Tôi bắt gặp một người con gái xinh đẹp vô cảm trước cửa nhà

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Web novel - Chương 56

Chương 56

Tôi không đủ ngây thơ để tin vào những thứ như định mệnh.

Nhưng tôi nghĩ đúng là có những lúc vận may mỉm cười với chúng ta.

Cùng một từ 'vận may', nhưng ý nghĩa lại khác xa nhau.

Cảm giác may mắn giống như khi bạn quay ra được nhân vật mình muốn chỉ trong một lần quay gacha ở trong game, hay trúng thêm một lon nước từ vòng quay của máy bán hàng tự động.

Chỉ là chút may mắn thường ngày. Vậy thôi.

Mặt khác, định mệnh lại mang cảm giác như một thế lực to lớn, không thể kiểm soát.

Nó là bất biến. Tôi coi nó giống như một sự kiện bắt buộc trong game nhập vai (RPG) vậy.

Khoan đã, nghe có vẻ hơi xa rời thực tế đời thường quá nhỉ?

“Nếu em không ngại, làm chút trà nhé?”

Giọng nói của người nhân viên lọt vào tai tôi lúc này.

Mô tả tình cảnh của tôi là 'xui xẻo' thì còn nhẹ chán, giống như gặp một tai nạn giao thông nhỏ vậy.

Nhưng gọi đó là định mệnh thì lại quá nặng nề, và tôi không muốn thừa nhận điều đó.

Nếu thực sự có thần may mắn, tôi muốn ngài ấy suy nghĩ kỹ hơn chút trước khi hành động.

Cuộc đời đâu phải là trò chơi cờ bàn hay game nhập vai trên bàn (TRPG).

Tôi không muốn các sự kiện bị kích hoạt chỉ bằng những cú lắc xúc xắc. Một cuộc sống yên ả và bình thường mới là nơi hạnh phúc thực sự tồn tại.

Vậy mà, tôi lại đang ở đây, cảm giác như mình vừa phạm một sai lầm chí mạng, đen đủi và bất hạnh.

Tôi nín thở dưới gầm bàn, cảm giác như đang chạy trốn khỏi một con thú săn mồi hung dữ, đầu óc quay cuồng trong hoảng loạn.

“...? Cháu có sao không? Đau bụng à?”

Mẹ của Sajou-san, người đang ngồi quay lưng lại quầy thu ngân, ghé sát lại với giọng đầy lo lắng.

Có lẽ bà ấy đang nhoài người về phía trước một chút?

Tôi vẫn đang run rẩy, dùng ngón tay ra hiệu rằng có chuyện không ổn.

“?”

Với vẻ mặt khó hiểu, mẹ của Sajou-san quay lại nhìn, và ngay khi thấy tôi, bà ấy tụt xuống chui vào gầm bàn cùng tôi. Ồ, xin chào.

Khác với tôi, bà ấy sở hữu một "tấm đệm" lớn trước ngực, khiến việc cuộn tròn người lại trở nên khó khăn. Bà ấy trông khá chật chội ở đó.

Ánh mắt bà như muốn hỏi: “Tại sao? Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Tất nhiên, tôi không thể trả lời câu hỏi của bà ấy. Tất cả những gì tôi có thể làm là lắc đầu nguầy nguậy.

Nhưng chắc hẳn mức độ nghiêm trọng của tình hình đã được truyền tải.

Gặp gỡ mẹ Sajou-san một cách bí mật, trái với mong muốn của cô ấy.

Cậu ấy sẽ phản ứng thế nào nếu nhìn thấy cảnh tượng này?

Liệu đằng ấy có tức giận? Thất vọng? Hay thậm chí là bật khóc?

Dù thế nào thì cũng chẳng có gì đáng vui cả, và mối quan hệ giữa mẹ và con gái khó mà cải thiện được. Khả năng cao là nó sẽ xấu đi nhanh chóng. Chúng sẽ lao xuống vực thẳm của sự đổ vỡ.

“Em xin kiếu ạ. ...Em chỉ muốn về nhà sớm thôi.”

“Ồ, thật sao? Có ai đó đang đợi em ở nhà à?”

Giọng điệu trêu chọc của người bồi bàn khiến tai tôi giật bắn.

Mặc dù biết sẽ rất tệ nếu bị bắt gặp, tôi vẫn không kìm được sự tò mò về phản ứng của Sajou-san.

Phớt lờ giọng nói đầy ngạc nhiên và trách móc của mẹ Sajou-san, tôi thận trọng ngẩng đầu lên.

Sajou-san đứng bên quầy thu ngân đã trút bỏ vẻ mặt lạnh lùng băng giá, đôi gò má ửng hồng.

Ngượng ngùng cúi mặt xuống và bối rối xoa xoa bắp tay, Sajou-san trông giống như bất kỳ cô gái bình thường nào khác. ( :))) )

“…Vâng,” cô ấy lí nhí, gương mặt hơi giãn ra khi gật đầu.

Tôi không thể rời mắt khỏi cô ấy.

Đối với tôi, niềm vui sướng đang trào dâng trong lồng ngực thật không thể diễn tả bằng lời.

Những lời nói ra ở nơi mà cô ấy không biết có tôi hiện diện dường như mang một giá trị khác hẳn với những lời nói trực tiếp, khiến trái tim tôi đập loạn nhịp.

Rồi tiếng thì thầm vội vã “(Hinata-san)” của mẹ Sajou-san quở trách tôi, khiến tôi lại uể oải chui tọt vào gầm bàn.

Tim tôi cảm giác như đang bốc cháy.

Sức nóng lan tỏa khắp cơ thể như được truyền đi từ trái tim. Các đầu ngón tay tôi cảm giác như có thể bùng cháy như những que diêm.

Ôiiiiii…

Tôi hét lên một tiếng không thành lời, hai tay ôm chặt lấy má. Tiếng chuông cửa lanh lảnh vang lên dễ chịu khắp quán.

Khi tôi ngẩng đầu lên, bóng dáng Sajou-san phản chiếu trên tấm kính nơi lối vào trước khi khuất dạng.

A…

Có chút hơi ấm trong hơi thở phào nhẹ nhõm của tôi.

Là do nhẹ nhõm hay vì một lý do nào khác, ngay cả tôi cũng chẳng rõ.

Đầu óc tôi rối bời, cảm thấy choáng váng khi ngồi dậy, cố gắng thu lại những suy nghĩ của mình thì bắt gặp ánh mắt của mẹ Sajou-san, khiến tôi giật mình thon thót.

“…Hai đứa có vẻ thân thiết nhỉ?”

“Chà, ừm… …Vâng, chắc là vậy ạ?”

Giọng tôi ấp úng.

Tất cả mọi thứ – việc nghe thấy những lời cậu ấy nói, việc bà ấy nhìn thấy phản ứng của tôi – dội ngược lại tôi thành sự xấu hổ.

Sự bối rối và khó xử bao trùm bầu không khí.

Tôi cầm chiếc ly lên, cố gắng đánh lạc hướng bản thân, nhưng chẳng còn chút cà phê nào, chỉ còn lại nước tan ra từ đá.

Cảm giác như nó đang nói: ‘Tôi tan chảy là do hơi ấm của cậu đấy.’

Vẫn còn vương lại chút hương vị cà phê, vị đắng đọng lại trong miệng, và cổ họng tôi cảm thấy ấm nóng, cứ như thể tôi vừa nuốt phải nước sôi, mặc dù trong ly chẳng có chút nước nóng nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!