Tôi bắt gặp một người con gái xinh đẹp vô cảm trước cửa nhà

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Web novel - Chương 60

Chương 60

Tất nhiên, không chỉ ở nhà.

Bây giờ tôi mới nhận ra rằng ngay cả ở trường, tôi cũng chủ yếu nói chuyện với cô ấy.

Chúng tôi đi học cùng nhau.

Ngồi cạnh nhau trong lớp.

Cô ấy chia sẻ bữa trưa tự làm với tôi, và chúng tôi ngồi ăn cạnh nhau.

Cả trong đời tư lẫn ở trường, tôi dành gần như toàn bộ thời gian cho cổ.

Hèn gì tôi lại thấy cô đơn đến thế khi không có cô ấy bên cạnh. Cảm giác này cứ như nhìn từ góc độ của người ngoài cuộc vậy.

“Đây là thanh xuân sao? Aoharu chăng?”

Có vẻ nhỏ đó đoán được tôi đang nghĩ về Sajou-san, dựa vào bầu không khí này.

Nhỏ cười, che miệng một cách thái quá đầy vẻ trêu chọc.

Thái dương tôi giật giật. Tôi lườm nhỏ.

“Im đi. Chẳng phải cậu đã nói sẽ không trêu tớ nữa sao?”

Những lời thốt ra gay gắt hơn tôi định nói.

Nghe giọng nói của chính mình, tôi thấy hơi tội lỗi. Với mọi chuyện xảy ra với cô ấy, tôi nhận ra mình đang căng thẳng.

Nhỏ có giận không nhỉ? Tôi tự hỏi, nhưng cô gái trước mặt chỉ giữ nụ cười tươi rói, khiến tôi thấy nhẹ nhõm.

“Chà, cậu ngồi trong lớp trông ủ rũ và thiếu hơi người quá mà, đúng không? Nên tớ nghĩ mình phải nói gì đó thôi.”

“Cậu bảo ai thiếu hơi người hả?”

Tôi khựng lại và suy nghĩ một chút. “Lộ liễu đến thế à?” tôi hỏi.

“Trông cậu như vừa bị bạn gái đá ấy,” nhỏ đáp, và mặt tôi nóng bừng vì xấu hổ.

Tôi thực sự trông chán đời đến thế sao? Nhận ra cách người khác nhìn mình khiến tôi muốn khóc. Không phải nghĩa bóng đâu—mặt tôi cảm giác như đang bốc cháy. Tôi muốn nhốt mình trong phòng và chơi game cổ điển mãi mãi.

Nhưng mà, chà.

Dù vậy, nhỏ là người duy nhất nhận ra và đến bắt chuyện với tôi.

Nhỏ có vẻ hay đùa cợt, nhưng có lẽ nhỏ tinh ý hơn tôi nghĩ.

Tôi cảm thấy một chút, chỉ một chút ngưỡng mộ, nhưng ngay sau đó nhỏ lại thúc khuỷu tay vào vai tôi.

“Cái mặt đó là sao? Nói tớ nghe cậu đang nghĩ gì đi. Nào, khai ra mau!”

“Phiền phức.”

Chút ngưỡng mộ tôi vừa cảm thấy đã tan biến trong chưa đầy mười giây, thay vào đó là sự khó chịu.

Nhỏ này không đùa cợt thì không sống nổi hay sao ấy?

Nhỏ lại thúc khuỷu tay vào tôi, tôi gạt ra và bảo “Thôi đi”, khiến nhỏ phát ra một âm thanh kỳ lạ. Hải cẩu đấy à?

“Ồ? Ồ? Cậu chắc là muốn làm thế chứ? Có vẻ Hinata-kun không hiểu tình hình ở đây rồi.”

“…Tớ chả hiểu ý cậu là gì.”

Cái giọng điệu trêu chọc và khuôn mặt cười nhăn nhở của nhỏ thật đáng ghét.

Giơ ngón trỏ lên, nhỏ khiêu khích tôi.

“Trai đơn gái chiếc trong lớp học sau giờ tan trường. Chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra…”

“Chả có chuyện gì xảy ra đâu.”

Chẳng biết từ lúc nào, chỉ còn lại hai chúng tôi trong lớp.

Mặt trời đang lặn dần, dường như sắp biến mất sau đường chân trời.

Khung cảnh hoàng hôn mang lại một bầu không khí cô đơn nhưng cũng đầy ma mị cho lớp học.

Một nam một nữ ở riêng trong lớp học lúc hoàng hôn.

Một kịch bản sáo rỗng, nhưng lẽ ra sẽ rất hoàn hảo. Giá như không phải là tôi và nhỏ này.

Khi tôi nhìn nhỏ với ánh mắt hoài nghi, nhỏ khẽ đỏ mặt.

Chắp tay sau lưng, nhỏ gõ mũi chân xuống sàn đầy lo lắng.

Nhỏ liếc nhìn tôi với đôi mắt ươn ướt, hé môi với biểu cảm có phần nóng bỏng, và nói,

“Hinata-kun… không, Rihito-kun. Thực ra, tớ đã luôn thích cậu—”

“Thôi, dẹp trò này đi.”

Tôi thẳng thừng cắt ngang kịch bản tỏ tình sau giờ học.

“Sao lại không?” nhỏ rên rỉ, bầu không khí ngượng ngùng ngọt ngào tan biến, nhưng tôi mới là người thấy khó hiểu ở đây.

“Chỉ thấy ớn thôi.”

Tôi xoa xoa cánh tay, cảm thấy nổi da gà.

“Cậu ác quá đi! Cậu nghĩ lời tỏ tình của con gái là cái gì hả?”

“Cậu có thật lòng đâu.”

“Đúng thật.” ( Vip:) )

Câu trả lời tỉnh bơ của nhỏ gây khó chịu theo cách riêng.

“Chà, giờ thì cậu hiểu tình hình rồi chứ, Hinata-kun?”

“…Hừ.”

Tôi thở dài chán nản.

Tôi chẳng hiểu nhỏ đang cố nói cái gì. Khi tôi hỏi, “Thế thì sao?” một cách hờ hững, nhỏ nở nụ cười tinh quái.

“Tớ sẽ mách vị hôn thê của cậu là cậu đã ở một mình trong lớp sau giờ học và được tỏ tình đấy.”

“Làm ơn, tha cho tớ đi!”

Tôi lập tức đầu hàng trước đòn tấn công tinh thần tàn nhẫn của nhỏ.

Loại ma quỷ nào mà lại nghĩ ra trò này chứ?

Việc pha trộn vừa đủ sự thật vào trò đùa khiến nó càng thêm ác ý.

Ngay cả khi nhỏ mách lẻo với Sajou-san, có lẽ cô ấy cũng chỉ đáp lại bằng vẻ thờ ơ “...Ra vậy,” và sẽ không tin đâu.

Nhưng có thể cô ấy vẫn thấy bận lòng, và ý nghĩ về một bữa tối im lặng, ngượng ngùng thật đáng sợ. Bình thường chúng tôi cũng không nói nhiều, nhưng tôi không muốn phá hỏng bầu không khí dễ chịu đó.

“Hãy coi đây là bài học để đừng bao giờ chọc vào tớ nữa nhé! Mwahaha!”

“Hừ...”

Nhỏ đang dùng sự nữ tính làm vũ khí.

Không như cô ấy , nhỏ này ngực phẳng lì, nên thật sự chẳng có tư cách gì mà lên mặt cả.

Con trai đúng là yếu đuối trước mấy chuyện này. Dù chỉ là đùa, nhưng cảm giác như tôi vừa bị giảm mất mấy năm tuổi thọ.

Tôi thở dài và quyết định đính chính.

“Nhân tiện thì, cô ấy không phải hôn thê của tớ đâu.”

“…Cái gì?”

Nhỏ khựng lại, mắt mở to.

Không, thật đấy, cô ấy không phải.

“Cô ấy không phải hôn thê của tớ.”

“…? Thôi nào, đừng cố giấu sự ngại ngùng nữa; trông không hợp đâu,” nhỏ trêu chọc, vẫy vẫy tay ra hiệu với vẻ bề trên.

Cách nói chuyện cho thấy rõ là nhỏ nghĩ tôi đang đùa.

Thành thật mà nói, tôi không biết nhỏ có nghiêm túc hay không, nhưng điều cuối cùng tôi muốn là tin đồn về việc có hôn thê lan rộng, nên tôi cần phải làm rõ mọi chuyện.

“Cô ấy không phải hôn thê của tớ.”

“Nhưng mà… khoan, thật hả?”

Mắt nhỏ đảo quanh đầy bối rối, rõ ràng là rất ngạc nhiên.

Nhỏ nhìn quanh lớp để chắc chắn chỉ có hai đứa, rồi ghé sát lại, thì thầm với một tay che bên má.

“…Nhưng hai người đang sống chung mà, đúng không?”

Sao nhỏ biết chuyện đó?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!