Tôi bắt gặp một người con gái xinh đẹp vô cảm trước cửa nhà

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bản sao cũng biết yêu

(Đang ra)

Bản sao cũng biết yêu

Harunadon

Tại một thị trấn ven biển, một câu chuyện tình đầu trong sáng, thoáng chút kỳ diệu, khắc họa những rung động ngây thơ của tuổi học trò.

33 878

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

58 1189

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

139 1389

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

(Đang ra)

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

Lần nữa tái sinh, tôi trở thành một mỹ nhân tuyệt thế?! Hành trình NTR tại dị giới chính thức bắt đầu!

6 8

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

4 8

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

(Đang ra)

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

Yuki Mizusato

Đây là câu chuyện về tôi – người anh trai mạnh nhất vì bảo vệ em gái mình, và về cô gái dễ thương nhất thế giới – Caroline.

449 3398

Web novel - Chương 28

Không biết tiếp theo là gì đây. Cuối cùng mình cũng bị bắt đứng ngoài hành lang đội xô nước thật à?

Chà, giờ là giờ ăn trưa rồi, nên tôi hy vọng ít nhất họ cũng đợi đến khi các tiết học buổi chiều bắt đầu.

Uể oải quá.

Tôi lết cái cơ thể nặng trĩu của mình ra khỏi ghế, bằng cách nào đó cũng đứng dậy được.

Khi tôi lững thững bước đi, một cô bạn cùng lớp nhận ra điều gì đó và đột nhiên mở to mắt như thể vừa ngộ ra.

“Đừng nói là cậu bị bắt quả tang 'tòm tem' với giáo viên đấy nhé…!”

“Không phải thế.”

“C-Cái gì! Đó không phải chuyện để đùa đâu nhé! Nhất là thời buổi này, không vui chút nào đâu! Cô cuối cùng cũng bắt đầu được sự nghiệp giáo viên của mình, cô chưa muốn nghỉ việc đâu!”

Dù có nghe thấy hay không, sensei đã hét lên một cách cường điệu.

“Không phải ý đó! Khác mà! Mấy đứa đừng có hiểu lầm, rõ chưa!?”

Cô giáo chủ nhiệm của tôi phủ nhận với đám học sinh xung quanh, rồi lách mình ra khỏi lớp học.

Tôi hiểu rồi.

Nên làm ơn dừng lại đi. Càng lúc càng đáng nghi đấy. Tôi cũng bị vạ lây mất.

“Phù… Xin lỗi.”

Sensei, sau khi đã ổn định lại hơi thở gấp gáp, hắng giọng để lấy lại bình tĩnh.

Khuôn mặt đỏ bừng vì kích động của cô thì chịu rồi, nhưng có vẻ cô đã bình tĩnh lại một chút.

“Em không coi mấy trò đùa đó là thật đâu.”

“…Vậy à? Để cô nói em nghe . Trò đùa của con gái đôi khi lại thành sự thật, ngay cả khi em biết đó là lời nói dối…”

Cô nhìn xa xăm, với đôi mắt đong đầy sự cay đắng và hoài niệm.

Hiện giờ, tôi chỉ có thể cảm nhận được một điều: con gái thật đáng sợ.

“Thôi, thôi. Bỏ qua chuyện đó đi.”

Sensei đột nhiên tự chấn chỉnh và quay lại vấn đề chính.

“Còn Sajou-san thì sao? Em có biết gì không?”

Lại nữa à? Đến cả giáo viên cũng hỏi.

Tôi bắt đầu thấy ngán rồi. Tôi đâu có nhớ là mình phụ trách chăm sóc Sajou-san hay gì đâu.

“…Kể cả cô có hỏi em, em cũng không chắc phải nói gì.”

“Nhưng em là người thân nhất với con bé, đúng không?”

Ừ thì, nhưng…

Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi biết mọi thứ. Thực tế, tôi biết nhiều hơn về những gì tôi không biết.

Đó là lý do tại sao tôi còn chẳng biết tại sao Sajou-san không đến gặp tôi… haizz.

“Em đang phiền lòng chuyện gì à? Xin lỗi nhé. Ăn kẹo không?”

“Có ạ.”

Tôi trả lời thành thật, và cô đưa cho tôi một viên kẹo từ túi của cổ.

Viên kẹo được gói riêng có ghi chữ "Kẹo ngậm ho". Vị gì đây?

Khi tôi cầm nó trong lòng bàn tay và nghiêng đầu, cô giáo đột nhiên bật ra một tràng cười khô khốc.

“…Thế là, cái thầy tổ trưởng khối, em biết đấy, đã hỏi cô. 'Cô đã làm gì vậy?' Thầy ấy đã khen cô khi Sajou-san đến trường, bảo là, 'Làm tốt lắm.' Thầy ấy thậm chí còn bảo mọi người phải học tập cô. Nhưng ngay khi con bé ngừng đến, thì lại thế này đây…. Em hiểu không? Cô chẳng làm gì cả… ahaha.”

“Ừm, em xin lỗi…”

Tôi buột miệng xin lỗi.

Là người đã để Sajou-san đến trường, có điều gì đó tôi không thể chịu đựng được.

Không, tôi không cảm thấy tội lỗi, nhưng chỉ là... khó tả.

Vừa cười khúc khích với nụ cười u ám, sensei đưa cho tôi một tờ giấy.

Gì đây?

Tôi nhận lấy như được mời, và đọc to tiêu đề.

“Giấy mời họp phụ huynh…?”

Trông quen quen. Chà, sáng nay tôi cũng nhận được nó rồi mà.

“Nhưng không có trang thứ hai ạ?”

Dù còn trẻ mà cô ấy đã có vấn đề về trí nhớ rồi... Tôi nhìn cô với ánh mắt thông cảm, và cô có vẻ bối rối, vội vàng xua tay lia lịa.

“Em đưa cái này cho Sajou-san nhé. Và nếu em có thể báo cáo về tình hình của Sajou-san, cô sẽ cảm kích lắm.”

……………..

Tôi không nói nên lời khi bị nói như thể điều đó là hiển nhiên.

Tôi không hiểu tại sao cô ấy lại hành động như thể việc đưa nó cho tôi rồi thản nhiên bỏ đi là hoàn toàn bình thường.

“Khoan đã. Sao lại là em?”

“Hả?”

Cái phản ứng "Em không hiểu à" đó là sao vậy?

Tất nhiên là tôi không hiểu rồi. Tôi có phải là thần tượng số một của trường với khả năng đọc suy nghĩ của người khác đâu.

“Em sống cùng tòa nhà chung cư, và em thân với con bé mà.”

“Nhưng bọn em đâu phải học sinh tiểu học...”

Tôi chết lặng.

Ý tôi là, lẽ ra tôi không nên nói thế, nhưng ở thời đại này, tôi không nghĩ người ta lại đưa một tờ giấy thông báo cho học sinh nghỉ học thông qua một người bạn chỉ vì họ thân nhau. Đây là bầu không khí cổ hủ của trường, hay là nhận thức thông thường của cô đã lỗi thời?

Nghĩ đến việc bắt tôi đứng ngoài hành lang đội xô nước có vẻ là vế sau rồi.

“Đừng nói là cô đến từ thời Showa đấy nhé?”

“Cô là giáo viên mới tinh, nghe chưa!?”

Cách dùng từ của cô ấy đúng là có hơi cổ thật.

Sensei bỏ đi, bực bội nói lớn, "Cô trông cậy vào em đấy, nhé!?" và tôi nhìn cô ấy rời đi, thở dài đưa tay vuốt tóc.

“Mình có đồng ý đâu…”

Tôi lẩm bẩm khi nhìn xuống tờ giấy mỏng manh.

Phiền phức thật. Tôi có do dự. Thật khó xử.

Nhưng mà, có lẽ nó lại vừa đúng lúc.

Tôi muốn làm gì đó. Như thể đang đẩy tôi về phía trước, nó vô tình tạo ra một cơ hội để tôi bước đi.