Chương 68
Tháng Mười gõ cửa, tiết trời đã bắt đầu sang thu .
Thời tiết bình lặng với nhiệt độ ôn hòa, khiến nó trở thành một trong những khoảng thời gian dễ chịu nhất trong năm. Tuy nhiên, ý nghĩ về cái lạnh sắp tới lại biến mùa này thành một mùa khá u ám đối với tôi. Tôi thậm chí đã cân nhắc việc lôi kotatsu (bàn sưởi) ra sớm, vì tôi cực kỳ ghét cái lạnh.
Dẫu vậy, thời tiết có dễ chịu thì cuộc sống cũng chưa chắc đã thoải mái.
“Cảm ơn em nhé, Hinata-san!”
Bị gọi đi ngay từ sáng sớm khi vẫn còn đang ngái ngủ, tôi thấy mình đứng ở hành lang và nhận được những lời cảm ơn đầy xúc động từ sensei.
Như thường lệ, cô ấy (Sajou-san), người đã đi bộ đến trường cùng tôi, trông có chút khó chịu khi phải vào lớp một mình sau khi tôi bị gọi lại. Tâm trạng cổ xấu đi chỉ vì tôi được cảm ơn. Nếu được chọn, tôi thà bỏ qua mấy lời cảm ơn còn hơn là phải rơi vào tình cảnh này, nhưng tôi không thể ngó lơ được. Vì vậy, tất cả những gì tôi có thể thốt ra là một câu hờ hững: “Ồ, em hiểu rồi.”
Vả lại, tôi còn chẳng biết mình đang được cảm ơn vì cái gì.
“Cái phản ứng thiếu nhiệt tình gì thế kia?”
Một người trưởng thành mà lại bĩu môi như vậy. Có lẽ vì dạo gần đây tôi hay nói chuyện về Sajou-san, hoặc có lẽ vì sensei đã bộc lộ những cảm xúc có phần thảm hại trước mặt học sinh. Mỗi khi chúng tôi nói chuyện riêng, dáng vẻ nghiêm nghị thường ngày của cô ấy dường như mềm mỏng hơn, để lộ một khía cạnh trẻ con khá bất ngờ đối với địa vị của một giáo viên.
Dù cô ấy khá nổi tiếng trong mắt học sinh nhờ phong thái thân thiện, nhưng cá nhân tôi vẫn ước sensei thể hiện khía cạnh đáng tin cậy hơn một chút. Nhưng đến lúc này thì mong đợi chuyện đó cũng đã quá muộn rồi.
“Dù cô nói phản ứng của em thiếu nhiệt tình đi nữa…”
Chẳng lẽ tôi nên đáp lại một cách năng nổ kiểu: “Em cảm ơn cô! Em cũng biết ơn lắm!” sao?
Tôi cũng làm được thôi, nhưng không biết mình được cảm ơn vì cái gì mà nói thế thì trông giả trân lắm.
“Chính xác thì cô đang cảm ơn em vì chuyện gì ạ?”
“Hóa ra là em chưa biết à.”
Vị giáo viên giơ hai tay lên và nhún vai, như muốn nói: “Chà, biết làm sao được?”
Thái độ đó khiến tôi bắt đầu thấy bực mình.
Cảm giác như đang đối phó với đứa em gái ngang ngược của mình vậy, một làn sóng khó chịu dâng trào trong lòng tôi.
Sensei cũng thuộc diện rắc rối nhỉ? Và chắc là kiểu người sẽ khóc nhè khi mọi chuyện không như ý. Tôi không khỏi nghi ngờ rằng cô ấy đã đi khoe khoang với các giáo viên khác về Sajou-san, để rồi rốt cuộc lại khóc lóc khi chuyện chẳng đi đến đâu. ( Ko húp thì để tôi , mắc gì chê ?)
Tôi hy vọng sensei không đi thuyết giảng những giáo pháp dạy học cao siêu cho các giáo viên kỳ cựu—chuyện đó thì xấu hổ lắm. Nhưng chắc cô ấy sẽ không đi xa đến mức đó đâu nhỉ?
…Phải không?
“Là về buổi họp phụ huynh. Cô vừa nhận được cuộc gọi từ mẹ của Sajou-san để xác nhận việc tham dự và thảo luận về lịch trình học của em ấy.”
“Em đã đưa tờ thông báo cho cô ấy rồi, đúng không?” bị sensei hỏi, và tôi gật đầu hiểu ra, cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.
Ra vậy. Bà ấy thực sự sẽ tham gia.
Để thông báo cho nhà trường về việc tham dự buổi họp phụ huynh.
Để đưa ra quyết định đối mặt với cô con gái vốn đã ghẻ lạnh mình bấy lâu.
Tôi không thể hình dung nổi nỗi sợ hãi và sự quyết tâm cần có để đưa ra quyết định đó. Tuy nhiên, tôi có thể cảm nhận được luồng cảm xúc mãnh liệt đằng sau nó.
Tôi cảm thấy ngưỡng mộ và tôn trọng lòng can đảm không chạy trốn của bà ấy, đi kèm với đó là một chút ghen tị.
Nếu tôi ở trong vị trí của mẹ Sajou-san, tôi nghi ngờ liệu mình có đủ sức để tiến một bước về phía trước như vậy không rồi tự cười nhạo bản thân vì sự hèn nhát của mình.
Nhưng, ít nhất là vào lúc này, tôi muốn chân thành chúc phúc cho bước tiến tích cực này… tôi đã nghĩ thế.
Khoan đã.
Một câu hỏi lóe lên trong đầu tôi.
Việc mẹ Sajou-san tham dự họp phụ huynh là tốt. Đó là một bước ngoặt tích cực, đáng để vỗ tay khen ngợi.
Tuy nhiên, một buổi họp phụ huynh không chỉ có phụ huynh; trọng tâm chính là đứa trẻ…
Đợi đã, cái gì cơ…?
Tôi nhíu mày. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên chân tóc và chảy dọc xuống mặt.
Nó không hẳn là linh cảm, mà giống như não bộ của tôi đang từ chối xử lý một kết luận hiển nhiên, tương tự như việc vật lộn với một bài toán đơn giản rồi nghĩ quẩn ra một đáp án vô nghĩa.
Có lẽ tôi không cần nghĩ về nó nếu tôi không muốn biết?
Tôi cố gắng lảng tránh câu trả lời rõ rành rành ngay trước mắt, nhưng sensei, người hoàn toàn mù mờ trước sự hỗn loạn trong tôi, đã huỵch toẹt tất cả ra theo đúng phong cách nhà giáo.
“ Thực sự mừng quá. Cô cứ lo là Sajou-san sẽ bảo em ấy không tham gia cơ.”
Bộc lộ sự nhẹ nhõm, sensei đặt tay lên bộ ngực phẳng lì, thở phào nhẹ nhõm. Trong khi đó, não tôi cảm giác như đang bị co thắt vì đau đớn. ( Hể , honto? Phẳng á ? Đúng là giáo viên điển hình ko v ._. ?)
Tôi ôm đầu. Tôi đã nghi ngờ rồi, và giờ thì nó đã được xác nhận.
Chuyện này… vẫn chưa được thông báo cho Sajou-san, đúng không?
Tôi thì chưa hề đề cập đến nó.
Mẹ của Sajou-san thì chỉ mới thông báo cho giáo viên về việc bà ấy sẽ tham dự.
Còn về phần sensei… tôi nhanh chóng vứt bỏ mọi hy vọng như một mẩu giấy vụn.
Dù sao thì, chính cô ấy ngay từ đầu đã cầu xin tôi truyền đạt chi tiết về buổi họp phụ huynh cho Sajou-san cơ mà.
Chỉ vì người mẹ xác nhận tham gia không có nghĩa là cô ấy sẽ đi làm việc tiếp với Sajou-san.
Vậy thì, ai sẽ là người đi nói với Sajou-san rằng: “Cậu cần phải đi họp phụ huynh đấy”? Không ai khác chính là Rihito-kun kính mến, người đã lỡ mồm tuyên bố “Tớ sẽ dàn xếp mọi thứ” mà chẳng thèm suy nghĩ…!
….Toang thật rồi…
“Với đà này, sự nghiệp dạy học của cô sẽ thuận buồm xuôi gió thôi! Ăn kẹo cảm ơn không em?”
“…Em xin.”
Tôi nhận lấy viên kẹo ngậm đau họng từ sensei và tống ngay vào miệng.
Tuy nhiên, dù tôi có ngậm bao lâu đi nữa, nó cũng chẳng giúp tôi thư giãn chút nào.
Cảm thấy như bị lừa, tôi trút bỏ sự bực dọc, tự hỏi không biết mình sẽ phải mở lời với cổ thế nào đây. Chỉ mới nghĩ đến thôi đã thấy đau đầu rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
