Tôi bắt gặp một người con gái xinh đẹp vô cảm trước cửa nhà

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Web novel - Chương 65

Chương 65

Tôi không thể nào mở miệng nói: “Thực ra, cho tôi hủy món đó được không?”. Vào lúc này, sự tuyệt vọng đã lấp đầy lồng ngực tôi.

Caramel Cream Cappuccino là cái quái gì vậy?

Chỉ nghe tên thôi đã thấy giống một loại đồ uống với hàng tá lớp ngọt xếp chồng lên nhau, tạo ra một hỗn hợp đường hóa học nồng nặc.

Đã thế giá còn tận 600 yên. Đắt phết chứ đùa.

Món này thực sự nổi tiếng với đám nữ sinh cao trung sao?

Nhưng tôi là con trai mà. Gọi mấy món kiểu này thì… không, khoan đã, hiện tại tôi đang đóng giả là con gái, nên chuyện này không kỳ quặc, mà thực ra là phù hợp mới đúng chứ?

Nhưng bên trong tôi vẫn là con trai mà…???

Tôi bắt đầu mất đi khái niệm về đúng sai rồi.

Điều duy nhất tôi chắc chắn là nếu chạm mặt Sajou-san trong tình cảnh này thì đúng là thảm họa.

Tôi cần uống cái thứ này thật nhanh và rời đi càng sớm càng tốt. Kế hoạch là vậy.

“…Xin lỗi đã để quý khách đợi lâu.”

Với một giọng nói vô hồn, cô phục vụ đặt ly nước của tôi xuống bàn.

Cốc Caramel Cream Cappuccino, với lớp kem xoắn ốc bên trên và rưới đẫm sốt caramel lấp lánh, trông như một vụ nổ của sự ngọt ngào. Chỉ nhìn thôi cũng khiến tôi thấy buồn nôn.

Cái này mà nổi tiếng thật á? Nó không chỉ ngọt; nó là một con quái vật calo thì có. Tôi không thể tưởng tượng nó có vị gì khác ngoài ngọt gắt.

“Cảm ơn r…ất… nhiều!?”

Khi tôi cố gắng cảm ơn cô phục vụ, miệng tôi méo xệch sang một bên đầy gượng gạo. Má tôi cứng đờ như bị khóa khớp.

“…Có chuyện gì không ạ?”

Giọng nói của cô ấy lịch sự nhưng chẳng hề có chút quan tâm thực sự nào.

Đứng đó, cô phục vụ cố gắng dùng chiếc khay tròn để che đi bộ ngực đầy đặn không thể giấu hết sau lớp tạp dề. Đó không ai khác chính là bạn cùng phòng của tôi, Sajou-san, người mà tôi vừa bắt đầu sống chung gần đây.

Thời điểm chạm mặt bất ngờ khiến tôi cứng họng.

Cổ có nhận ra tôi không? Có không?

Ánh mắt cô ấy có vẻ xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua tôi, khiến tôi không thể đọc được cảm xúc hay suy nghĩ của cô ấy.

Ở nhà, có lẽ tôi có thể đọc vị cô ấy tốt hơn, nhưng ở đây, sự hoảng loạn của chính tôi và thái độ trang trọng của cô ấy khiến mọi thứ trở nên khó khăn.

Dù đây là công việc làm thêm đầu tiên, Sajou-san trông chẳng có vẻ gì là lo lắng cả.

“…K-không. Tôi ổn.”

Tôi ép giọng mình nghe cao và nhẹ hơn, và cô ấy đáp, “Ra vậy,” rồi bước đi mà không bận tâm gì thêm.

Sự thiếu thân thiện của cô ấy khiến tôi nghi ngờ về sự phù hợp của cổ với vai trò phục vụ bàn.

“…Hà.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm khi nhìn Sajou-san lui về phía sau quầy thu ngân.

Lần này thì sự thiếu thân thiện của cổ lại là một phước lành.

Cổ không nhận ra, đúng không? Đúng không?

Phản ứng hờ hững đó khiến tôi khó tin rằng cô ấy đã nhìn thấu lớp cải trang của tôi.

Nếu cô ấy nhận ra, chắc chắn cô ấy sẽ nói những câu như: “Cậu đang làm cái trò gì thế?” với vẻ khó chịu ra mặt, hoặc “Cái gì thế kia? Kinh tởm,” và sỉ nhục tôi trong bộ dạng giả gái này. Chỉ tưởng tượng đến ánh mắt và giọng nói khinh bỉ của cô ấy thôi cũng khiến sống lưng tôi lạnh toát. Nếu chỉ nghĩ đến thôi đã tệ thế này, thì nghe trực tiếp chắc tôi chết mất.

Là tôi may mắn hay xui xẻo đây?

May thay, có vẻ như Sajou-san không nhận ra tôi là ai.

Mặc dù tôi từng nghi ngờ, nhưng kỹ năng của nhỏ kia đúng là thượng thừa. Khả năng giả gái—hay đúng hơn là cải trang—của nhỏ ấn tượng đến kinh ngạc. Dù cảm giác biết ơn vì một tài năng cụ thể như thế này hơi kỳ quặc, nhưng tôi phải công nhận giá trị của nó lúc này.

Tôi nên cảm ơn nhỏ sau. Có lẽ bằng một cốc Caramel Cream Cappuccino, vì món này nổi tiếng với nữ sinh mà?

Vì lớp cải trang có vẻ hiệu quả, tôi quyết định chuyển sang nhiệm vụ ban đầu là quan sát công việc làm thêm đầu tiên của Sajou-san.

Tôi múc một ít kem bằng chiếc thìa bạc dài ngoằng. Khi nếm thử, vị ngọt gắt khiến tôi muốn thè lưỡi ra, nhưng tôi phải giữ vững vai diễn là một cô gái. Mỉm cười, tôi nói: “Ôi, ngon quá! Mình thích đồ ngọt lắm!” và cố gắng tỏ ra giống một nữ sinh cao trung điển hình.

Mà hành vi của nữ sinh cao trung chính xác là như thế nào nhỉ? Tôi chịu, vì bên trong tôi là con trai, nhưng tôi cố gắng hết sức để tỏ ra vô tư và không nhìn lại phía sau.

Tôi cũng muốn đảm bảo rằng mình sẽ không bị ám ảnh bởi trải nghiệm giả gái này trong tương lai.

Trước mắt, tôi quyết định chụp vài tấm ảnh cốc cappuccino ngọt đến vô lý này để đăng lên mạng xã hội, diễn như một nữ sinh trung học sôi nổi. Dù đã ăn dở rồi, tôi vẫn lấy điện thoại ra chụp, cố gắng bắt chước cái thần thái của con gái.

Trong khi giả vờ mải mê chụp ảnh và ăn đồ ngọt, tôi kín đáo quan sát quán cà phê.

Mặt trời sắp lặn. Tiếng chuông báo hiệu hoàng hôn vừa dứt, và khung cảnh bên ngoài cửa sổ là vỉa hè và con đường tối om. Có rất ít người đi bộ phản chiếu trên mặt kính, và những chiếc xe bật đèn pha đang hối hả chạy qua.

Vẫn chưa đến giờ ăn tối, nên quán cà phê khá vắng.

Yên tâm vì ít khách—điều mà tôi không nhận ra khi mới bước vào do lo lắng và hồi hộp—tôi quan sát kỹ xung quanh.

Chỉ có năm cái bàn và không có ghế quầy bar, có lẽ do cấu trúc nhà tiền chế.

Tuy nhiên, việc ngay cả vài chỗ ngồi đó cũng không được lấp đầy khiến tôi lo lắng về khả năng tồn tại của quán. Có vẻ như họ không dư dả đến mức thuê thêm nhân viên bán thời gian mới đâu.

Nhìn ở khía cạnh tích cực thì không có khách nam nào, điều đó cũng an ủi phần nào. Dù có lẽ chỉ là trùng hợp, nhưng có vẻ quán cà phê này chủ yếu phục vụ phụ nữ. Điều này đồng nghĩa với việc ít có nguy cơ bị chú ý không mong muốn hoặc gặp phải mấy gã dê xồm.

Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm, bộ ngực được độn mỏng phập phồng theo nhịp thở, rồi tôi chuyển sự chú ý trở lại Sajou-san đang đứng ở quầy thu ngân.

Cổ có chút động lực nào không vậy?

Bên trong quầy thu ngân, cô ấy đứng yên, gần như một con mèo trầm lặng. Khi nữ nhân viên chào đón tôi lúc nãy đi ra từ sau quầy, cô ấy bắt đầu giải thích cách vận hành máy tính tiền trong khi thao tác trên đó.

“Đến đây em hiểu chưa?”

“Vâng,” Sajou-san gật đầu.

Tuy nhiên, phản ứng của cô ấy rất lờ đờ, và nhìn chung, cô ấy có vẻ rất tách biệt. Sự tương phản giữa cô ấy và nữ nhân viên hoạt bát đang hướng dẫn là vô cùng rõ rệt. Sự thiếu phản ứng của Sajou-san khiến tôi tự hỏi liệu cô ấy có đang thực sự tỉnh táo không. Nhìn cổ , tôi cảm thấy nỗi lo lắng ngày càng lớn.

Ít nhất cũng phải ghi chép lại chứ, dù chỉ là làm màu thôi cũng được. Đứng đó như một bức tượng khiến cô ấy trông có vẻ không tập trung và thiếu quan tâm.

Tất nhiên, tôi biết Sajou-san không trốn việc. Cô ấy đã tự nguyện làm việc này, và bất chấp thái độ có vẻ thờ ơ, tôi biết cô ấy là người siêng năng.

Nhưng sự tận tụy đó không thể truyền tải đến người mới gặp lần đầu được. Phong thái của Sajou-san vốn là vậy, nhưng tỏ ra hào hứng hơn một chút cũng đâu chết ai.

“Giải thích thế là xong. Có câu hỏi gì không?”

“Không ạ.”

Câu trả lời cộc lốc của Sajou-san được đáp lại bằng nụ cười vui vẻ của nữ nhân viên, người khen ngợi cô ấy học nhanh.

Mọi chuyện thực sự ổn chứ?!

Những câu trả lời quá nhanh của cô ấy khiến tôi bất an. Dạ dày tôi, vốn đã khó chịu vì thứ đồ uống quá ngọt, giờ lại co thắt vì lo lắng. Nhìn cô ấy, tôi cảm thấy như một bậc phụ huynh đang quan sát đứa con mình lần đầu đi mua đồ. Tôi xoa cái bụng đang đau âm ỉ khi nữ nhân viên vỗ tay và nói: “Được rồi, làm thử nhé.”

Khoan đã, vào thực hành luôn à? Không diễn tập thêm sao?

“Vâng,” Sajou-san bình tĩnh đáp.

Ngay lúc đó, một người phụ nữ sành điệu mặc âu phục (vest) đang ngồi uống cà phê bên cửa sổ tiến lại quầy thu ngân với tờ hóa đơn trên tay. “Cho tôi thanh toán nhé?” cô ấy nói, đưa tờ hóa đơn cho Sajou-san.

Tôi lo lắng quan sát Sajou-san nhận lấy tờ hóa đơn và chuẩn bị xử lý giao dịch đầu tiên của mình. Tôi không thể kìm được cảm giác lo âu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!