Chương 61
Má tôi giật giật.
Bí mật duy nhất mà tôi không muốn ai biết—chuyện tôi sống chung với cô ấy. Làm sao nhỏ bạn cùng lớp này lại biết được chứ?
Tôi chẳng nhớ là mình đã kể cho ai nghe cả. Sajou-san cũng sẽ không đi rêu rao chuyện này đâu; tôi chưa bao giờ thấy cô ấy nói chuyện với ai khác. Em gái tôi thì biết, nhưng tôi nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ rằng nó sẽ bép xép chuyện này. Em ấy thích hóng drama thật đấy nhưng sẽ không đi xa đến mức đó, nhất là khi nó chẳng biết ai trong lớp tôi cả.
Vậy thì, chỉ còn một lời giải thích duy nhất.
“Cậu nghe lén à?” Tôi hỏi, dáo dác nhìn quanh đầy lo lắng.
“Không, không!” Nhỏ xua tay trước mặt, phủ nhận ngay ý tưởng đó.
“Thế sao cậu biết?”
Phản ứng ngạc nhiên của nhỏ cho thấy rõ nhỏ nghĩ tôi đang hỏi một câu thật nực cười. “Sao á? Hai người đi học và về cùng nhau, đi mua sắm, nói chuyện về bữa tối, giặt giũ, rồi dọn dẹp—tất cả ngay trong lớp học này. Rõ rành rành ra đó! Cậu không nhận ra à?”
“...Tớ không.”
Sao tôi có thể bất cẩn đến thế được nhỉ?
Đây không chỉ đơn thuần là sơ suất nữa. Về cơ bản là tôi đã tự mình phát thanh cho cả thiên hạ biết. Với các bạn cùng lớp, đó thậm chí chẳng còn là bí mật nữa—chỉ có mình tôi là ngây ngô không biết gì.
Sự thật đã bị phơi bày, và chính tôi là người đã vô tình tiết lộ nó.
Nhưng biết làm sao được. Cô ấy là người duy nhất tôi nói chuyện trong lớp. Những cuộc trò chuyện của chúng tôi tự nhiên xoay quanh cuộc sống ở nhà. Tôi chưa bao giờ nói thẳng ra là “Chúng tớ sống chung”, nhưng nội dung câu chuyện đã khiến điều đó trở nên quá hiển nhiên.
Chà, thật luôn sao?
Tôi ôm đầu. Chuyện đời tư của chúng tôi đã lan truyền đến mức nào rồi?
Trong trường hợp tệ nhất, nếu chỉ lan truyền giữa các bạn cùng lớp thì tôi có thể miễn cưỡng chấp nhận. Nhưng nếu giáo viên biết, có thể chúng tôi sẽ bị gọi lên để giáo dục nếp sống. Tuy không đến mức bị đình chỉ học, nhưng chắc chắn đó không phải là tình huống hay ho gì cho chúng tôi.
Khi tôi suy ngẫm về hậu quả của việc chuyện này lan đến tai không chỉ giáo viên mà còn cả phụ huynh học sinh—suy nghĩ của tôi đóng sập lại. Cứ lo lắng mãi cũng vô ích, và thú thật, tôi không muốn tưởng tượng đến viễn cảnh đó.
Ngay cả khi không có chi tiết cụ thể, rắc rối là điều khó tránh khỏi.
Chỉ riêng chuyện mẹ con của cô ấy thôi đã đủ làm tôi đau đầu rồi.
Tôi không muốn có thêm rắc rối nào nữa. Tôi không muốn nghĩ về nó nữa.
“...Tớ cảm ơn vì lời khuyên, nhưng cậu đừng lan truyền chuyện đó đi lung tung được không?”
“Tớ cứ tưởng cậu không quan tâm vì tớ thấy cậu hành xử tự tin thế mà.”
Xin lỗi vì quá ngu ngốc.
“Rồi, hiểu mà. Đừng lo. Tớ đủ kín đáo để xử lý việc này. Tớ cũng sẽ bảo cả cậu ấy nữa.”
“...Tớ rất biết ơn.”
Thật lòng đấy, cậu có kín đáo thật không? Tôi muốn hỏi thêm, nhưng suy cho cùng, tôi là nguyên nhân của mọi chuyện, nên tôi không thể trách nhỏ ấy quá nhiều được.
Kẻ đứng ngoài cuộc kia trông có vẻ giống một người không giữ mồm giữ miệng được. Nhỏ có phải là cái loa phóng thanh di động không đấy? Tôi suýt nữa đã nghĩ thế, nhưng tôi chọn tin vào tình huống này. Tin tưởng... tin tưởng...
Làm ơn đi, tôi xin cậu đấy.
Lòng tôi đầy bất an, như nước tràn ly, trong khi nhỏ chuyển hướng câu chuyện.
“Hai người đi học cùng nhau vào buổi sáng, làm bữa trưa cho nhau, thậm chí còn về nhà cùng nhau. Đã thế lại còn sống chung, đúng không? Vậy nếu cổ không phải vợ cậu thì là gì?” ( chuẩn luôn em)
“...Bọn tớ chưa kết hôn.”
Trên giấy tờ, cô ấy và tôi chỉ là người lạ.
Kể cả khi sống chung, nếu không có hôn thú, thì cô ấy cũng chẳng phải vợ hay cô dâu gì cả.
“Nhưng hai người đang hẹn hò mà, đúng không?”
“Bọn tớ không phải bạn trai bạn gái.”
Tôi nói, và gương mặt nhỏ méo xệch đi trông thấy.
Một khuôn mặt không hề phù hợp với một cô gái, một biểu cảm mà lẽ ra nhỏ không nên làm. Khi tôi đùa bảo: ‘Cậu sẽ ế chồng cho coi!’, nhỏ đã tức giận đáp trả: ‘Ai cấm tớ lấy chồng chứ?’ một cách vô lý.
Tại sao chứ? Tớ nhớ là tớ có bao giờ ngăn cản cậu lấy chồng đâu. Tớ cũng chẳng có ý định ấy.
“Cái đồ không có bi này!”
“Bi á... !?” (nguuu)
Tôi câm nín trước lời lăng mạ bất ngờ như vậy.
Con gái con đứa mà nói năng thế à? Ít nhất cũng phải tế nhị hơn chút chứ. Làm ơn thêm chữ ‘o’ vào trước ‘tama’ đi. Gọi tớ là ‘quý ngài không bi’ chẳng hạn.
(Chú thích: Trong tiếng Nhật, thêm ‘o’ vào trước danh từ khiến từ ngữ trở nên lịch sự hơn, nhưng trong trường hợp này nó chỉ làm trò đùa thêm phần trớ trêu)
Trong khi đang suy nghĩ về những chuyện vặt vãnh như thế, tôi thất thần, và nhỏ ấy đập mạnh tay xuống bàn trong lúc nóng giận. Tôi suýt nữa thì bị đập trúng mặt và theo phản xạ rụt người lại.
Mặt nhỏ nóng bừng và ghé sát vào tôi. Khuôn mặt nhỏ choán hết tầm nhìn của tôi, và mũi nhỏ gần như chạm vào mũi tôi.
“Tại sao cậu không tán tỉnh cái cô nàng xinh đẹp ngực khủng đang sống cùng cậu đi hả? Cậu không thích con gái à? Hay cậu là con ngựa đã bị thiến chỉ biết đứng gặm cỏ thế?” ( hay em ơi)
“C-Cái gì cơ...? Tớ không phải không thích con gái... cũng chả phải... ngựa...?”
Bị áp đảo bởi sự dữ dội của nhỏ, tôi không thể đưa ra lời phản bác đàng hoàng nào.
Sao tôi lại bị mắng thế này chứ? Chuyện cô ấy và tôi kết hôn hay chỉ sống chung thì liên quan quái gì đến bạn cùng lớp cơ chứ.
Nhưng bất kể đúng sai,
Khi bị chất vấn mặt đối mặt một cách nghiêm túc thế này, tôi bắt đầu cảm thấy như mình mới là người sai. Thật kỳ lạ.
Nhỏ dí mặt sát hơn, gần như áp cả khuôn mặt vào tôi chứ không chỉ là mũi nữa.
Tôi giơ tay lên và ngả người ra sau, nhưng tựa lưng ghế đã ngăn tôi lùi xa hơn.
Mồ hôi chảy ròng ròng, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang dậy sóng choán hết tầm nhìn của mình.
Đôi mắt bão tố, tràn đầy cảm xúc mãnh liệt của nhỏ dường như xoáy thẳng vào trái tim đang hoang mang của tôi.
Và rồi, nhỏ găm câu hỏi quan trọng thẳng vào lồng ngực tôi.
“...Cậu không yêu cô ấy sao?”
Sajou-san.
Cảm giác như một chiếc cọc gỗ trắng vừa đóng phập vào tim, hay có lẽ là một con dao bạc sắc lẹm.
Hơi thở tôi nghẹn lại, và tất cả những gì thoát ra khỏi cái miệng đang mở của tôi, như cố nói điều gì đó, chỉ là một hơi thở không thể thành lời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
