Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

Phần I Hồi 3: Liệu cuộc sống học đường ở thế giới đảo ngược sự trong trắng có phải là một chuỗi những cuộc gặp gỡ bất tận? - Chương 47: Dù là dùng đồ cũ cũng được miễn là có máy ảnh của riêng mình

Tatara-kun? Đó có phải là lời mỉa mai dành cho một trinh nữ có số tuổi bằng số năm chưa có bạn trai không?"

Tiền bối Sakurajima hỏi, giật giật thái dương. Chuyện gì vậy nhỉ? Việc tôi xác nhận xem lịch Chủ Nhật của chị ấy có rảnh hay không thì có liên quan gì đến chuyện trinh tiết của chị ấy chứ?

"Đằng nào thì chị cũng là trinh nữ, và chị làm gì có bạn trai nào? Đáng ghét thật đấy, sao cậu lại hỏi một câu đầy ác ý như vậy cơ chứ!"

Chị tiền bối Sakurajima có vẻ đang rất giận dữ, đến mức như có thể phát ra tiếng "Fumu!"

Có vẻ như việc lịch trình Chủ Nhật của chị ấy hoàn toàn trống khiến chị ấy cực kỳ bất mãn.

Ở thế giới này, các cô gái không coi trọng trinh tiết và nghĩ rằng vứt bỏ nó càng sớm càng tốt. Giống hệt như ở thế giới cũ, việc đàn ông cố giữ gìn trinh tiết là vô nghĩa.

Hơn nữa, trong thế giới đảo ngược sự trong trắng này, trinh tiết không hề được hoan nghênh. Nó thường bị đánh giá tiêu cực như 'quan hệ tệ', 'bị đau nên không làm tốt được' và 'chảy máu'.

Vì thế các cô gái khá tự nhiên công khai việc còn trinh trong các cuộc trò chuyện tục tĩu như một cách để tự mỉa mai mình.

Với lứa tuổi học sinh cao trung, do xung quanh ai cũng là trinh nữ nên họ không có cảm giác mình bị tụt lại phía sau.

(Quay lại chuyện chính thôi)

"À… em hoàn toàn không có ý giễu cợt chuyện trinh tiết của tiền bối Sakurajima hay chuyện tiền bối không có bạn trai gì đâu ạ. Em hoàn toàn không hiểu gì về máy ảnh cả nên em định mua một chiếc máy ảnh của riêng mình dù là đồ cũ cũng được. Em nghĩ sẽ tốt hơn nếu em đi cùng tiền bối Sakurajima đến cửa hàng để nhờ tiền bối chọn giúp vì tiền bối có vẻ là người am hiểu về máy ảnh. À thực ra thì lúc em bị rơi xuống sông, chiếc máy ảnh đã rơi khỏi cầu cùng em nên nó bị hỏng do va đập và ngâm nước rồi. Vì vậy, Chủ Nhật này tiền bối đi mua sắm cùng em được không ạ?"

Thật tốt nếu có một chiếc máy ảnh dự phòng ở nhà nhưng chiếc máy ảnh bị hỏng hình như là một chiếc khá đắt tiền.

Để mua được mẫu máy mới đó, Tatara Kyousuke của thế giới này đã phải nhờ bố mẹ bán chiếc máy ảnh cũ trước đó cho tiệm đồ cũ để bù vào chi phí.

Dù Tatara Kyousuke là người nghiêm túc và tôi không nghĩ cậu ấy sẽ làm việc như 'hẹn hò chu cấp'(sugar dating) nên tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì điều đó

Và nhờ đó mà cơ thể tôi vẫn còn trong trắng.

"À, chiếc máy ảnh đó bị hỏng rồi à. Tatara-kun là đội trưởng của phe kỹ thuật số Câu lạc bộ Nhiếp Ảnh, hơn nữa lúc mua được còn khoe khoang khắp nơi nên chị đã định phá nó... À không, cái máy đó khá đẳt tiền, tiếc thật đấy."

Tiền bối Sakurajima vừa để lộ suy nghĩ thật rồi đấy. Và Tatara Kyousuke... Thật đáng buồn, có vẻ cậu đã bị tiền bối Sakurajima ghét rồi.

"Ừm... nếu là chuyện đó thì được thôi. Dạo này hiệu suất camera điện thoại thông minh ngày càng tốt nên thị trường máy ảnh kỹ thuật số cũng đang đi xuống. Chiếc máy ảnh kỹ thuật số dự phòng trong phòng sinh hoạt thì quá lỗi thời rồi... Hửm? Thế thì đây là cơ hội để Tatara-kun dùng chiếc máy ảnh phim danh tiếng cũ kỹ trong phòng sinh hoạt này... Ehehehehe."

Tiền bối Sakurajima đang mơ mộng về viễn cảnh hồi sinh phe máy ảnh phim trong Câu lạc bộ Nhiếp Ảnh đến mức tâm hồn đã đi đâu mất nên tôi quyết định chỉ hẹn giờ và địa điểm rồi ra về.

"Vậy tiền bối Sakurajima, chúng ta hẹn gặp nhau lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật tại cổng Nam ga tàu nhé? Cảm ơn tiền bối vì đã giúp ạ."

Rời khỏi Câu lạc bộ Nhiếp Ảnh, tôi hướng đến phòng giáo viên nơi Chisato-sensei đang đợi.

Tôi vội vã đi đến phòng giáo viên trong khi nghĩ rằng hành động của tiền bối Sakurajima chính là hành vi đảo ngược sự trong trắng như kiểu "Cậu ta là đàn em của Câu lạc bộ nên mình phải thật sự dịu dàng và tận tay chỉ dạy từng li từng tí vì cậu ta có cùng sở thích với mình".