm vậy cũng không thu hút được sự chú ý của bản tiểu thư đâu!" Martha cười lạnh, cho rằng Mạc Ly đang chơi trò "loạt bỏ để bắt lấy", nếu không cậu không thể tỏ ra chẳng có chút hứng thú nào với cô ta như thế.
Nên nhớ trước đây tên này ngoan ngoãn lắm, bảo đâu đánh đó, còn dễ dùng hơn cả cái súng cao su.
"Oẹ... Tiểu thư Martha, à không, bà chị, dựa vào đâu mà chị nghĩ chị có sức hút đến thế?" Mạc Ly nhìn Martha với nụ cười giễu cợt.
"Xét về phẩm hạnh, chị giả tạo, dẫm thấp nâng cao. Xét về tính cách, chị ham mê xa hoa, chán ghét bình phàm. Xét về dung mạo, trong lòng tôi chị thậm chí còn không chạm tới mức trung bình... Xin hỏi chị lấy đâu ra vốn liếng và tự tin để nghĩ có thể mê hoặc tôi đến mức thần hồn điên đảo chứ??"
"Mạc Ly! Anh nói chuyện quá thất lễ rồi!..." Bị sỉ nhục như vậy, một kẻ cao ngạo như Martha nắm chặt nắm đấm, không thể ngăn nổi cơn giận.
"Ta là con gái quý tộc, mang huyết mạch Minster! Mạc Ly, đừng quên ai là người đã bỏ tiền tài trợ cho anh đi học... Có biết hậu quả của việc bình dân sỉ nhục quý tộc là gì không??"
"Không không không, tôi nghĩ tiểu thư Martha không phải không chịu nổi bị sỉ nhục, mà là không chịu nổi bị kẻ có thân phận thấp kém sỉ nhục. Nếu người sỉ nhục cô là kẻ có địa vị cao sang, e là cô còn mong không được, thậm chí còn tận hưởng nó ấy chứ." Mạc Ly quá hiểu tính cách người phụ nữ này, giọng điệu đầy châm chọc.
"Tên tiện dân không biết tốt xấu! Ta nể mặt mời ngươi đi ăn, ngươi lại có thái độ phỉ báng con gái quý tộc như thế!" Martha cũng chẳng màng liêm sỉ quý tộc nữa, trực tiếp bật chế độ "mẹ bổi" (đàn bà đanh đá).
"Tiểu thư Martha nói vậy là sao, cô tìm tôi vì chuyện gì lẽ nào trong lòng cô lại không rõ? Chút tâm tư cỏn con đó cô nghĩ người khác không nhìn thấu sao?" Mạc Ly buồn cười nói. "Chẳng phải cô muốn dùng chút thủ đoạn nhỏ, khiến tôi không thể phát huy toàn lực trong trận đấu với anh trai cô, hoặc là trực tiếp không thể lên sàn, đúng không?"
"......... Hừ." Khi đã hoàn toàn xé xác mặt nạ, Martha lại không giận nữa, cô ta hất cao cái đầu kiêu hãnh, ra vẻ nắm chắc phần thắng.
"Đã biết rồi thì ta nói thẳng luôn. Anh Mạc Ly, anh trai ta tương lai là người làm chuyện lớn, tuyệt đối không thể dừng chân ở nơi này. Vì vậy... mời anh bỏ cuộc, được chứ?"
"Nếu không, dù anh có được Bá tước Norma che chở, anh cũng nhất định sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục... Con người ta vẫn nên tìm đúng vị trí của mình, đừng có cố tình đâm đầu vào đinh."
"Ý là thấy các người tôi chỉ có thể đi đường vòng, thế mới gọi là không đâm đầu vào đinh?" Mạc Ly nhướng mày. "Các người đúng là người một nhà, ngang ngược vô lý y hệt nhau."
"Vậy anh Mạc Ly, câu trả lời của anh là gì?"
Thấy vẻ mặt đầy tự tin của đối phương, Mạc Ly nhướng mày: "Tất nhiên tôi không thể từ bỏ cơ hội này, đó là tiền đồ của tôi. Anh trai cô có con đường của anh ta, tôi đương nhiên cũng có con đường của mình. Cô không thể vì muốn anh trai mình thông suốt mà chặn đứng đường sống của tôi được chứ?"
"Vì vậy, câu trả lời là không? Hãy suy nghĩ kỹ đi, bây giờ hối hận vẫn còn kịp." Khóe miệng Martha nhếch lên một nụ cười như thể đã cầm chắc phần thắng.
"Không cần, chuyện tôi đã quyết định, ai khuyên cũng vô dụng."
"Vậy sao." Martha cười híp mắt vẫy tay ra ngoài, một người đàn ông mặc thường phục màu đen bước vào quán.
"Anh Mạc Ly, anh hiểu được bao nhiêu về gia tộc Minster chúng tôi?" Martha nhận lấy một chiếc hộp khắc đầy ma văn từ tay người đàn ông, nở một nụ cười xảo quyệt với Mạc Ly.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
